Chương 4

###

Thời gian trở lại.

Lưỡi kiếm *Hồn Phách* xuyên thủng cơ hoành, đâm sâu vào buồng tim.

Nỗi đau dữ dội như sét đánh tanh tách xé toạc ý thức, nhưng Tư Mã Không không gào thét.

Anh mở mắt, đồng tử co lại thành hai điểm đen nhỏ xíu, lạnh lẽo như hai hố băng vĩnh cửu.

Máu không bắn ra ngoài mà bị hút ngược vào lưỡi kiếm, tạo thành những tia sáng đỏ thẫm leo trườn dọc theo rãnh kiếm, như những con rắn đói khát đang tìm kiếm sinh lực cuối cùng.

Thế giới xung quanh bắt đầu chậm lại.

Đó không phải là ảo giác.

Đó là quy luật của Ma Giới.

Khi sinh mệnh chạm đáy, nhịp đập trái tim chậm lại, kéo theo dòng thời gian bên ngoài đóng băng.

Tiếng gió rít qua khe núi trở thành những đợt sóng âm trầm thấp, kéo dài vô tận.

Những hạt bụi bay lơ lửng trong không trung, từng hạt một, sáng lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo, như những vì sao bị mắc kẹt trong树脂 (nhựa cây) cứng rắn.

Tư Mã Không nhìn thấy từng phân tử máu của mình tách rời khỏi mạch máu, bay chậm chạp về phía lưỡi kiếm.

Hắn cảm nhận được từng sợi cơ co rút, từng khớp xương kêu răng rắc dưới áp lực của cái chết đang ập đến.

Đây là "Giây Phút Vĩnh Cửu" – khoảnh khắc mà các bậc cao thủ tận dụng để hoàn thiện kiếm ý trong tuyệt vọng.

Nhưng với Tư Mã Không, đây là địa ngục.

Đối diện hắn, cách đó chỉ ba bước chân, A Liên đứng yên như tượng đá.

Trong mắt hắn, vẻ đẹp của cô hiện lên rõ rệt đến tàn nhẫn.

Mái tóc đen dài của cô không bay phất phới theo gió, mà treo lơ lửng trong không trung, từng sợi tóc lấp lánh ánh bạc.

Đôi mắt cô, thường thì dịu dàng như hồ nước tĩnh lặng, giờ đây mở to, tràn đầy sự kinh hoàng và đau khổ.

Nhưng cô không chạy.

Cô không hét lên.

Cô chỉ đứng đó, hai tay nắm chặt vào vạt áo, knuckles trắng bệch vì sức ép.

Tư Mã Không muốn nói gì đó.

Một lời xin lỗi?

Một lời giải thích?

Hay chỉ đơn giản là "xin lỗi"?

Nhưng thanh kiếm trong tim hắn đang nóng lên, đốt cháy từng tế bào, ngăn cản mọi âm thanh thoát khỏi cổ họng.

Hắn cảm thấy ý thức của mình đang dần tan biến vào bóng tối, nhưng nỗi sợ hãi lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Không phải sợ chết.

Mà sợ rằng, nếu chết đi, hắn sẽ không bao giờ gặp lại cô lần nữa.

Hoặc tệ hơn, hắn sẽ phải sống lại trong một vòng lặp vô tận, nơi hắn phải giết cô, hoặc bị cô giết.

"Không..."

Tiếng thì thầm ấy vang lên trong đầu hắn, nhưng bên ngoài, không một âm thanh nào thoát ra.

Thế giới vẫn đóng băng.

Chỉ có trái tim hắn, dù đang chết dần, vẫn đập một nhịp.

Nhịp đập ấy kéo dài như một thế kỷ.

Trong khoảnh khắc vĩnh cửu đó, Tư Mã Không nhìn thấy thứ gì đó đằng sau lưng A Liên.

Không phải bóng tối.

Mà là một khuôn mặt.

Một khuôn mặt giống hệt hắn, nhưng già cỗi, tàn khốc, với đôi mắt đỏ rực như máu.

Người đàn ông ấy đang mỉm cười, nụ cười đầy vẻ khinh miệt và bi thương.

Hắn giơ tay, chỉ vào trái tim đang bị đâm thủng của Tư Mã Không, rồi chậm rãi lắc đầu.

*Đừng làm vậy.*

Tin nhắn ấy vang lên trong tâm trí Tư Mã Không, rõ ràng như tiếng chuông đồng.

Hắn cố gắng nháy mắt, cố gắng cử động ngón tay, nhưng cơ thể hắn đã thuộc về cái chết.

Hắn chỉ có thể nhìn.

Nhìn thấy phiên bản tương lai của mình – Ma Giới Đế Quân – đang quan sát khoảnh khắc này với ánh mắt của một kẻ đã trải qua hàng ngàn lần thất bại.

Và rồi, thế giới vỡ vụn.


###

Khi ý thức bắt đầu mờ đi, Tư Mã Không lại thấy nó.

Không phải bóng tối.

Mà là một khoảng không gian trắng xóa, vô tận.

Không có lên, không có xuống, không có trước, không có sau.

Chỉ có trắng.

Và ở giữa khoảng trắng đó, là một tấm gương lớn, cao đến tận trời.

Hắn bước về phía tấm gương.

Không có chân, không có tay, chỉ có ý thức.

Nhưng hắn vẫn bước.

Và khi hắn đến gần, hắn nhìn thấy phản chiếu của mình.

Nhưng đó không phải là Tư Mã Không hiện tại.

Đó là một người đàn ông mặc áo bào đen, đội vương miện xương rồng, ngồi trên ngai vàng làm từ xương cốt của hàng ngàn tu sĩ.

Đôi mắt hắn đỏ rực, phát ra ánh sáng tà ác.

Trên tay hắn cầm một thanh kiếm lớn, đen kịt, đang nhỏ giọt máu tươi.

"Chào mừng trở lại, Ma Giới Đế Quân," giọng nói vang lên từ chính tấm gương.

Nó không đến từ bên ngoài, mà từ bên trong tâm trí hắn.

Tư Mã Không lùi lại, nhưng chân hắn không di chuyển.

"Ta không phải là ngươi."

"Ngươi là ta," giọng nói đáp, lạnh lùng và tuyệt đối.

"Và ta là ngươi.

Chúng ta là một thể.

Một vòng lặp vô tận.

Ngươi giết ta để ngăn chặn thảm họa.

Ta giết ngươi để ngăn chặn thảm họa.

Và rồi, tất cả quay trở lại điểm xuất phát."

"Tại sao?" Tư Mã Không hỏi, giọng run rẩy.

"Tại sao lại phải như vậy?"

"Vì đau khổ," giọng nói đáp.

"Kiếm Chủ Vô Không nói đúng.

Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác.

Và để loại bỏ đau khổ, chúng ta phải loại bỏ cảm xúc.

Chúng ta phải trở thành máy móc.

Không sai lầm.

Không đau đớn."

"Tại sao cô ấy lại ở đây?" Tư Mã Không hét lên.

"Tại sao A Liên lại liên quan?"

Tấm gương rung lên.

Hình ảnh trong gương thay đổi.

A Liên xuất hiện, nhưng không phải A Liên hiện tại.

Đó là A Liên trong tương lai, với đôi mắt đỏ rực, tay cầm một thanh kiếm ánh sáng, đang đâm vào ngực của Ma Giới Đế Quân.

"Vì cô ấy là chìa khóa," giọng nói thì thầm.

"Cô ấy là người duy nhất có thể phá vỡ vòng lặp.

Nhưng để làm được điều đó, cô ấy phải giết ngươi.

Và ngươi phải để cô ấy giết.

Đó là định mệnh."

Tư Mã Không cảm thấy tim mình vỡ vụn.

Không phải vì nỗi đau thể xác.

Mà vì sự thật tàn khốc.

Hắn luôn nghĩ rằng mình đang chiến đấu để cứu cô.

Nhưng thực tế, hắn đang đẩy cô vào một lựa chọn không thể nào chấp nhận được: Giết người mình yêu, hoặc để thế giới tan vỡ.

"Hãy tỉnh lại," giọng nói kết thúc.

"Ngươi không thể thay đổi định mệnh.

Ngươi chỉ có thể chấp nhận nó."

Tấm gương vỡ vụn.

Những mảnh kính bay tứ tung, cắt xé ý thức của Tư Mã Không.

Hắn rơi xuống vực thẳm, rơi vào bóng tối, rơi vào hiện thực.


###

Họ rời khỏi nơi đó, bước đi trong bóng đêm.

Trước mặt họ là con đường dài, đầy chông gai.

Phía sau họ là quá khứ, đầy máu và nước mắt.

Và phía trước họ là tương lai, đầy bí ẩn và nguy hiểm.

Tư Mã Không nhìn về phía trước, mắt lạnh lùng.

Hắn biết rằng, Kiếm Chủ Vô Không đang chờ đợi.

Hắn biết rằng, Ma Giới Đế Quân – phiên bản tương lai của hắn – đang quan sát.

Và hắn biết rằng, A Liên là chìa khóa, nhưng cũng là con át chủ bài.

Nhưng hắn không sợ.

Vì hắn đã chết một lần.

Và hắn đã sống lại.

Và lần này, hắn sẽ không để định mệnh kiểm soát mình.

Hắn sẽ viết lại quy luật.

Hắn sẽ rèn xương cốt mình bằng kiếm ý, bằng nỗi đau, bằng tình yêu.

Và hắn sẽ chiến đấu.

Cho đến khi không còn ai phải chịu đựng nỗi đau nữa.

Hay cho đến khi hắn thực sự chết.

Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu tanh và mùi hoa cỏ dại.

Tư Mã Không bước tiếp, bước chân vững chãi, dù cơ thể hắn vẫn còn yếu ớt.

A Liên đi bên cạnh hắn, tay nắm chặt lấy tay hắn.

Hai bóng người nhỏ bé, lạc lõng trong thế giới rộng lớn, nhưng lại mang theo một sức mạnh khủng khiếp.

Sức mạnh của sự phản kháng.

Và trong bóng tối sâu thẳm nhất, một đôi mắt đỏ rực mở ra, quan sát họ, với một nụ cười đầy bí ẩn.

*Trò chơi mới bắt đầu.*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập