Chương 1

Bụi tro từ tảng đá vừa sụp đổ vẫn còn lơ lửng trong không khí, nhưng Tư Mã Không không có thời gian để thở.

Hai thanh kiếm Huyết Lang Tiêu đã cắt ngang cổ hắn, máu bắn ra thành vầng hào quang đỏ thẫm.

Tuy nhiên, trước khi ý thức chìm vào bóng tối, Tư Mã Không không sợ hãi.

Một nụ cười khinh bạc, đầy thách thức, như thể cái chết này chỉ là một trò đùa nhảm nhí của định mệnh.

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ vết thương trên cổ, thấm sâu vào tủy xương.

Trong khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh bắt đầu chậm lại.

Tiếng gào thét của kẻ thù, tiếng va chạm của kim loại, và cả tiếng đập của chính trái tim hắn đều trở nên nặng nề, kéo dài ra vô tận.

Đây là quy luật tàn khốc của Ma Giới: khi sinh mệnh cạn kiệt, thời gian trở thành kẻ thù vô hình, giết chết nạn nhân bằng sự cô đơn vĩnh cửu trong từng giây phút cuối cùng.

Tư Mã Không nhìn thấy từng giọt máu của mình bay lên, treo lơ lửng trong không trung như những hạt ngọc hồng ngọc.

Hắn nhìn thấy ánh mắt kinh hoàng của Lôi Hàn, người vừa ra tay.

Đôi mắt đó chứa đựng sự hoang mang, tội lỗi, và một nỗi sợ hãi sâu thẳm mà hắn đã từng thấy ở chính mình.

Nhưng Tư Mã Không không để lòng trắc ẩn xâm chiếm tâm trí.

Hắn là một cỗ máy giết chóc, được rèn luyện từ đau khổ, và cảm xúc là thứ yếu tố làm chậm bước chân hắn trên con đường tu luyện.

Hắn nhớ lại lời dạy của Kiếm Chủ Vô Không: "Đau khổ là nguồn gốc của tội ác.

Loại bỏ nó, và ngươi sẽ trở nên hoàn hảo." Nhưng Tư Mã Không biết đó là dối trá.

Đau khổ là nhiên liệu.

Nó là thứ duy nhất khiến hắn còn sống, còn chiến đấu.

Nếu không có nỗi đau mất mát, hắn đã давно đã hóa thành tro bụi cùng với quá khứ đen tối của mình.

Trong "Giây Phút Vĩnh Cửu" này, tư duy của hắn trở nên sắc bén đến mức đáng sợ.

Hắn phân tích từng chuyển động cơ bắp của kẻ thù, từng luồng khí công đang chảy trong kinh mạch của chúng.

Hắn thấy được điểm yếu trong thế phòng thủ của chúng, một kẽ hở nhỏ bé chỉ bằng hạt cải, nhưng đủ để hắn tận dụng.

Đây là lợi ích duy nhất của cái chết cận kề: nó ban cho kẻ sắp chết cái nhìn thấu suốt của một vị thần.

Tư Mã Không không cố gắng ngăn chặn dòng máu chảy ra.

Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ ý thức vào vết thương.

Hắn cảm nhận sự lạnh lẽo của lưỡi kiếm, sự nóng rát của máu, và sự trống rỗng đang lan tỏa trong lồng ngực.

Hắn chấp nhận nó.

Hắn mời gọi nó.

Và trong sự chấp nhận tuyệt đối đó, một tia sáng kỳ lạ bắt đầu lóe lên trong tiềm thức của hắn.

Lôi Hàn bước tới, lưỡi kiếm vẫn còn dính máu tươi của Tư Mã Không.

Hắn run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì kinh hoàng trước sự tĩnh lặng đáng sợ của đồng môn.

"Tại sao...

ngươi không cầu xin?" Lôi Hàn lắp bắp, giọng nói vang lên chậm chạp, kéo dài như tiếng chuông đồng trong một nhà thờ cổ xưa.

Tư Mã Không không trả lời.

Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào con ngươi của Lôi Hàn, nơi phản chiếu hình ảnh của một người đàn ông đang chết dần.

Trong ánh mắt đó, hắn không thấy thù hận, mà thấy một sự trống rỗng sâu thẳm, giống hệt như hắn.

Hai kẻ nô lệ của định mệnh, đang nhảy múa trong vòng xoáy thời gian, chờ đợi cái chết giải thoát họ khỏi những ký ức đau thương.

Nhưng giải thoát không phải là mục tiêu của Tư Mã Không.

Hắn muốn kiểm soát nó.

Hắn muốn nắm lấy sợi dây thời gian đang đứt đoạn và buộc nó phải phục tùng ý chí của mình.

Đó là lý do tại sao hắn cười.

Vì hắn biết, cái chết này không phải là kết thúc.

Nó là khởi đầu của một cuộc phản công tàn khốc hơn, một cuộc chiến chống lại chính bản chất của thực tại.

Thời gian bắt đầu "rơi" trở lại.

*Vút!*

Âm thanh gió vỡ òa trở lại.

Những giọt máu đỏ tươi bắn ra, nhưng thay vì rơi xuống đất, chúng lại bị cắt đôi bởi một tia sáng bạc mỏng như sợi tóc.

Con dao găm rỉ sắt từ tay Tư Mã Không bay ra, xuyên qua không khí đóng băng vừa tan vỡ, cắm sâu vào huyệt thái dương của Lôi Hàn.

Lôi Hàn thậm chí không kịp kêu lên.

Cơ thể hắn cứng đờ, đôi mắt mở to trong sự không tin tưởng tuyệt đối.

Làm thế nào?

Hắn vừa mới ra đòn chí mạng.

Hắn vừa mới thấy Tư Mã Không nằm dưới đất, máu chảy thành suối.

Làm thế nào mà một kẻ sắp chết lại có thể phản công với tốc độ vượt qua nhận thức của con người?

Tư Mã Không đứng dậy, chậm rãi.

Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, như thể hắn đang kéo theo cả trọng lực của thế giới.

Hắn gạt bỏ những giọt máu còn dính trên mặt, ánh mắt lạnh băng quét qua xác chết của Lôi Hàn.

Không có cảm xúc.

Không có sự thỏa mãn.

Chỉ có sự tính toán.

Hắn biết mình vừa làm gì.

Hắn đã tận dụng "Giây Phút Vĩnh Cửu" không phải để suy ngẫm, mà để chuẩn bị đòn phản kích.

Trong khoảnh khắc thời gian đóng băng, hắn đã di chuyển cơ thể mình, điều chỉnh tư thế, và phóng con dao găm vào đúng vị trí chết người.

Đối với người ngoài, đó là một cú phản công thần tốc, vượt qua giới hạn của cảnh giới Luyện Cơ.

Nhưng đối với Tư Mã Không, đó chỉ là một chuỗi hành động bình thường, được thực hiện trong một khoảng thời gian dài vô hạn.

Đây là bí mật đen tối nhất của tu luyện trong Ma Giới.

Các bậc cao thủ không chỉ rèn luyện thân thể và nội lực, mà còn rèn luyện khả năng cảm nhận thời gian.

Họ học cách kéo dài khoảnh khắc chết chóc để hoàn thiện kiếm ý của mình.

Nhưng phần lớn người tu luyện đều chết trong sự tuyệt vọng, bị cuốn trôi bởi dòng thời gian vĩnh cửu.

Tư Mã Không là ngoại lệ.

Hắn không sợ hãi cái chết, nên hắn không bị nó kiểm soát.

Hắn là chủ nhân của khoảnh khắc cuối cùng.

Hắn cúi xuống, nhặt lấy hai thanh kiếm Huyết Lang Tiêu từ tay Lôi Hàn.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo, vẫn còn thấm máu của hắn.

Hắn liếc nhìn chúng, rồi ném chúng xuống đất.

Chúng quá yếu.

Quá thô sơ.

Chúng không xứng với ý chí của hắn.

Tư Mã Không quay sang phía cửa hang động, nơi những bóng dáng khác đang rục rịch tiến tới.

Hắn biết họ sẽ đến.

Hắn biết họ sẽ mang theo những vũ khí sắc bén hơn, những thuật pháp mạnh mẽ hơn.

Nhưng hắn cũng biết, tất cả họ đều mắc cùng một sai lầm: họ nghĩ rằng thời gian là một dòng chảy liên tục, không thể thay đổi.

Họ không hiểu rằng, trong thế giới này, thời gian là một kẻ thù có thể bị đánh bại, nếu bạn dám đối mặt với nó bằng cái chết.

Hắn hít một hơi sâu, không khí lạnh lẽo của hang động tràn vào phổi, mang theo mùi máu tanh và mùi tro tàn.

Cảm giác này rất quen thuộc.

Nó giống như mùi của những ký ức đau thương, những đêm không ngủ, những lần tự hỏi tại sao hắn vẫn còn sống.

Nhưng lần này, hắn không còn nghi ngờ.

Hắn đã tìm thấy câu trả lời.

Câu trả lời nằm trong chính khoảnh khắc cận kề cái chết.

Tư Mã Không bước về phía trước, từng bước một, vững chãi như một ngọn núi.

Hắn không chạy trốn.

Hắn không ẩn náu.

Hắn đứng đó, chờ đợi kẻ thù tiếp theo.

Và trong ánh mắt của hắn, không còn là sự tuyệt vọng của một kẻ sắp chết, mà là ánh mắt của một vị thần đang quan sát sự sụp đổ của thế giới.

Tên Huyết Lang Tiêu cuối cùng, , không chạy.

Hắn rút ra một viên đạn lửa đen kịt – "Tự Hủy Đan".

Nếu hắn chết, viên đan này sẽ nổ tung, cuốn theo Tư Mã Không và cả khu vực hang động này.

"Tư Mã Không!

Anh em cùng môn phái mà!

Sao ngươi lại phản bội sư huynh đệ?" Lôi Hàn gào thét, nước mắt hòa lẫn với máu trên khuôn mặt biến dạng của hắn.

Giọng nói của hắn khàn đặc, đầy đau khổ và tuyệt vọng.

Hắn không hiểu.

Hắn không hiểu tại sao Tư Mã Không lại trở thành quái vật như vậy.

Tại sao người từng cùng hắn ăn uống, tu luyện, chia sẻ những giấc mơ hão huyền về ngày trở thành Tiên Nhân, lại có thể giết hắn một cách dễ dàng đến thế.

Tư Mã Không đứng yên, nhìn chằm chằm vào viên đạn lửa đen kịt trong tay Lôi Hàn.

Hắn biết đó là cái gì.

Hắn biết sức mạnh hủy diệt của nó.

Nhưng hắn không sợ.

Sự sợ hãi là thứ xa lạ với hắn từ lâu.

Thay vào đó, hắn cảm thấy một sự tò mò lạnh lùng.

"Phản bội?" Tư Mã Không lặp lại từ đó, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong hang động.

"Ngươi gọi sự thật là phản bội sao, Lôi Hàn?

Hay ngươi gọi việc tôi từ chối trở thành một con rối trong tay Kiếm Chủ Vô Không là phản bội?"

Lôi Hàn run rẩy, mắt đỏ ngầu.

"Kiếm Chủ...

Ngài ấy đang cứu chúng ta!

Ngài ấy đang loại bỏ đau khổ!

Ngươi không hiểu sao?

Nếu không có cảm xúc, không có đau khổ, chúng ta sẽ không còn chiến tranh, không còn giết chóc!

Chúng ta sẽ hoàn hảo!"

"Hoàn hảo?" Tư Mã Không cười, một nụ cười đầy khinh miệt.

"Một thế giới không có đau khổ cũng là một thế giới không có niềm vui.

Một thế giới không có cảm xúc là một thế giới chết.

Ngươi muốn trở thành một cỗ máy, Lôi Hàn?

Một cỗ máy không biết khóc, không biết cười, không biết yêu, không biết ghét?

Đó không phải là sự giải thoát.

Đó là sự tự sát của linh hồn."

Lôi Hàn gầm lên, ném viên Tự Hủy Đan về phía Tư Mã Không.

Ngươi là kẻ điên rồ!

Chúng ta sẽ chết cùng nhau!"

Viên đạn lửa bay trong không trung, để lại một vệt sáng đỏ rực, như một ngôi sao chết đang rơi xuống địa ngục.

Tư Mã Không không né tránh.

Hắn đứng yên, nhìn viên đạn tiến lại gần.

Hắn có thể né.

Hắn có thể phá hủy nó.

Nhưng hắn không muốn.

Hắn muốn xem điều gì sẽ xảy ra khi hắn đối mặt với cái chết một cách trực diện, không có sự che đậy của "Giây Phút Vĩnh Cửu".

Hắn muốn biết, nếu hắn chết thật sự, liệu hắn có được giải thoát không?

Hay hắn sẽ rơi vào một vòng lặp vô tận, một địa ngục của ký ức và nỗi đau?

Viên đạn lửa va chạm với ngực hắn.

Không có tiếng nổ.

Chỉ có một luồng năng lượng đen kịt, lạnh lẽo, xuyên thấu qua cơ thể hắn.

Tư Mã Không cảm thấy cơ thể mình tan rã, từng tế bào, từng phân tử, đều bị hủy diệt.

Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi ý thức tắt lịm, hắn nhìn thấy một hình ảnh.

Một hình ảnh của chính hắn, trong tương lai xa xôi, đang mặc áo choàng đen, đứng trên đỉnh của một tòa tháp cao ngất, nhìn xuống thế giới đang cháy rực.那双 mắt của phiên bản tương lai đó, trống rỗng, lạnh lùng, và đầy quyền lực.

Vụ nổ xé toạc hang động.

Đá văng tung tóe, lửa cháy rực rỡ.

Tư Mã Không bị vùi lấp dưới hàng tấn đá nặng.

Máu hắn chảy ra, thấm vào đất.

Nhịp tim chậm lại.

Thùng...*

Thế giới đóng băng.

"Giây Phút Vĩnh Cửu" lại đến.

Nhưng lần này, khác lạ.

Thay vì chỉ nhìn thấy phân tử bụi, Tư Mã Không nhìn thấy những sợi dây ánh sáng màu tím, nối liền giữa các mảnh vỡ của hang động, giữa những giọt máu của hắn, và giữa chính linh hồn của hắn.

Những sợi dây này không phải là thời gian.

Chúng là ký ức.

Là những mảnh vỡ của quá khứ, hiện tại, và tương lai, đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp, vô tận.

Hắn nhìn thấy mình ở tuổi mười, đang cầm một thanh kiếm gỗ, tập luyện dưới mưa.

Hắn nhìn thấy mình ở tuổi hai mươi, đang đứng trước mộ phần của cha mẹ, nước mắt chảy dài.

Hắn nhìn thấy mình ở tuổi ba mươi, đang giết chết sư phụ của mình, trong một cơn thịnh nộ điên cuồng.

Và hắn nhìn thấy mình, trong tương lai, đang mặc áo choàng đen, với đôi mắt trống rỗng, đang mỉm cười.

"Ngươi không thể trốn thoát," một giọng nói vang lên trong đầu hắn.

Giọng nói đó quen thuộc, nhưng lại xa lạ.

"Ngươi là một phần của vòng lặp.

Ngươi là nguyên nhân, và cũng là kết quả."

Tư Mã Không không hoảng loạn.

Hắn tập trung vào những sợi dây ánh sáng màu tím.

Hắn cảm nhận sự rung động của chúng, sự kết nối của chúng.

Và hắn nhận ra một điều: những sợi dây này không phải là gánh nặng.

Chúng là chìa khóa.

Hắn nắm chặt chúng.

Hắn kéo chúng về phía mình.

Hắn cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ, nóng bỏng, tràn vào cơ thể hắn.

Nó không phải là nội lực.

Nó không phải là kiếm ý.

Nó là thứ gì đó nguyên thủy hơn, mạnh mẽ hơn.

Nó là sức mạnh của chính sự tồn tại, của chính cái chết.

Hắn mở mắt.

Tư Mã Không ngồi dậy, vỗ vỗ bụi từ y phục.

Cơ thể hắn nguyên vẹn, nội lực không chỉ hồi phục mà còn mạnh mẽ hơn trước gấp bội.

Cảm giác "Luyện Cơ" đã tan biến, thay vào đó là một cảm giác ấm áp, hùng hậu, giống như dòng máu đang sôi sục.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Trên lòng bàn tay phải, một dấu ấn hình con mắt tím đang tỏa sáng, pulsating theo nhịp đập của trái tim hắn.

Dấu ấn đó không phải là phù thuật.

Nó là một lời nguyền.

Một lời nguyền từ tương lai, từ chính phiên bản "Ma Giới Đế Quân" của hắn, đã quay ngược thời gian để ngăn chặn thảm họa, nhưng vô tình lại tạo ra vòng lặp này.

Tư Mã Không nhìn về phía cửa hang động, nơi ánh sáng ban ngày đang len lỏi vào.

Hắn biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

Hắn biết, kẻ thù của hắn không chỉ là những tên Huyết Lang Tiêu, mà là chính định mệnh, là chính tương lai của hắn.

Và hắn biết, để phá vỡ vòng lặp này, hắn phải giết chết kẻ mà hắn yêu nhất, hoặc để hắn chết thật sự.

Nhưng trước hết, hắn phải tìm ra Ngọc Lan.

Vì chỉ có nàng mới biết bí mật của vòng lặp thời gian.

Chỉ có nàng mới có thể giúp hắn hiểu ý nghĩa của dấu ấn trên tay mình.

Và chỉ có nàng, trong sâu thẳm trái tim, đang chờ đợi hắn, dù điều đó đồng nghĩa với việc cả hai sẽ biến mất khỏi thế giới này.

Tư Mã Không bước ra khỏi hang động, ánh nắng mặt trời chiếu xuống khuôn mặt lạnh lùng của hắn.

Hắn không biết trước mặt mình là gì.

Nhưng hắn biết, hắn sẽ không bao giờ lùi bước.

Vì hắn là Tư Mã Không.

Kẻ đã chết, và đã hồi sinh.

Kẻ đã chấp nhận cái chết, và nay sẽ chinh phục nó.

Và trong bóng tối của tâm trí hắn, hình ảnh của một người phụ nữ với đôi mắt buồn bã, đang mỉm cười, hiện lên.

Nàng gọi tên hắn.

Một tiếng gọi nhẹ nhàng, nhưng vang vọng như tiếng sét trong tâm hồn hắn.

"Tư Mã Không...

hãy tỉnh lại."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập