Chương 6
---
Linh không thể thở. Không khí xung quanh cô dường như ngưng đọng, như thể thời gian đã bị khóa lại. Cô nhìn vào đôi mắt không có bóng của người đàn ông, nơi từng là ánh sáng ấm áp nhất trong cuộc đời cô nay chỉ còn lại một màu xám xịt, như hồn ma bị vứt bỏ. Nước mắt rơi từng giọt, từng giọt, nhuộm ướt nền đất sẫm màu, nhưng cô không thể dừng lại. Cô không hiểu tại sao lại khóc, nhưng cơ thể cô run rẩy theo tiếng tim đập thình thịch như muốn xé toạc ngực.
"Không... không thể," cô lặp lại, giọng khàn đặc đến nỗi khó khăn từng chữ. "Em đã yêu anh. Em đã... không thể giết anh."
Người đàn ông nheo mắt lại, ánh sáng lấp ló trong đôi mắt ấy như những tia lửa giữa bóng đêm. Anh bước tới một bước, thanh kiếm trong tay anh lóe lên ánh bạc. Khoảnh khắc ấy, Linh nghe thấy một tiếng vang từ quá khứ — tiếng gió rít qua khe hở của một bức tường đổ nát, tiếng cười khẩy của kẻ thù, tiếng hét của ai đó… và rồi tiếng súng bắn nổ.
"Em nhớ không?" anh hỏi, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng sự lạnh lùng như băng. "Hàng chục năm trước, khi em còn là một thiếu nữ không biết gì ngoài những cuộc săn tróc của gia đình em. Khi em còn trẻ, ngây thơ, và yêu một người mà em cho rằng anh ấy cũng yêu em."
Linh run rẩy. Một ký ức vụn vỡ thoáng hiện trong đầu cô — một buổi tối mưa, ánh đèn lồng lung linh trên nền nhà gỗ, giọng anh ấy thì thầm những lời hứa ngọt ngào. Nhưng rồi mọi thứ đột ngột thay đổi. Một tiếng nổ, ánh sáng bùng lên, và anh ấy biến mất. Cô cố gắng nhớ lại, nhưng não cô như bị dội nước lạnh, từng mảnh ký ức rời rạc như những hạt cát trong cơn gió.
"Anh... anh là ai?" cô hỏi lần nữa, giọng run rẩy. "Tại sao em lại quên?"
Anh cười, một nụ cười đầy nỗi đau, như thể anh đang mỉm cười khi nhớ lại một kỷ niệm đau thương nhất. "Em quên vì em đã tự xóa đi. Em không thể sống với sự thật, nên em đã chọn quên. Nhưng giờ đây, em sẽ phải đối mặt với nó."
Linh cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực, như thể có ai đó đang dùng dao lưỡi lạnh cắt qua tim cô. Cô lùi lại một bước, chân cô va phải một tảng đá lớn, khiến cô ngã xuống đất. Cánh tay cô run rẩy, nhưng cô không thể đứng dậy.
"Em đã giết anh," anh nói, giọng khẽ nhưng đầy oai lực. "Trong trận chiến cuối cùng. Khi em và anh ấy cùng nhau chiến đấu để chống lại một thế lực khủng khiếp. Em đã tưởng rằng mình đang bảo vệ anh ấy, nhưng thật ra, em đã dùng thanh kiếm của mình đâm xuyên ngực anh ấy, giết anh. Rồi em đã quên đi, và sống tiếp như một người hoàn toàn khác."
Linh khẽ lắc đầu, không thể tin vào những gì anh vừa nói. "Không... không phải như vậy. Em không thể giết anh. Anh là người mà em yêu. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã..."
"Đã làm gì?" anh ngắt lời, giọng khàn đặc. "Đã dùng thanh kiếm của em đâm vào tim anh, và bỏ mặc anh trong bụi cỏ. Em đã sống tiếp, xây dựng một cuộc đời mới, và quên đi anh. Em đã trở thành một người khác, nhưng em vẫn mang trong mình nỗi đau của tội lỗi."
Linh nghe thấy tiếng tim mình đập như trống trận. Cô nhớ lại những ký ức mờ ảo — một trận chiến giữa rừng sâu, ánh sáng chói lòa của vũ khí, tiếng kêu đau đớn, và rồi sự im lặng sau đó. Nhưng tất cả đều trở nên hazy, như thể một cơn mê sảng.
"Em... em không muốn nhớ," cô khóc, nước mắt tuôn như suối. "Em không muốn nhớ lại điều đó. Em xin lỗi... em xin lỗi anh."
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không còn nụ cười u ám nữa. Anh cúi xuống, nhìn vào mặt cô, ánh mắt đầy sự xót xa. "Em xin lỗi, nhưng em không thể tha thứ cho chính mình. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại mạng sống của em cho anh."
Linh nghe thấy những từ ấy vang lên như tiếng sấm. "Trả lại? Em không hiểu..."
Anh đứng dậy, thanh kiếm trong tay anh lấp lánh trong bóng tối. "Vì em đã giết anh. Và giờ đây, em sẽ phải chết để hoàn thành số phận của mình."
Linh cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn anh, ánh mắt không còn vẻ hoang mang, mà đầy sự tuyệt vọng. "Anh không thể... anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!"
Anh cười, nhưng nụ cười ấy không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. "Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô biết rằng mình không thể thoát khỏi điều này. Cô đã giết anh. Và giờ đây, cô phải trả lại.
"Anh... anh là ai?" cô hỏi, giọng run rẩy. "Tại sao anh lại quay lại với em?"
Anh cười, một nụ cười đầy u ám. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.
"Anh không thể là anh ấy!" cô khóc. "Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!"
Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. "Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ."
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô biết rằng mình không thể thoát khỏi điều này. Cô đã giết anh. Và giờ đây, cô phải trả lại.
"Anh… anh là ai?" cô hỏi, giọng run rẩy. "Tại sao anh lại quay lại với em?"
Anh cười, một nụ cười đầy u ám. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.
"Anh không thể là anh ấy!" cô khóc. "Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!"
Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. "Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ."
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô biết rằng mình không thể thoát khỏi điều này. Cô đã giết anh. Và giờ đây, cô phải trả lại.
"Anh… anh là ai?" cô hỏi, giọng run rẩy. "Tại sao anh lại quay lại với em?"
Anh cười, một nụ cười đầy u ám. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.
"Anh không thể là anh ấy!" cô khóc. "Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!"
Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. "Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ."
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô biết rằng mình không thể thoát khỏi điều này. Cô đã giết anh. Và giờ đây, cô phải trả lại.
"Anh… anh là ai?" cô hỏi, giọng run rẩy. "Tại sao anh lại quay lại với em?"
Anh cười, một nụ cười đầy u ám. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.
"Anh không thể là anh ấy!" cô khóc. "Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!"
Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. "Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận