Chương 2
---
Linh ngã xuống sàn, tay chạm vào lạnh lẽo của đá hoa cương. Căn phòng tối tăm như một hố sâu, mùi máu tanh trộn lẫn mùi ẩm mốc của thời gian. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân run rẩy như vừa trải qua một trận chiến. Trông qua ánh sáng lờ mờ từ những lỗ hổng trên tường, cô nhận ra mình đang ở một nơi không phải thế giới của mình—một nơi không có ánh sáng, không có tiếng gió, chỉ có bóng tối và những dòng chữ đỏ rực như máu được khắc vào đá.
*"Chào mừng đến thế giới thật."*
Cô lùi lại, tay chạm vào bức tường, ngón tay run rẩy khi cảm nhận từng dấu chữ nhấp nhô dưới ngón. Đúng là máu—không phải mực, không phải sơn, mà là máu thật. Cô cắn môi, cố gắng không gào thét. Nơi đây không phải một giấc mơ, không phải sản phẩm của sự hoang tưởng. Đây là thực tế, và thực tế này… chết tiệt.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên—một âm thanh khô khốc, như tiếng xương gãy. Linh nhảy lên, tay nắm chặt vào thanh kiếm bằng ánh sáng trên tường. Nó không phải vật thật, nhưng cô cảm thấy nó đang tồn tại, đang chờ đợi sự chạm vào. Cô nắm chặt, nhưng thanh kiếm tan rã thành ánh sáng, như thể nó chỉ là ảo ảnh.
"Đừng sợ," giọng nói vang lên từ phía sau cô, khàn đặc như giọng của chính cô trong khoảnh khắc vừa rồi. Linh quay lại, tim đập thình thịch. Người đàn ông với đôi mắt không có bóng đang đứng đó, tay nắm chặt một thanh kiếm dài bằng ánh sáng, ánh sáng đó phản chiếu vào đôi mắt không có bóng của anh.
"Anh… anh là ai?" Linh hỏi, giọng run rẩy. "Tại sao em lại ở đây?"
Người đàn ông không trả lời. Thay vào đó, anh bước tới, từng bước nặng nề như thể chân anh chạm vào mặt đất không phải bằng thịt, mà bằng sắt. Linh không dám di chuyển. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa một cơn bão, nơi mọi thứ đều bị cuốn đi, và chỉ còn lại một hình ảnh duy nhất—đôi mắt không có bóng của người đàn ông kia.
"Chào em, Linh," anh nói, giọng khàn đặc. "Em đã quay lại, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ."
Linh không hiểu. Cô đã quay lại? Quay lại cái gì? Quay lại… thế giới của anh? Quay lại một nơi mà cô từng rời bỏ?
"Anh biết em?" Linh cất giọng, cố gắng không để mình run rẩy. "Anh là ai? Tại sao anh biết tên em?"
Người đàn ông cười—một tiếng cười khàn đặc, như tiếng gió thổi qua một cái hố sâu. Anh bước lại gần, ánh mắt không có bóng của anh nhìn xuyên qua cô, như thể cô là một bóng ma.
"Anh là em," anh nói, giọng đầy cảm xúc. "Anh là quá khứ của em. Một phần của em mà em đã cố tình quên đi."
Linh cảm thấy đầu mình như bị đập vỡ. Một phần của cô đã quên đi? Nói gì thì nói, cô nhớ rõ từng khoảnh khắc trong cuộc đời mình—đến từng hơi thở, từng nụ cười. Cô không thể nào quên được.
"Anh đang nói dối," cô nói, giọng khàn đặc. "Anh không phải là em. Em không có khả năng quên đi bất cứ thứ gì."
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.
"Em đã quên," anh nói. "Vì em đã tự xóa nó đi. Khi em rời khỏi thế giới này, em đã xóa đi những ký ức về anh. Nhưng giờ đây, em đã quay lại, và những ký ức đó sẽ trở lại. Em sẽ phải đối mặt với quá khứ, và trả nợ cho những gì em đã làm."
Linh cảm thấy lòng mình như bị bóp nghẹt. Cô cố gắng suy nghĩ, nhưng não cô như bị gì đó xé toạc. Có phải cô đã từng… làm điều gì đó? Có phải cô đã từng… giết anh?
"Anh đã chết," cô thì thầm, như thể lời nói đó có thể xóa đi nỗi đau. "Anh đã chết trong một trận chiến, và em không thể cứu anh được. Em không thể quên được điều đó."
Người đàn ông đứng yên, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm bằng ánh sáng.
"Em đã quên," anh nói. "Và em sẽ phải nhớ lại. Vì em đã nợ anh một mạng."
Linh không hiểu. Nợ một mạng? Nợ một mạng vì gì? Cô chưa từng giết anh, và cũng chưa từng nợ anh bất cứ điều gì.
"Anh không hiểu," cô nói, giọng khàn đặc. "Anh không hiểu em. Em không nợ anh bất cứ điều gì. Nếu anh là quá khứ của em, thì tại sao em lại phải trả nợ cho anh?"
Người đàn ông cười, nhưng tiếng cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, đầy sự đau đớn.
"Vì em đã giết anh," anh nói, giọng đầy cảm xúc. "Và em đã quên đi điều đó. Em đã xóa bỏ ký ức về anh, và giờ đây, em sẽ phải đối mặt với sự thật."
Linh cảm thấy đầu mình như nổ tung. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ."
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng kháng cự, nhưng không thể. Ký ức như một cơn bão cuốn cô đi, và cô thấy mình trở lại một thời điểm khác—một thời điểm cô không còn nhớ, nhưng giờ đây, nó trở lại.
Cô thấy mình đứng trước một con sông, ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Một người đàn ông đứng đó, ánh mắt không có bóng, tay nắm chặt một thanh kiếm bằng ánh sáng. Cô bước tới, cố gắng chạm vào anh, nhưng anh không để cô đến gần.
"Em không thể cứu anh," anh nói, giọng khàn đặc. "Vì anh đã chết, và em đã quên đi điều đó."
Cô không hiểu. Nói gì thì nói, cô không thể quên được. Cô đã cố gắng tìm anh, đã tìm kiếm anh khắp nơi. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng mình đã quên đi anh—và đó là lỗi của cô.
"Em nợ anh một mạng," anh nói. "Vì em đã giết anh, và em đã quên đi điều đó. Giờ đây, em sẽ phải trả nợ."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.
"Vì em đã giết anh," anh nói. "Và em đã quên đi điều đó."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ."
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng kháng cự, nhưng không thể. Ký ức như một cơn bão cuốn cô đi, và cô thấy mình trở lại một thời điểm khác—một thời điểm cô không còn nhớ, nhưng giờ đây, nó trở lại.
Cô thấy mình đứng trước một con sông, ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Một người đàn ông đứng đó, ánh mắt không có bóng, tay nắm chặt một thanh kiếm bằng ánh sáng. Cô bước tới, cố gắng chạm vào anh, nhưng anh không để cô đến gần.
"Em không thể cứu anh," anh nói, giọng khàn đặc. "Vì anh đã chết, và em đã quên đi điều đó."
Cô không hiểu. Nói gì thì nói, cô không thể quên được. Cô đã cố gắng tìm anh, đã tìm kiếm anh khắp nơi. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng mình đã quên đi anh—và đó là lỗi của cô.
"Em nợ anh một mạng," anh nói. "Vì em đã giết anh, và em đã quên đi điều đó. Giờ đây, em sẽ phải trả nợ."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.
"Vì em đã giết anh," anh nói. "Và em đã quên đi điều đó."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không thể tin vào điều đó. Cô đã giết anh? Cô đã… quên đi?
"Không," cô khóc, nước mắt tràn ra. "Không thể. Em không thể giết anh. Em đã cố gắng cứu anh. Em đã… em đã yêu anh."
Người đàn ông đứng im, ánh mắt không có bóng của anh nhìn cô chăm chú. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bước lại gần, tay nắm chặt thanh kiếm.
"Vậy thì em hãy nhớ lại," anh nói. "Vì em đã quên, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ."
Linh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ người đàn ông ra, như thể anh đang truyền cho cô một ký ức bị lãng quên. Cô cố gắng kháng cự, nhưng không thể. Ký ức như một cơn bão cuốn cô đi, và cô thấy mình trở lại một thời điểm khác—một thời điểm cô không còn nhớ, nhưng giờ đây, nó trở lại.
Cô thấy mình đứng trước một con sông, ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Một người đàn ông đứng đó, ánh mắt không có bóng, tay nắm chặt một thanh kiếm bằng ánh sáng. Cô bước tới, cố gắng chạm vào anh, nhưng anh không để cô đến gần.
"Em không thể cứu anh," anh nói, giọng khàn đặc. "Vì anh đã chết, và em đã quên đi điều đó."
Cô không hiểu. Nói gì thì nói, cô không thể quên được. Cô đã cố gắng tìm anh, đã tìm kiếm anh khắp nơi. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng mình đã quên đi anh—và đó là lỗi của cô.
"Em nợ anh một mạng," anh nói. "Vì em đã giết anh, và em đã quên đi điều đó. Giờ đây, em sẽ phải trả nợ."
Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tim ra khắp cơ thể. Cô không hiểu, nhưng cô biết rằng mình đang nợ anh một mạng. Và cô sẽ phải trả.
"Anh đang nói gì vậy?" cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao em lại nợ anh một mạng?"
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười của anh không còn vui vẻ. Nó đầy u ám, như thể anh đang cười về một điều gì đó đau đớn.
"Vì em đã giết anh," anh nói. "Và em đã quên đi điều đó."
Linh
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận