Chương 13

Hơi thở của Tư Mã Không ngưng lại, nhưng cơ thể ông không sụp đổ.

Thay vào đó, một âm thanh "rắc rắc" khô khốc vang lên từ sâu trong tủy xương, như thể những khúc gỗ già cỗi đang bị bẻ gãy và tái cấu trúc lại.

Màu tím thẫm trong đôi mắt ông không phải là sự điên loạn, mà là màu của chân không – nơi thời gian sụp đổ.

Máu trên mặt đất, từng giọt vừa bắn ra khỏi vết thương trên ngực, bỗng nhiên treo lơ lửng giữa không trung.

Không rơi xuống.

Không bay đi.

Chúng trở thành những viên kim cương đỏ rực, phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa của hang động.

Tư Mã Không cố gắng nhấc tay phải.

Trong thế giới bình thường, động tác này mất đi một phần giây.

Nhưng trong trạng thái "Giây Phút Vĩnh Cửu" do Ma Khí kích hoạt, cử động của ông chậm đến mức có thể cảm nhận được từng sợi cơ co lại, từng khớp xương ma sát với nhau tạo ra những tiếng rên rỉ vi mô.

Ông nhìn thấy bụi đất bay lơ lửng quanh chân mình, mỗi hạt bụi đều mang một quỹ đạo rõ ràng, như những vì sao nhỏ bé đang quay quanh một hố đen vô hình.

Đây là cái giá của việc chạm vào ranh giới sinh tử.

Khi tim đập chậm lại, thế giới xung quanh giãn nở.

Và trong sự giãn nở đó, Tư Mã Không nhìn thấy rõ ràng hơn bản chất tàn khốc của thực tại.

Hắn không sợ hãi.

Hắn chỉ tính toán.

Nếu một giây bằng một thế kỷ, thì hắn có đủ thời gian để quan sát từng lỗi lầm trong tư thế chiến đấu của đối thủ, dù đối thủ ấy hiện tại chỉ là bóng ma của chính hắn trong ký ức.

Nhưng ở đây, không có đối thủ.

Chỉ có sự im lặng chết chóc và tiếng vọng của chính nhịp tim đang dần tắt lịm.

Tư Mã Không hít vào.

Không khí lạnh lẽo, đậm đặc mùi sắt gỉ và ẩm mốc, tràn vào phổi.

Hắn cảm nhận được từng phân tử oxy va chạm với phế nang, mang theo chút sức sống mong manh cuối cùng.

Hắn cần nó.

Không phải để sống, mà để rèn luyện.

"Thời gian là kẻ thù," hắn thì thầm, giọng nói vang lên chậm chạp, kéo dài như tiếng kèn đồng bị gió cuốn đi.

"Nhưng cũng là người thầy độc ác nhất."

Hắn nhắm mắt lại.

Trong bóng tối của mi mắt, hình ảnh Ngọc Lan hiện lên.

Không phải nụ cười dịu dàng, mà là ánh mắt đau thương khi nàng nhìn hắn rời đi.

Nỗi đau đó, thay vì làm yếu đi, lại trở thành chất xúc tác cho kiếm ý.

Hắn không tìm cách quên đi, mà nhai nát nó, nuốt chửng nó vào trong tủy xương.

Xương cốt hắn bắt đầu nóng lên.

Không phải nhiệt độ của lửa, mà là nhiệt độ của áp lực.

Ma Khí từ bên ngoài, thứ năng lượng hỗn độn và hủy diệt mà Kiếm Chủ Vô Không coi là tai họa, đang bị hắn hút vào.

Hắn không lọc nó.

Hắn để nó ăn mòn.

Răng nanh của hắn nghiến chặt.

Huyết quản trên trán phồng lên, vỡ vụn từng li từng tí, nhưng máu không chảy ra ngoài mà được hấp thụ ngay lập tức bởi những huyệt đạo đang mở rộng đến cực hạn.

Đây là kỹ thuật cấm địa: "Thâu Ma Nhập Xương".

Dùng nỗi đau làm đe, dùng sự hủy diệt làm rìu, rèn luyện thân thể con người thành một thứ vũ khí có thể chống lại chính định mệnh.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong đầu hắn.

Không phải âm thanh, mà là cảm giác.

Một lớp vỏ cứng nhắc bao bọc lấy linh hồn hắn, lớp vỏ được tạo nên từ sự sợ hãi mất mát, đang nứt vỡ.

Tư Mã Không mở mắt.

Màu tím thẫm đã nhạt đi, thay vào đó là một màu đen sâu thẳm, không phản chiếu ánh sáng.

Hắn đứng dậy.

Những giọt máu treo lơ lửng trước đó bỗng nhiên rơi xuống, đập vào mặt đất với một âm thanh "tách" rõ ràng, như những chiếc đồng hồ đếm ngược.

Thời gian bắt đầu chảy lại.

Nhưng dòng chảy đó giờ đây nằm trong tay hắn.

*PHẦN 2: Vết Sẹo Của Tương Lai**

Hang động dần sáng lên.

Không phải do ánh nắng, mà do ánh sáng phát ra từ thân thể Tư Mã Không.

Da thịt hắn chuyển sang màu xám xịt, khô khốc như tro tàn, nhưng dưới lớp da ấy, những mạch máu lại sáng rực lên như những dòng sông magma.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình.

Vết sẹo trên lòng bàn tay, nơi hắn từng nắm lấy lưỡi kiếm của phiên bản tương lai, giờ đây đã biến dạng.

Nó không còn là một đường nứt đơn giản, mà giống như một con mắt đang mở ra, nhìn chằm chằm vào khoảng không.

"Ngươi vẫn còn đó," Tư Mã Không nói với chính mình.

Giọng nói lạnh lẽo, không chút cảm xúc.

Hắn nhớ lại khoảnh khắc cắn vào cổ bóng dáng tương lai.

Ký ức về Ngọc Lan, về tình yêu, về nỗi đau.

Những thứ mà Kiếm Chủ Vô Không coi là yếu điểm, là nguyên nhân của mọi tội ác, lại chính là thứ duy nhất giữ cho hắn còn là con người.

Nếu hắn trở thành một cỗ máy hoàn hảo, không có đau khổ, thì hắn sẽ trở thành một trong những "đồng loại" của Vô Không – những con rối không linh hồn, tuân thủ mệnh lệnh tuyệt đối.

Hắn không muốn điều đó.

Dù phải trả giá bằng sự hủy diệt thân xác.

Tư Mã Không bước ra khỏi hang động.

Ánh nắng ban mai chiếu xuống, nhưng với đôi mắt của hắn, thế giới vẫn còn mang màu sắc của buổi hoàng hôn vĩnh cửu.

Cây cối xung quanh trông như những bức tranh tĩnh lặng, lá cây không lay động dù có gió thổi.

Hắn cần một nơi để thử nghiệm.

Một nơi mà sự tàn phá không gây ra hậu quả lớn.

Hắn hướng bước chân về phía Ruồng Xương – nơi những chiến binh thất bại trong việc đột phá cảnh giới bị chôn vùi, xương cốt họ trở thành phân bón cho những bông hoa quỷ dị nở rộ quanh đó.

Khi hắn đặt chân lên vùng đất đầy xương trắng, không khí trở nên nặng nề hơn.

Những bóng ma của quá khứ, những tiếng rên rỉ của những linh hồn chưa siêu thoát, vang lên xung quanh hắn.

Chúng không tấn công, mà chỉ quan sát.

Chúng cảm nhận được sự thay đổi trong hắn.

Tư Mã Không ngồi xuống, khoanh chân.

Hắn nhắm mắt, tập trung vào luồng Ma Khí đang lưu chuyển trong cơ thể.

Nó không còn hỗn độn nữa.

Nó đã được sắp xếp lại theo một trật tự mới, một trật tự dựa trên nỗi đau.

Mỗi lần tim đập, Ma Khí xung quanh cơ thể hắn co lại, nén chặt vào tủy xương.

Xương cốt hắn phát ra những âm thanh leng keng, như thể chúng đang được tôi luyện trong lò lửa địa ngục.

Hắn nhớ lời Ngọc Lan: *"Tình yêu không cứu rỗi linh hồn bằng cách xóa bỏ nỗi đau, mà bằng cách khiến nỗi đau trở nên có ý nghĩa."*

Ý nghĩa của nỗi đau là gì?

Là động lực để tồn tại?

Hay là lời nhắc nhở rằng hắn đang sống?

Tư Mã Không không có câu trả lời.

Hắn chỉ biết rằng, nếu hắn không rèn luyện xương cốt mình thành một thứ gì đó cứng rắn hơn số phận, thì hắn sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại nàng.

Không bao giờ có cơ hội phá vỡ vòng lặp.

Một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể hắn.

Hắn gào lên, nhưng tiếng gào thét bị nghẹn lại trong cổ họng, biến thành một tiếng thở dài dài lê thê.

Máu từ lỗ mũi, tai, mắt hắn chảy ra, nhuộm đỏ mặt đất xung quanh.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn tiếp tục nén Ma Khí vào trong.

Và rồi, trong khoảnh khắc đau đớn nhất, hắn cảm thấy một thứ gì đó vỡ tan bên trong.

Không phải xương, mà là giới hạn.

Giới hạn của cảnh giới Luyện Cơ.

*PHẦN 3: Kiếm Ý Từ Tro Tàn*



Tư Mã Không không chạy.

Hắn bước chậm rãi, từng bước một, tiến vào cánh rừng.

Mỗi bước chân của hắn đều in hằn xuống mặt đất, như thể hắn đang đóng dấu sự hiện diện của mình lên thế giới này.

Càng đi sâu vào rừng, ánh sáng càng mờ dần.

Cây cối ở đây không còn xanh tươi, mà mang màu xám xịt, như thể chúng đã chết từ lâu nhưng vẫn chưa chịu đổ xuống.

Và rồi, hắn nhìn thấy cô ấy.

Ngọc Lan đứng giữa một bãi trống nhỏ, lưng quay về phía hắn.

Áo trắng của nàng đã bị xé rách ở vai, máu chảy đẫm xuống, nhuộm đỏ vạt áo.

Nhưng nàng vẫn đứng thẳng, lưng thẳng tắp, như một cây tre trước gió bão.

Trước mặt nàng, một bóng người cao lớn, mặc áo choàng đen, đang đứng im lìm.

Chỉ là một bóng đen, không có khuôn mặt, không có đặc điểm nhận dạng.

Nhưng Tư Mã Không biết đó là ai.

Kiếm Chủ Vô Không.

"Hắn đã đến," giọng nói của Vô Không vang lên, không từ bóng đen, mà từ khắp nơi xung quanh.

Giọng nói ấy lạnh lùng, không chút cảm xúc, như thể đang đọc một cuốn sách hướng dẫn.

"Ngươi đã rèn luyện xương cốt, Tư Mã Không.

Nhưng ngươi có rèn luyện được linh hồn không?"

Tư Mã Không không trả lời.

Hắn chỉ nhìn Ngọc Lan.

Nàng quay lại, khuôn mặt nhợt nhạt, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời.

Nàng mỉm cười.

Một nụ cười yếu ớt, nhưng đầy ý chí.

"Ta đã đợi ngươi," nàng nói.

Giọng nói của nàng run rẩy, nhưng rõ ràng.

"Ta biết ngươi sẽ đến.

Ta biết ngươi sẽ không bỏ cuộc."

"Ngươi làm gì đây?" Tư Mã Không hỏi, giọng nói trầm thấp.

"Ta đang giữ hắn lại," Ngọc Lan đáp.

"Dùng mạng sống của ta."

Tư Mã Không nhíu mày.

Hắn nhìn vào bóng đen của Vô Không.

Bóng đen đó đang tỏa ra một áp lực khủng khiếp, như thể cả bầu trời đang sụp xuống.

Nhưng Ngọc Lan vẫn đứng vững.

Dưới chân nàng, mặt đất đang nứt vỡ, nhưng nàng không hề lung lay.

Hắn hiểu ra.

Nàng đang dùng chính linh hồn mình làm mồi, để buộc Vô Không phải chú ý vào nàng.

Để hắn có cơ hội tấn công.

"Điên rồ," Tư Mã Không nói.

Nhưng trong lòng hắn, một cảm giác nóng bỏng bùng lên.

Không phải giận dữ.

Mà là sự kính trọng.

Và nỗi đau.

Vô Không cười.

Một tiếng cười lạnh lẽo, vang vọng trong đầu Tư Mã Không.

"Tình yêu là một bệnh lý, Tư Mã Không.

Nó làm suy yếu lý trí.

Nó làm con người trở nên dễ tổn thương.

Và hôm nay, ta sẽ chữa lành căn bệnh này cho cả hai."

Bóng đen của Vô Không chuyển động.

Nhanh như ánh chớp.

Nhưng đối với Tư Mã Không, trong trạng thái "Giây Phút Vĩnh Cửu", hắn nhìn thấy từng chuyển động của bóng đen đó.

Hắn thấy sự trống rỗng trong đôi mắt vô hình của nó.

Hắn thấy sự tuyệt đối của trật tự.

Và hắn thấy cơ hội.

*PHẦN 5: Sự Lựa Chọn Của Tro Tàn**

Tư Mã Không không rút kiếm.

Hắn chạy về phía Ngọc Lan, không phải để cứu nàng, mà để tấn công Vô Không.

Hắn biết rằng, nếu hắn tấn công Vô Không trực tiếp, hắn sẽ chết.

Nhưng nếu hắn tấn công vào khoảng không giữa Vô Không và Ngọc Lan, hắn có thể tạo ra một khe hở.

Hắn vung tay phải.

Không có kiếm.

Chỉ có Ma Khí.

Một luồng năng lượng đen kịt, đậm đặc như mực, bắn ra từ lòng bàn tay hắn.

Nó không hướng vào Vô Không, mà hướng vào mặt đất giữa hai người.

Mặt đất nứt vỡ.

Một hố sâu mở ra, chia cắt khoảng không.

Vô Không dừng lại.

Bóng đen của nó hơi chao đảo.

Trật tự bị phá vỡ.

Chỉ một khoảnh khắc.

Nhưng khoảnh khắc đó đủ cho Tư Mã Không lao tới, nắm lấy tay Ngọc Lan, và kéo nàng lùi lại.

"Cút đi!" hắn hét lên.

Ngọc Lan nhìn hắn, đôi mắt mở to.

Nàng không hiểu.

Nàng muốn ở lại.

Nàng muốn hy sinh.

Nhưng Tư Mã Không không để cho nàng lựa chọn.

Hắn đẩy nàng về phía sau, xa khỏi vùng ảnh hưởng của Vô Không.

Và rồi, hắn quay lại, đối mặt với Vô Không.

Thanh kiếm gỉ sét trong tay hắn sáng lên.

Lưỡi kiếm đen nhánh lộ ra.

Kiếm ý của hắn, được rèn từ nỗi đau, từ sự mất mát, từ quyết tâm hủy diệt, đang sôi sục.

"Ngươi muốn xóa bỏ đau khổ?" Tư Mã Không nói, giọng nói lạnh lùng, nhưng đầy uy lực.

"Thì hãy chịu đựng nỗi đau này."

Hắn vung kiếm.

Không phải một đường kiếm đơn giản.

Mà là một cơn bão kiếm.

Hàng trăm, hàng ngàn đường kiếm đen kịt, xoáy tròn xung quanh hắn, tạo thành một bức tường bảo vệ, và cũng là một vũ khí tấn công.

Vô Không không né tránh.

Hắn bước tới.

Bóng đen của hắn hấp thụ từng đường kiếm, nhưng mỗi lần hấp thụ, bóng đen của hắn lại mờ đi một chút.

Tư Mã Không cười.

Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.

"Ngươi không thể hấp thụ tất cả," hắn nói.

"Vì nỗi đau này...

là vô tận."

Hắn đẩy hết toàn bộ Ma Khí còn lại trong cơ thể vào thanh kiếm.

Lưỡi kiếm đen nhánh bắt đầu nứt vỡ, nhưng sức mạnh của nó lại tăng lên gấp bội.

Và rồi, hắn đâm kiếm vào bóng đen của Vô Không.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Ánh sáng trắng xóa bao trùm toàn bộ khu rừng.

Khi ánh sáng tan biến, Tư Mã Không nằm trên mặt đất, cơ thể kiệt quệ.

Thanh kiếm trong tay hắn đã vỡ tan thành từng mảnh.

Nhưng Vô Không...

đã biến mất.

Chỉ còn lại một chiếc áo choàng đen, rách nát, nằm trên mặt đất.

Tư Mã Không nhìn lên bầu trời.

Mây đen đang tan dần.

Một tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua, chiếu xuống mặt đất.

Hắn mỉm cười.

Nhưng nụ cười đó không có ý nghĩa chiến thắng.

Nó chỉ là sự chấp nhận.

Hắn biết rằng, Vô Không không chết.

Hắn chỉ tạm thời lui bước.

Và vòng lặp thời gian vẫn còn đó.

Nhưng bây giờ, hắn có một lý do để tiếp tục.

Hắn nhìn về phía Ngọc Lan.

Nàng đang chạy về phía hắn, nước mắt chảy dài trên má.

Và trong khoảnh khắc đó, Tư Mã Không cảm thấy một thứ gì đó ấm áp lan tỏa trong lồng ngực lạnh lẽo của mình.

Không phải Ma Khí.

Không phải kiếm ý.

Mà là hy vọng.

Nhưng hy vọng đó, liệu có phải là một bẫy?

Hắn nhìn vào tay mình.

Vết sẹo trên lòng bàn tay, nơi hắn từng nắm lấy lưỡi kiếm của tương lai, bỗng nhiên sáng lên một lần nữa.

Màu tím thẫm.

Màu của chân không.

Và trong ánh sáng tím đó, hắn nhìn thấy một hình ảnh.

Một hình ảnh của chính hắn, trong tương lai xa xôi, đứng trên đỉnh của một tòa tháp cao ngất, mắt đỏ ngầu, tay cầm một thanh kiếm bằng xương đen ngòm.

Và bên cạnh hắn, không phải Ngọc Lan.

Mà là xác chết của Ngọc Lan.

Tư Mã Không nhắm mắt lại.

Nỗi đau xé toạc linh hồn hắn.

Vòng lặp chưa bị phá vỡ.

Nó chỉ mới bắt đầu một chu kỳ mới.

Và lần này, hắn không biết mình có thể thay đổi điều gì nữa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập