Chương 2
Nó chỉ là một tia sáng lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi kiếm, chiếu rọi lên sự thật tàn khốc mà hắn vừa chứng kiến.
Hắn đứng dậy, từng khớp xương phát ra những tiếng lách cách khô khốc, như thể khung xương vừa được lắp ráp lại từ vô số mảnh vỡ.
Cảm giác hồi sinh không hề nhẹ nhõm.
Ngược lại, nó mang đến một nỗi đau âm ỉ, sâu thẳm, lan tỏa từ tủy xương ra từng đầu ngón tay.
Đó là dư vị của cái chết thứ nhất.
Tư Mã Không giơ bàn tay phải lên trước mặt.
Dấu ấn hình con mắt tím đang pulsating, đập thình thịch theo nhịp tim hắn.
Mỗi nhịp đập là một lời nhắc nhở: *Hắn đã chết.
Và hắn đã trở về.*
Hắn không run rẩy.
Không hoảng loạn.
Tư Mã Không đã học được bài học đầu tiên từ cái chết: cảm xúc là kẻ thù của sự sống sót.
Nỗi sợ hãi chỉ làm chậm phản ứng, và trong thế giới Ma Giới, chậm một giây đồng nghĩa với việc bị xóa sổ vĩnh viễn.
Hắn bước ra khỏi hang động, đôi chân chạm xuống lớp đất đá lạnh giá.
Không khí bên ngoài loãng hơn, pha lẫn mùi hương trầm nồng nàn và một mùi kim loại tanh hôi khó ngửi.
Máu của chính hắn, và máu của những kẻ đã giết hắn.
Trước mặt hắn, cảnh tượng vẫn còn đó.
Những xác chết của Huyết Lang Tiêu nằm rải rác, nhưng chúng không hề cử động.
Không có tiếng thở, không có tiếng gió rít qua kẽ lá.
Thế giới xung quanh dường như đã đóng băng.
Đây chính là "Giây Phút Vĩnh Cửu".
Khi sinh mệnh cạn kiệt, nhịp đập trái tim chậm lại, kéo giãn dòng thời gian.
Đối với người sắp chết, một giây trở thành một thế kỷ.
Tư Mã Không đang đứng trong khoảnh khắc ấy, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như tờ giấy.
Hắn nhìn chăm chú vào một giọt máu đang rơi từ mũi hắn xuống đất.
Giọt máu ấy treo lơ lửng trong không trung, trong suốt, phản chiếu lại khuôn mặt lạnh lùng của hắn.
Hắn có thể nhìn thấy từng phân tử oxy trong giọt máu, từng sợi tơ huyết đang cố gắng gắn kết lại.
Thế giới chậm lại.
Hắn nhanh hơn.
Tư Mã Không hít một hơi sâu, không phải để thở, mà để cảm nhận sự tồn tại của mình.
Nội lực trong cơ thể hắn đang chảy mạnh mẽ, nóng rực như dòng dung nham.
Cấp độ Luyện Cơ đã tan biến, thay vào đó là một sức mạnh nguyên thủy, hoang dã, chưa được khai phá.
Hắn cần rèn luyện.
Không phải tu luyện pháp lực, mà là rèn luyện ý chí.
Rèn luyện cơ thể để chịu đựng được những lần chết tiếp theo.
Hắn quay lại phía hang động, nơi bóng tối đang nuốt chửng ánh sáng.
Trong đầu hắn, hình ảnh của Ngọc Lan hiện lên mờ nhạt.
Đôi mắt buồn bã, nụ cười nhẹ nhàng, và lời gọi tên vang vọng như tiếng sét.
*Tư Mã Không...
hãy tỉnh lại.*
Hắn nghiến chặt răng.
Nàng không chỉ là tình yêu.
Nàng là chìa khóa.
Nàng là người duy nhất biết bí mật của vòng lặp thời gian.
Và nàng cũng là người duy nhất có thể giúp hắn phá vỡ lời nguyền này.
Nhưng để làm được điều đó, hắn phải mạnh hơn.
Mạnh hơn cả cái chết.
Hắn bước về phía trước, vượt qua những xác chết đóng băng.
Mỗi bước chân đều vững chãi, như thể hắn đang dấn thân vào một mê cung không lối thoát.
Hắn biết, phía trước là những thử thách khắc nghiệt hơn.
Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.
Hắn là Tư Mã Không.
Kẻ đã chết, và nay sẽ chinh phục cái chết.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận