Chương 9

Câu nói vừa dứt, không khí trong hang động cổ xưa như bị cắt đứt bởi một lưỡi dao vô hình.

Tư Mã Không không chờ đợi một lời giải thích nào từ hai gã tiên giả đang run rẩy trước mặt.

Kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, phát ra một tiếng “tinh” mỏng manh, sắc bén như sợi tóc.

Nhưng đối với hai kẻ đang ở bờ vực của cái chết, âm thanh đó kéo dài ra, biến thành một tiếng gầm rú của thiên tai, vang vọng qua một thế kỷ.

Trái tim Tư Mã Không đập một nhịp.

Chỉ một nhịp.

Nhưng trong khoảnh khắc sinh mệnh của hai tiên giả bắt đầu tàn lụi, dòng thời gian xung quanh họ đột ngột đóng băng.

Đây chính là quy luật tàn khốc của Ma Giới: khi sinh mệnh gần cạn, nhịp đập chậm lại, và thế giới bên ngoài trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Đối với Tư Mã Không, hắn vẫn di chuyển với tốc độ bình thường, nhưng hắn nhìn thấy từng giọt mồ hôi trên trán kẻ thù ngưng tụ thành những hạt ngọc trong suốt, treo lơ lửng trong không trung.

Hắn nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của chúng, giãn nở ra, chứa đựng vô vàn ký ức chưa kịp gửi gắm, những lời xin lỗi chưa kịp thốt ra.

Hắn bước tới.

Mỗi bước chân của hắn in hằn xuống nền đá, tạo ra những vết nứt lan tỏa chậm rãi như mạng nhện.

Hắn không cần ra tay.

Chỉ cần sự hiện diện của hắn, kết hợp với hiệu ứng “Giây Phút Vĩnh Cửu” của kẻ sắp chết, là đủ để nghiền nát ý chí của chúng.

Hắn nhìn thấy một gã tiên giả cố gắng giơ tay lên, nhưng cánh tay đó di chuyển chậm như cây cổ thụ đang mọc rễ.

Máu từ lỗ mũi của hắn chảy ra, nhưng những giọt máu đó không rơi xuống ngay lập tức, mà treo lơ lửng, phản chiếu hình ảnh khuôn mặt lạnh lùng của Tư Mã Không.

Tư Mã Không đưa kiếm ra.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên qua không khí đông cứng.

Hắn không cảm thấy tội lỗi.

Đối với hắn, cái chết không phải là sự trừng phạt, mà là một sự giải thoát ngắn ngủi khỏi nỗi đau vĩnh cửu.

Hắn nhớ lại cảm giác đầu mình tan rã thành những mảnh vỡ thời gian, nhớ lại nước mắt của Đế Quân – phiên bản tương lai của chính hắn.

Những ký ức đó như những con dao cùn, dũa xát vào tâm trí hắn mỗi khi hắn nhắm mắt lại.

Hắn không muốn trở thành kẻ đó.

Hắn muốn tìm ra cách để chết thật sự, một cái chết dứt khoát, không có vòng lặp, không có sự tái sinh trong đau khổ.

Hai tiên giả cuối cùng cũng ngừng thở.

Cơ thể chúng đổ xuống, nhưng trong đôi mắt đang mờ đi của chúng, thời gian vẫn chưa thực sự trôi qua.

Chúng đang sống trong nỗi sợ hãi của khoảnh khắc cuối cùng, một nỗi sợ hãi sẽ kéo dài mãi mãi trong tâm thức của chúng.

Tư Mã Không thu kiếm, ánh mắt không chút lay động.

Hắn quay người, bước vào bóng tối sâu thẳm hơn của hang động.

Tiếng bước chân của hắn vang vọng, nhưng âm thanh đó dường như bị nuốt chửng bởi sự im lặng của thời gian.

Sau khi đánh bật hai tên tiên giả ra khỏi hang động, Tư Mã Không tiến sâu hơn vào bên trong.

Không gian ở đây không tuân theo logic thông thường của vật lý.

Những bức tường đá đen bóng, nhẵn nhụi như gương, phản chiếu hình ảnh của chính hắn.

Nhưng hình ảnh trong gương không phải là Tư Mã Không hiện tại, với cơ thể cường tráng và khí thế ngút trời.

Hình ảnh đó già nua, tàn tạ, mang dáng dấp của một kẻ đã trải qua hàng ngàn kiếp luân hồi.

Đôi mắt trong gương không còn ánh sáng của sự thù hận, mà là sự trống rỗng, vô hồn, như thể đã nhìn thấy tận cùng của sự tuyệt vọng.

Hắn dừng bước, nhìn chằm chằm vào hình ảnh của chính mình.

Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một sự熟悉 (quen thuộc) kinh hoàng.

Đó không phải là ảo giác.

Đó là ký ức của một kiếp sống khác, hoặc có thể là tương lai.

Hắn nhớ lại những lời thì thầm của A Liên trước khi cô biến mất.

Cô nói rằng cô đã phá vỡ vòng lặp, nhưng cái giá phải trả là sự sụp đổ của cả Ma Giới.

Và giờ đây, hắn đang đứng giữa tàn tích của sự sụp đổ đó.

Tư Mã Không đưa tay chạm vào bức tường.

Lạnh thấu xương.

Nhưng dưới lớp đá lạnh lẽo, hắn cảm thấy một nhịp đập yếu ớt.

Không phải nhịp đập của trái tim, mà là nhịp đập của thời gian.

Hắn đặt lòng bàn tay lên mặt đá, và đột nhiên, một luồng năng lượng cổ xưa chảy ngược từ tường vào cơ thể hắn.

Hắn thấy những hình ảnh lướt qua tâm trí: một cánh cửa khổng lồ mở ra, hàng ngàn bóng người giống hệt A Liên đứng đó, ánh mắt đầy thù hận.

Hắn thấy bầu trời đen kịt, những vì sao rơi xuống như mưa.

Và ở giữa tất cả, một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Ngươi vừa giết chết cả Ma Giới.”

Hắn rít lên, rút tay ra.

Lưỡi kiếm trong tay hắn run lên bần bật.

Hắn không sợ hãi.

Hắn ghét sự yếu đuối.

Nhưng hắn không thể phủ nhận cảm giác này.

Hắn đang đứng trên ranh giới giữa sự tồn tại và hư vô.

Nếu A Liên đã phá vỡ vòng lặp, thì tại sao hắn vẫn còn ở đây?

Tại sao hắn vẫn cảm thấy đau đớn, vẫn cảm thấy sợ hãi?

Hay đây chỉ là một vòng lặp mới, một phiên bản khác của địa ngục mà hắn phải chịu đựng?

Hắn tiếp tục đi.

Hành lang hẹp dần, không khí trở nên loãng hơn.

Mỗi bước chân của hắn đều trở nên nặng nề hơn, như thể hắn đang đi ngược lại dòng chảy của thời gian.

Hắn nhớ lại ngày đầu tiên hắn cầm kiếm.

Sư phụ hắn đã nói: “Kiếm đạo không phải là để giết người, mà là để giết chết chính mình.” Khi đó, hắn không hiểu.

Giờ đây, đứng giữa lăng mộ không tên này, hắn bắt đầu hiểu.

Để tồn tại trong thế giới nơi thời gian là kẻ thù, hắn phải học cách chấp nhận cái chết của chính mình.

Nhưng làm thế nào để chấp nhận cái chết khi kẻ giết chết hắn lại là chính hắn?

Bỗng nhiên, không gian rung chuyển.

Một giọng nói quen thuộc vang lên, xuyên qua lớp thời gian đóng băng, vang vọng trong đầu hắn như một hồi chuông báo động.

“Tư Mã Không… ngươi vẫn còn ở đây sao?”

Tư Mã Không cứng đờ.

Đó là giọng của Lâm Thanh Nhàn.

Người phụ nữ mà ông từng yêu, nay đã trở thành một trong những tiên giả đứng đầu thế giới, và cũng là kẻ thù mà hắn không thể giết, không thể tha.

Tên cô vang lên trong tâm trí hắn, mang theo một nỗi đau cũ kỹ, một vết sẹo không bao giờ lành.

Hắn nhớ lại những đêm trăng sáng, khi hai người cùng nhau luyện kiếm, khi ánh mắt của cô nhìn hắn đầy yêu thương và tin tưởng.

Và rồi, hắn nhớ lại khoảnh khắc cô quay lưng lại, chọn con đường của Kiếm Chủ Vô Không, chọn sự bình yên giả tạo bằng cách loại bỏ cảm xúc.

Hắn quay đầu lại.

Từ bóng tối sâu thẳm, một bóng người bước ra.

Lâm Thanh Nhàn.

Cô mặc một bộ y phục trắng tinh khiết, không một vết bẩn.

Khuôn mặt cô đẹp đến mức kinh hoàng, không còn biểu cảm, không còn sự rung động.

Đôi mắt cô sáng ngời, nhưng lạnh lùng như băng giá.

Cô nhìn hắn, không có sự thù hận, không có sự yêu thương, chỉ có sự trống rỗng.

“Ngươi vẫn còn ở đây,” cô lặp lại, giọng nói đều đều, không chút thăng trầm.

“Ngươi vẫn còn đau khổ.

Ngươi vẫn còn sợ hãi.

Tại sao ngươi không buông bỏ?”

Tư Mã Không siết chặt tay cầm kiếm.

Buông bỏ cái gì?

Buông bỏ nỗi đau?

Buông bỏ ký ức?

Hay buông bỏ chính bản thân mình?”

Lâm Thanh Nhàn bước tới.每一步 chân của cô đều tạo ra một vòng xoáy năng lượng, làm không gian xung quanh méo mó.

“Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác,” cô nói, giọng nói vang vọng như một chân lý bất di bất dịch.

“Kiếm Chủ Vô Không đã dạy chúng ta điều đó.

Bằng cách loại bỏ cảm xúc, chúng ta đạt được sự hoàn hảo.

Chúng ta đạt được sự bình yên.

Tại sao ngươi lại từ chối sự giải thoát này?”

Tư Mã Không cười.

Một tiếng cười khô khan, đầy mỉa mai.

“Sự bình yên của ngươi là sự chết chóc.

Ngươi không còn là con người nữa.

Ngươi chỉ là một cỗ máy, một con rối của Kiếm Chủ Vô Không.

Và ngươi muốn biến tất cả mọi người thành như ngươi.”

Lâm Thanh Nhàn dừng bước.

Cô nhìn hắn, đôi mắt lạnh lùng bỗng chốc xuất hiện một tia sáng lạ lùng.

Một sự do dự?

Hay là một ký ức bị chôn vùi đang cố gắng trỗi dậy?

“Nếu đau khổ là điều tất yếu,” cô nói, giọng nói hơi run, “thì tại sao ngươi lại chọn con đường này?

Tại sao ngươi lại chọn sự hủy diệt?”

Tư Mã Không không trả lời.

Hắn chỉ nhìn cô.

Hắn nhìn thấy sự mâu thuẫn trong ánh mắt của cô.

Hắn nhìn thấy nỗi đau mà cô đang cố gắng che giấu.

Và hắn hiểu.

Cô không thực sự tin vào lời dạy của Kiếm Chủ Vô Không.

Cô chỉ đang tìm một cách để thoát khỏi nỗi đau của chính mình.

Và cô đã chọn cách hủy diệt cảm xúc, thay vì đối mặt với nó.

Lâm Thanh Nhàn tấn công.

Kiếm ý của cô mang theo寒意 (lạnh giá) của Bắc Cực, nhưng bên trong là ngọn lửa của sự tuyệt vọng.

Thanh kiếm của cô bay tới, nhanh như一道 lightning, nhắm thẳng vào tim Tư Mã Không.

Tư Mã Không không đỡ đòn.

Hắn không né tránh.

Hắn đứng đó, bất động, như một bức tượng đá.

Thanh kiếm của Lâm Thanh Nhàn xuyên qua ngực hắn.

Máu bắn ra.

Thời gian lại chậm lại.

Nhưng lần này, ông không quan sát kẻ thù.

Ông nhìn vào mắt Lâm Thanh Nhàn.

Trong giây phút đó, hắn thấy ánh mắt của cô mở to, kinh hoàng.

Cô không ngờ hắn sẽ để cô giết hắn.

Cô không ngờ hắn sẽ chấp nhận cái chết như vậy.

Tư Mã Không mỉm cười.

Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy đau thương.

“Ngươi đã làm được rồi,” hắn thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng.

“Ngươi đã giải thoát cho tôi.”

Lâm Thanh Nhàn lùi lại, thanh kiếm vẫn cắm trong ngực hắn.

Cô run rẩy.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cảm thấy sợ hãi.

Không phải sợ hãi cái chết, mà là sợ hãi sự thật.

Sự thật rằng cô vừa giết chết người yêu của mình.

Sự thật rằng cô không thể nào thoát khỏi nỗi đau, dù cô có cố gắng bao nhiêu đi nữa.

Tư Mã Không nằm trên nền đá lạnh.

Vết thương trên ngực dần lành lại, nhưng cảm giác trống rỗng trong tim thì không.

Ông nhìn lên trần hang, nơi có một vết nứt nhỏ đang mở rộng.

Từ vết nứt đó, một ánh sáng tím lờ mờ chiếu xuống, mang theo mùi hương của hoa tử đinh hương – mùi hương đặc trưng của Lăng Mộ Thời Gian.

Hắn nhớ lại lời của A Liên.

“Mỗi khi một vòng lặp bị phá vỡ, một thế giới mới sẽ sụp đổ.” Và giờ đây, hắn đang đứng giữa sự sụp đổ đó.

Hắn không biết liệu mình có còn cơ hội để tìm ra sự thật hay không.

Hắn không biết liệu mình có còn cơ hội để gặp lại A Liên hay không.

Nhưng hắn biết một điều: hắn sẽ không bao giờ dừng lại.

Cho đến khi hắn tìm ra cách để chết thật sự, hoặc giết chết chính kẻ đã tạo ra lời nguyền này – dù đó là ai.

Ánh sáng tím ngày càng mạnh, bao trùm lấy cơ thể hắn.

Và trong khoảnh khắc đó, hắn thấy một bóng người xuất hiện trong ánh sáng.

Bóng người đó giống hệt hắn, nhưng lại khác biệt.

Đôi mắt của bóng người đó đầy thù hận, nhưng cũng đầy yêu thương.

Và bóng người đó nói với hắn, bằng một giọng nói vang vọng từ xa: “Chào mừng ngươi trở về, Ma Giới Đế Quân.”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập