Chương 12
Đó là một lưỡi dao vô hình, sắc bén hơn bất kỳ thanh kiếm nào Tư Mã Không từng chạm tay.
Nó cắt xuyên qua da thịt, xé toạc gân cốt, và quan trọng hơn, nó bóc tách linh hồn ra khỏi xác phàm như một lớp vỏ sò cũ kỹ.
Tư Mã Không không hét lên.
Hắn chưa bao giờ hét lên trong đau đớn.
Hắn chỉ mở mắt, nhìn vào khoảng không trắng xóa đang nuốt chửng lấy từng tế bào trong cơ thể mình.
Cảm giác tan rã không hề lạnh lẽo.
Nó nóng rực, như thể hắn đang bị ném vào lò luyện đan của Kiếm Chủ Vô Không, nơi những cảm xúc con người bị đốt cháy để trở thành tro tàn thuần khiết.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tắt lịm, thời gian ngừng lại.
Đây chính là quy luật tàn khốc nhất của thế giới Ma Giới.
Khi sinh mệnh chạm đến bờ vực tuyệt vọng, nhịp đập trái tim chậm lại, kéo dài khoảnh khắc ra đến vô tận.
Một giây trở thành một thế kỷ.
Một hơi thở trở thành một đời người.
Tư Mã Không nhìn thấy từng giọt máu từ vết thương trên ngực mình bắn ra, treo lơ lửng trong không trung như những viên hồng ngọc rực rỡ.
Hắn thấy từng phân tử bụi bay lửng, từng tia sáng vỡ vụn từ đôi mắt Ngọc Lan đang dần biến mất phía sau lưng hắn.
Hắn muốn đưa tay ra.
Hắn muốn nắm lấy cô ấy.
Nhưng bàn tay của hắn đã trở nên trong suốt, như khói, như sương.
"Ngọc Lan..."
Tiếng gọi của hắn vang lên trong đầu, nhưng không có âm thanh nào thoát ra ngoài.
Trong thế giới đóng băng này, âm thanh cũng bị kéo dài, biến thành một âm thanh trầm đục, kéo dài đến mức gây đau đớn cho tai.
Hắn nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt Ngọc Lan.
Không phải sợ hãi.
Không phải đau buồn.
Mà là một sự chấp nhận bi tráng, như thể cô ấy đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
Môi cô ấy cử động.
Trong "Giây Phút Vĩnh Cửu", cử động đó diễn ra chậm chạp, từng milimet một.
Tư Mã Không phải dùng hết toàn bộ ý chí, toàn bộ kiếm ý còn sót lại trong cơ thể đang tan rã để đọc được những từ ngữ đó.
ngươi...*
Rồi ánh sáng trắng bùng nổ.
Và sự im lặng.
**
Tư Mã Không bước ra khỏi hầm ngục.
Bầu trời bên ngoài không phải là màu xanh.
Nó là màu xám xịt, như tro tàn sau một vụ nổ lớn.
Những đám mây đen cuồn cuộn, che khuất mặt trời, tạo ra một bầu không khí nặng nề,压抑 (ức chế).
Hắn đứng trên một ngọn đồi cao, nhìn xuống thành phố phía dưới.
Thành phố đó không giống bất kỳ nơi nào hắn từng biết.
Những tòa nhà bằng đá đen, cao chót vót, nối liền với nhau bằng những cây cầu treo bằng xích sắt.
Không có tiếng cười nói.
Không có tiếng trẻ con khóc.
Chỉ có tiếng bước chân đều đặn, nhịp nhàng, như thể tất cả mọi người đều đang di chuyển theo cùng một nhịp điệu.
Hắn nhìn thấy những người đi đường.
Họ không nhìn nhau.
Họ không nói chuyện.
Họ chỉ đi thẳng, với khuôn mặt trống rỗng, như những cỗ máy.
Đây là thế giới mà Kiếm Chủ Vô Không muốn tạo ra.
Một thế giới không có đau khổ, vì không có cảm xúc.
Tư Mã Không cảm thấy một cơn ghê tởm dâng lên trong cổ họng.
Hắn nhớ lại những ngày tháng bên Ngọc Lan.
Những nụ cười, những nước mắt, những cuộc cãi vã, những khoảnh khắc im lặng đầy ý nghĩa.
Tất cả những điều đó, trong mắt Vô Không, là rác rưởi.
Là lỗi lầm cần được sửa chữa.
Nhưng chính những điều đó mới là con người.
Hắn nắm chặt viên đá đen.
Vết sẹo trên tay hắn sáng rực lên, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bầu trời u ám.
Hắn cảm thấy sức mạnh của Ma Giới Đế Quân đang chảy trong huyết quản, hòa quyện với kiếm ý của Tư Mã Không.
Hắn không còn là một kiếm tu bình thường.
Hắn là một quái vật.
Một quái vật mang trong mình ký ức của tương lai, và nỗi đau của hiện tại.
Hắn bắt đầu chạy.
Không phải chạy trốn.
Mà là chạy về phía trước.
Về phía trung tâm thành phố, nơi tòa tháp của Kiếm Chủ Vô Không đứng sừng sững, như một cây đinh ghim chặt thế giới này vào sự tĩnh lặng vĩnh cửu.
Mỗi bước chân của hắn đều làm rung chuyển mặt đất.
Những người đi đường gần đó dừng lại, nhìn hắn với ánh mắt trống rỗng, nhưng trong sâu thẳm, có một tia gì đó lay động.
Hay là hy vọng?
Tư Mã Không không quan tâm.
Hắn chỉ tập trung vào mục tiêu.
Khi hắn đến gần tòa tháp, những vệ sĩ của Vô Không xuất hiện.
Họ mặc giáp đen, cầm kiếm dài, khuôn mặt ẩn sau mặt nạ sắt.
Họ không nói gì, chỉ tiến về phía hắn, kiếm chỉ thẳng vào tim.
Tư Mã Không không rút kiếm.
Hắn không có kiếm.
Hắn chỉ đưa tay ra.
Và không khí xung quanh hắn nổ tung.
Một làn sóng kiếm ý vô hình, đậm đặc như thép, quét qua đám vệ sĩ.
Những thanh kiếm sắt trong tay họ vỡ vụn.
Những tấm giáp đen bị xé toạc.
Những cơ thể họ bay ngược ra sau, như những chiếc lá trước gió bão.
Không một tiếng kêu.
Không một giọt máu.
Họ chỉ nằm xuống, bất động, như thể chưa từng tồn tại.
Tư Mã Không bước qua xác họ, không nhìn lại.
Hắn biết rằng, trong thế giới của Vô Không, cái chết không phải là sự kết thúc.
Nó chỉ là sự tái cấu trúc.
Nhưng hắn không quan tâm.
Hắn sẽ giết Vô Không.
Dù phải trả giá bằng linh hồn của chính mình.
Khi hắn bước vào cánh cửa chính của tòa tháp, một giọng nói vang lên từ phía trên.
"Tư Mã Không.
Ngươi đã trở lại."
Giọng nói đó quen thuộc.
Nó vang vọng trong ký ức của hắn, từ những giấc mơ kinh hoàng nhất.
Đó là giọng nói của chính hắn.
Nhưng không phải là giọng nói của Tư Mã Không hiện tại.
Đó là giọng nói của Ma Giới Đế Quân.
Tư Mã Không ngước lên.
Trên bậc thang cao nhất, một bóng dáng đứng đó.
Nó giống hắn.
Giống hệt hắn.
Nhưng đôi mắt của nó không phải là màu đen.
Chúng là màu đỏ, rực cháy như lửa địa ngục.
"Ta không phải là ngươi," Tư Mã Không nói, giọng lạnh băng.
"Ta là tương lai của ngươi," bóng dáng đó đáp.
"Và ta đã quay ngược thời gian để ngăn chặn ngươi phạm phải sai lầm lớn nhất."
"Sai lầm gì?"
"Yêu cô ấy."
Tư Mã Không nắm chặt tay.
Vết sẹo trên tay hắn đau nhói, như thể đang đốt cháy da thịt.
"Ngọc Lan không phải là sai lầm," hắn nói.
"Cô ấy là lý do tại sao ta còn sống."
Bóng dáng đó cười.
"Chính xác.
Và đó là lý do tại sao ta phải giết ngươi.
Để ngăn chặn vòng lặp.
Để ngăn chặn thảm họa."
Hắn bước xuống bậc thang.
Mỗi bước chân, không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn.
Áp lực của kiếm ý từ bóng dáng đó ép xuống, như thể cả bầu trời đang sụp đổ.
Tư Mã Không không lùi lại.
Hắn bước về phía trước, đối mặt với phiên bản tương lai của chính mình.
Hai người đàn ông giống hệt nhau đứng đối diện.
Một người mang nỗi đau của hiện tại.
Một người mang sự tàn nhẫn của tương lai.
Và giữa họ, là sự thật bi đát nhất.
Kẻ thù lớn nhất của Tư Mã Không không phải là Kiếm Chủ Vô Không.
Mà là chính hắn.
***
Chiến đấu bắt đầu không với một tiếng hét, mà với một sự im lặng chết chóc.
Bóng dáng tương lai đưa tay ra.
Không khí xung quanh hắn đóng băng.
Những giọt mưa rơi từ bầu trời xám xịt treo lơ lửng, không chạm đất.
Tư Mã Không cảm thấy cơ thể mình bị khóa chặt, như thể đang bị giam cầm trong một khối băng khổng lồ.
"Ngươi không thể thắng ta," bóng dáng đó nói.
"Vì ta đã trải qua tất cả những gì ngươi sắp trải qua.
Ta đã mất Ngọc Lan.
Ta đã mất thế giới.
Và ta đã trở thành điều này."
Tư Mã Không cố gắng cử động.
Nhưng cơ bắp hắn không phản ứng.
Chỉ có vết sẹo trên tay hắn vẫn nóng rực.
Nó là thứ duy nhất còn lại của hắn, thứ duy nhất mà bóng dáng tương lai không thể kiểm soát.
Hắn nhớ lại lời hứa với Ngọc Lan.
*Ta sẽ đợi ngươi.*
Và hắn nhớ lại câu hỏi của cô ấy.
*Ngươi đã sẵn sàng để chết thật sự chưa?*
Bây giờ, hắn hiểu ý nghĩa của câu hỏi đó.
Chết thật sự không phải là sự tan rã thể xác.
Nó là sự buông bỏ.
Buông bỏ nỗi sợ hãi.
Buông bỏ sự kiểm soát.
Buông bỏ chính mình.
Tư Mã Không nhắm mắt lại.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn buông bỏ.
Hắn buông bỏ ý chí chiến đấu.
Hắn buông bỏ nỗi đau.
Hắn buông bỏ cả ký ức về Ma Giới Đế Quân.
Và khi hắn mở mắt, vết sẹo trên tay hắn bùng nổ.
Một luồng ánh sáng trắng xóa, mạnh mẽ hơn bất kỳ thứ gì trước đây, xé toạc khối băng giam cầm hắn.
Bóng dáng tương lai giật mình lùi lại, mắt mở to, đầy kinh hãi.
"Không thể nào," hắn thì thầm.
"Ngươi đã buông bỏ..."
"Đúng vậy," Tư Mã Không nói, giọng bình thản.
"Ta đã buông bỏ tương lai.
Để sống cho hiện tại."
Hắn bước về phía bóng dáng tương lai.
Không còn áp lực.
Không còn sự sợ hãi.
Chỉ có sự quyết tâm.
Bóng dáng tương lai rút kiếm.
Thanh kiếm bằng xương, đen ngòm, tỏa ra aura của sự hủy diệt.
Tư Mã Không không rút kiếm.
Hắn chỉ đưa tay ra, nắm lấy lưỡi kiếm.
Máu chảy từ lòng bàn tay hắn.
Nhưng hắn không rút tay ra.
Hắn kéo bóng dáng tương lai lại gần, cho đến khi khuôn mặt hai người chạm nhau.
"Ta không cần giết ngươi," Tư Mã Không nói.
"Ta chỉ cần ngươi nhớ lại."
Và rồi, hắn cắn vào cổ bóng dáng tương lai.
Không phải để hút máu.
Mà là để truyền ký ức.
Ký ức về Ngọc Lan.
Ký ức về tình yêu.
Ký ức về nỗi đau.
Bóng dáng tương lai rên lên, quằn quại.
Ánh sáng đỏ trong mắt hắn bắt đầu mờ dần, thay thế bằng màu đen.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn nhớ lại.
Hắn nhớ lại nụ cười của Ngọc Lan.
Và rồi, bóng dáng đó tan rã, biến thành bụi tro, bay vào gió.
Tư Mã Không đứng một mình trong tòa tháp trống rỗng.
Hắn nhìn xuống tay mình.
Vết sẹo đã mờ đi.
Nhưng nỗi đau vẫn còn đó.
Hắn biết rằng, đây chỉ là bước đầu tiên.
Kiếm Chủ Vô Không vẫn còn đó.
Và vòng lặp thời gian vẫn chưa bị phá vỡ.
Nhưng bây giờ, hắn có một lý do để tiếp tục.
Hắn quay người, bước ra khỏi tòa tháp.
Bầu trời vẫn xám xịt.
Nhưng trong góc nhìn của hắn, một tia nắng yếu ớt đang cố gắng xuyên qua đám mây.
Hắn mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, nhưng đầy hy vọng.
Cuộc chiến mới bắt đầu.
Và lần này, hắn sẽ không chiến đấu một mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận