Chương 5
Những hạt bụi Ma Đạo vốn chỉ bay lờ lững trong không gian, nay bỗng chốc hóa thành những mũi tên vô hình, sắc lẹm lao thẳng vào lồng ngực Tư Mã Không.
Chúng xé toạc da thịt, đâm sâu vào xương tủy, mang theo mùi tanh nồng của sự thối rữa và tuyệt vọng.
A Liên hét lên, nhưng tiếng thét của cô bị bóp nghẹt bởi áp lực khủng khiếp của không gian méo mó.
Đôi mắt đen tuyền của cô chuyển sang màu đỏ máu, đồng tử co lại thành một đường thẳng sắc nhọn, phản chiếu nỗi kinh hoàng tột cùng.
Tư Mã Không không kêu đau.
Hắn chỉ đứng đó, lưng thẳng tắp như một thanh kiếm cũ kỹ đã bị gỉ sét nhưng vẫn chưa gãy.
Máu từ các lỗ chân lông trên da hắn rỉ ra, chảy thành những dòng nhỏ, nhuộm đỏ vạt áo rách nát.
Cảm giác đau đớn lan tỏa khắp cơ thể, nhưng đối với hắn, đó lại là một sự xác nhận.
Xác nhận rằng hắn vẫn còn sống, vẫn còn cảm giác, và vẫn đang chịu đựng định mệnh tàn khốc này.
Hắn nghiến răng, hàm răng trắng ngà nghiến vào nhau đến phát ra tiếng rít kim loại.
Hắn không đẩy lùi những hạt bụi ấy.
Hắn để chúng xâm nhập.
Hắn để chúng ăn mòn.
"Đau đi," hắn thì thầm, giọng khàn đặc như sỏi đá ma sát.
"Nếu không đau, làm sao biết mình còn tồn tại?"
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào luồng năng lượng hỗn loạn đang tuôn trào trong kinh mạch.
Thay vì chống cự, hắn dẫn dắt nó.
Hắn dẫn dắt nỗi đau vào tủy xương, rèn giũa từng thớ cơ, từng khớp xương bằng chính sự hủy diệt đang diễn ra.
Đây là cách tu luyện của hắn.
Không có thiên tài, không có bảo vật, chỉ có sự tàn phá và tái sinh trong vòng lặp vô tận của nỗi đau.
Mỗi lần xương cốt nứt vỡ, nó sẽ lành lại chắc chắn hơn.
Mỗi lần thần kinh bị đốt cháy, nó sẽ trở nên sắc bén hơn.
Hắn đang tự biến mình thành một cỗ máy chịu đựng, một công cụ hoàn hảo để đối mặt với kẻ thù vô hình kia.
A Liên quỳ sụp xuống, hai tay bám chặt lấy mặt đất đá lạnh.
Móng tay cô cào xé vào đá, chảy máu.
Cô nhìn Tư Mã Không với ánh mắt đầy sợ hãi, không phải sợ hắn, mà sợ thứ sức mạnh đang thức tỉnh trong hắn.
Thứ sức mạnh đó không thuộc về nhân loại, cũng không hoàn toàn thuộc về Ma Đạo.
Nó là thứ gì đó cổ xưa, đáng sợ, và đầy ám ảnh.
Cô muốn hét lên bảo hắn dừng lại, nhưng cổ họng cô như bị nghẹn lại.
Cô cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình đang chậm dần, và khi nhịp tim chậm lại, thế giới xung quanh cũng bắt đầu đóng băng.
**
Cánh cửa hang động vỡ tan thành từng mảnh vụn dưới sức mạnh của một luồng kiếm ý thanh khiết.
Một bóng người bay vào, mang theo hương thơm dịu nhẹ của trà sen và sự thanh cao lạnh lùng.
Đó là Nhạc Phong.
Sư huynh đệ kết nghĩa của Tư Mã Không, người đã cùng hắn ăn ngủ, chiến đấu, và chia sẻ những bí mật đen tối nhất.
Và cũng là người mà Tư Mã Không thầm cảm mến từ lâu, một cảm xúc mà hắn luôn chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của lý trí và nhiệm vụ.
Nhạc Phong đáp xuống nhẹ nhàng, kiếm trong tay vẫn còn vương vấn dư âm của trận chiến trước đó.
Ánh mắt hắn quét qua Tư Mã Không, rồi dừng lại ở A Liên đang quỳ sụp trên đất.
Trên khuôn mặt điển trai, thanh tú của Nhạc Phong không có sự giận dữ, chỉ có một vẻ mặt bình thản đến đáng sợ.
Nhưng Tư Mã Không biết.
Hắn biết rằng sự bình thản đó là mặt nạ.
Dưới lớp mặt nạ ấy là sự đau đớn, sự nghi ngờ, và một quyết tâm sắt đá.
"Tư Mã," Nhạc Phong gọi tên hắn, giọng điệu điềm tĩnh, không chút dao động.
"Ngươi đã làm gì với cô ta?"
Tư Mã Không không đáp.
Hắn vẫn đứng đó, mắt nhìn chằm chằm vào Nhạc Phong.
Hắn cảm nhận được luồng khí cơ trong người Nhạc Phong đang rung động, một dấu hiệu của sự kích động nội tâm.
Nhạc Phong không muốn chiến đấu.
Hắn không muốn giết Tư Mã Không.
Nhưng hắn cũng không thể đứng nhìn mà làm ngơ.
"Trả lời ta," Nhạc Phong lặp lại, bước tiến về phía trước.每一步 đều nặng trĩu, như thể đang dẫm lên trái tim của chính hắn.
"A Liên không phải là vật thí nghiệm của ngươi.
Cô ấy là người.
Cô ấy có cảm xúc, có nỗi đau.
Ngươi đang biến cô ấy thành cái gì?"
Tư Mã Không mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, đầy mỉa mai.
"Cô ấy đang giải thoát.
Như chính ngươi cũng đang giải thoát vậy, Nhạc Phong.
Ngươi nghĩ mình đang bảo vệ cô ấy?
Ngươi đang giam cầm cô ấy trong vòng lặp của sự yếu đuối."
Nhạc Phong dừng bước.
Kiếm trong tay hắn rung lên, phát ra tiếng rít nhẹ.
Ngươi gọi tình yêu là yếu đuối?
Ngươi gọi sự hy sinh là yếu đuối?
Tư Mã, ngươi đã mất trí.
Ngươi đang trở thành kẻ mà chúng ta từng thề sẽ tiêu diệt."
"Chúng ta không thể tiêu diệt hắn," Tư Mã Không nói, giọng thấp xuống, đầy u ám.
"Vì hắn ở trong chúng ta.
Và giờ, hắn đang ở trong tôi."
***
Nhạc Phong hạ kiếm xuống, nhưng chỉ một tấc.
"Tư Mã, ngươi có ba giây để giải thích.
Nếu không, ta sẽ dùng 'Trình Tự Kiếm' để phong ấn ngươi.
Ta sẽ không giết ngươi, nhưng ta sẽ buộc ngươi phải tỉnh lại."
Ba giây.
Một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng trong thế giới Ma Giới, nó có thể dài vô tận.
Tư Mã Không nhìn vào đồng hồ cát trên tay mình – một vật dụng kỳ lạ, không có cát, mà chỉ có ánh sáng chảy ngược.
Trong khoảnh khắc đó, nhịp tim của A Liên đột nhiên dừng lại.
Không phải chết.
Mà là *dừng*.
Quy luật "Thời Gian Tương Đối" kích hoạt ở mức độ cực đại.
Đối với Tư Mã Không, thế giới xung quanh bỗng chốc đóng băng.
Những mảnh vỡ của cánh cửa hang động treo lơ lửng trong không trung.
Những hạt bụi Ma Đạo ngừng bay.
Ngay cả ánh mắt của Nhạc Phong cũng cố định trong sự giận dữ.
Chỉ có Tư Mã Không là vẫn di chuyển được, chậm rãi, nặng nề, như đang bước trong mật ong đặc quánh.
Hắn nhìn A Liên.
Cô nằm trên đất, khuôn mặt bình thản, không còn sợ hãi.
Đôi mắt cô nhắm lại, môi hé mở, như thể đang chờ đợi một điều gì đó.
Và trong khoảnh khắc tĩnh lặng vĩnh cửu ấy, Tư Mã Không thấy một thứ gì đó kỳ lạ.
Từ lồng ngực A Liên, một luồng ánh sáng xanh nhạt, mỏng manh, đang tỏa ra.
Nó không phải là năng lượng Ma Đạo, cũng không phải là tiên khí.
Nó là thứ gì đó thuần khiết, nguyên sơ, và đầy sức mạnh.
Đó là 'Linh Hồn Tinh'.
Thứ mà Kiếm Chủ Vô Không đã tìm kiếm suốt cả đời.
Thứ mà chính Tư Mã Không đã nghi ngờ là nguyên nhân khiến A Liên trở thành mục tiêu.
Nhưng giờ, hắn thấy rõ.
Nó không phải là nguồn sức mạnh.
Nó là một cánh cửa.
Một cánh cửa dẫn ra khỏi vòng lặp thời gian.
Và để mở cánh cửa đó, cần một cái giá.
Một sinh mạng.
Hoặc là của hắn, hoặc là của cô.
Tư Mã Không bước về phía A Liên, từng bước một, nặng nề như mang theo cả thế giới.
Hắn cúi xuống, nhìn vào đôi mắt nhắm lại của cô.
Hắn nhớ lại lời hứa của mình.
"Dù phải trả giá bằng mạng sống." Hắn đã nói vậy.
Và giờ, thời khắc trả giá đã đến.
Nhưng trước khi hắn chạm tay vào cô, một giọng nói vang lên trong đầu hắn.
Không phải của A Liên, không phải của Nhạc Phong.
Mà là của chính hắn.
Của phiên bản tương lai.
"Ngươi nghĩ mình đang cứu cô ấy?
Ngươi chỉ đang đẩy cô ấy vào địa ngục sâu hơn.
Hãy nhớ kỹ, Tư Mã Không.
Tình yêu không cứu rỗi linh hồn.
Nó chỉ là xiềng xích đẹp đẽ nhất."
Tư Mã Không run lên.
Hắn nghiến răng, cố gắng gạt bỏ giọng nói đó.
Hắn không tin vào tương lai.
Hắn tin vào hiện tại.
Tin vào cảm xúc của chính mình.
Tin vào ánh mắt của A Liên trước khi cô ngất đi.
***
Tư Mã Không bước về phía A Liên, cúi xuống bế cô dậy.
Cơ thể cô nhẹ bẫng, như thể toàn bộ sức mạnh đã rút cạn, chỉ còn lại một khung xương và một linh hồn mong manh.
Hắn ôm cô chặt vào ngực, cảm nhận được sự ấm áp tàn dư từ cơ thể cô.
Đó là thứ duy nhất còn lại của thực tại trong thế giới ảo ảnh này.
Nhạc Phong đứng dậy, nhìn Tư Mã Không với ánh mắt hoàn toàn xa lạ.
Không còn là sự tin tưởng, không còn là tình anh em.
Đó là sự e dè, nghi ngờ, và một chút...
Hắn nhìn vào A Liên trong vòng tay Tư Mã Không, rồi nhìn vào ánh mắt lạnh lùng, đầy quyết tâm của hắn.
Hắn nhận ra rằng, người bạn thân thiết của mình đã biến thành một người khác.
Một người mà hắn không còn có thể hiểu nổi.
ngươi đã làm gì với cô ta?" Nhạc Phong hỏi lại, nhưng lần này, giọng hắn không còn kiên quyết.
Nó run rẩy, đầy bất an.
"Tại sao cô ấy...
tại sao cô ấy lại trở nên như vậy?"
Tư Mã Không không đáp.
Hắn chỉ nhìn Nhạc Phong, rồi từ từ quay người, bước ra khỏi hang động.
Ánh sáng bên ngoài mờ ảo, sương mù bao phủ mọi thứ.
Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai.
Hắn biết rằng, Kiếm Chủ Vô Không đang chờ đợi.
Hắn biết rằng, phiên bản tương lai của hắn đang quan sát.
Nhưng hắn không sợ.
Vì hắn đã chết một lần.
Và hắn đã sống lại.
Và lần này, hắn sẽ không để định mệnh kiểm soát mình.
Hắn sẽ viết lại quy luật.
Hắn sẽ rèn xương cốt mình bằng kiếm ý, bằng nỗi đau, bằng tình yêu.
Và hắn sẽ chiến đấu.
Cho đến khi không còn ai phải chịu đựng nỗi đau nữa.
Hay cho đến khi hắn thực sự chết.
Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu tanh và mùi hoa cỏ dại.
Tư Mã Không bước tiếp, bước chân vững chãi, dù cơ thể hắn vẫn còn yếu ớt.
A Liên nằm yên trong vòng tay hắn, như một giấc mơ đẹp nhưng đầy nguy hiểm.
Hai bóng người nhỏ bé, lạc lõng trong thế giới rộng lớn, nhưng lại mang theo một sức mạnh khủng khiếp.
Sức mạnh của sự phản kháng.
Và trong bóng tối sâu thẳm nhất, phía xa xa, một đôi mắt đỏ rực mở ra, quan sát họ, với một nụ cười đầy bí ẩn.那双 mắt không phải của con người.
Chúng là của một thực thể cổ xưa, một thực thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ hàng ngàn năm trước.
Trò chơi mới bắt đầu.
Và lần này, không ai có thể thoát khỏi bàn cờ định mệnh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận