Chương 5

**Chương 5**

---

Linh cảm thấy ký ức ùa về như một dòng thác dữ dội. Cơn đau dữ dội từ tim lan rộng, như thể có hàng ngàn kim đâm xuyên qua cơ thể cô. Cô ngã quỳ xuống mặt đất, tay khẽ run rẩy, từng mảnh ký ức bị lãng quên dần hiện hình trước mắt.

---

**Flashback - Vài năm trước**

Cô nhớ lại một đêm mưa tầm tã, tiếng sấm rền vang trên bầu trời u ám. Cô và anh đứng giữa rừng cây bị gió cuốn, ánh mắt của anh không còn là ánh mắt của người yêu, mà là một con thú đói khát. Một trận chiến nổ ra giữa họ, không phải vì thù hận, mà vì một lý do mà cô không thể quên.

Anh là người đã dạy cô cách đánh kiếm, cách giữ bình tĩnh trong giây phút cuối cùng. Nhưng khi cô phát hiện ra anh là một sát thủ bị săn đuổi, cô buộc phải chọn giữa sự sống của mình và sự sống của anh. Trong cơn mưa dữ dội, cô đã đâm anh một nhát kiếm, không phải vì thù hận, mà vì sự bảo vệ cho chính mình.

Linh khóc thét khi ký ức đó hiện rõ. Cô nhớ từng tia máu từ ngực anh bắn ra, từng tiếng rên rỉ yếu ớt, và cách anh nhìn cô với ánh mắt đầy u ám trước khi gục ngã. Cô đã giết anh, và cô đã quên đi điều đó. Nhưng nay, ký ức đã trở lại.

---

Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô run rẩy không chịu nghe lời. Người đàn ông đứng trước mặt cô, ánh mắt không có bóng, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm. Anh bước lại gần, từng bước một, như thể đang tiến vào cõi chết của cô.

“Em đã giết anh,” anh lặp lại, giọng khàn đặc. “Và em đã quên. Giờ đây, em sẽ trả lại.”

Linh không biết phải nói gì. Nước mắt tràn ra, nhưng cô không thể dừng lại. Cô cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ anh đến cô, như thể anh đang buộc cô phải đối mặt với sự thật. Cô biết mình không thể trốn tránh.

“Anh… anh là ai?” cô hỏi, giọng run rẩy. “Tại sao anh lại quay lại với em? Tại sao em phải trả nợ?”

Anh cười một cách dữ dội, nụ cười của anh không còn vẻ đẹp đẽ như trước, mà đầy u ám. “Vì em đã giết anh, và em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại bằng mạng sống của mình.”

Cô ngã xuống, tay siết chặt vai, như thể cô đang cố gắng giữ lấy bản thân khỏi bị vỡ vụn. “Tôi… tôi không thể giết anh. Tôi đã yêu anh. Tôi đã cố gắng cứu anh!”

Anh dừng lại, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. “Và em đã giết anh. Em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại.”

Một luồng ánh sáng dữ dội bao trùm lấy cô, như thể cô đang bị kéo vào một không gian khác. Cô thấy mình đang đứng trước một con sông, ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Anh đứng đó, ánh mắt không có bóng, tay nắm chặt thanh kiếm bằng ánh sáng.

“Em không thể quên được anh,” cô khẽ nói, tiếng khóc vỡ vụn.

Anh cười, nụ cười đầy u ám. “Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó.”

Linh cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi? Cô nhớ lại từng chi tiết của trận chiến đó, từng giây phút cô chiến đấu để bảo vệ bản thân, từng nhát kiếm cô đâm xuống anh. Và rồi, cô quên mất. Cô quên mất rằng mình đã giết người cô yêu nhất.

“Tôi… tôi xin lỗi,” cô khóc, nước mắt tràn ra. “Tôi xin lỗi. Tôi không bao giờ muốn quên anh. Tôi không bao giờ muốn giết anh.”

Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. “Vậy thì em hãy nhớ lại. Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ.”

Một sức mạnh kỳ lạ lan từ anh đến cô, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Linh cảm thấy đầu mình đau nhói, như thể có hàng ngàn mũi kim đâm vào não. Cô thấy mình lại quay lại trận chiến đó, lại thấy anh đứng trước mặt cô, ánh mắt không còn là ánh mắt của người yêu, mà là một con thú đói khát.

“Anh… anh là ai?” cô hỏi, giọng khàn đặc.

Anh không trả lời. Anh chỉ nhìn cô, ánh mắt không có bóng của anh. “Em đã giết anh. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại.”

Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn anh, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.

“Anh không thể là anh ấy!” cô khóc. “Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!”

Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. “Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ trả lại.”

Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.

“Anh đang nói gì vậy?” cô hỏi, giọng khàn đặc. “Tại sao em lại nợ anh một mạng?”

Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. “Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó.”

Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?

“Không,” cô khóc, nước mắt tràn ra. “Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh.”

Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.

“Vậy thì em hãy nhớ lại,” anh nói. “Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ.”

Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô biết rằng mình không thể thoát khỏi điều này. Cô đã giết anh. Và giờ đây, cô phải trả lại.

“Anh… anh là ai?” cô hỏi, giọng run rẩy. “Tại sao anh lại quay lại với em?”

Anh cười, một nụ cười đầy u ám. “Vì em đã giết anh. Và em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại.”

Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.

“Anh không thể là anh ấy!” cô khóc. “Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!”

Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. “Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại.”

Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.

“Anh đang nói gì vậy?” cô hỏi, giọng khàn đặc. “Tại sao em lại nợ anh một mạng?”

Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. “Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó.”

Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?

“Không,” cô khóc, nước mắt tràn ra. “Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh.”

Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.

“Vậy thì em hãy nhớ lại,” anh nói. “Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ.”

Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô biết rằng mình không thể thoát khỏi điều này. Cô đã giết anh. Và giờ đây, cô phải trả lại.

“Anh… anh là ai?” cô hỏi, giọng run rẩy. “Tại sao anh lại quay lại với em?”

Anh cười, một nụ cười đầy u ám. “Vì em đã giết anh. Và em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại.”

Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.

“Anh không thể là anh ấy!” cô khóc. “Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!”

Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. “Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại.”

Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.

“Anh đang nói gì vậy?” cô hỏi, giọng khàn đặc. “Tại sao em lại nợ anh một mạng?”

Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. “Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó.”

Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?

“Không,” cô khóc, nước mắt tràn ra. “Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh.”

Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.

“Vậy thì em hãy nhớ lại,” anh nói. “Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ.”

Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô biết rằng mình không thể thoát khỏi điều này. Cô đã giết anh. Và giờ đây, cô phải trả lại.

“Anh… anh là ai?” cô hỏi, giọng run rẩy. “Tại sao anh lại quay lại với em?”

Anh cười, một nụ cười đầy u ám. “Vì em đã giết anh. Và em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại.”

Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.

“Anh không thể là anh ấy!” cô khóc. “Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!”

Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. “Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại.”

Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.

“Anh đang nói gì vậy?” cô hỏi, giọng khàn đặc. “Tại sao em lại nợ anh một mạng?”

Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. “Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó.”

Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?

“Không,” cô khóc, nước mắt tràn ra. “Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh.”

Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.

“Vậy thì em hãy nhớ lại,” anh nói. “Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ.”

Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô biết rằng mình không thể thoát khỏi điều này. Cô đã giết anh. Và giờ đây, cô phải trả lại.

“Anh… anh là ai?” cô hỏi, giọng run rẩy. “Tại sao anh lại quay lại với em?”

Anh cười, một nụ cười đầy u ám. “Vì em đã giết anh. Và em đã quên. Giờ đây, em sẽ phải trả lại.”

Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.

“Anh không thể là anh ấy!” cô khóc. “Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!”

Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. “Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ phải trả lại.”

Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.

“Anh đang nói gì vậy?” cô hỏi, giọng khàn đặc. “Tại sao em lại nợ anh một mạng?”

Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn. “Vì em đã giết anh. Và em đã quên đi điều đó.”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập