Chương 8

Không khí trong hang động cổ xưa dường như đóng băng, nhưng đó chỉ là ảo giác sinh ra từ nhịp tim của Tư Mã Không.

Khi sinh mệnh của hắn chạm đến bờ vực, quy luật "Thời Gian Tương Đối" của Ma Giới bắt đầu phát huy tác dụng tàn khốc.

Mỗi nhịp đập của trái tim hắn chậm lại, kéo dài khoảnh khắc hiện tại thành một thế kỷ tĩnh lặng.

Trong trạng thái "Giây Phút Vĩnh Cửu" này, thế giới xung quanh trở nên tĩnh lặng đến rợn người, không còn tiếng gió rít qua khe đá, không còn tiếng bước chân của kẻ thù.

Mỗi hạt bụi lơ lửng trong không trung đều rõ ràng như những viên kim cương được cắt gọt tỉ mỉ, ánh sáng từ ngọn đuốc ma thuật phía xa bị bẻ cong thành những dải màu tím nhạt, treo lơ lửng trong không trung mà không hề tắt.

Tư Mã Không nhìn thấy từng phân tử máu bắn ra từ vết thương trên cổ tay mình, chúng bay chậm chạp như những giọt mật ong đặc quánh, phản chiếu hình ảnh biến dạng của chính hắn.

Đây là khoảnh khắc mà các bậc cao thủ đời trước tận dụng để hoàn thiện kiếm ý, nhưng đối với hắn, đây là hình phạt.

Hắn phải sống chậm lại, phải nhìn rõ từng chi tiết của sự hủy diệt đang đến gần, trong khi cơ thể hắn vẫn đang gồng mình chịu đựng cơn đau xé toạc.

Hắn nhìn về phía bóng hình của Ma Giới Đế Quân – phiên bản tương lai của chính mình.

Người đó đứng đó, bất động, nhưng trong mắt Tư Mã Không, từng sợi tóc của đối thủ đang rung động theo tần số của sóng âm, từng nếp nhăn trên trán đang mở ra và khép lại như những cánh hoa tàn.

Sự khinh miệt trong ánh mắt của Đế Quân không phải là sự hận thù, mà là sự thương hại.

Hắn đang nhìn Tư Mã Không như một con bọ đang giãy giụa trong cái bẫy nhện, cố gắng dùng sức mạnh vi mô để chống lại định mệnh vĩ mô.

Tư Mã Không cảm thấy lạnh toát.

Không phải vì nhiệt độ, mà vì hắn nhận ra rằng mọi hành động của mình trong khoảnh khắc này đều đã được dự đoán, được tính toán từ hàng trăm năm trước.

Trong dòng chảy thời gian bị kéo giãn đến cực hạn, Tư Mã Không không còn tập trung vào việc phản kháng vật lý nữa.

Cơ bắp của hắn đã đạt đến giới hạn, gân cốt kêu lên những âm thanh chói tai mà chỉ có hắn mới nghe thấy.

Thay vào đó, hắn dùng khả năng quan sát siêu việt của "Giây Phút Vĩnh Cửu" để quét môi trường xung quanh, tìm kiếm một điểm yếu, một khe hở trong bức tường định mệnh này.

Hắn nhìn thấy những ký tự phát sáng mờ ảo khắc trên tường hang động – không phải là văn tự Ma Giới thông thường, mà là những đường nét hỗn loạn, giống như những vết nứt trên kính vỡ.

Những ký tự đó không mang thông tin, chúng mang cảm xúc.

Khi Tư Mã Không cố gắng giải mã chúng bằng linh lực tàn dư, một luồng sóng não điện sấm sét xuyên qua ý thức hắn.

Hắn thấy hình ảnh của Kiếm Chủ Vô Không, người mà hắn tưởng là kẻ thù tối thượng, đang ngồi thiền trong một không gian trắng xóa, tay cầm một cây kéo cắt đứt những sợi dây màu đỏ nối liền tim con người với thế giới.

Vô Không không giết ai cả.

Hắn chỉ đang cắt bỏ nỗi đau.

Hắn tin rằng bằng cách loại bỏ cảm xúc, con người sẽ trở nên hoàn hảo, không còn chiến tranh, không còn mất mát.

Tư Mã Không nhận ra sự điên rồ trong lý tưởng đó.

Một thế giới không có đau khổ cũng là một thế giới không có yêu thương, không có hy vọng.

Đó là một nấm mồ sống.

Nhưng điều khiến hắn lạnh sống lưng hơn là phát hiện về nguồn gốc của những ký tự này.

Chúng không phải do Vô Không tạo ra.

Chúng là dấu vết của chính Tư Mã Không trong tương lai.

Ma Giới Đế Quân không chỉ là kẻ thù, hắn là kiến trúc sư của cái bẫy thời gian này.

Hắn đã quay ngược dòng thời gian, không phải để ngăn chặn thảm họa, mà để đảm bảo rằng thảm họa *phải* xảy ra.

Vì chỉ có qua đau khổ, qua sự hủy diệt tột cùng, linh hồn con người mới đủ mạnh để vượt qua ranh giới sinh tử, để đạt đến cảnh giới Tiên Nhân thực sự.

Đế Quân đang hy sinh cả một thế hệ, hy sinh chính hiện tại của mình, để rèn luyện một bản thân mạnh mẽ hơn trong tương lai.

Hắn là kẻ tự hủy để tái sinh.

Tư Mã Không cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên.

Hắn không chỉ đang chiến đấu với một kẻ thù, hắn đang chiến đấu với chính bản chất tàn bạo của sự tiến hóa.

Căng thẳng leo thang khi Tư Mã Không nhận ra một chi tiết đáng sợ khác, một chi tiết nhỏ bé nhưng đủ để làm sụp đổ toàn bộ thế giới quan của hắn.

Trong căn phòng bí mật ảo ảnh, bên cạnh cuốn sổ ký tự hỗn loạn, có một bức tranh chân dung.

Không phải của sư phụ, không phải của Vô Không, mà là của A Liên.

Nhưng đó không phải là A Liên hiện tại, dịu dàng và đầy hy vọng.

Đó là A Liên trong quá khứ, với những vết thương đặc trưng mà cô từng giấu giếm anh.

Những vết sẹo trên lưng, những vết bỏng trên cánh tay, tất cả đều được vẽ lại với độ chính xác đáng sợ.

Đế Quân cười khẽ, tiếng cười vang lên như tiếng kính vỡ trong không gian tĩnh lặng.

"Ngươi nghĩ cô ấy yêu ngươi vì con người thật của ngươi sao?" giọng nói của hắn vang vọng trong đầu Tư Mã Không, lạnh lùng như băng giá.

"Cô ấy yêu ngươi vì ngươi là chìa khóa.

A Liên không phải là người tình của ngươi, cô ấy là 'Mồi Câu'.

Cô ấy được sinh ra, được nuôi dưỡng, và được đưa đến bên cạnh ngươi chỉ để giữ cho ngươi đủ 'con người' để có thể cảm nhận được nỗi đau.

Nếu ngươi không có ai để mất, ngươi sẽ không bao giờ tìm kiếm sự giải thoát.

Và nếu ngươi không tìm kiếm sự giải thoát, ngươi sẽ không bao giờ trở thành Đế Quân."

Tư Mã Không nhìn vào bức tranh.

Đôi mắt của A Liên trong tranh trống rỗng, không có linh hồn.

Hắn nhớ lại những đêm dài cô ấy ngồi bên cạnh, hát những bài hát ru cũ kỹ, tay nắm chặt bàn tay lạnh giá của hắn.

Hắn tưởng đó là tình yêu.

Hắn tưởng đó là sự đồng cảm.

Hóa ra, tất cả chỉ là kịch bản.

A Liên đang tìm cách phá vỡ vòng lặp thời gian, nhưng liệu cô ấy có biết rằng chính sự hiện diện của cô ấy là nguyên nhân khiến vòng lặp này tồn tại?

Nếu cô ấy biến mất, Tư Mã Không có thể sẽ trở nên vô cảm như Vô Không, hoặc điên loạn như Đế Quân.

Tình yêu của cô ấy là gông cùm, cũng là liều thuốc giải độc duy nhất.

Đột nhiên, cơ thể Tư Mã Không bắt đầu nứt ra.

Những vết nứt đen, giống như mực tàu đổ vào nước, lan rộng trên da thịt hắn, tiết ra năng lượng hỗn độn màu tím sẫm.

"Giây Phút Vĩnh Cửu" đang kết thúc.

Thời gian bên ngoài bắt đầu chảy trở lại với tốc độ chóng mặt, như một con đập vỡ.

Tiếng gió rít trở lại, tiếng bước chân của Đế Quân tiến lại gần, mỗi bước chân đều giẫm nát xương sống của không gian.

Tư Mã Không cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang bị hút cạn, chảy về phía Đế Quân như nước đổ về biển cả.

Hắn không thể động đậy.

Hắn chỉ có thể nằm đó, nhìn thấy bóng dáng của A Liên xuất hiện từ phía sau Đế Quân.

A Liên hét lên, giọng nói của cô ấy bị bóp méo bởi sự biến dạng của thời gian: "Tư Mã Không!

Ngươi phải chết!

Chỉ có vậy ta mới cứu được anh!"

Cô rút ra một thanh kiếm bằng máu của chính mình, lưỡi kiếm đỏ rực, bốc hơi nóng hổi.

A Liên không nhìn Tư Mã Không.

Cô ấy nhìn thẳng vào Đế Quân, nhưng ánh mắt lại hướng về phía bóng hình đang nằm bất động của hắn.

"Ngươi đã sai, Đế Quân," cô nói, giọng run rẩy nhưng kiên định.

"Tình yêu không phải là mồi câu.

Tình yêu là lựa chọn.

Và tôi chọn để anh chết, để anh được tự do khỏi cái vòng lặp này."

Cô lao về phía Tư Mã Không, không phải để giết Đế Quân, mà để đâm thanh kiếm vào trái tim của chính người yêu mình.

Tư Mã Không không né tránh.

Hắn không thể.

Hắn chỉ có thể nhìn, với đôi mắt mở to, chứa đựng sự kinh hoàng và một thứ cảm xúc gì đó sâu thẳm hơn – sự giải thoát.

Lưỡi kiếm xuyên qua lồng ngực hắn, lạnh lẽo và đau đớn, nhưng cũng nhẹ nhàng như một cái hôn.

Trong khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy A Liên khóc.

Những giọt nước mắt của cô rơi xuống, chạm vào vết thương của hắn, và biến thành những bông hoa tuyết nhỏ xíu, tan biến ngay lập tức.

A Liên, với cơ thể được kiểm soát bởi ý thức của Tư Mã Không, bước về phía Đế Quân.

Mỗi bước đều khiến mặt đất nứt ra, những mảnh đá bay lên không trung, lơ lửng như những ngôi sao rơi.

Tư Mã Không đã chết.

Nhưng linh hồn của hắn chưa rời đi.

Hắn đang mượn cơ thể của A Liên, người phụ nữ mà hắn yêu nhất và cũng là người đã giết hắn.

Đế Quân nhìn về phía đó, ánh mắt trống rỗng của hắn lần đầu tiên xuất hiện một vết nứt – sự bất ngờ.

"Sư phụ sai," giọng nói từ miệng A Liên vang lên, hòa quyện giữa giọng nam trầm ấm của Tư Mã Không và giọng nữ mềm mại của A Liên, tạo nên một âm thanh kinh dị, như hai linh hồn đang tranh giành quyền kiểm soát một xác thịt.

"Ma Giới không vận hành theo quy luật Thời Gian Tương Đối.

Nó vận hành theo quy luật *Sự Phản Chiếu*."

Đế Quân lùi lại một bước, lần đầu tiên trong hàng ngàn năm, hắn cảm thấy sợ hãi.

"Ngươi nói gì?"

"Chúng ta không phải là những kẻ bị định mệnh dẫn dắt," giọng nói kép vang lên, vang vọng trong hang động, làm rung chuyển những cột đá ngàn năm tuổi.

"Chúng ta là những tấm gương.

Và bây giờ, gương đã vỡ."

A Liên – hay chính là Tư Mã Không trong xác thịt của A Liên – giơ tay lên.

Không phải để vung kiếm, mà để chỉ vào chính Đế Quân.

"Ngươi không phải là tương lai của tôi.

Ngươi chỉ là bóng tối của tôi.

Và bóng tối không thể tồn tại khi ánh sáng đã chọn cách tự hủy."

Đế Quân gầm lên, năng lượng hỗn độn bùng nổ từ cơ thể hắn, tạo thành một cơn lốc xoáy đen kịt.

Nhưng cơn lốc đó không tấn công A Liên.

Nó quay ngược lại, bao trùm lấy chính Đế Quân.

Hắn bắt đầu tan rã, không phải thành tro bụi, mà thành những mảnh vỡ thời gian, những ký ức, những cảm xúc bị kìm nén trong hàng ngàn năm.

Tư Mã Không, qua đôi mắt của A Liên, nhìn thấy Đế Quân – phiên bản tương lai của mình – đang khóc.

Những giọt nước mắt của Đế Quân rơi xuống, và mỗi giọt nước mắt đều hóa thành một đứa trẻ, một người yêu, một người bạn, những sinh linh mà hắn đã hy sinh để đạt đến đỉnh cao quyền lực.

Và rồi, trong sự tĩnh lặng sau cơn bão, A Liên đứng đó, một mình.

Thanh kiếm máu đã tan biến.

Vết thương trên ngực Tư Mã Không đã đóng lại, nhưng hắn không còn ở đó.

Cơ thể của Tư Mã Không nằm xuống, lạnh ngắt.

A Liên quỳ xuống, ôm lấy xác người yêu, khóc nức nở.

Nhưng trong ánh mắt cô, có một tia sáng lạ lùng, một sự tỉnh thức.

Cô nhìn lên trần hang động, nơi những ký tự hỗn loạn đang dần mờ đi.

Cô biết rằng mình không còn là con rối nữa.

Cô đã phá vỡ vòng lặp.

Nhưng cái giá phải trả là gì?

Và liệu Tư Mã Không thực sự đã chết, hay hắn đang chờ đợi cô ở một chiều không gian khác, nơi mà thời gian không còn là kẻ thù, mà là người bạn đồng hành?

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ sâu trong tâm trí A Liên, không phải của Tư Mã Không, mà của một thực thể khác, một thực thể cổ xưa hơn, lạnh lùng hơn.

"Chúc mừng ngươi, người phá vỡ vòng lặp.

Nhưng ngươi có biết, mỗi khi một vòng lặp bị phá vỡ, một thế giới mới sẽ sụp đổ?

Ngươi vừa giết chết cả Ma Giới."

A Liên ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to, kinh hoàng.

Bên ngoài hang động, bầu trời đang chuyển màu đen, những vì sao bắt đầu rơi xuống như mưa.

Và ở chân trời, một cánh cửa khổng lồ, giống hệt cánh cửa họ đã bước qua lúc đầu, đang mở ra.

Nhưng lần này, từ bên trong cánh cửa, không phải là sự trống rỗng.

Mà là hàng ngàn bóng người, tất cả đều giống A Liên, tất cả đều đang nhìn cô với ánh mắt đầy thù hận.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập