Chương 4
---
Linh mở mắt.
Mặt nước sông phản chiếu ánh trăng, nhưng không còn là ánh trăng nhẹ nhàng như cô nhớ. Nó trở nên lạnh lẽo, như một tấm gương vỡ, rạn nứt những vết nứt sâu hun hút. Cô đứng bên bờ, chân đạp vào cát ẩm ướt, tay nắm chặt vào một thanh gỗ gãy, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía người đàn ông kia.
Anh đứng cách cô vài bước, ánh mắt không có bóng. Cô không thể nhìn rõ khuôn mặt anh—như thể nó được che khuất bởi một lớp mây, hoặc có lẽ, anh không còn là con người.
“Em không thể… không thể quên được anh,” cô khẽ nói, giọng run rẩy.
Anh cười. Một tiếng cười khàn đặc, đầy u ám, như tiếng gió quẩn quanh những đống rác bỏ hoang.
“Vì em đã quên,” anh nói. “Vì em đã quên rằng chính tay em đã cắt đứt dòng sống của anh. Vì em đã giết anh. Và vì em đã quên đi điều đó.”
Linh cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cô muốn chạy, nhưng chân cô không thể di chuyển. Cô cố gắng gào thét, nhưng âm thanh bị nuốt chửng bởi không khí dày đặc quanh họ.
“Không… không thể! Em không thể giết anh! Em yêu anh! Em đã yêu anh từ… từ ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau!”
Anh không nói gì. Anh chỉ đứng yên, ánh mắt không có bóng nhìn cô như thể cô là một cái bóng không thật, một hình ảnh hão huyền từ quá khứ.
“Anh… anh là ai?” cô hỏi, giọng khàn đặc.
“Anh là người mà em đã hứa sẽ không bao giờ rời bỏ,” anh nói, tay siết chặt thanh kiếm bằng ánh sáng. “Anh là người mà em đã dùng chính tay mình để giết.”
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô cố gắng nhớ lại. Cô nhớ một đêm mưa, một con đường nhỏ, một giọng nói khẽ vang trong gió. Cô nhớ những nụ cười, những cái ôm, những lời hứa. Nhưng cô không nhớ… cái chết.
“Anh không thể là anh ấy!” cô khóc. “Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh!”
Anh bước lại gần, ánh mắt không có bóng của anh như một con dao nhọn, cắt vào tim cô.
“Em đã quên,” anh nói. “Và giờ đây, em sẽ phải trả lại.”
Linh cảm thấy một sức mạnh lạ lùng lan từ anh ra. Đó không phải là sức mạnh của một người đàn ông. Đó là sức mạnh của một ký ức bị vùi lấp, của một nỗi đau quá lớn để chịu đựng.
Cô cố gắng kháng cự, nhưng không thể. Ký ức như một cơn bão cuốn cô đi, và cô thấy mình trở lại một thời điểm khác—một thời điểm cô không còn nhớ, nhưng giờ đây, nó trở lại.
Lần này, cô thấy mình đứng trong một căn phòng nhỏ. Ánh đèn vàng lấp lánh trên những bức tường, những chiếc ghế gỗ được đặt xung quanh một bàn tròn. Trong phòng, có hai người. Một người đàn ông, và một người phụ nữ.
Người phụ nữ là cô.
Cô đang ngồi đối diện với người đàn ông—anh ta. Anh đang nắm chặt tay cô, giọng nói khàn đặc.
“Linh, em không thể tiếp tục như thế này nữa,” anh nói. “Em đã biết rồi, phải không? Anh không thể sống mãi như một người sống sót. Anh đã bị tổn thương quá nhiều. Em phải giúp anh…”
Cô không nghe rõ anh nói gì. Trong đầu cô, một cơn đau dữ dội bùng lên. Cô nhìn xuống tay mình, thấy một vết thương đang chảy máu.
“Anh… anh đang nói gì vậy?” cô hỏi, giọng khàn đặc.
“Anh đang nói rằng em phải giết anh,” anh nói. “Em phải kết thúc điều này. Em phải giết anh. Vì nếu không, anh sẽ giết em.”
Cô không hiểu. Cô nhìn anh, ánh mắt tràn đầy sự hoảng sợ.
“Anh đang đùa,” cô nói, nhưng không phải là sự khinh miệt. Đó là sự tuyệt vọng.
Anh không cười. Anh chỉ nhìn cô, ánh mắt không có bóng của anh như một con đói.
“Em không còn lựa chọn,” anh nói. “Anh không thể sống thêm một ngày nữa. Anh đã bị tổn thương quá nhiều. Em phải giết anh, Linh. Em phải giết anh.”
Cô không hiểu. Cô không thể hiểu.
“Anh… anh không thể giết em. Anh là người em yêu. Anh là người em đã hứa sẽ không rời bỏ em. Anh là người em đã… đã…”
“Em đã không thể cứu anh,” anh nói. “Và giờ đây, em phải giết anh. Vì nếu không, anh sẽ giết em. Anh không thể chịu đựng nữa. Anh không thể sống thêm một ngày nữa.”
Cô không thể tin vào điều đó. Cô cố gắng ôm anh, nhưng anh không để cô lại gần.
“Anh không thể là người đó!” cô khóc. “Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh!”
Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
“Vậy thì em hãy nhớ lại,” anh nói. “Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ.”
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ anh ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng kháng cự, nhưng không thể. Ký ức như một cơn bão cuốn cô đi, và cô thấy mình trở lại một thời điểm khác—một thời điểm cô không còn nhớ, nhưng giờ đây, nó trở lại.
Lần này, cô thấy mình đứng trước một con sông, ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Một người đàn ông đứng đó, ánh mắt không có bóng, tay nắm chặt một thanh kiếm bằng ánh sáng. Cô bước tới, cố gắng chạm vào anh, nhưng anh không để cô đến gần.
“Em không thể… không thể quên được anh,” cô khẽ nói.
Anh cười. Một tiếng cười khàn đặc, đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.
“Vì em đã giết anh,” anh nói. “Và em đã quên đi điều đó.”
Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.
“Anh không thể là anh ấy!” cô khóc. “Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!”
Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
“Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ trả lại.”
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
“Anh đang nói gì vậy?” cô hỏi, giọng khàn đặc. “Tại sao em lại nợ anh một mạng?”
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.
“Vì em đã giết anh,” anh nói. “Và em đã quên đi điều đó.”
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
“Không,” cô khóc, nước mắt tràn ra. “Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh.”
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
“Vậy thì em hãy nhớ lại,” anh nói. “Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ.”
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng kháng cự, nhưng không thể. Ký ức như một cơn bão cuốn cô đi, và cô thấy mình trở lại một thời điểm khác—một thời điểm cô không còn nhớ, nhưng giờ đây, nó trở lại.
Cô thấy mình đứng trước một con sông, ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Một người đàn ông đứng đó, ánh mắt không có bóng, tay nắm chặt một thanh kiếm bằng ánh sáng. Cô bước tới, cố gắng chạm vào anh, nhưng anh không để cô đến gần.
“Em không thể… không thể quên được anh,” cô khẽ nói.
Anh cười. Một tiếng cười khàn đặc, đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.
“Vì em đã giết anh,” anh nói. “Và em đã quên đi điều đó.”
Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.
“Anh không thể là anh ấy!” cô khóc. “Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!”
Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
“Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ trả lại.”
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
“Anh đang nói gì vậy?” cô hỏi, giọng khàn đặc. “Tại sao em lại nợ anh một mạng?”
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.
“Vì em đã giết anh,” anh nói. “Và em đã quên đi điều đó.”
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
“Không,” cô khóc, nước mắt tràn ra. “Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh.”
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
“Vậy thì em hãy nhớ lại,” anh nói. “Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ.”
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng kháng cự, nhưng không thể. Ký ức như một cơn bão cuốn cô đi, và cô thấy mình trở lại một thời điểm khác—một thời điểm cô không còn nhớ, nhưng giờ đây, nó trở lại.
Cô thấy mình đứng trước một con sông, ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Một người đàn ông đứng đó, ánh mắt không có bóng, tay nắm chặt một thanh kiếm bằng ánh sáng. Cô bước tới, cố gắng chạm vào anh, nhưng anh không để cô đến gần.
“Em không thể… không thể quên được anh,” cô khẽ nói.
Anh cười. Một tiếng cười khàn đặc, đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.
“Vì em đã giết anh,” anh nói. “Và em đã quên đi điều đó.”
Linh cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.
“Anh không thể là anh ấy!” cô khóc. “Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!”
Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
“Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ trả lại.”
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
“Anh đang nói gì vậy?” cô hỏi, giọng khàn đặc. “Tại sao em lại nợ anh một mạng?”
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.
“Vì em đã giết anh,” anh nói. “Và em đã quên đi điều đó.”
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
“Không,” cô khóc, nước mắt tràn ra. “Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh.”
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
“Vậy thì em hãy nhớ lại,” anh nói. “Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ.”
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận