Chương 1
---
---
Linh hít một hơi thật sâu, ngón tay run rẩy chạm vào tay nắm cửa. Cánh cửa gỗ cũ kỹ creak một tiếng, như tiếng kêu của một sinh vật đang thức giấc. Cô chậm rãi đẩy cửa ra, ánh sáng từ bên ngoài đổ vào, lấp ló bóng những vật dụng kỳ lạ được sắp xếp gọn gàng trong căn phòng trống rỗng. Không có bàn, không có ghế, chỉ có một chiếc gương lớn treo trên tường, phản chiếu ánh sáng lấp ló từ khe cửa.
Cô bước vào, chân chạm đất lạnh giá. Không khí trong phòng có mùi nấm mốc và bụi bẩn, như thể đã lâu lắm rồi không ai đặt chân tới. Linh cắn môi, bước đi thật chậm. Khi cô đến gần chiếc gương, ánh sáng từ khe cửa đổ lên mặt gương, tạo thành một hình tròn sáng lấp ló. Cô nhìn vào, và trong khoảnh khắc đó, hình ảnh của cô trên gương đột ngột biến mất.
Thay vào đó, cô thấy một cảnh khác: một căn phòng rộng lớn với trần nhà cao ngất, đầy ắp những bức tranh kỳ quái vẽ những con người với đôi mắt không có bóng, tay cầm những thanh kiếm bằng ánh sáng. Trong giữa phòng, một người đàn ông mặc áo đen đứng giữa một vòng tròn được vẽ bằng bút chì đen, tay nắm chặt một thanh kiếm. Linh nhận ra đó là hình ảnh của chính mình — nhưng lại không phải là hiện tại.
Cô lùi lại, tim đập thình thịch. Cảnh tượng trong gương giống như một phần của hiện thực, nhưng lại không thể lý giải được. Cô chạm vào mặt gương, nhưng không cảm thấy bất kỳ vật chất nào. Đột nhiên, một tiếng cười khàn khàn vang lên từ phía sau.
"Chào em, Linh."
Cô quay lại, và một người đàn ông đứng đó. Anh mặc bộ đồ đen, khuôn mặt ẩn trong bóng tối, chỉ có hai con mắt sáng lấp ló như hai ngôi sao. Linh không biết anh là ai, nhưng cô cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ, như thể đã từng gặp anh trong một giấc mơ.
"Anh... anh là ai?" Cô hỏi, giọng run rẩy.
"Anh là người đã đưa em đến đây," anh nói, bước lại gần. "Em đã chọn con đường của mình, và nay em phải đối mặt với hậu quả."
Linh cảm thấy tim mình như ngừng đập. "Con đường nào?"
"Con đường của sự thật," anh đáp, ánh mắt sáng lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo. "Em đã bỏ qua những điều em từng tin, những điều em từng hứa. Bây giờ, em phải trả giá."
Cô lùi lại, chân đạp phải một vật gì đó. Đó là một chiếc hộp bằng gỗ, được đặt ở góc phòng. Linh mở ra, bên trong là một lá thư viết tay. Cô lấy ra, đọc từng dòng chữ:
*"Nếu em đọc được lá thư này, nghĩa là em đã đến đây để tìm sự thật. Nhưng sự thật không phải là điều em nghĩ. Nó sẽ hủy diệt em, hay cứu rỗi em? Hãy chọn. Một lựa chọn sai lầm sẽ khiến em không bao giờ quay lại."*
Linh ném lá thư xuống, tay nắm chặt thành nắm đấm. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao lại có một phòng bí mật trong nhà của mình? Tại sao lại có người đàn ông này? Và tại sao những hình ảnh trên gương lại giống như một phần của quá khứ cô đã quên?
"Anh là ai?" Cô hỏi lại, giọng khàn đặc.
"Anh là người đã từng là em," anh nói, giọng nhẹ nhàng như gió. "Cách đây mười năm, em đã chết. Nhưng em không chết. Em sống lại, và nay em phải trả nợ cho quá khứ."
Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng. "Đừng nói đùa. Tôi chưa từng... không thể..."
"Em nghĩ em không nhớ, nhưng em nhớ. Những ký ức đó đã bị che khuất, nhưng giờ đây, em phải đối mặt với chúng." Anh bước lại gần, tay chạm vào vai cô. Linh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ tay anh đến tim mình.
"Em không muốn nhớ lại," cô khóc, nước mắt trào ra. "Tôi chỉ muốn quên đi quá khứ. Tôi muốn sống một cuộc đời bình thường."
"Không có gì là bình thường," anh nói, giọng đầy vẻ tiếc nuối. "Em đã chọn con đường này, và giờ đây, em phải đi đến cùng. Nếu em rời khỏi đây, em sẽ không bao giờ quay lại. Nếu em ở lại, em sẽ biết sự thật. Nhưng sự thật có thể giết em."
Linh đứng lặng, tay nắm chặt vào tay mình. Cô nhìn lại chiếc gương, hình ảnh trong đó giờ đây lại phản chiếu chính cô, nhưng đôi mắt của cô đã thay đổi — không còn là ánh mắt của một cô gái trẻ, mà là ánh mắt của một người đàn bà già, đầy nỗi đau và sự tuyệt vọng.
"Em... em còn lựa chọn nào không?" Cô hỏi.
"Không," anh đáp. "Chỉ có một lựa chọn: sống trong bóng tối, hay bước vào ánh sáng."
Linh nhìn xuống đôi tay mình, những vết sẹo quen thuộc hiện ra. Cô nhớ lại từng chi tiết — những đêm không ngủ, những cơn ác mộng, những hình ảnh quái dị trong gương. Tất cả đều bắt đầu từ ngày đó, ngày mà cô bị bắt cóc. Cô nhớ lại cô đã bị đưa đến một nơi lạ, và từ đó, những ký ức của cô bị xóa bỏ.
"Vậy em phải làm gì?" Cô hỏi, giọng khàn đặc.
"Em phải chọn," anh nói, tay nắm chặt lấy tay cô. "Nếu em chọn đi tiếp, em sẽ biết sự thật. Nếu em chọn rời đi, em sẽ quên hết mọi thứ."
Linh hít một hơi dài, rồi nhìn lại anh. Cô biết rằng nếu cô rời khỏi đây, cô sẽ quên đi mọi thứ. Nhưng nếu cô ở lại, cô sẽ phải đối mặt với sự thật — sự thật về chính mình.
"Em... em sẽ ở lại," cô nói, giọng run rẩy.
Anh mỉm cười, ánh mắt dịu lại. "Rất tốt. Bây giờ, em hãy nhìn vào gương."
Linh bước lại gần, tay chạm vào mặt gương. Đột nhiên, gương rung lên, và một vệt sáng từ bên trong tỏa ra. Cô cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan từ gương ra, xé toạc không gian xung quanh. Trong khoảnh khắc đó, cô thấy hình ảnh của chính mình trong gương đột ngột biến mất, và thay vào đó là hình ảnh của một người đàn ông khác — người đàn ông đứng trước cô, với ánh mắt sáng như sao.
"Chào em, Linh," người đàn ông nói, nhưng lần này, giọng anh không còn khàn đặc. "Em đã quay lại, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ."
Linh cảm thấy cơ thể mình bị kéo vào gương, như thể cô đang bị hút vào một lỗ đen. Cô cố gắng chạy, nhưng không thể di chuyển. Ánh sáng bao quanh cô, và cô nghe thấy tiếng cười vang lên từ mọi phía.
---
**[Cliffhanger]**
Linh tỉnh dậy trong một căn phòng tối tăm, không còn thấy bóng dáng của người đàn ông. Cô nhìn xung quanh, phát hiện mình đang đứng trong một căn phòng lạ, trống rỗng. Trên tường, những dòng chữ được viết bằng máu: *"Chào mừng đến thế giới thật."*
Cô cố gắng chạy, nhưng cửa phòng đã khóa chặt. Bên ngoài, tiếng gió thổi mạnh, và một âm thanh khóc lóc vang lên. Linh bước đến cửa, cố gắng mở cửa, nhưng không thể nào. Trong bóng tối, cô cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ đang đè nén cô, khiến cô không thể thở.
"Anh đâu rồi?" Cô khóc, giọng khàn đặc. "Anh là ai? Tại sao em lại ở đây?"
Không có lời đáp. Chỉ có tiếng cười khàn khàn vang lên từ phía sau cô.
Linh quay lại, và một hình ảnh hiện ra — một con người với đôi mắt không có bóng, tay cầm một thanh kiếm bằng ánh sáng. Cô nhận ra đó là chính mình — nhưng không phải là hiện tại.
"Chào em, Linh," người đàn ông nói, nhưng giờ đây, giọng anh không còn khàn đặc. "Em đã quay lại, và giờ đây, em sẽ phải trả nợ cho quá khứ."
Linh mở to mắt, và trong khoảnh khắc đó, cô thấy một hình ảnh quen thuộc hiện ra: một con người với đôi mắt không có bóng, tay nắm chặt một thanh kiếm.
Cô nhận ra đó là hình ảnh của chính mình — nhưng trong một thế giới khác.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận