Chương 3
Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, và trong khoảnh khắc đó, anh chủ động kích hoạt trạng thái "Giây Phút Vĩnh Cửu".
Đối với Tư Mã Không, thế giới xung quanh đột ngột đóng băng.
Tiếng gió rít ngừng lại.
Tia nắng xuyên qua khe đá treo lơ lửng trong không trung như những sợi dây vàng kim tĩnh lặng.
Nhưng đau đớn thì không.
Cú đâm của thanh kiếm xuyên qua lồng ngực anh vẫn tiếp tục, nhưng ở tốc độ chậm đến mức ghê tởm.
Anh cảm nhận được từng phân tử sắt của lưỡi kiếm cứa vào mô thịt, va chạm với xương sườn.
Máu anh bắn ra, nhưng những giọt đỏ thẫm đó không rơi xuống đất ngay lập tức.
Chúng lơ lửng, biến dạng thành những khối cầu nhỏ bé, phản chiếu ánh mắt kinh hoàng của Ngọc Lan.
Thời gian của kẻ sắp chết là một lời nguyền, không phải ân huệ.
Tư Mã Không đã trải qua nó hàng trăm lần trong những giấc mơ ác mộng.
Hắn biết rằng khi nhịp tim chậm lại, ý thức sẽ mở rộng ra vô cực, nuốt chửng mọi giác quan.
Trong khoảng khắc tĩnh lặng này, hắn có thể nhìn thấy từng sợi tơ trên áo bào của Ngọc Lan, từng nếp nhăn nhỏ xíu trên khóe mắt cô đang run rẩy.
Hắn cũng nhìn thấy thanh kiếm của Kiếm Chủ Vô Không – một lưỡi kiếm trong suốt, không màu, không mùi, giống như sự vô cảm mà hắn đang cố gắng gột rửa khỏi linh hồn mình.
Ngọc Lan đứng đó, khuôn mặt cô bị đóng băng trong trạng thái giữa khóc và cười.
Một giọt nước mắt đã hình thành ở khóe mắt trái, treo lơ lửng như một viên ngọc pha lê vỡ vụn.
Tư Mã Không nhìn nó.
Hắn nhớ lại lần đầu tiên cô khóc, khi hắn mang về xác một tên tu luyện giả cấp Luyện Cơ mà hắn đã giết để lấy nội lực.
Cô đã khóc vì thương xót cho kẻ chết, hay vì sợ hãi cho hắn?
Giờ đây, trong sự im lặng chết chóc của Giây Phút Vĩnh Cửu, câu hỏi đó trở nên vô nghĩa.
Chỉ còn lại sự thật trần trụi: hắn sắp chết, và cô là người đứng trước mắt hắn.
Hắn di chuyển ngón tay cái.
Trong thế giới bình thường, cử động này mất chưa đầy một phần nghìn giây.
Nhưng ở đây, nó kéo dài như một thế kỷ.
Hắn cảm nhận được sự ma sát của da thịt với không khí, sự căng thẳng của cơ bắp.
Hắn đang dùng chính cơ thể mình làm vật liệu rèn luyện.
Đau đớn là lửa.
Máu là nước.
Và ý chí là than.
Hắn sẽ rèn xương cốt mình trong ngọn lửa của cái chết, để khi hắn thức dậy – nếu hắn còn thức dậy được – hắn sẽ cứng rắn hơn bất kỳ loại kim loại nào trong Ma Giới.
Ngọc Lan cố gắng rút kiếm ra.
Nhưng trong dòng thời gian bị bẻ cong này, lực cản của không khí dày đặc như xi măng.
Thanh kiếm của Kiếm Chủ Vô Không, vốn đã xuyên thủng lồng ngực Tư Mã Không, bây giờ trở thành một trụ cột sắt thép bất di bất dịch.
Tư Mã Không nhìn vào huyệt đạo của mình.
Hắn thấy kinh mạch đang vỡ vụn, nội lực tuôn trào ra ngoài cùng với máu.
Nhưng hắn không hoảng loạn.
Hắn tính toán.
Hắn nhớ lại những bài tập thở cổ xưa, những kỹ thuật dẫn khí mà sư phụ hắn – người hắn nghĩ là đã chết – từng dạy.
*"Khi thời gian dừng lại, hãy để tâm trí ngươi chạy trốn.
Nhưng đừng để linh hồn ngươi theo."*
Hắn tập trung vào điểm giao thoa giữa lưỡi kiếm và tim mình.
Hắn hình dung ra một luồng khí lạnh lẽo, sắc bén, bao bọc lấy vết thương.
Không phải để chữa lành, mà để bảo quản.
Bảo quản sự đau đớn.
Bảo quản ký ức về khoảnh khắc này.
Vì nếu hắn quên đi nỗi đau này, hắn sẽ quên đi lý do tại sao mình phải sống.
Và nếu hắn quên lý do sống, hắn sẽ trở thành một con rối trong tay Kiếm Chủ Vô Không.
Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, một giọng nói vang lên.
Không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong đầu hắn.
Một giọng nói quen thuộc đến rợn người.
*"Ngươi vẫn chưa hiểu, Tư Mã Không.
Ngươi không thể giết chết định mệnh bằng cách chịu đựng nó.
Ngươi phải nuốt chửng nó."*
Hắn nhận ra giọng nói đó.
Đó là giọng của chính hắn.
Nhưng không phải giọng của hiện tại.
Đó là giọng của một kẻ đã trải qua vô số lần chết, một kẻ đã trở thành Ma Giới Đế Quân trong tương lai xa xôi.
Phiên bản đó của hắn đang quan sát từ bên kia màng thời gian, cười nhạo sự yếu đuối của hiện tại.
*"Hãy nhìn kỹ hơn, kẻ ngốc.
Nhìn vào thanh kiếm.
Nhìn vào người cầm kiếm.
Họ không phải là kẻ thù.
Họ là công cụ."*
Tư Mã Không mở mắt ra.
Trong thế giới chậm chạp, ánh mắt hắn sắc lẹm như dao cạo.
Hắn không nhìn Ngọc Lan.
Hắn nhìn vào thanh kiếm.
Và trong độ trong suốt của lưỡi kiếm, hắn thấy một bóng影.
Một bóng người đang đứng sau lưng Ngọc Lan, tay đặt nhẹ lên vai cô.
Bóng người đó mặc áo bào đen tuyền, khuôn mặt che khuất bởi một chiếc mặt nạ bằng xương trắng.
Đó là Kiếm Chủ Vô Không.
Nhưng tư thế của hắn không giống một kẻ đang tấn công.
Hắn giống một người đang dẫn dắt một con rối.
Ngọc Lan không phải là kẻ thù.
Cô là con tốt.
Và Tư Mã Không, trong sự ngây thơ của mình, đã nghĩ rằng mình đang chiến đấu vì tình yêu, vì sự thật.
Nhưng thực tế, hắn chỉ là một phần trong ván cờ lớn hơn.
Một ván cờ mà quân cờ không có ý chí riêng.
Thời gian bắt đầu chảy ngược lại.
Không phải theo nghĩa đen, mà là áp lực của thực tại đè nặng lên ý thức hắn.
Giây Phút Vĩnh Cửu đang tan rã.
Máu bắt đầu rơi xuống.
Tiếng gió rít trở lại, chói tai và hỗn loạn.
Tư Mã Không cảm thấy cơ thể mình sụp đổ.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bất tỉnh, hắn đã làm một điều điên rồ.
Hắn không rút kiếm ra.
Hắn dùng nội lực tàn dư còn lại trong cơ thể, ép chặt lấy lưỡi kiếm, và cắn vào nó.
Răng hắn vỡ.
Máu răng trộn lẫn với máu tim.
Nhưng hắn đã đánh dấu thanh kiếm.
Hắn đã để lại một phần của mình – sự hận thù, nỗi đau, và ý chí không khuất phục – vào trong vật thể mà Kiếm Chủ Vô Không sử dụng để kiểm soát thế giới.
Đây không phải là một đòn tấn công.
Đây là một lời nguyền.
Và lời nguyền này sẽ bám lấy Kiếm Chủ Vô Không, dù hắn có biến con người thành máy móc hoàn hảo đến đâu.
***
Hư vô.
Không có ánh sáng.
Không có bóng tối.
Chỉ có sự trống rỗng lạnh lẽo.
Tư Mã Không trôi nổi trong biển ý thức của chính mình.
Hắn cảm thấy nhẹ nhõm.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, hắn không phải chịu đựng nỗi đau vật lý.
Nhưng nỗi đau tinh thần thì vẫn còn đó, như một vết sẹo cũ kỹ, luôn ngứa ngáy khi trời ẩm ướt.
Hắn nhớ lại cuộc đối thoại với Ngọc Lan trước khi thanh kiếm xuyên qua người.
*"Tại sao ngươi lại làm vậy?"* Cô hỏi, giọng khàn khàn vì khóc.
*"Vì ngươi là kẻ duy nhất hiểu được sự cô đơn của tôi,"* hắn đáp.
*"Và vì chỉ có ngươi mới có thể giết tôi."*
Câu nói đó giờ đây vang vọng trong đầu hắn như một lời châm biếm.
Hắn đã sai.
Ngọc Lan không thể giết hắn.
Chỉ có chính hắn mới có thể làm điều đó.
Nhưng để giết chết bản thân, hắn phải trở thành một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó mạnh hơn sự sợ hãi, mạnh hơn nỗi đau, và mạnh hơn cả định mệnh.
Trong hư vô, một hình ảnh hiện ra.
Một căn phòng tối tăm, đầy rẫy những thanh kiếm gỉ sét.
Ở giữa phòng, một người đàn ông ngồi thiền.
Hắn mặc áo bào đen, khuôn mặt lạnh lùng, không chút biểu cảm.
Đó là Kiếm Chủ Vô Không.
Nhưng khác với hình ảnh mà Tư Mã Không thấy trong Giây Phút Vĩnh Cửu, người đàn ông này không cầm kiếm.
Hắn đang vuốt ve một con mèo nhỏ.
Một con mèo bình thường, lông vàng, mắt xanh.
*"Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác,"* Kiếm Chủ Vô Không nói, giọng nói nhẹ nhàng, gần gũi như một người cha.
*"Khi con người không còn cảm xúc, họ sẽ không còn ghen tị, không còn tham lam, không còn giết chóc.
Họ sẽ sống trong hòa bình vĩnh cửu."*
Con mèo rên lên một tiếng, co giật.
Kiếm Chủ Vô Không mỉm cười.
*"Nhìn kìa.
Sợ hãi dẫn đến phản ứng.
Phản ứng dẫn đến hành động.
Hành động dẫn đến hậu quả.
Hậu quả dẫn đến đau khổ.
Nếu ta loại bỏ nỗi sợ hãi, ta sẽ loại bỏ mọi thứ."*
Tư Mã Không cảm thấy một cơn sóng buồn nôn dâng lên.
Hắn hiểu rồi.
Kiếm Chủ Vô Không không phải là một kẻ điên.
Hắn là một nhà hiền triết bệnh hoạn.
Hắn muốn cứu thế giới bằng cách giết chết linh hồn con người.
Và Ngọc Lan...
Ngọc Lan là thí nghiệm thành công đầu tiên của hắn.
Cô không yêu Tư Mã Không.
Cô được lập trình để yêu hắn, để tạo ra một kịch bản mà Tư Mã Không sẽ tự nguyện chịu đựng nỗi đau, từ đó chứng minh rằng đau khổ là cần thiết cho sự tồn tại của ý chí.
Nhưng ý chí đó, theo Kiếm Chủ Vô Không, là một lỗi thiết kế.
Tư Mã Không nhắm mắt lại.
Hắn không phản đối.
Hắn không giận dữ.
Hắn chỉ quan sát.
Hắn đang thu thập thông tin.
Trong thế giới của Võ Đạo, kiến thức là vũ khí mạnh nhất.
Và bây giờ, hắn biết điểm yếu của đối thủ.
Kiếm Chủ Vô Không tin vào lý trí tuyệt đối.
Hắn không hiểu về sự hỗn loạn, về sự bất thường, về những điều không thể tính toán được.
Và đó chính là cơ hội của Tư Mã Không.
Hắn cần phải trở thành sự hỗn loạn đó.
Hắn cần phải trở thành biến số mà Kiếm Chủ Vô Không không thể dự đoán.
Để làm được điều đó, hắn phải rèn luyện cơ thể mình đến mức vượt khỏi giới hạn của con người.
Hắn phải trở thành một quái vật, nhưng một quái vật có ý thức.
Một quái vật biết đau, nhưng không để nỗi đau kiểm soát mình.
Hình ảnh căn phòng tan biến.
Thay vào đó là một dòng chảy ánh sáng trắng xóa.
Tư Mã Không cảm thấy mình đang được kéo về phía trước.
Về hiện thực.
Về cơ thể đang tan rã của mình.
***
Mùi máu.
Mùi sắt gỉ.
Và mùi thuốc thang nồng nặc.
Tư Mã Không mở mắt.
Hắn đang nằm trên một chiếc giường gỗ cũ kỹ, trong một căn phòng nhỏ, tối om.
Ánh sáng yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu rọi lên những bức tường nứt nẻ.
Hắn cố gắng cử động ngón tay.
Đau đớn lan tỏa khắp cơ thể, như thể từng thớ thịt đang bị xé toạc ra.
Nhưng hắn vẫn còn sống.
Hắn nhìn xuống ngực mình.
Một lớp băng gạc dày đặc bó chặt lấy vết thương.
Máu đã ngừng chảy, nhưng vết bỏng rát vẫn còn đó.
Hắn nhớ lại cảnh tượng thanh kiếm xuyên qua người.
Nó có thật không?
Hay chỉ là một ảo ảnh do Giây Phút Vĩnh Cửu tạo ra?
Cánh cửa bật mở.
Ngọc Lan bước vào.
Cô trông mệt mỏi.
Mắt thâm quầng, tóc rối bời.
Nhưng ánh mắt cô thì sáng ngời, một thứ sáng ngời đáng sợ, giống như ngọn lửa của một kẻ vừa tìm thấy mục đích sống.
*"Ngươi tỉnh rồi,"* cô nói, giọng không chút cảm xúc.
*"Đó là thực tại hay ảo giác?"* Tư Mã Không hỏi, giọng khàn khàn.
*"Đó là sự thật,"* Ngọc Lan đáp, đặt một bình nước lên bàn đầu giường.
*"Ngươi đã chết trong ba ngày.
Ba ngày trong Giây Phút Vĩnh Cửu.
Đối với ngươi, đó có thể là ba năm."*
Tư Mã Không nhắm mắt lại.
Thời gian tương đối.
Luật lệ của Ma Giới.
Hắn đã sử dụng nó để rèn luyện.
Và giờ, hắn cảm thấy khác biệt.
Cơ thể hắn nhẹ hơn, nhạy bén hơn.
Nội lực trong kinh mạch tuy yếu ớt, nhưng thuần khiết hơn bao giờ hết.
Những tạp chất, những nỗi sợ hãi, những nghi ngờ...
tất cả đã được lọc bỏ trong quá trình chịu đựng nỗi đau.
*"Kiếm Chủ Vô Không..."* Tư Mã Không bắt đầu.
*"Đừng nhắc đến hắn,"* Ngọc Lan ngắt lời, sắc mặt lạnh đi.
*"Hắn không ở đây.
Hắn chưa bao giờ ở đây.
Ngươi đã tự đâm mình, Tư Mã Không.
Ngươi đã dùng thanh kiếm của chính mình để thử nghiệm giới hạn của cơ thể."*
Tư Mã Không nhìn cô.
Hắn thấy sự dối trá trong ánh mắt cô.
Cô đang che giấu điều gì đó.
Nhưng hắn không chất vấn.
Bây giờ chưa phải lúc.
Hắn cần thời gian để phục hồi.
Và hơn hết, hắn cần thời gian để suy nghĩ.
*"Tại sao ngươi lại ở đây?"* hắn hỏi.
*"Vì ngươi cần ai đó chăm sóc,"* Ngọc Lan đáp, quay lưng lại, bước về phía cửa.
*"Nhưng đừng nghĩ rằng điều này có nghĩa là thứ gì đó giữa chúng ta đã thay đổi.
Chúng ta vẫn là đối thủ.
Và một ngày nào đó, chúng ta sẽ lại gặp nhau trên trường đấu."*
Cô ra đi, đóng cửa lại.
Tiếng khóa quay nhẹ nhàng, nhưng nặng nề như tiếng sấm trong tâm trí Tư Mã Không.
Hắn biết cô nói dối.
Hắn biết cô đang tìm cách phá vỡ vòng lặp thời gian.
Và hắn biết rằng, để làm được điều đó, cô cần hắn.
Cần hắn mạnh hơn.
Cần hắn trở thành Ma Giới Đế Quân.
Nhưng đó không phải là điều hắn muốn.
Hắn không muốn trở thành một vị vua của địa ngục.
Hắn muốn chết.
Chết thật sự.
Không phải trong một vòng lặp vô tận, không phải trong sự im lặng của thời gian.
Mà là một cái chết dứt khoát, vĩnh cửu.
Hắn nhìn lên trần nhà.
Những vết nứt trên vôi vữa giống như những dòng sông khô cạn.
Hắn nhớ lại giọng nói của phiên bản tương lai mình.
*"Ngươi không thể giết chết định mệnh bằng cách chịu đựng nó.
Ngươi phải nuốt chửng nó."*
Tư Mã Không mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn.
Hắn đã hiểu sai ý của người đó.
Không phải nuốt chửng định mệnh.
Mà là nuốt chửng chính kẻ tạo ra định mệnh đó.
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu điều khiển nội lực.
Dòng khí nhỏ bé, yếu ớt, bắt đầu di chuyển trong kinh mạch.
Nhưng hắn không dừng lại.
Hắn sẽ rèn luyện.
Mỗi ngày một chút.
Mỗi giờ một chút.
Cho đến khi hắn đủ mạnh để đối mặt với Kiếm Chủ Vô Không.
Và khi đó, hắn sẽ không giết hắn.
Hắn sẽ buộc hắn phải cảm nhận nỗi đau.
Nỗi đau mà hắn đã cố gắng loại bỏ khỏi thế giới này.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng chim hót vang lên.
Một ngày mới bắt đầu.
Nhưng đối với Tư Mã Không, đây là ngày đầu tiên của một cuộc chiến mới.
Không phải để sống.
Mà để chết.
Và trong cái chết đó, hắn sẽ tìm thấy sự tự do.
Hắn không biết rằng, ở một nơi xa xôi, trong một tòa tháp bằng xương trắng, Kiếm Chủ Vô Không đang nhìn vào một quả cầu pha lê.
Trong quả cầu, hình ảnh của Tư Mã Không đang nằm trên giường, mỉm cười.
*"Cuộc chơi mới bắt đầu,"* Kiếm Chủ Vô Không thì thầm, vuốt ve con mèo vàng.
Con mèo rên lên, mắt nó mở to, đầy sợ hãi.
*"Ngươi sẽ thấy, Tư Mã Không.
Khi ngươi nuốt chửng định mệnh, ngươi sẽ trở thành một phần của nó.
Và khi đó, ngươi sẽ không còn là con người nữa."*
Con mèo co giật, rồi bất động.
Kiếm Chủ Vô Không không nhìn nó.
Hắn chỉ nhìn vào quả cầu pha lê, nơi hình ảnh của Tư Mã Không đang dần biến mất, thay thế bằng một bóng đen khổng lồ, với đôi mắt đỏ rực như máu.
Và trong bóng tối của căn phòng nhỏ, Tư Mã Không không hề hay biết rằng, thanh kiếm hắn đã cắn vào ngày hôm qua, giờ đây đang nằm trong tay của một kẻ khác.
Một kẻ có đôi mắt giống hệt hắn.
Và trên lưỡi kiếm, dòng chữ khắc bằng máu đang tỏa sáng yếu ớt: *"Ta là Ma Giới Đế Quân."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận