Chương 6

Sương mù Ma Giới không phải là hơi nước ngưng tụ từ khí quyển.

Đó là xác bụi của thời gian, những mảnh vỡ ký ức bị xé nát từ xác chết của những vị tiên đã thất bại.

Tư Mã Không đặt A Liên xuống trên phiến đá granit đen, lạnh lẽo đến mức có thể làm tê cứng da thịt người phàm.

Hắn không buông tay ngay.

Ngón tay gầy guộc của hắn vẫn siết chặt lấy tà áo mỏng manh của cô gái, như thể sợ rằng nếu nới lỏng哪怕 chỉ một milimet, cô sẽ tan biến vào hư vô.

Hơi thở của hắn gấp gáp, mỗi lần hít vào đều kéo theo một luồng đau nhói từ lồng ngực.

Không phải do vết thương thể xác.

Mà do sự xói mòn của "Giây Phút Vĩnh Cửu".

Khi nhịp tim hắn chậm lại để đối phó với áp lực tinh thần, thế giới xung quanh bắt đầu đóng băng.

Những hạt bụi vàng trôi lơ lửng trong không trung, treo nguyên tại chỗ như những ngôi sao chết.

Tiếng gió rít qua khe núi biến thành một âm thanh kéo dài, trầm thấp và đáng sợ, giống như tiếng thở dài của một vị thần đang hấp hối.

A Liên mở mắt.

Đôi mắt ấy không còn vẻ hoang mang của một người vừa thoát chết.

Chúng tĩnh lặng, sâu thẳm và chứa đựng một nỗi buồn cổ xưa mà Tư Mã Không chưa từng thấy ở bất kỳ sinh vật nào trên thế gian này.

Cô không nhìn hắn.

Cô nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi một tia nắng yếu ớt đang cố gắng xuyên qua lớp sương dày đặc.

"Tại sao ngươi lại cứu ta?" Giọng nói của A Liên vang lên, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng đến mức xé toạc sự im lặng của không gian đóng băng.

Tư Mã Không không đáp.

Hắn từ từ buông tay, lùi lại một bước.

Cơ thể hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗ lực kiểm soát dòng thời gian đang cố gắng quay ngược lại.

Hắn nhớ lại cảnh tượng trong hang động.

Ánh mắt của Nhạc Phong.

Sự nghi ngờ.

Và nụ cười bí ẩn của đôi mắt đỏ rực phía xa.

Hắn biết mình đang đứng trên bờ vực.

Một bước sai lầm, và cả hắn lẫn A Liên sẽ bị nuốt chửng bởi dòng chảy định mệnh.

"Cứu ngươi là để cứu chính ta," Tư Mã Không lên tiếng, giọng khàn đặc như tiếng đá ma sát.

"Ngươi là chìa khóa.

Hoặc là con mồi."

A Liên khẽ mỉm cười.

Một nụ cười đau đớn, như thể vừa nuốt phải một lưỡi dao cùn.

"Ngươi vẫn chưa hiểu.

Trong thế giới này, không có ai là chìa khóa.

Chỉ có những nạn nhân của thời gian."

Cô đứng dậy, chân bước lên mặt đá trơn trượt nhưng vững chãi.

Tư Mã Không quan sát từng cử động của cô.

Hắn nhận thấy một điều lạ thường.

Khi A Liên di chuyển, những hạt bụi xung quanh cô không đóng băng.

Chúng vẫn trôi nổi, vẫn vận động bình thường.

Điều đó có nghĩa là, đối với cô, thời gian vẫn chảy đều đặn.

Cô không phải là người sắp chết.

Hoặc tệ hơn, cô đã chết từ lâu, và linh hồn cô đang tồn tại ngoài quy luật của thế gian.

Tư Mã Không nhíu mày.

Làn sương mù xung quanh họ đột ngột xoáy lại, tạo thành một cái воронка khổng lồ.

Từ trung tâm của xoáy nước thời gian ấy, một bóng đen hiện ra.

Không phải bóng người.

Mà là một hình ảnh phảng phất, mờ ảo, như một bức tranh vẽ bằng mực tàu bị nước làm nhòe.

Tư Mã Không nhìn thấy chính mình.

Nhưng không phải là phiên bản hiện tại, yếu ớt và đầy vết sẹo.

Đó là một Tư Mã Không với bộ giáp đen tuyền, tỏa ra aura áp chế đến mức khiến không gian xung quanh nứt vỡ.

Đôi mắt của phiên bản tương lai ấy đỏ rực,燃烧着 ngọn lửa của sự tuyệt vọng và tàn bạo.

Hắn cầm trên tay một thanh kiếm dài, lưỡi kiếm đen ngòm, không phản chiếu ánh sáng, như thể nó đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

"Ma Giới Đế Quân," A Liên thì thầm, giọng đầy kinh sợ nhưng cũng pha lẫn một sự chấp nhận kỳ lạ.

Tư Mã Không không nhìn vào bóng đen đó.

Hắn nhìn vào thanh kiếm trong tay mình.

Thanh kiếm sắt gỉ sét, cũ kỹ, mà hắn đã nhặt được từ bãi chiến trường của những kẻ thất bại.

Hắn biết rằng, nếu hắn nhìn vào đôi mắt của phiên bản tương lai, hắn sẽ mất đi ý chí.

Hắn sẽ trở thành nô lệ của định mệnh.

"Ngươi là ai?" Tư Mã Không hỏi bóng đen, dù hắn đã biết câu trả lời.

Bóng đen không nói.

Hắn chỉ giơ thanh kiếm đen lên, hướng về phía Tư Mã Không hiện tại.

Một luồng sóng xung kích vô hình bắn ra, xuyên qua lớp sương mù, đánh vào ngực Tư Mã Không.

Hắn bị văng ra xa, va mạnh vào một tảng đá.

Máu phun ra từ miệng, nhuộm đỏ vạt áo trắng.

Nhưng đau đớn không phải là điều đáng sợ nhất.

Điều đáng sợ là cảm giác trống rỗng trong lồng ngực.

Cảm giác như thể một phần linh hồn của hắn vừa bị xé ra, bị chiếm đoạt bởi chính tương lai của hắn.

"Tại sao?" Tư Mã Không khàn giọng hỏi, lau máu trên môi.

"Tại sao ngươi lại quay về?

Để giết ta?"

Bóng đen vẫn im lặng.

Nhưng trong đầu Tư Mã Không, một giọng nói vang lên, lạnh lùng và vô cảm.

*"Không phải để giết ngươi.

Mà để ngăn cản ngươi.

Ngươi không hiểu sức mạnh của định mệnh.

Ngươi nghĩ mình có thể thay đổi nó?

Ngươi chỉ đang đẩy thế giới vào vực thẳm sâu hơn."*

Tư Mã Không cười.

Một tiếng cười điên cuồng, đầy khinh miệt.

"Định mệnh?

Định mệnh là thứ do kẻ yếu đuối phát minh ra để biện minh cho sự thất bại của mình."

Hắn đứng dậy, gạt bỏ cảm giác đau đớn.

Hắn biết rằng, đây là lúc để rèn luyện.

Không phải rèn luyện cơ bắp, mà rèn luyện ý chí.

Rèn luyện xương cốt bằng nỗi đau.

Hắn nhắm mắt lại.

Trong trạng thái "Giây Phút Vĩnh Cửu", hắn có thể cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể mình.

Hắn cảm nhận được nhịp đập chậm chạp của trái tim.

Hắn cảm nhận được dòng máu chảy chậm lại trong tĩnh mạch.

Và trong sự chậm chạp ấy, hắn tìm thấy khoảng trống.

Khoảng trống giữa những nhịp đập.

Đó là nơi kiếm ý được sinh ra.

Hắn tưởng tượng ra thanh kiếm trong tay mình.

Không phải thanh kiếm sắt gỉ sét.

Mà là một thanh kiếm làm bằng nỗi đau, bằng sự mất mát, bằng tình yêu bị phản bội.

Hắn rèn luyện ý chí của mình trong khoảng trống thời gian đó.

Mỗi lần tim đập, hắn rèn một nhát kiếm.

Mỗi lần máu chảy, hắn tôi luyện lưỡi kiếm.

Khi hắn mở mắt ra, bóng đen đã biến mất.

Chỉ còn lại A Liên, đang nhìn hắn với ánh mắt phức tạp.

"Ngươi vừa làm gì?" Cô hỏi.

"Rèn xương," Tư Mã Không đáp, giọng lạnh băng.

"Và tôi vừa học được một điều.

Tương lai không phải là điều không thể thay đổi.

Nó chỉ là một lựa chọn.

Và tôi sẽ chọn con đường của riêng mình."

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang tụ lại, tạo thành một cơn bão lớn.

Trong cơn bão ấy, hắn có thể cảm nhận được sự hiện diện của Kiếm Chủ Vô Không.

Kẻ thù cuối cùng.

Kẻ thù mà hắn phải đối mặt, dù điều đó có nghĩa là phải giết chết chính người mình yêu nhất.

"Chúng ta phải đi," Tư Mã Không nói, quay lại nhìn A Liên.

"Trước khi thời gian bắt kịp chúng ta."

A Liên gật đầu.

Cô bước đến bên hắn, nhưng không chạm vào hắn.

Khoảng cách giữa hai người họ vẫn tồn tại, như một bức tường vô hình, không thể phá vỡ.

Họ bước đi, xuyên qua lớp sương mù dày đặc.

Những hạt bụi thời gian vẫn trôi nổi xung quanh họ, như những viên kim cương vỡ vụn.

Tư Mã Không biết rằng, hành trình của hắn mới chỉ bắt đầu.

Và mỗi bước chân hắn đặt xuống, đều là một lời nguyền đối với chính mình.

Nhưng hắn không sợ.

Vì hắn đã chết một lần.

Và lần này, hắn sẽ sống để chiến đấu.

Cho đến khi không còn ai phải chịu đựng nỗi đau nữa.

Hay cho đến khi hắn thực sự chết.

Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu tanh và mùi hoa cỏ dại.

Tư Mã Không bước tiếp, bước chân vững chãi, dù cơ thể hắn vẫn còn yếu ớt.

A Liên nằm yên trong vòng tay hắn, như một giấc mơ đẹp nhưng đầy nguy hiểm.

Hai bóng người nhỏ bé, lạc lõng trong thế giới rộng lớn, nhưng lại mang theo một sức mạnh khủng khiếp.

Sức mạnh của sự phản kháng.

Và trong bóng tối sâu thẳm nhất, phía xa xa, một đôi mắt đỏ rực mở ra, quan sát họ, với một nụ cười đầy bí ẩn.那双 mắt không phải của con người.

Chúng là của một thực thể cổ xưa, một thực thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ hàng ngàn năm trước.

Trò chơi mới bắt đầu.

Và lần này, không ai có thể thoát khỏi bàn cờ định mệnh.

Tư Mã Không dừng bước.

Hắn cảm thấy một sự rung động lạ thường trong lòng đất.

Không phải động đất.

Mà là sự rung động của một thanh kiếm.

Một thanh kiếm đang ngủ say, chờ đợi chủ nhân của nó thức tỉnh.

Hắn nhìn xuống chân mình.

Dưới lớp đất đá, một ánh sáng xanh nhạt đang lóe lên.

Ánh sáng ấy yếu ớt, nhưng đủ để khiến tim hắn đập nhanh hơn.

Hắn cúi xuống, đào bới lớp đất đá bằng tay không.

Máu chảy từ lòng bàn tay, nhưng hắn không ngừng lại.

Khi hắn chạm vào vật thể ấy, một luồng điện xanh chạy dọc theo cơ thể hắn.

Hắn nhận ra đó là một mảnh vỡ của thanh kiếm "Vô Không".

Thanh kiếm mà Kiếm Chủ Vô Không từng sử dụng.

Thanh kiếm đã bị đập vỡ trong trận chiến cuối cùng của hắn với chính bản thân mình.

Mảnh vỡ ấy nóng hổi, như thể nó vẫn còn lưu giữ hơi ấm của người chủ cũ.

Tư Mã Không nắm chặt mảnh vỡ, cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn bên trong nó.

Hắn biết rằng, đây là một món quà, hoặc là một bẫy.

Nhưng hắn không quan trọng.

Hắn cần sức mạnh.

Bất kể giá trị nào.

A Liên nhìn hắn, ánh mắt đầy lo lắng.

"Đừng chạm vào nó.

Đó là lời nguyền."

"Ngươi nói đúng," Tư Mã Không đáp, giọng lạnh lùng.

"Nhưng lời nguyền cũng là sức mạnh.

Và tôi cần sức mạnh để giết chết định mệnh."

Hắn đứng dậy, mảnh vỡ Vô Không biến thành một tia sáng xanh, hòa nhập vào cơ thể hắn.

Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong kinh mạch.

Năng lượng ấy lạnh lẽo, sắc bén, và đầy nguy hiểm.

Nó không giống với nội lực của hắn.

Nó giống như băng giá của cõi chết.

Hắn nhìn về phía trước.

Con đường phía trước vẫn còn dài.

Nhưng hắn không còn đơn độc.

Hắn có A Liên.

Và hắn có mảnh vỡ Vô Không.

Và hắn có nỗi đau.

Và nỗi đau, là nhiên liệu tốt nhất cho kiếm ý.

Họ tiếp tục bước đi.

Sương mù dần tan biến, để lộ ra một vùng đất rộng lớn, hoang vu.

Trên bầu trời, những vì sao bắt đầu hiện ra, lấp lánh như những con mắt đang quan sát.

Tư Mã Không biết rằng, họ đang tiến gần đến trung tâm của Ma Giới.

Nơi mà Kiếm Chủ Vô Không đang chờ đợi.

Và nơi mà số phận của họ sẽ được quyết định.

Nhưng trước khi đến được nơi đó, họ phải vượt qua một thử thách.

Một thử thách mà không ai có thể chuẩn bị trước.

Một tiếng gầm rú vang lên từ phía xa.

Tiếng gầm của một con thú dữ.

Không, không phải thú dữ.

Mà là một vị tiên thú.

Một vị tiên thú đã bị ma hóa, mất đi lý trí, chỉ còn lại bản năng giết chóc.

Tư Mã Không dừng bước.

Hắn nhìn về phía tiếng gầm vang lên.

Hắn biết rằng, đây là một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Và trong cuộc chiến này, hắn phải chọn lựa.

Chọn giữa mạng sống của A Liên, và sức mạnh để chiến đấu.

Hắn nhìn A Liên.

Cô cũng đang nhìn hắn.

Trong ánh mắt cô, hắn không thấy sự cầu xin.

Chỉ thấy sự chấp nhận.

"Đi đi," cô nói.

"Ngươi cần sức mạnh.

Ta sẽ ở lại đây."

Tư Mã Không lắc đầu.

Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau.

Hoặc chết cùng nhau."

Hắn rút thanh kiếm sắt gỉ sét ra.

Lưỡi kiếm rung lên, phát ra một âm thanh leng keng, như thể đang khóc.

Hắn nhìn vào thanh kiếm, rồi nhìn về phía bóng tối nơi tiếng gầm vang lên.

Hắn biết rằng, khoảnh khắc này, sẽ là khoảnh khắc mà hắn thực sự trở thành kiếm thủ.

Không phải vì hắn muốn.

Mà vì định mệnh đã ép buộc.

Và hắn sẽ chấp nhận.

Dù phải trả giá bằng linh hồn.

Họ bước về phía bóng tối.

Và bóng tối nuốt chửng họ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập