Chương 11
Chúng không rơi nhanh.
Chúng trôi nổi, lơ lửng trong không khí đậm đặc mùi ozone và máu khô, như những vì sao chết đang quay chậm quanh một hố đen vô hình.
Tư Mã Không mở mắt.
Miệng hắn há ra, cố gắng hít một hơi thở, nhưng không khí ở đây đặc quánh, nặng trĩu đến mức mỗi lần lồng ngực phập phồng đều giống như đang kéo một tảng đá granite qua phổi.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Nó đang run.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì cơ bắp đang co giật dưới áp lực của một thực tại bị bóp méo.
Hắn đang đứng trên mặt đất bằng đá bazan đen nhánh, nóng hổi dưới lòng bàn chân trần.
Xung quanh là những xác屍 (thi thể) của các chiến binh Ma Giới, nằm rải rác như những con búp bê vải bị ném bỏ.
Máu của họ không chảy.
Nó đóng băng thành những vệt đỏ thẫm, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Tư Mã Không cố đứng dậy.
Cánh tay phải của hắn cử động.
Trong mắt thường, đó là một cử động bình thường.
Nhưng trong nhận thức của hắn, nó diễn ra trong một khoảng thời gian dài đằng đẵng.
Hắn cảm nhận được từng sợi cơ co lại, từng khớp xương lách cách, từng giọt mồ hôi lăn từ thái dương xuống khóe mắt.
Hắn vẫn chưa hoàn thành động tác đứng dậy.
Quy luật Thời Gian Tương Đối.
Hắn đã từng nghe sư phụ nói về nó.
Khi sinh mệnh gần cạn, nhịp đập trái tim chậm lại, khiến dòng thời gian bên ngoài dường như đóng băng.
Đối với người sắp chết, một giây trở thành một thế kỷ.
Tư Mã Không không sắp chết.
Nhưng hắn đang đứng giữa tàn dư của một cái chết vĩ đại.
Năng lượng từ trận chiến vừa kết thúc đã làm rối loạn dòng chảy thời gian cục bộ, biến khoảnh khắc lâm chung của kẻ mạnh nhất nơi đây thành một vĩnh cửu tĩnh tại.
Hắn nhìn về phía trước.
Ở trung tâm hoang mạc xám xịt, một bóng người đang ngồi xếp bằng.
Bóng người đó mặc áo bào trắng tinh, không hề dính một giọt máu, dù xung quanh là biển尸 thi thể.
Tóc hắn bay phất phơ trong gió không có thật.
Đó là Kiếm Chủ Vô Không.
Nhưng không phải Vô Không của hiện tại, với ánh mắt trống rỗng và lý trí lạnh lùng.
Đây là Vô Không của quá khứ.
Vô Không khi hắn còn là một con người, khi nỗi đau còn chưa được loại bỏ, khi hắn còn phải chịu đựng trọng lượng của trái tim.
Tư Mã Không bước đi.
Mỗi bước chân đều là một cuộc hành trình qua sa mạc thời gian.
Tiếng bước chân của hắn vang lên ì ầm, như tiếng sấm sét chậm rãi, vang vọng trong đầu óc hắn.
Hắn cảm thấy mệt mỏi.
Không phải mệt mỏi thể xác, mà là mệt mỏi của linh hồn đang phải đối mặt với một sự thật quá lớn.
Hắn nhớ lại giọng nói của người phụ nữ trẻ.
*Tư Mã Không, ngươi đã sẵn sàng để chết thật sự chưa?*
Câu hỏi ấy vẫn còn vang vọng, đục khoét tâm trí hắn.
Chết thật sự?
Có nghĩa là gì?
Là tan biến vào hư vô?
Hay là phá vỡ vòng lặp, chấp nhận rằng mọi thứ hắn đã trải qua, mọi mất mát, mọi yêu thương, đều chỉ là một giấc mơ dài?
Hắn nhìn vào đôi mắt của Vô Không.
Đôi mắt đó đang nhắm lại.
Nhưng trên khóe mắt, một giọt nước mắt đang hình thành.
Nó kéo dài, căng ra, phản chiếu hình ảnh của cả thiên địa xung quanh.
Trong giọt nước mắt ấy, Tư Mã Không thấy Ngọc Lan.
Hắn thấy cô ấy cười.
Hắn thấy cô ấy khóc.
Hắn thấy cô ấy cầm kiếm, đâm vào tim hắn.
Và hắn thấy chính mình, với đôi mắt đỏ ngầu, cầm đầu lâu của cô ấy.
Một vòng lặp.
Một vòng lặp vô tận của đau khổ và giải thoát giả tạo.
Tư Mã Không dừng lại.
Hắn rút kiếm.
Lưỡi kiếm của hắn không phát sáng.
Nó tối sầm, như nuốt chửng ánh sáng xung quanh.
Đây không phải là kiếm khí.
Đây là ý chí.
Ý chí của một người từ chối chấp nhận định mệnh.
Hắn chém xuống.
Không phải vào Vô Không.
Mà vào không gian xung quanh.
Lưỡi kiếm cắt qua không khí.
Một vết nứt màu đen xuất hiện, như một vết thương hở trên da thịt của thế giới.
Từ vết nứt đó, tiếng la hét vang lên.
Hàng ngàn, hàng triệu tiếng la hét của những linh hồn bị giam cầm trong khoảnh khắc vĩnh cửu này.
Chúng không phải là tiếng la hét của đau đớn.
Chúng là tiếng la hét của tuyệt vọng.
Tuyệt vọng vì không thể chết.
Tuyệt vọng vì phải sống mãi trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời mình.
Tư Mã Không cảm thấy đau.
Đau đớn xé toạc tâm trí hắn.
Hắn thấy hình ảnh của cha mẹ mình, bị giết trước mắt.
Hắn thấy sư phụ mình, tự sát để bảo vệ hắn.
Hắn thấy Ngọc Lan, biến thành đá lạnh lùng.
Tất cả những ký ức đó, những nỗi đau đó, đang bị kéo ra từ sâu thẳm ký ức, phơi bày dưới ánh sáng khắc nghiệt của sự thật.
Hắn quỳ xuống.
Khuỷu tay hắn chạm đất.
Máu từ miệng hắn chảy ra, nhỏ xuống nền đá bazan.
Giọt máu ấy rơi chậm rãi.
Và rồi, nó chạm đất.
*Plip.*
Tiếng động nhỏ bé ấy vang lên như một tiếng chuông báo hiệu.
Dòng thời gian bắt đầu chảy lại.
Bụi bay nhanh hơn.
Gió thổi mạnh hơn.
Xác尸 xung quanh bắt đầu phân hủy, tan rã thành tro bụi.
Vô Không mở mắt.
Đôi mắt đó không còn là đôi mắt của một con người.
Chúng là đôi mắt của một cỗ máy.
Trống rỗng.
"Tư Mã Không," Vô Không nói.
Giọng nói của hắn không vang lên trong không khí.
Nó vang lên trực tiếp trong đầu Tư Mã Không.
"Ngươi đã đến đây.
Ngươi đã thấy sự thật."
"Ta thấy sự dối trá," Tư Mã Không đáp.
Giọng hắn khàn đặc, vỡ vụn.
"Ngươi không cứu họ.
Ngươi chỉ giam cầm họ trong một ngục tù không có cửa ra."
"Đau khổ là nguồn gốc của tội ác," Vô Không nói, đứng dậy.
Áo bào trắng của hắn bay phất phơ.
"Nếu không có đau khổ, không có hận thù.
Nếu không có hận thù, không có chiến tranh.
Ta đã loại bỏ cảm xúc.
Ta đã tạo ra một thế giới hòa bình.
Tại sao ngươi lại phản đối?"
"Vì đó không phải là hòa bình," Tư Mã Không đứng dậy, lau máu trên miệng.
"Đó là sự chết chóc.
Ngươi đã giết chết linh hồn con người.
Ngươi biến chúng thành những cỗ máy.
Và giờ đây, ngươi muốn biến ta thành một cỗ máy nữa."
"Ngươi không có lựa chọn," Vô Không nói.
Hắn giơ tay lên.
Không khí xung quanh Tư Mã Không bắt đầu đóng băng.
"Định mệnh đã được viết.
Ngươi sẽ chết.
Và ta sẽ tái sinh.
Vòng lặp sẽ tiếp tục."
"Định mệnh?" Tư Mã Không cười.
Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.
"Định mệnh chỉ là cái cớ cho những kẻ yếu đuối.
Ta không chấp nhận định mệnh.
Ta sẽ rèn xương ta bằng lửa của sự phản kháng.
Ta sẽ rèn da thịt ta bằng máu của kẻ thù.
Và ta sẽ rèn kiếm ta bằng nỗi đau của chính mình."
Hắn vung kiếm.
Lần này, hắn không chém vào không gian.
Hắn chém vào chính mình.
Lưỡi kiếm cắt qua cánh tay trái của hắn.
Máu bắn ra.
Nhưng thay vì chảy xuống, những giọt máu đó bốc hơi, biến thành hơi nước nóng hổi.
Từ vết thương, một luồng khí vàng rực rỡ phun ra.
Đó không phải là chân khí thông thường.
Đó là sinh mệnh lực.
Là ý chí sống sót.
Vô Không nhíu mày.
Lần đầu tiên, biểu cảm trên khuôn mặt hắn xuất hiện một sự xê dịch nhỏ.
Sự ngạc nhiên.
"Ngươi đang tự hủy hoại bản thân?" Vô Không hỏi.
"Ta đang tái sinh," Tư Mã Không đáp.
Hắn rút kiếm ra, vết thương trên cánh tay vẫn còn hở, nhưng không còn chảy máu.
Thay vào đó, da thịt nơi vết thương trở nên cứng rắn như kim loại.
"Ta đang rèn luyện cơ thể mình để chịu đựng được sự thật.
Để chịu đựng được nỗi đau.
Để không bị phá vỡ bởi định mệnh."
Hắn bước về phía Vô Không.
Mỗi bước chân, hắn cảm thấy cơ thể mình trở nên nặng nề hơn.
Nhưng cũng mạnh mẽ hơn.
Xương cốt của hắn đang thay đổi.
Chúng đang trở nên dày đặc, cứng rắn, như thép rèn.
Da thịt của hắn đang trở nên dai cứng, như da voi.
Cơ bắp của hắn đang phình to, tràn đầy sức mạnh.
Đây là con đường Kiếm Tu Rèn Xương.
Con đường mà không ai dám đi.
Con đường của sự tự hủy để đạt được sự bất tử giả tạo.
Nhưng với Tư Mã Không, đây là con đường duy nhất.
Con đường để đối mặt với kẻ thù mạnh nhất.
Con đường để phá vỡ vòng lặp.
Vô Không không di chuyển.
Hắn chỉ đứng đó, nhìn Tư Mã Không tiến lại gần.
Ánh mắt hắn vẫn trống rỗng.
Nhưng trong sâu thẳm, có một tia lửa nhỏ đang bùng cháy.
Tia lửa của sự tò mò.
Của sự nghi ngờ.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng ta?" Vô Không hỏi.
"Ta không cần thắng ngươi," Tư Mã Không nói.
Hắn dừng lại trước mặt Vô Không.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một bước chân.
"Ta chỉ cần sống.
Sống đủ lâu để chứng minh rằng ngươi sai.
Rằng đau khổ không phải là kẻ thù.
Mà là động lực.
Rằng mất mát không phải là kết thúc.
Mà là sự khởi đầu của một ý nghĩa mới."
Hắn giơ kiếm lên.
Lưỡi kiếm hướng vào tim của Vô Không.
Vô Không không né.
Hắn không phòng thủ.
Hắn chỉ nhìn Tư Mã Không.
Và trong khoảnh khắc đó, Tư Mã Không thấy sự yếu đuối trong ánh mắt của hắn.
Sự yếu đuối của một người đàn ông đã dành cả đời để chạy trốn nỗi đau, chỉ để rồi phát hiện ra rằng, nỗi đau chính là thứ duy nhất khiến hắn cảm thấy mình còn sống.
"Tư Mã Không," Vô Không nói.
Giọng nói của hắn run rẩy.
"Nếu ngươi giết ta...
vòng lặp sẽ không dừng lại.
Nó sẽ bắt đầu lại.
Với một kẻ thù mới.
Với một nỗi đau mới."
"Thì ta sẽ đối mặt với nó," Tư Mã Không đáp.
"Và ta sẽ đối mặt với nỗi đau tiếp theo.
Và nỗi đau tiếp theo nữa.
Cho đến khi ta chết thật sự.
Cho đến khi ta tìm thấy sự giải thoát."
Hắn chém xuống.
Lưỡi kiếm xuyên qua ngực của Vô Không.
Không có máu.
Không có tiếng la hét.
Chỉ có một âm thanh nhẹ nhàng, như tiếng vỡ của một chiếc gương.
Vô Không nhìn xuống vết thương.
Sau đó, hắn nhìn lên Tư Mã Không.
Và hắn cười.
Một nụ cười buồn bã.
Một nụ cười của sự chấp nhận.
"Ngươi đã chọn con đường khó khăn nhất," Vô Không nói.
"Con đường của những kẻ điên."
"Thì ta là một kẻ điên," Tư Mã Không đáp.
Hắn rút kiếm ra.
"Và ta sẽ điên cho đến cuối đời."
Vô Không tan rã.
Thân hình của hắn biến thành những hạt bụi ánh sáng, bay lên trời cao.
Và khi những hạt bụi đó tan biến, một luồng năng lượng khổng lồ ập xuống.
Nó không phải là sát khí.
Nó là ký ức.
Ký ức của hàng ngàn người đã bị Vô Không loại bỏ cảm xúc.
Ký ức của họ đang trở lại.
Tư Mã Không cảm thấy chúng ập vào tâm trí mình.
Hàng ngàn cuộc đời.
Hàng ngàn nỗi đau.
Hàng ngàn niềm vui.
Chúng tràn ngập tâm trí hắn, xé toạc ý thức của hắn.
Hắn gào thét.
Hắn quỳ xuống.
Hắn ôm đầu mình, cố gắng giữ lấy nhân tính.
Nhưng rồi, từ sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói vang lên.
*Hãy để chúng đi qua.*
Đó là giọng nói của Ngọc Lan.
Tư Mã Không mở mắt.
Hắn nhìn về phía chân trời.
Ở đó, một bóng người đang đứng.
Cô ấy mặc áo váy trắng, tóc bay phất phơ.
Đó là Ngọc Lan.
Nhưng không phải Ngọc Lan của hiện tại.
Mà là Ngọc Lan của tương lai.
Ngọc Lan khi vòng lặp bị phá vỡ.
"Tư Mã Không," cô ấy gọi.
Giọng nói của cô ấy vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Ngươi đã làm được nó.
Ngươi đã phá vỡ vòng lặp."
"Thật sao?" Tư Mã Không hỏi.
Giọng hắn yếu ớt.
"Thật," cô ấy đáp.
"Nhưng cái giá phải trả là rất lớn.
Ngươi sẽ không còn tồn tại.
Và ta cũng vậy."
Tư Mã Không nhìn cô ấy.
Hắn thấy sự buồn bã trong ánh mắt của cô ấy.
Nhưng cũng thấy sự thanh thản.
"Ta không sợ," hắn nói.
"Ta biết," cô ấy đáp.
"Đó là lý do tại sao ta yêu ngươi."
Cô ấy bước về phía hắn.
Mỗi bước chân, cô ấy trở nên mờ nhạt hơn.
Cho đến khi cô ấy đứng trước mặt hắn, cô ấy gần như biến mất.
"Giã từ nhé, Tư Mã Không," cô ấy nói.
"Giã từ nhé, Ngọc Lan," hắn đáp.
Hắn đưa tay ra, chạm vào má cô ấy.
Nhưng bàn tay của hắn xuyên qua làn da lạnh lẽo của cô ấy.
Cô ấy tan biến.
Và rồi, thế giới xung quanh Tư Mã Không cũng bắt đầu tan biến.
Hoang mạc xám xịt.
Bầu trời đen kịt.
Tất cả đều biến mất.
Thay vào đó là một khoảng không trắng xóa.
Tư Mã Không đứng một mình trong khoảng không trắng.
Hắn nhìn xuống tay mình.
Nó đang trở nên trong suốt.
Hắn nhìn xuống cơ thể mình.
Nó đang tan rã.
Hắn không sợ hãi.
Hắn cảm thấy nhẹ nhõm.
Như thể một gánh nặng khổng lồ vừa được dỡ bỏ.
Hắn nhớ lại câu hỏi của người phụ nữ trẻ.
*Tư Mã Không, ngươi đã sẵn sàng để chết thật sự chưa?*
Bây giờ, hắn có câu trả lời.
"Ta đã sẵn sàng," hắn nói với khoảng không.
Và rồi, hắn cũng tan biến.
Khoảng không trắng xóa trở nên tối sầm.
Và trong bóng tối, một giọng nói vang lên.
*Vòng lặp đã bị phá vỡ.
Nhưng một vòng lặp mới đang bắt đầu.*
Một đôi mắt mở ra trong bóng tối.
Đó là đôi mắt của Tư Mã Không.
Nhưng không phải là Tư Mã Không vừa mới chết.
Mà là một phiên bản khác.
Một phiên bản đã quay ngược thời gian.
Một phiên bản đã trở thành Ma Giới Đế Quân.
Hắn nhìn vào tay mình.
Trên lòng bàn tay, một vết sẹo hình kiếm đang phát sáng.
Hắn nhớ lại tất cả.
Từ lúc hắn bắt đầu tu luyện.
Từ lúc hắn gặp Ngọc Lan.
Từ lúc hắn đối mặt với Vô Không.
Và từ lúc hắn chết.
Và bây giờ, hắn phải làm lại.
Hắn phải ngăn chặn chính mình.
Hắn phải ngăn chặn chính tương lai của mình.
Hắn đứng dậy.
Bóng dáng của hắn hòa vào bóng tối.
Và cuộc chiến mới bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận