Chương 7

Không khí trong hang động cổ xưa đột ngột đông đặc, như thể không gian xung quanh đã hóa thành băng vĩnh cửu.

Tiếng bước chân nặng nề của con quái vật — một sinh vật da thịt màu tím thẫm, sừng nhọn chĩa lên trời — vang lên không còn là âm thanh, mà là những đợt sóng xung kích đập vào lồng ngực Tư Mã Không.

A Liên đứng bất động, ánh mắt cô lạnh lẽo nhưng sâu thẳm là sự chấp nhận số phận, giống như một bức tượng đá đã chờ đợi ngàn năm để vỡ vụn.

Tư Mã Không cảm nhận được áp lực kinh hoàng từ phía trước, nhưng thứ còn đáng sợ hơn là cái cảm giác "đóng băng" đang lan tỏa từ trái tim anh.

"Đừng sợ," A Liên nói, giọng điệu bình thản đến rợn người, như thể cô đang bàn về thời tiết thay vì cái chết.

"Nó không giết tôi ngay.

Nó cần tôi để mở cánh cửa."

Tư Mã Không gạt bỏ sự sợ hãi, dù mồ hôi lạnh đã thấm đẫm lưng áo.

Quy luật *Thời Gian Tương Đối* bắt đầu kích hoạt.

Nhịp tim anh chậm lại.

Thump...* Mỗi nhịp đập kéo dài như một năm.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới bên ngoài dường như ngừng quay.

Bụi bẩn lơ lửng trong không trung, từng hạt nhỏ bé phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những tảng đá phát quang.

Tư Mã Không nhìn thấy từng sợi cơ trên cơ thể con quái vật co duỗi, từng giọt dịch nhầy rơi từ miệng nó xuống nền đá, tạo thành những vệt dài, chậm chạp như dòng sông băng.

Đây chính là "Giây Phút Vĩnh Cửu".

Trạng thái mà các bậc cao thủ tận dụng để hoàn thiện kiếm ý trong khoảnh khắc lâm chung.

Nhưng đối với Tư Mã Không, đây là địa ngục.

Hắn không muốn chết, nhưng hắn cũng không muốn sống trong sự chậm chạp này.

Hắn cần sức mạnh.

Sức mạnh để phá vỡ quy luật này.

Sức mạnh để giết chết kẻ thù.

A Liên bước về phía trước.

Cô không chạy, không né tránh.

Cô chỉ bước, từng bước một, chậm rãi và kiên định.

Con quái vật gầm lên, một âm thanh vang vọng trong đầu Tư Mã Không như tiếng chuông báo tử.

Nhưng trong thế giới của anh, âm thanh đó bị kéo dài ra, biến thành một tiếng rên rỉ dài lê thê, đầy đau khổ.

Tư Mã Không rút thanh kiếm sắt gỉ sét ra.

Lưỡi kiếm rung lên, phát ra một âm thanh leng keng, như thể đang khóc.

Hắn nhìn vào thanh kiếm, rồi nhìn về phía bóng tối nơi tiếng gầm vang lên.

Hắn biết rằng, khoảnh khắc này, sẽ là khoảnh khắc mà hắn thực sự trở thành kiếm thủ.

Không phải vì hắn muốn.

Mà vì định mệnh đã ép buộc.

Và hắn sẽ chấp nhận.

Dù phải trả giá bằng linh hồn.

Hắn bước về phía bóng tối.

Và bóng tối nuốt chửng họ.

*PHẦN 2: Rèn Xương Trong Giây Phút Vĩnh Cửu**

Thời gian bị kéo dãn đến mức vô lý.

Tư Mã Không cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu, mỗi cử động đều như gánh cả núi Thái Sơn.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn phải đến được A Liên.

Hắn phải bảo vệ cô.

Dù biết rằng, trong thế giới này, mọi nỗ lực đều là vô ích.

Con quái vật lao về phía A Liên.

Trong mắt Tư Mã Không, nó giống như một tảng núi đá khổng lồ đang trôi chậm chạp về phía cô.

Hắn nhìn thấy từng chiếc răng nanh sắc nhọn, từng vết sẹo trên da thịt nó.

Hắn nhìn thấy sự điên loạn trong đôi mắt đỏ ngầu của nó.

Và hắn nhìn thấy A Liên.

Cô vẫn đứng đó, bình thản, như thể đang chờ đợi một người bạn cũ.

Tư Mã Không hét lên.

Tiếng hét của hắn bị bẻ gãy, biến thành một chuỗi âm thanh rè rè, méo mó.

Hắn vung kiếm.

Lưỡi kiếm chém xuống, nhưng trong thế giới chậm chày này, nó di chuyển như một con rùa.

Hắn cảm thấy tuyệt vọng.

Hắn không đủ mạnh.

Hắn không đủ nhanh.

Hắn chỉ là một kẻ tầm thường, bị kẹt trong một thế giới mà quy luật thời gian đã bị bóp méo.

Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên trong đầu hắn.

Hắn nhớ lại lời của sư phụ: *"Kiếm ý không nằm ở tốc độ, mà nằm ở ý chí.

Khi ngươi chấp nhận cái chết, ngươi sẽ tìm thấy sự sống."*

Tư Mã Không nhắm mắt lại.

Hắn không còn cố gắng di chuyển cơ thể.

Hắn chỉ tập trung vào ý chí của mình.

Hắn tưởng tượng ra một thanh kiếm, không phải bằng sắt, mà bằng nỗi đau.

Nỗi đau của sự mất mát, nỗi đau của sự cô đơn, nỗi đau của việc phải đối mặt với kẻ thù là người mình yêu nhất.

Khi hắn mở mắt ra, thế giới vẫn chậm chạp.

Nhưng thanh kiếm trong tay hắn đã thay đổi.

Nó không còn là thanh sắt gỉ sét nữa.

Nó trở nên trong suốt, như thể làm bằng tinh thể.

Và nó nóng rực, như thể đang cháy.

Hắn vung kiếm lần nữa.

Lần này, lưỡi kiếm cắt qua không khí, tạo ra một đường thẳng hoàn hảo.

Nó không bị cản trở bởi độ nhớt của thời gian.

Nó chỉ đơn giản là *tồn tại*.

Và nó cắt qua con quái vật.

Con quái vật vỡ vụn.

Da thịt, xương cốt, dịch nhầy...

tất cả đều tan rã thành những hạt bụi nhỏ.

Và A Liên ngã xuống.

Tư Mã Không lao về phía cô.

Trong thế giới chậm chạp, hành động của hắn cũng chậm.

Nhưng hắn không quan tâm.

Hắn chỉ cần đến được cô.

Hắn ôm cô vào lòng.

Cô vẫn còn ấm.

Cô vẫn còn thở.

Nhưng ánh mắt cô đã trống rỗng.

"Ngươi đã làm được," cô thì thầm, giọng nói yếu ớt, như tiếng gió thoảng qua.

"Ngươi đã phá vỡ quy luật."

Tư Mã Không không nói gì.

Hắn chỉ ôm chặt cô hơn.

Hắn cảm thấy nỗi đau trong tim mình bùng nổ.

Nhưng lần này, nỗi đau không làm hắn yếu đi.

Nó làm hắn mạnh hơn.

Nó rèn luyện xương cốt của hắn, khiến chúng trở nên cứng rắn hơn, sắc bén hơn.

*PHẦN 3: Bóng Ma Của Tương Lai*



Họ đi trong im lặng.

Không ai nói gì.

Chỉ có tiếng bước chân và tiếng gió thổi qua những cánh đồng cỏ khô.

Tư Mã Không cảm thấy sự hiện diện của A Liên bên cạnh mình, nhưng cũng cảm thấy khoảng cách vô hình giữa họ.

Khoảng cách của sự thật, của bí mật, của số phận.

"Tại sao ngươi lại biết tất cả những điều này?" Tư Mã Không hỏi, giọng điệu lạnh lùng.

A Liên nhìn về phía trước.

"Vì tôi cũng là một phần của vòng lặp thời gian.

Tôi đã sống qua nhiều kiếp, nhiều thế kỷ.

Và trong mỗi kiếp, tôi đều cố gắng giải thoát cho ngươi.

Nhưng tôi không thành công."

Tư Mã Không dừng bước.

Hắn nhìn cô.

"Và bây giờ?"

"Bây giờ, tôi tin rằng, chúng ta có thể phá vỡ vòng lặp," cô nói, ánh mắt cô sáng lên, nhưng trong đó có một sự tuyệt vọng ẩn giấu.

"Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc, cả hai chúng ta sẽ biến mất."

Tư Mã Không cảm thấy tim mình thắt lại.

Tắt lịm như một ngọn nến trong gió?

Không còn tồn tại?

Không còn ký ức?

Không còn nỗi đau?

"Ngươi sẵn sàng?" hắn hỏi.

A Liên gật đầu.

"Tôi đã sẵn sàng từ lâu.

Vì tình yêu của tôi dành cho ngươi, không phải là để sở hữu.

Mà là để giải thoát."

Tư Mã Không không nói gì.

Hắn chỉ nhìn cô, với ánh mắt phức tạp.

Có sự kính trọng, có sự yêu thương, nhưng cũng có sự sợ hãi.

Sợ hãi trước sự hy sinh của cô.

Sợ hãi trước việc mất đi cô.

Họ tiếp tục bước đi.

Và trong im lặng, Tư Mã Không cảm thấy nỗi đau trong tim mình dịu đi.

Không phải vì nó biến mất.

Mà vì nó đã được chia sẻ.

*PHẦN 5: Cánh Cửa Định Mệnh**

Sau nhiều ngày đi bộ, họ đến trước một cánh cửa khổng lồ.

Cánh cửa được làm bằng đá đen, khắc đầy những符文 (phú văn) kỳ lạ.

Trên cánh cửa, có một dòng chữ bằng ngôn ngữ cổ xưa: *"Chỉ có kẻ chấp nhận cái chết, mới có thể bước qua."*

Tư Mã Không nhìn vào cánh cửa.

Hắn cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ phía sau nó.

Một sức hút của sự thật, của số phận, của kết thúc.

"Đây là nơi," A Liên nói.

"Nơi mà Kiếm Chủ Vô Không đang chờ đợi.

Và nơi mà số phận của chúng ta sẽ được quyết định."

Tư Mã Không gật đầu.

Hắn bước về phía cánh cửa.

Hắn đặt tay lên bề mặt đá lạnh giá.

Và hắn cảm thấy một dòng năng lượng chảy vào cơ thể mình.

Một dòng năng lượng của nỗi đau, của sự hy sinh, của tình yêu.

Cánh cửa mở ra.

Bên trong, là một không gian trắng xóa.

Không có gì cả.

Chỉ có sự trống rỗng.

Và ở trung tâm của không gian đó, là một bóng người.

Kiếm Chủ Vô Không.

Hắn đứng đó, bình thản, như thể đã chờ đợi họ từ lâu.

Hắn nhìn Tư Mã Không, với ánh mắt trống rỗng, không có cảm xúc.

"Ngươi đã đến," hắn nói, giọng điệu lạnh lùng, như thể đang nói về một sự kiện khách quan.

"Và ngươi đã mang theo nỗi đau của mình."

Tư Mã Không nhìn hắn.

"Tôi đã đến để hiểu ngươi.

Và để giải thoát cho chính mình."

Kiếm Chủ Vô Không cười.

Một tiếng cười khô khan, đầy mỉa mai.

"Giải thoát?

Ngươi nghĩ rằng, bằng cách giết chết cảm xúc, ngươi có thể giải thoát?

Ngươi chỉ đang trốn chạy."

Tư Mã Không không nói gì.

Hắn rút thanh kiếm ra.

Lưỡi kiếm trong suốt, lạnh giá.

"Đánh đi," Kiếm Chủ Vô Không nói.

"Và xem liệu ngươi có thể phá vỡ định mệnh của mình hay không."

Tư Mã Không bước về phía trước.

Và hắn vung kiếm.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy một bóng hình khác, đứng sau Kiếm Chủ Vô Không.

Một bóng hình quen thuộc.

Một bóng hình của chính hắn, nhưng già hơn, tàn bạo hơn, và đầy sát khí.

Ma Giới Đế Quân.

Và bóng hình đó, đang mỉm cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập