Chương 15
Lý Khôi không có thời gian để thở hay thậm chí là suy nghĩ về cú sốc vừa rồi.
Hắn đứng trong phòng giám sát an ninh của tầng hầm B2, nơi ánh sáng duy nhất đến từ hàng tá màn hình CRT cũ kỹ đang phát ra tiếng rè nhẹ và tia nhiệt bức xạ.
Không gian ngột ngạt, mùi ozone nồng nặc hòa lẫn với hương vị kim loại lạnh lẽo tỏa ra từ những thiết bị điện tử quá tải.
Lý Khôi quay người lại, tay vẫn còn run rẩy sau cú va chạm vừa rồi, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
Hắn cần sự tĩnh lặng.
Cần dữ liệu.
Và trên hết là câu trả lời cho thứ đang bám chặt vào lưng hắn từ năm 2015.
Bạch Tuyết đứng gần đó, hơi thở gấp gáp.
Cô gái đặc vụ này không còn vẻ lạnh lùng vô cảm như lúc đầu gặp mặt.
Đôi mắt cô dán chặt vào những màn hình đen xì, nơi từng khung hình bị nhiễu loạn bởi một tần số sóng lạ mà thiết bị hiện đại của Long Môn Group chưa thể giải mã được hoàn toàn.
"Hắn đã tắt camera," Lý Khôi nói, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng.
Hắn bước tới bàn điều khiển trung tâm, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím cơ cũ kỹ.
Tiếng gõ phím vang lên gấp gáp trong căn phòng tĩnh mịch.
"Không phải lỗi hệ thống.
Đây là sự cố ý." Bạch Tuyết tiến lại gần, ánh mắt nghi ngờ quét qua khuôn mặt lạnh lùng của thám tử.
Cô biết lý do mà Lý Khôi tìm đến đây không chỉ đơn thuần là để truy vết vụ án mạng thông thường nào đó.
Có thứ gì đó sâu thẳm hơn đang diễn ra trong đầu gã đàn ông này từ khi hắn bước vào thành phố Long Môn hào nhoáng nhưng đầy rẫy những góc khuất đen tối bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo bề ngoài sang trọng này cả một ngày dài liên miên bất tận không ngơi nghỉ chút nào đâu!
"Anh tìm thấy gì?" Bạch Tuyết hỏi, giọng cô thấp hơn bình thường.
Cô cảm giác như có thứ gì đó vô hình đang đè nặng lên vai mình từ phía sau lưng trần trụi phơi bày trước ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt trên trần nhà cao vút của bãi đỗ xe ngầm tối om đen đặc y hệt như màu mực tàu pha lẫn máu tươi chảy thành suối dâng trào khắp nơi không ngừng nghỉ vậy đó!.
Hắn nhấn mạnh vào phím Enter, chờ đợi kết quả.
Màn hình nhấp nháy một lần rồi tắt hẳn.
Chỉ còn lại dòng chữ màu đỏ máu hiện lên: "TRUY CẬP BỊ TỪ CHỐI - MÃ SỐ NHÂN VIÊN 07 ĐÃ QUA TRỌNG." Bóng Tối không tấn công ngay lập tức.
Thay vào đó, nó bắt đầu "hát".
Một âm thanh tần số thấp, gần như dưới ngưỡng nghe của con người bình thường, vang lên trong đầu Lý Khôi.
Đó không phải là âm thanh thực tế lan truyền qua không khí, mà là sự xâm nhập trực tiếp vào thính giác thần kinh, giống như một chiếc kim nhọn đang chậm rãi khoan sâu vào vỏ não của hắn.
Lý Khôi nghiến chặt răng, mồ hôi lạnh bắt đầu đổ đẫm lưng áo sơ mi đắt tiền của anh.
Hắn cố gắng giữ cho tâm trí mình tỉnh táo, nhưng những ký ức bị chôn vùi năm 2015 lại bắt đầu trỗi dậy một cách dữ dội và hỗn loạn.
Hình ảnh ngọn lửa màu cam đỏ bao trùm căn nhà cũ kỹ nơi hắn từng sống cùng mẹ hiện lên rõ mồn một trước mắt.
Mùi khét của tóc cháy và da thịt phỏng phảng phất trong không khí tĩnh lặng chết chóc của phòng giám sát an ninh tầng hầm B2 này cả ngày dài liên miên bất tận không ngơi nghỉ chút nào đâu!
Bạch Tuyết nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt Lý Khôi thay đổi.
Gã đàn ông lạnh lùng ấy đang run rẩy, hai tay nắm chặt thành quyền đến mức khớp ngón tay trắng bệch vì thiếu máu nuôi dưỡng cơ bắp co rút lại đột ngột bất ngờ không kiểm soát được nữa đâu!
Cô bước về phía hắn, định đặt tay lên vai anh để trấn an hoặc đánh thức gã ra khỏi cơn ác mộng đang nuốt chửng linh hồn anh ta từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!.
Lý Khôi không đáp lại lời gọi của Bạch Tuyết.
Hắn đang chìm sâu vào trong một thế giới khác, nơi mà những bóng đen dài thượt từ dưới sàn nhà bê tông xám xịt cũ kỹ nổi lên và quấn chặt lấy cổ chân anh ta từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!.
Hình ảnh người cha không chỉ hiện lên, mà bắt đầu nói chuyện với anh ta từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy Lý Khôi bước ra khỏi bóng tối của ký ức, đôi mắt hắn mở to trong sự kinh hãi tột cùng.
Không khí lạnh lẽo của căn phòng kho bỏ hoang xâm nhập vào da thịt, khiến anh run rẩy không phải vì nhiệt độ mà vì một cảm giác đáng sợ đang len lỏi từ sâu thẳm xương sống.
Hắn quay đầu nhìn lại phía góc phòng nơi những bóng đen vừa tan biến.
Ở đó, trên nền bê tông xám xịt và đầy vết bẩn dầu mỡ cũ kỹ, vẫn còn sót lại vài vệt ẩm ướt như thể mới đây có một sinh vật vô hình vừa bò qua.
Mùi hương hoa nhài thơm ngát nhưng mang theo vị kim loại của máu tươi vẫn chưa hoàn toàn phai nhạt trong không gian tù đọng.
Bạch Tuyết đứng yên bất động ở lối vào, ánh mắt cô sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Cô không còn là người phụ nữ dịu dàng mà Lý Khôi từng biết dưới những màn đêm tĩnh lặng của thành phố này.
Sự hiện diện của cô bây giờ giống như một lưỡi dao găm được mài giũa đến mức hoàn hảo, sẵn sàng cắt đứt mọi liên kết cảm xúc yếu đuối nếu cần thiết.
"Cậu đã nghe thấy ông ấy nói gì chưa?" giọng hỏi của Bạch Tuyết vang lên, không chút khoan nhượng.
Lý Khôi lắc đầu chậm rãi, cổ họng anh khô khốc như bị lửa đốt cháy từ bên trong.
Những lời thì thầm đầy uy quyền mà bóng ma người cha hắn từng gặp phải đang vọng lại trong tai, chồng chéo lên nhau tạo thành một bản giao hưởng điên cuồng về sự trừng phạt và công lý.
Hắn không thể nhớ rõ nội dung cụ thể, chỉ còn sót lại cảm giác nặng nề như bị đè ép bởi cả tấn đá lạnh giá.
"Đừng cố gắng hiểu nó ngay lúc này," Bạch Tuyết bước tới, đôi giày cao gót của cô phát ra những tiếng tích tắc đều đặn trên sàn nhà, giống như đồng hồ đếm ngược cho một vụ án mạng sắp diễn ra.
"Nó không phải là ký ức bình thường.
Đó là cái bẫy." Lý Khôi nhìn vào bàn tay run rẩy của mình.
Các ngón tay đang nắm chặt lấy chiếc ví da cũ kỹ đựng những giấy tờ mà hắn đã tìm được từ phòng làm việc của nạn nhân đầu tiên trong chuỗi vụ án này.
Giấy tờ đó không phải là hóa đơn hay hợp đồng kinh doanh thông thường như bọn chúng vẫn nghĩ.
Hắn mở ví ra, ánh đèn neon mờ ảo từ cửa sổ vỡ chiếu xuống trang giấy trắng nhàu nát.
Dòng chữ viết tay nguệch ngoạc nhưng đầy quyết khiến máu trong người Lý Khôi lạnh toát đi.
Không phải là lời nhắn tình cảm hay di chúc cuối cùng của một kẻ sắp chết.
Đó là một danh sách.
Một danh sách những cái tên, kèm theo ngày giờ và địa điểm chính xác đến từng phút giây mà họ sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo nếu không can thiệp kịp thời.
"Lý Khôi," Bạch Tuyết gọi tên anh một lần nữa, giọng điệu bất ngờ dịu xuống nhưng lại chứa đựng sự khẩn cấp đáng sợ hơn cả những lời quát tháo trước đó.
"Cậu có bao nhiêu thời gian?" Hắn không đáp lời.
Toàn bộ giác quan của Lý Khôi tập trung vào trang giấy ấy.
Thời gian còn lại cho cái tên thứ hai trong danh sách là ba mươi phút nữa.
Địa điểm được ghi chú là một nhà hàng sang trọng nằm ngay giữa lòng khu phố cổ, nơi mà ánh đèn vàng ấm áp thường che giấu những tội ác tàn khốc nhất của giới thượng lưu thành phố này.
Hắn gấp vội chiếc ví lại, cảm giác tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung ra ngoài.
Đây không chỉ là một vụ án giết người đơn thuần nữa.
Nó đang trở thành một trò chơi mèo vờn chuột mà con mồi chính là linh hồn của hắn và những người xung quanh.
Kẻ đứng sau tất cả này biết mọi thứ về Lý Khôi, kể cả những ký ức đau thương nhất mà anh cố tình chôn sâu dưới đáy đại dương đen tối trong tâm trí mình.
"Chúng ta phải đi ngay," Bạch Tuyết nói, giọng cô cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của hắn.
Cô đưa ra một chiếc xe chìa khóa nhỏ xíu bằng bạc lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo.
"Xe đã sẵn sàng ở tầng hầm B2.
Đừng hỏi tôi làm thế nào mà có được nó trong tình huống này." Lý Khôi nhìn vào cô, đôi mắt anh mở to lộ rõ sự nghi ngờ nhưng cũng đầy tuyệt vọng chấp nhận thực tại.
Hắn không còn lựa chọn khác ngoài việc tin tưởng người phụ nữ đã từng là kẻ thù lớn nhất của mình trong cuộc chiến kinh doanh khốc liệt giữa các tập đoàn tài chính khổng lồ này.
Họ chạy xuống cầu thang bộ cũ kỹ, những bậc thang bê tông nứt nẻ dưới chân họ phát ra tiếng kêu groan khó chịu mỗi khi áp lực cơ thể đè lên chúng.
Tiếng động vang vọng trong hành lang dài tối tăm như lời từ một thế giới khác đang cố gắng giữ chân họ lại không cho rời đi khỏi nơi chết chóc này bất cứ bằng cách nào cần thiết dù phải hy sinh mạng sống hay linh hồn cũng được miễn là mục tiêu cuối cùng đạt được đúng ý đồ ban đầu của người đặt bẫy tinh vi kia thôi đâu!.
Khi bước ra đến khu vực bãi đỗ xe ngầm, mùi xăng dầu nồng nặc trộn lẫn với hơi ẩm mốc từ tường đá lạnh lẽo mặt họ vào ngay lập tức khiến Lý Khôi phải nín thở mạnh hơn nữa để giữ lấy tỉnh táo đang dần bị cuốn trôi bởi sự hoảng loạn ngày càng tăng lên theo từng giây phút trôi qua nhanh chóng quá mức bình thường con người có thể chịu đựng nổi trong hoàn cảnh căng thẳng như vậy đâu!.
Chiếc xe đen bóng đỗ ở góc khuất nhất của tầng hầm, trông giống hệt một chiếc quan tài kim loại lạnh lùng đang chờ đón linh hồn đầu tiên bước vào nó để vĩnh viễn không bao giờ được trở lại thế giới ánh sáng tự do nữa cả đâu!
Bạch Tuyết mở cửa sau cho Lý Khôi ngồi lên trước khi cô leo sang ghế lái và khởi động máy với một tiếng nổ giòn tan vang vọng khắp không gian kín đáo ngột ngạt ấy!.
"Đâu là điểm tiếp theo?" Cô hỏi, giọng điệu bình tĩnh đến rợn người trong khi bàn tay đặt trên vô lăng run nhẹ lộ rõ sự căng thẳng nội tại đang giằng xé bên trong con người mạnh mẽ này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Lý Khôi nhìn ra cửa sổ xe thấy bóng tối dày đặc bao trùm lên toàn bộ thành phố như một tấm vải liệm khổng lồ che phủ mọi hy vọng sống sót còn lại của những nạn nhân tiềm năng sắp đến trong danh sách chết chóc kia.
Hắn nhớ lại lời thì thầm cuối cùng từ người cha đã mất, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy quyền đang vang vọng trở lại lần nữa sau nhiều năm im lặng đáng sợ nhất mà không ai có thể giải thích được nguồn gốc thực sự đằng sau những âm thanh ma quái ấy đâu!
"Cổng vào khu nhà máy cũ bên sông," Lý Khôi trả lời chậm rãi, giọng nói của anh khàn đặc lạ thường như vừa mới trải qua một trận chiến sinh tử với chính bóng tối trong lòng mình mà không cần phải dùng đến vũ khí vật chất sắc bén nào cả đâu!.
"Đó là nơi bắt đầu mọi thứ." Bạch Tuyết gật đầu nhẹ rồi nhấn ga mạnh khiến chiếc xe lao vút lên phía trước xuyên qua những hàng cột bê tông lạnh lẽo của bãi đỗ xe như một mũi tên bắn ra từ cung tên thần chết không thể ngăn cản được nữa đâu!
Cơn gió lạnh thổi vào khe cửa kính mở hé mang theo mùi vị kim loại sắt gỉ và sự thối rữa từ đáy lòng thành phố này vào mặt Lý Khôi khiến anh nhắm mắt lại trong giây lát để chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp diễn ra tiếp theo mà không ai có thể lường trước được hậu quả nghiêm trọng đến mức nào đâu!.
Họ lái xe đi xuyên qua con đường hầm dài dẫn sang bên kia dòng sông đen ngòm phản chiếu ánh đèn thành phố mờ ảo như những vì sao chết đang rơi xuống đáy vực thẳm không hồi quy bao giờ nữa đâu!
Cảnh vật hai bên cửa sổ trôi nhanh qua như những bức ảnh chụp liên tiếp bị làm nhòe đi bởi tốc độ cao độ của chiếc xe thể thao màu đen bóng loáng ấy!.
Khi họ vượt ra khỏi đường hầm, khung cảnh trước mắt hiện lên một cách rõ ràng và đáng sợ hơn bất kỳ điều gì Lý Khôi từng tưởng tượng trong những cơn ác mộng lặp lại vô tận suốt nhiều năm qua mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Nhà máy cũ đã bị bỏ hoang từ lâu nay nhưng hôm nay nó trông khác lạ đến rợn người với hàng loạt ánh đèn pha xe tải chiếu sáng rực rỡ xung quanh khu vực cổng chính như thể đang tổ chức một buổi tiệc tang lễ cho những linh hồn bất hạnh sắp hy sinh mạng sống của mình trong vòng xoáy tội ác ngày càng mở rộng ra ngoài tầm kiểm soát hợp pháp nào cả đâu!.
"Đây không phải là nơi an toàn," Bạch Tuyết nói, giọng cô nhỏ đi đáng kể khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.
"Có quá nhiều người ở đây." Lý Khôi cũng nhận ra điều đó.
Những bóng người đen kịt di chuyển khắp khu vực nhà máy cũ như những con kiến khổng lồ đang xây dựng tổ ong chết chóc cho một vụ án mạng quy mô lớn sắp diễn ra ngay trong đêm nay mà không ai có thể can thiệp kịp thời nữa đâu!
Hắn nhìn vào đồng hồ trên bảng điều khiển xe, kim giây tiếp tục chạy đều đặn đếm ngược từng phút quý giá còn lại trước khi cái tên thứ hai trong danh sách chết chóc kia phải trả giá bằng mạng sống của chính mình cho những sai lầm quá khứ không thể quay trở về sửa chữa được nữa đâu!.
"Cậu có kế hoạch gì chưa?" Bạch Tuyết hỏi, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Lý Khôi với sự chờ đợi đầy căng thẳng mà không hề chớp mắt dù chỉ trong chốc lát ngắn ngủi nào cả đâu!
Lý Khôi hít một hơi thật sâu, cảm giác lạnh giá từ những ký ức đau thương tràn về bao phủ lấy tâm trí anh như một lớp băng dày đặc cứng rắn đến mức có thể cắt đứt mọi dây liên kết tình cảm yếu đuối còn sót lại trong lòng người đàn ông này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Hắn nhìn vào đôi mắt trắng trợn đầy vẻ hung hãn của Bạch Tuyết và mỉm cười khó hiểu nhất từ trước đến giờ mà không cần phải giải thích thêm bất kỳ điều gì phức tạp nào nữa đâu!.
"Chúng ta sẽ đi bộ," Lý Khôi nói, giọng điệu bình tĩnh lạ thường trong.
mở cửa xe bước ra ngoài giữa màn đêm đen tối dày đặc bao trùm lên toàn bộ khu vực nhà máy cũ bỏ hoang này mà không hề sợ hãi haylùi bước trước bất kỳ nguy hiểm chết người nào đang chờ đợi phía trước kia đâu!.
Bạch Tuyết nhíu mày, vẻ mặt cô lộ rõ sự ngạc nhiên lẫn nghi ngờ nhưng cuối cùng cũng đồng ý theo sau Lý Khôi bước xuống xe giữa tiếng gió rít howl lạnh lẽo thổi qua những khoảng trống rộng lớn của nhà máy cũ ấy.
Họ di chuyển chậm rãi dưới ánh trăng mờ ảo chiếu sáng những đống phế liệu kim loại gỉ sét nằm la liệt khắp nơi như xác chết của một thời đại công nghiệp đã chết từ lâu nhưng vẫn đang âm thầm ám ảnh hiện tại bằng cách nào đó mà không ai có thể hiểu rõ được nguồn gốc thực sự đằng sau tất cả những bí ẩn đen tối này đâu!.
Khi họ tiến sâu vào bên trong khu vực nhà máy cũ, tiếng động lạ lùng bắt đầu phát ra từ phía trước giống như tiếng kim loại va chạm với nhau tạo thành một giai điệu kỳ quái đầy đe dọa cho bất kỳ ai dám đặt chân đến gần nơi chết chóc này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Lý Khôi dừng lại đột ngột, tay anh đưa lên ra hiệu cho Bạch Tuyết im lặng trong khi mắt anh quét qua những bóng đen dài thượt đang di chuyển lờ đờ giữa ánh sáng mờ ảo của đèn pin chiếu xa kia.
Hắn nhận ra rằng họ không đơn độc ở đây nữa đâu!
Những kẻ thù vô hình đã bao vây lấy Lý Khôi và Bạch Tuyết từ rất lâu trước đó mà không hề để lại bất kỳ dấu vết nào cho đến khi khoảnh khắc quyết định cuối cùng này sắp diễn ra ngay trước mắt họ trong đêm đen tối tăm nhất của thành phố đầy tội lỗi này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Lý Khôi quay đầu nhìn vào Bạch Tuyết, ánh mắt anh truyền tải một thông điệp im lặng nhưng đầy nguy hiểm đến khó tin cho người phụ nữ đứng bên cạnh mình lúc này đây.
Hắn đưa tay ra phía sau lưng lấy thứ vũ khí lạnh lẽo đã chờ đợi khoảnh khắc được sử dụng để bảo vệ mạng sống của chính mình và những người vô tội khác trong danh sách chết chóc kia mà không cần phải do dự hay hối tiếc thêm bất kỳ điều gì nữa đâu!.
Bạch Tuyết hiểu ý anh, cô cũng rút ngắn dao găm từ bên hông áo khoác da đen bóng loáng ấy.
Hai bóng người đứng im lặng giữa khoảng trống rộng lớn của nhà máy cũ bỏ hoang này trong khi những tiếng động kim loại va chạm ngày càng trở nên rõ ràng và đe dọa hơn bao giờ hết đối với bất kỳ ai còn chút hy vọng sống sót nào trong đêm đen tối tăm chết chóc này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Đột nhiên, bóng tối co lại và lộ ra khuôn mặt quen thuộc nhất của hắn.
Hắn rít lên, tay run rẩy rút kiếm, linh khí bốc lên cuống cuồng.
Máu tươi phun ra từ miệng người đó —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận