Chương 10
Hắn không nhìn về phía trước, mà cúi xuống nhìn bàn tay mình.
Những ngón tay gầy guộc, gân guốc đang run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác bất lực trước dòng chảy thời gian đang bẻ cong quy luật tự nhiên.
Trong khoảnh khắc này, nhịp đập trái tim hắn chậm lại, mỗi nhịp đập kéo dài ra thành một cơn bão tĩnh lặng.
Hắn rút kiếm.
Thanh kiếm cũ kỹ, vỏ kiếm đã mòn, lưỡi kiếm tối sầm vì hút quá nhiều huyết khí.
Hắn vung kiếm, không phải để công kích kẻ thù vô hình, mà để cắt đứt ranh giới hiện thực đang bóp nghẹt hô hấp của hắn.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo va vào bức tường bóng tối của vết nứt không gian, phát ra âm thanh sắc lẹm như thủy tinh vỡ vụn dưới áp lực cực lớn.
Một vết nứt nhỏ xuất hiện, lan tỏa ra như mạng nhện, lộ ra một khoảng không trống rỗng bên kia.
Ngay khi hắn bước qua, thế giới xung quanh đột ngột tĩnh lặng một cách khủng khiếp.
Tiếng gió rít gào thét bên ngoài vách đá biến mất.
Tiếng sóng biển đập vào đá, vốn là nhịp điệu quen thuộc của sự sống, cũng bị cắt đứt.
Chỉ còn lại tiếng thở của hắn, nặng nề và chậm chạp, vang lên như tiếng trống đồng trong một đền thờ cổ xưa.
Đây là "Giây Phút Vĩnh Cửu".
Đối với người sắp chết, hoặc kẻ đứng ở mép vực của định mệnh, thời gian không còn là dòng chảy thẳng tắp, mà là một hồ nước đọng lại.
Tư Mã Không cảm thấy cơ thể mình trở nên nặng trĩu, mỗi bước chân như đi qua bùn lầy đặc quánh.
Hắn nhìn thấy những hạt bụi bay lơ lửng trong không trung, từng hạt một, rõ ràng đến mức hắn có thể thấy được cấu trúc tinh thể của chúng.
Hắn nhớ lại lời của Kiếm Chủ Vô Không: "Đau khổ là nguồn gốc của tội ác.
Hãy trở thành máy móc, trở thành hoàn hảo." Nhưng trong sự tĩnh lặng chết chóc này, Tư Mã Không chỉ thấy sự trống rỗng.
Sự hoàn hảo ấy là cái chết của linh hồn.
Hắn siết chặt tay cầm kiếm, gân guốc nổi rõ trên cổ tay.
Hắn sẽ không trở thành máy móc.
Hắn sẽ chấp nhận đau khổ, vì đau khổ là bằng chứng cho sự tồn tại.
Hắn đặt chân xuống một nền đất bằng đá đen, lạnh lẽo và trơn trượt.
Cảm giác lạnh buốt xâm nhập qua đế giày, len lỏi vào xương tủy, đánh thức những ký ức ngủ quên.
Trước mắt hắn mở ra một không gian vô tận, nhưng không phải là thiên đường hay địa ngục.
Đó là một thư viện khổng lồ, với những hàng cột đá vươn cao lên đến tận mây mù, nơi mà ánh sáng tím từ vết nứt trước đó len lỏi xuống, tạo nên những vệt sáng mờ ảo.
Nhưng nơi đây không có sách.
Không có giấy tờ.
Thay vào đó, hàng triệu viên pha lê nhỏ li ti trôi lơ lửng trong không trung, như những ngôi sao bị mắc kẹt trong lưới nhện.
Mỗi viên pha lê đều phát ra một ánh sáng yếu ớt, nhấp nháy theo một nhịp điệu riêng biệt.
Tư Mã Không bước tới gần một viên pha lê đang trôi ngang qua mặt hắn.
Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của nó.
Ngay lập tức, một luồng ký ức xộc vào đầu hắn.
Không phải của hắn.
Là của một người phụ nữ đang khóc.
Tiếng khóc ấy khô khan, tuyệt vọng, vang lên trong một căn phòng tối om.
Hắn rút tay lại, hít một hơi sâu.
Đây là "Thư Viện Bụi Tro".
Nơi lưu giữ những ký ức bị loại bỏ, những cảm xúc bị压抑 (ức chế) bởi Kiếm Chủ Vô Không để tạo nên thế giới "hoàn hảo" không đau khổ.
Hắn nhìn quanh, hàng triệu viên pha lê kia là hàng triệu nỗi đau bị chôn vùi.
Và hắn biết, mình đang đứng giữa mộ phần của nhân tính.
Hắn đi sâu hơn vào thư viện.
Không khí càng lúc càng nặng nề, mùi hương của hoa tử đinh hương – mùi hương đặc trưng của Lăng Mộ Thời Gian – càng lúc càng nồng nàn, nhưng lần này, nó pha lẫn mùi mốc meo và mùi máu khô.
Bỗng nhiên, những viên pha lê xung quanh bắt đầu xoay tròn, tạo thành một xoáy ốc nhỏ.
Từ trung tâm xoáy ốc đó, một làn khói xanh nhạt tỏa ra, dần dần tụ lại thành hình dáng con người.
Tư Mã Không dừng bước.
Thanh kiếm trong tay hắn hạ thấp xuống, nhưng ngón tay vẫn siết chặt chuôi kiếm.
Tim hắn đập mạnh hơn, phá vỡ sự tĩnh lặng của Giây Phút Vĩnh Cửu.
Khói xanh tan biến, để lại một bóng người đứng giữa thư viện.
Đó là Ngọc Lan.
Không phải Ngọc Lan dịu dàng, luôn mỉm cười với hắn.
Mà là một Ngọc Lan khác.
Thân thể cô ấy được bao phủ bởi một lớp da màu xám tro, cứng đờ như đá cẩm thạch.
Đôi mắt cô ấy không còn tròng, chỉ là hai hố đen sâu thẳm, không phản chiếu ánh sáng.
Cô ấy đứng đó, bất động, như một pho tượng bị bỏ quên.
Nhưng Tư Mã Không nhận ra cô ấy.
Hắn nhận ra chiếc nhẫn bạc trên ngón tay trỏ của cô, chiếc nhẫn mà hắn đã tặng cho cô trong ngày họ gặp nhau, trước khi mọi thứ sụp đổ.
"Tư Mã Không," giọng nói của Ngọc Lan vang lên, không phải từ miệng, mà trực tiếp trong đầu hắn.
Giọng nói ấy lạnh lùng, vô cảm, không chút cảm xúc.
"Ngươi đã tìm thấy nơi này.
Ngươi đã tìm thấy sự thật về nỗi đau."
Tư Mã Không không trả lời.
Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt trống rỗng của cô.
Hắn muốn hét lên, muốn hỏi cô đã xảy ra chuyện gì, nhưng cổ họng hắn như bị thắt lại.
Hắn nhớ lại cuộc chiến cuối cùng.
Hắn nhớ lại cách cô ấy nhìn hắn khi hắn giết chết sư phụ.
Hắn nhớ lại lời thề nguyện của cô: "Tình yêu có thể cứu rỗi linh hồn." Nhưng giờ đây, linh hồn cô ấy đã bị tước đoạt, biến thành một công cụ phục vụ cho ý chí của Kiếm Chủ Vô Không.
Cô ấy không còn là người yêu của hắn.
Cô ấy là kẻ thù cuối cùng, là hiện thân của sự từ bỏ cảm xúc mà hắn luôn căm ghét.
"Ngươi không thể giết tôi," Ngọc Lan nói, bước về phía hắn.
Mỗi bước chân của cô ấy không tạo ra tiếng động, nhưng không gian xung quanh rung chuyển.
"Và ngươi cũng không thể tha thứ cho tôi.
Vì tôi là phần còn lại của ngươi.
Phần mà ngươi đã cố gắng xóa bỏ."
Tư Mã Không nhìn vào thanh kiếm trong tay.
Lưỡi kiếm run rẩy.
Hắn nhớ lại bí mật ẩn giấu trong tâm trí mình.
Kẻ giết hắn lần đầu không phải sư phụ, mà là chính tương lai của hắn – Ma Giới Đế Quân.
Và giờ đây, hắn đang đối mặt với hậu quả của sự phản bội đó.
Ngọc Lan không phải là nạn nhân.
Cô ấy là đồng phạm.
Cô ấy đã chấp nhận sự biến đổi để tồn tại trong vòng lặp thời gian, để chờ đợi hắn.
Để giải thoát cho hắn, hay để kết liễu hắn?
Hắn không biết.
Nhưng hắn biết một điều: hắn không thể để cô ấy chạm vào mình.
Nếu cô ấy chạm vào, hắn sẽ mất đi ý chí chiến đấu.
Hắn sẽ chìm vào sự an toàn giả tạo của sự vô cảm.
Đúng lúc đó, những sợi dây khí xám từ cơ thể Ngọc Lan bắn ra, quấn chặt lấy cổ tay Tư Mã Không.
Hắn cảm thấy một lực kéo mạnh mẽ, như thể linh hồn hắn đang bị rút ra khỏi cơ thể.
Hắn cố gắng vung kiếm chặt đứt, nhưng những sợi dây kia cứng như thép.
Hắn bị kéo về phía Ngọc Lan.
Khoảng cách giữa hai người ngày càng ngắn.
Hắn có thể thấy rõ những đường vân trên lớp da xám tro của cô.
Hắn có thể ngửi thấy mùi tử khí tỏa ra từ cơ thể cô.
Và rồi, hắn thấy một nụ cười hiện lên trên môi Ngọc Lan.
Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy đau thương, giống hệt nụ cười mà cô ấy từng dành cho hắn.
"Tư Mã Không," cô ấy thì thầm, giọng nói lần này có chút run rẩy.
"Hãy ngủ đi.
Mọi đau khổ sẽ chấm dứt."
Tư Mã Không nhắm mắt lại.
Hắn nhớ lại cảm giác của vết thương trên ngực.
Cơn đau rát bỏng, nhưng sống động.
Hắn nhớ lại tiếng cười của những người bạn đã chết.
Hắn nhớ lại mùi hương của hoa tử đinh hương.
Hắn không muốn ngủ.
Hắn không muốn quên.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc bén như dao cạo.
Hắn không nhìn vào Ngọc Lan.
Hắn nhìn vào không gian phía sau cô ấy.
Ở đó, trong bóng tối sâu thẳm của thư viện, một hình bóng khác đang hiện ra.
Không phải là Ngọc Lan.
Không phải là Kiếm Chủ Vô Không.
Mà là một người đàn ông già nua, với đôi mắt đầy mệt mỏi và sự thương cảm.
Người đàn ông ấy đang cầm một thanh kiếm gãy.
Và trên ngực hắn, có một vết sẹo giống hệt vết sẹo trên ngực của Tư Mã Không.
Đúng lúc Tư Mã Không sắp bị sợi dây khí xám siết chặt cổ, một tiếng chuông vang lên, rung chuyển cả thư viện.
Tiếng chuông ấy không phải từ chuông đồng, mà từ sự vỡ tan của hàng triệu viên pha lê.
Những viên pha lê kia đồng loạt vỡ ra, giải phóng hàng triệu luồng ký ức.
Ánh sáng từ những viên pha lê vỡ tung tóe ra, chiếu rọi khắp không gian, làm lộ ra hình ảnh của Ma Giới Đế Quân.
Không phải là một quái vật, mà là một người đàn ông già nua, với khuôn mặt giống hệt Tư Mã Không, nhưng đã trải qua hàng ngàn năm cô đơn và đau khổ.
Người đàn ông ấy nhìn về phía Tư Mã Không, ánh mắt đầy bi thương.
"Ngươi đã về," giọng nói của Ma Giới Đế Quân vang lên, vang vọng trong đầu Tư Mã Không.
"Ngươi đã trở về để hoàn thành vòng lặp.
Để giết chết chính mình."
Tư Mã Không dừng lại.
Hắn nhìn vào hình bóng của chính mình trong tương lai.
Hắn thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt của người đàn ông già nua.
Hắn thấy sự mệt mỏi sau hàng ngàn năm chiến đấu với định mệnh.
Và hắn hiểu ra.
Ma Giới Đế Quân không phải là kẻ thù.
Hắn là nạn nhân.
Nạn nhân của chính sự lựa chọn trong quá khứ.
Và giờ đây, Tư Mã Không đang đứng trước ngã ba đường.
Một bên là sự an toàn giả tạo, nơi hắn sẽ biến thành một cỗ máy vô cảm bên cạnh Ngọc Lan.
Một bên là sự hủy diệt, nơi hắn sẽ giết chết chính mình để phá vỡ vòng lặp.
Tư Mã Không hít một hơi thật sâu.
Ánh mắt hắn dần trở nên sắc bén, nhưng không còn sự mù quáng.
Hắn nhìn về phía Đế Quân, rồi quay sang Thanh Trúc – hay đúng hơn là Ngọc Lan.
Hắn thấy sự mâu thuẫn trong ánh mắt của cô.
Cô ấy muốn giải thoát cho hắn, nhưng cô ấy cũng sợ sự biến mất.
Sợ rằng nếu vòng lặp bị phá vỡ, cả hai sẽ không còn tồn tại.
"Ta không còn là con rối nữa," hắn nói, giọng trầm ổn, vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Hắn vung kiếm, nhưng không nhắm vào Đế Quân hay Ngọc Lan.
Hắn chém vào không trung, cắt đứt sợi dây liên kết với Thời Gian Tương Đối.
Lưỡi kiếm phát ra một ánh sáng trắng xóa, xé toạc bức màn ảo ảnh của thư viện.
Những viên pha lê còn lại vỡ tan, giải phóng hàng triệu ký ức về đau khổ, về yêu thương, về mất mát.
Tư Mã Không cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.
Hắn không còn bị ràng buộc bởi định mệnh.
Hắn đã chọn con đường của riêng mình.
Con đường của một kiếm tu, rèn xương chống lại định mệnh.
Và trong khoảnh khắc đó, khi ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy hắn, hắn thấy một bóng người khác xuất hiện.
Không phải Ngọc Lan.
Không phải Đế Quân.
Mà là một người phụ nữ trẻ, với đôi mắt sáng ngời và nụ cười rạng rỡ.
Cô ấy gọi tên hắn.
Một cái tên mà hắn đã quên từ lâu.
Và cô ấy nói: "Tư Mã Không, ngươi đã sẵn sàng để chết thật sự chưa?"
Hắn nhìn cô ấy, và lần đầu tiên sau nhiều năm, hắn cảm thấy sợ hãi.
Không phải sợ hãi cái chết.
Mà sợ hãi sự thật rằng, cái chết thật sự có thể là sự giải thoát duy nhất.
Và hắn không biết liệu mình có dám bước qua cánh cửa đó hay không.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận