Chương 3

**Chương 3**

---

Linh cảm thấy tim mình như một quả tim đang bị đâm xuyên, từng nhịp đập đều vang lên tiếng đau đớn mãnh liệt. Cô mở mắt, nước mắt vẫn tuôn ra không ngừng, nhưng cô không thể nhìn thấy anh. Cô chỉ còn thấy một bóng đen lơ lửng giữa không trung, ánh mắt không có bóng của anh như thể đang xuyên thấu qua từng tế bào của cô.

"Không, không thể!" cô hét lên, giọng khàn đặc, nhưng thanh âm của cô vỡ vụn giữa không trung. "Em không giết anh! Em đã cứu anh! Em đã... đã yêu anh!"

Người đàn ông bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm bằng ánh sáng trắng xóa. Từng tia sáng ấy như đang đốt cháy không khí quanh họ, khiến Linh phải lùi lại một bước. Cô cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua, như thể cô đang bị kéo về phía quá khứ—về một khoảnh khắc mà cô không dám nhớ lại.

"Em nhớ lại đi," anh nói, giọng không còn u ám nữa mà thay vào đó là một thứ lạnh lẽo, như băng tuyết rơi xuống đất. "Hôm đó, em đã đứng ở bên cạnh anh, và em đã rút kiếm ra. Em đã đâm anh. Một lần. Rồi một lần nữa. Và rồi em rời đi, để lại anh nằm trên mặt đất, máu chảy ra như một dòng sông đỏ thẫm. Em đã quên. Nhưng em không thể quên mãi được."

Cô cảm thấy đầu mình đau điên cuồng. Những ký ức vụn vỡ như một mảnh gương vỡ, từng mảnh nhỏ vụn hiện ra trong đầu cô. Cô thấy mình đang đứng giữa một rừng cây xanh ngắt, ánh trăng lấp lánh trên mặt nước. Một người đàn ông đứng phía trước cô, ánh mắt không có bóng. Anh ấy không phải là người đàn ông này—không, anh ấy không phải anh ấy.

Cô bước tới, tay nắm chặt tay anh. "Anh không thể chết được! Em sẽ không để anh chết!"

"Và em đã để anh chết," người đàn ông nói, giọng như tiếng gió thổi qua những cánh đồng hoang vắng. "Vì em đã quên. Vì em đã cho phép chính mình quên đi điều đó. Em nợ anh một mạng, Linh. Và giờ đây, em sẽ trả lại nó."

Cô ngã xuống đất, tay siết chặt lấy tóc. "Không! Em không nợ anh một mạng! Em đã yêu anh! Em sẽ không để anh chết!"

"Yêu?" Anh cười, nụ cười đầy đau đớn. "Yêu là gì, Linh? Khi em nhìn vào mắt anh, em đã thấy một điều gì đó trong anh—điều gì đó mà em không thể hiểu. Em đã yêu anh, nhưng em đã quên đi lý do tại sao em lại yêu anh. Em đã quên đi điều đó."

Cô khóc. Nước mắt tràn ra như một dòng suối, nhưng cô không thể ngưng lại. Cô thấy mình đang đứng giữa dòng sông kia lần nữa, ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Người đàn ông kia đang nhìn cô, ánh mắt đầy u ám. Anh nói một điều gì đó, nhưng cô không nghe rõ. Cô chỉ thấy anh đứng đó, rồi đột nhiên, anh gục ngã. Máu từ ngực anh chảy ra, lan rộng trên mặt nước.

Cô chạy tới, tay nắm lấy anh. "Anh sẽ không chết! Em sẽ không để anh chết!"

Nhưng anh không đáp lại. Anh chỉ nhìn cô, ánh mắt không còn bóng. Rồi anh biến mất.

Cô tỉnh lại trong hiện tại, tay siết chặt lấy người đàn ông trước mặt. "Anh không thể là anh ấy! Anh không thể là người đó! Em đã không giết anh! Em đã cứu anh!"

Anh cười—một nụ cười lạnh lùng, đầy đau đớn. "Cứu? Em đã giết anh. Và em đã quên. Và giờ đây, em phải trả."

Cô ngã xuống đất, đầu đập mạnh vào mặt đất. Cô không thể tin được. Anh đã giết anh? Cô đã giết anh?

"Em không thể… không thể nhớ lại được," cô khóc. "Em không thể nhớ lại được! Em đã cố gắng tìm anh. Em đã đi khắp nơi. Em đã tìm anh trong những giấc mơ, trong những cơn ác mộng, trong mọi nơi em có thể. Em đã không quên anh. Em không thể quên!"

Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. "Nhưng em đã quên. Và em đã để anh chết."

Cô cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.

"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"

Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.

"Vì em đã giết anh," anh nói. "Và em đã quên đi điều đó."

Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?

"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."

Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.

"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ."

Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng kháng cự, nhưng không thể. Ký ức như một cơn bão cuốn cô đi, và cô thấy mình trở lại một thời điểm khác—một thời điểm cô không còn nhớ, nhưng giờ đây, nó trở lại.

Cô thấy mình đứng trước một con sông, ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Một người đàn ông đứng đó, ánh mắt không có bóng, tay nắm chặt một thanh kiếm bằng ánh sáng. Cô bước tới, cố gắng chạm vào anh, nhưng anh không để cô đến gần.

"Em không thể cứu anh," anh nói, giọng khàn đặc. "Vì anh đã chết, và em đã quên đi điều đó."

Cô không hiểu. Nói gì thì nói, cô không thể quên được. Cô đã cố gắng tìm anh, đã tìm kiếm anh khắp nơi. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng mình đã quên đi anh—và đó là lỗi của cô.

"Em nợ anh một mạng," anh nói. "Vì em đã giết anh, và em đã quên đi điều đó. Giờ đây, em sẽ phải trả nợ."

Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.

"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"

Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.

"Vì em đã giết anh," anh nói. "Và em đã quên đi điều đó."

Linh ---

Cô thấy mình đứng trước mặt người đàn ông, tay siết chặt thanh kiếm của anh. Anh đứng đó, ánh mắt không có bóng, nhưng trong lòng cô, một cảm giác quen thuộc trào dâng. Cô nhớ rồi—mọi thứ.

Anh đã không chết. Anh đã sống sót.

Và cô đã giết anh.

"Không!" cô hét lên, nhưng thanh kiếm đã được rút ra. Một cú đâm nhanh như chớp, và cô cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ ngực ra khắp cơ thể.

Cô ngã xuống đất, máu trào ra từ vết thương. Anh đứng trên cao, ánh mắt không có bóng, giọng nói vang vọng trong đầu cô.

"Em đã nợ tôi một mạng. Bây giờ, em đã trả đủ."

Linh ---

Cô thấy mình đang nằm trên mặt đất, ánh trăng lấp lánh trên mặt nước. Một người đàn ông đứng trước mặt cô, ánh mắt không có bóng. Anh nói một điều gì đó, nhưng cô không nghe rõ.

Rồi anh gục ngã.

Máu từ ngực anh chảy ra, lan rộng trên mặt nước.

Cô chạy tới, tay nắm chặt anh.

"Anh sẽ không chết! Em sẽ không để anh chết!"

Nhưng anh không đáp lại. Anh chỉ nhìn cô, ánh mắt không còn bóng. Rồi anh biến mất.

Cô tỉnh lại trong hiện tại, tay siết chặt lấy người đàn ông trước mặt. "Anh không thể là anh ấy! Anh không thể là người đó! Em đã không giết anh! Em đã cứu anh!"

Anh cười—một nụ cười lạnh lùng, đầy đau đớn. "Cứu? Em đã giết anh. Và em đã quên. Và giờ đây, em phải trả."

Cô cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.

"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"

Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.

"Vì em đã giết anh," anh nói. "Và em đã quên đi điều đó."

Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?

"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."

Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.

"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ."

Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng kháng cự, nhưng không thể. Ký ức như một cơn bão cuốn cô đi, và cô thấy mình trở lại một thời điểm khác—một thời điểm cô không còn nhớ, nhưng giờ đây, nó trở lại.

Cô thấy mình đứng trước một con sông, ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Một người đàn ông đứng đó, ánh mắt không có bóng, tay nắm chặt một thanh kiếm bằng ánh sáng. Cô bước tới, cố gắng chạm vào anh, nhưng anh không để cô đến gần.

"Em không thể cứu anh," anh nói, giọng khàn đặc. "Vì anh đã chết, và em đã quên đi điều đó."

Cô không hiểu. Nói gì thì nói, cô không thể quên được. Cô đã cố gắng tìm anh, đã tìm kiếm anh khắp nơi. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng mình đã quên đi anh—và đó là lỗi của cô.

"Em nợ anh một mạng," anh nói. "Vì em đã giết anh, và em đã quên đi điều đó. Giờ đây, em sẽ phải trả nợ."

Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.

"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"

Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.

"Vì em đã giết anh," anh nói. "Và em đã quên đi điều đó."

Linh ---

Cô cảm thấy tay mình run rẩy, từng nhịp tim đều vang lên như một tiếng gào thét. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không còn đủ sức. Cô nhìn người đàn ông, ánh mắt không có bóng của anh, và cô biết rằng cô đã không thể cứu anh.

"Anh không thể là anh ấy!" cô khóc. "Anh không thể là người đó! Em không thể giết anh! Em đã yêu anh!"

Anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm. "Và em đã quên. Và giờ đây, em sẽ trả lại."

Cô cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.

"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"

Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.

"Vì em đã giết anh," anh nói. "Và em đã quên đi điều đó."

Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?

"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."

Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.

"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ."

Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng kháng cự, nhưng không thể. Ký ức như một cơn bão cuốn cô đi, và cô thấy mình trở lại một thời điểm khác—một thời điểm cô không còn nhớ, nhưng giờ đây, nó trở lại.

Cô thấy mình đứng trước một con sông, ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Một người đàn ông đứng đó, ánh mắt không có bóng, tay nắm chặt một thanh kiếm bằng ánh sáng. Cô bước tới, cố gắng chạm vào anh, nhưng anh không để cô đến gần.

"Em không
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập