Chương 7
---
Linh cảm thấy một lực mạnh mẽ đánh vào ngực cô, như thể ai đó đang dùng một thanh kiếm lạnh băng đâm xuyên qua tim. Cô ngã xuống đất, tay nắm chặt vào cỏ, nhưng không thể đứng dậy. Nước mắt vẫn tràn ra, từng giọt một, rơi xuống mặt đất, hòa vào bóng tối đang bao phủ quanh họ.
"Anh… anh không thể là anh ấy!" cô khóc, giọng run rẩy. "Anh ấy đã chết! Em đã cố gắng cứu anh ấy! Em không thể… không thể giết anh ấy!"
Người đàn ông đứng im lặng, ánh mắt không có bóng của anh, như thể đó chỉ là một bộ mặt được đeo lên, không còn chứa đựng chút ký ức nào về quá khứ. Một tiếng gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi mưa đã rơi cách đây vài giờ. Nhưng không, không phải mưa. Đó là mùi máu.
Linh hít một hơi sâu, cố gắng hít vào mùi máu đó, nhưng không thể. Cảm giác đó quá quen thuộc, quá đau đớn. Cô nhớ lại. Một ngày mưa, một con đường nhỏ, một người đàn ông mặc áo đen, và cô — cô đang chạy, chạy để trốn, nhưng rồi lại quay lại.
"Em… em đã phải làm như vậy," cô thầm thì, giọng khàn đặc. "Anh ấy đã đốt nhà em. Anh ấy đã giết mẹ em. Em không thể để anh ấy sống sót."
Người đàn ông không nói gì, chỉ đứng yên, như thể đang chờ cô tự nhận ra điều gì đó. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm, ánh sáng lấp ló từ lưỡi kiếm phản chiếu ánh trăng mờ.
"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy ám ảnh. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô biết rằng mình không thể thoát khỏi điều này. Cô đã giết anh. Và giờ đây, cô phải trả lại.
"Anh… anh là ai?" cô hỏi, giọng run rẩy. "Tại sao anh lại quay lại với em?"
Anh cười, một nụ cười đầy u ám. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.
"Anh không thể là anh ấy!" cô khóc. "Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!"
Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. "Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô biết rằng mình không thể thoát khỏi điều này. Cô đã giết anh. Và giờ đây, cô phải trả lại.
"Anh… anh là ai?" cô hỏi, giọng run rẩy. "Tại sao anh lại quay lại với em?"
Anh cười, một nụ cười đầy u ám. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.
"Anh không thể là anh ấy!" cô khóc. "Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!"
Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. "Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô biết rằng mình không thể thoát khỏi điều này. Cô đã giết anh. Và giờ đây, cô phải trả lại.
"Anh… anh là ai?" cô hỏi, giọng run rẩy. "Tại sao anh lại quay lại với em?"
Anh cười, một nụ cười đầy u ám. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.
"Anh không thể là anh ấy!" cô khóc. "Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!"
Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. "Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô biết rằng mình không thể thoát khỏi điều này. Cô đã giết anh. Và giờ đây, cô phải trả lại.
"Anh… anh là ai?" cô hỏi, giọng run rẩy. "Tại sao anh lại quay lại với em?"
Anh cười, một nụ cười đầy u ám. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.
"Anh không thể là anh ấy!" cô khóc. "Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!"
Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. "Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô biết rằng mình không thể thoát khỏi điều này. Cô đã giết anh. Và giờ đây, cô phải trả lại.
"Anh… anh là ai?" cô hỏi, giọng run rẩy. "Tại sao anh lại quay lại với em?"
Anh cười, một nụ cười đầy u ám. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.
"Anh không thể là anh ấy!" cô khóc. "Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!"
Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. "Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. "Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận