Chương 14

Lưỡi kiếm xuyên qua lồng ngực Tư Mã Không không gây ra tiếng rít của kim loại cắt da thịt, mà là một âm thanh trầm thấp, như tiếng chuông đồng cổ vang lên trong đáy vực sâu.

Không phải đau đớn.

Đau đớn là một cảm xúc của những kẻ còn mong manh, còn khao khát sự tồn tại.

Với hắn, đó là sự tĩnh lặng chết chóc, một sự giải tỏa tuyệt đối.

Theo quy luật "Thời Gian Tương Đối" khắc nghiệt của Ma Giới, khi sinh mệnh chạm đến bờ vực, nhịp đập trái tim chậm lại, kéo giãn dòng chảy bên ngoài thành một sợi dây vô tận.

Đối với thế giới bên ngoài, đây chỉ là khoảnh khắc hắn gục ngã, một chấm đen nhỏ bé trên nền trời xám xịt.

Nhưng trong ý thức của Tư Mã Không, một thế kỷ đã trôi qua.

Hắn nhìn thấy từng hạt bụi máu bay lơ lửng, như những vì sao đỏ rực trong vũ trụ đen kịt.

Mỗi giọt máu tách khỏi cơ thể hắn đều mang theo một mảnh ký ức, một tia nhiệt độ cuối cùng của sự sống.

Hắn nhìn thấy ánh mắt của "cô" – thực thể ký sinh đang kiểm soát cơ thể hắn từ bên trong – đầy vẻ cuồng nhiệt và thỏa mãn.

Cô không phải là người yêu hắn, mà là một "Đế Quân" ngủ quên trong tiềm thức, một bóng ma của tương lai quay ngược dòng để ngăn chặn thảm họa, hay chính là nguyên nhân gây ra nó.

Tư Mã Không cố gắng cử động ngón tay, nhưng cơ bắp hắn đã bị khóa chặt bởi áp lực của thời gian đóng băng.

Trong khoảng khắc vĩnh cửu này, hắn có đủ thời gian để suy ngẫm về sự tồn tại của mình.

Hắn nhớ lại những năm tháng luyện kiếm dưới mưa, những đêm dài ngồi thiền trong tuyết lạnh, và nụ cười nhạt nhẽo của Ngọc Lan khi nàng nói rằng tình yêu có thể cứu rỗi linh hồn.

"Ngươi vẫn chưa hiểu," giọng nói của thực thể bên trong vang lên, không qua tai mà trực tiếp vào tủy sống, lạnh lẽo như băng hà.

"Đau khổ không phải là kẻ thù.

Nó là nhiên liệu.

Và ngươi...

ngươi là ngọn lửa cuối cùng."

Tư Mã Không không đáp.

Hắn chỉ quan sát.

Hắn nhìn thấy thanh kiếm đang đâm vào mình run rẩy, không phải vì sức mạnh, mà vì sự do dự của người nắm kiếm.

Người đó là ai?

Một đồng môn?

Một kẻ thù cũ?

Hay chính là phiên bản tương lai của hắn, đang cố gắng sửa chữa sai lầm bằng cách giết chết quá khứ?

Trong dòng chảy thời gian bị kéo giãn, Tư Mã Không bắt đầu di chuyển.

Không phải bằng cơ bắp, mà bằng ý chí.

Hắn cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể mình đang phân rã, từng mạch máu đang vỡ vụn.

Nhưng thay vì sợ hãi, hắn thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Hắn đã tìm ra cách để chết thật sự.

Không phải là sự hủy diệt thể xác, mà là sự tan biến vào hư vô, nơi không còn khái niệm về thời gian, về đau khổ, hay về định mệnh.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào vết thương.

Hắn không đẩy lưỡi kiếm ra, mà kéo nó vào sâu hơn.

Một cử động nhỏ, nhưng trong thế giới bị đóng băng, nó tạo ra một chấn động dữ dội.

Lưỡi kiếm cắt qua tim, và cùng lúc đó, Tư Mã Không cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ từ bên trong cơ thể hắn.

Đó không phải là Ma Khí.

Đó là kiếm ý.

Kiếm ý của sự chấp nhận.


Ba ngày sau.

Tư Mã Không ngồi trong một hang động ẩm ướt, tối tăm.

Trước mặt hắn là một đống tàn lửa đã tắt, và những mảnh vỡ của thanh kiếm đã gãy.

Hắn không còn thanh kiếm.

Không còn Ma Khí.

Chỉ còn lại một cơ thể tàn tạ và một ý chí sắt đá.

Hắn bắt đầu luyện tập.

Không phải luyện kiếm, mà luyện thân.

Hắn dùng đôi tay trần trụi đập vào đá, vào rễ cây, vào mọi thứ cứng nhắc mà hắn có thể tìm thấy.

Mỗi cú đập là một lần xương cốt nứt vỡ, mỗi lần nứt vỡ là một lần hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn biết rằng, để chống lại định mệnh, hắn cần một cơ thể hoàn hảo.

Một cơ thể không còn cảm xúc, không còn yếu đuối.

Một cơ thể có thể chịu đựng được sự tàn phá của thời gian, của không gian, và của chính bản thân mình.

Máu chảy từ tay hắn, rơi xuống đất, tạo thành những vệt đỏ thẫm trên nền đá xám xịt.

Hắn không lau đi.

Hắn để nó chảy, để nó thấm vào da thịt, vào xương cốt, trở thành một phần của hắn.

"Đau khổ là nhiên liệu," hắn lặp lại lời nói của thực thể bên trong.

ta sẽ đốt cháy nó."

Trong hang động, thời gian trôi qua chậm rãi.

Nhưng đối với Tư Mã Không, mỗi giây là một thế kỷ.

Hắn nhìn thấy từng tế bào trong cơ thể mình tái tạo, từng sợi gân cơ căng lên, từng xương cốt trở nên chắc chắn hơn.

Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong chính mình.

Hắn đang trở nên lạnh lùng hơn, tàn nhẫn hơn, và mạnh mẽ hơn.

Nhưng bên trong lồng ngực lạnh lẽo của hắn, vẫn còn một đốm lửa nhỏ.

Một đốm lửa của hy vọng.

Hy vọng rằng, một ngày nào đó, hắn sẽ tìm ra cách để giết chết chính kẻ đã tạo ra lời nguyền này.

Dù đó là ai.

Dù đó là tương lai của hắn, hay là chính Ngọc Lan.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào luồng khí trong cơ thể.

Hắn cảm nhận được sự lưu thông của khí huyết, sự rung động của từng mạch máu.

Và rồi, hắn cảm thấy một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó đến từ bên ngoài.

Một bước chân.

Nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng.

Tư Mã Không mở mắt.

Trong bóng tối của hang động, một bóng người đang đứng ở lối vào.

Bóng người đó không nói gì, chỉ đứng đó, quan sát hắn.

"Tư Mã Không," giọng nói của bóng người vang lên, trầm ấm, nhưng mang theo một sự uy quyền vô hình.

"Ngươi đã đi đúng hướng."

Tư Mã Không không đứng dậy.

Hắn vẫn ngồi đó, lưng dựa vào vách đá, mắt nhìn thẳng vào bóng người.

"Ai?"

Bóng người bước vào hang động, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, làm lộ rõ khuôn mặt của người đó.

Đó là một người đàn ông trung niên, tóc bạc phơ, mắt sáng như sao.

Trên người hắn mặc một bộ áo choàng trắng, sạch sẽ, không một vết bụi.

"Ta là Kiếm Chủ Vô Không," người đàn ông nói.

"Và ta đã chờ đợi ngươi rất lâu."

Tư Mã Không cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Kẻ thù cuối cùng.

Kẻ đã tạo ra thế giới không có đau khổ bằng cách loại bỏ cảm xúc con người.

Kẻ mà hắn từng nghĩ đã chết, nhưng thực ra chỉ là tạm thời lui bước.

"Ngươi không chết," Tư Mã Không nói, giọng nói bình thản, nhưng trong lòng hắn, một cơn bão đang bùng lên.

"Chết là một khái niệm tương đối," Vô Không mỉm cười.

"Đối với những kẻ yếu đuối, chết là sự kết thúc.

Nhưng đối với ta, chết chỉ là một sự chuyển hóa.

Ta đã vượt qua ranh giới giữa sinh và tử, giữa quá khứ và tương lai.

Và giờ đây, ta trở lại để hoàn thành sứ mệnh của mình."

"Sứ mệnh gì?" Tư Mã Không hỏi, tay từ từ di chuyển về phía những mảnh vỡ kiếm trên đất.

"Giải phóng con người khỏi đau khổ," Vô Không nói, giọng nói đầy nhiệt huyết.

"Hãy nhìn xung quanh ngươi, Tư Mã Không.

Chiến tranh, giết chóc, dối trá, hận thù.

Tất cả đều bắt nguồn từ cảm xúc.

Từ nỗi đau.

Nếu ta loại bỏ cảm xúc, con người sẽ trở nên hoàn hảo.

Họ sẽ sống trong hòa bình, trong trật tự, trong hạnh phúc vĩnh cửu."

"Đó không phải là hạnh phúc," Tư Mã Không đứng dậy, cơ thể hắn vẫn còn yếu, nhưng ý chí của hắn đã trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

"Đó là sự chết chóc.

Một xã hội không có cảm xúc là một xã hội của những cỗ máy.

Và ta không bao giờ chấp nhận điều đó."

Vô Không lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối.

"Ngươi vẫn chưa hiểu.

Ngươi vẫn bị mắc kẹt trong vòng lặp của quá khứ.

Ngươi vẫn tin rằng đau khổ là cần thiết.

Nhưng ngươi đã sai.

Đau khổ chỉ là một ảo tưởng.

Và ta sẽ giúp ngươi tỉnh mộng."

Hắn giơ tay lên, và một luồng năng lượng trắng xóa bao trùm lấy hang động.

Ánh sáng đó không nóng, mà lạnh lẽo, băng giá.

Nó lan tỏa ra, bao phủ lấy Tư Mã Không, xâm nhập vào cơ thể hắn, vào tâm trí hắn.

Tư Mã Không cảm thấy ý thức của mình đang dần bị cuốn đi.

Hắn nhìn thấy những hình ảnh của quá khứ, của hiện tại, và của tương lai.

Hắn nhìn thấy Ngọc Lan chết trong vòng tay hắn.

Hắn nhìn thấy chính mình trở thành Ma Giới Đế Quân, cai trị một thế giới tàn bạo.

Và hắn nhìn thấy Vô Không, đứng trên đỉnh của tòa tháp, mỉm cười, trong khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ vĩnh cửu.

"Không!" Tư Mã Không hét lên, cố gắng chống lại luồng năng lượng đó.

Hắn dùng hết sức mạnh còn lại trong cơ thể, tập trung vào vết sẹo trên lòng bàn tay, nơi hắn từng nắm lấy lưỡi kiếm của tương lai.

Vết sẹo sáng lên, màu tím thẫm, màu của chân không.

Một luồng năng lượng khác, đen ngòm, bùng nổ từ bên trong cơ thể hắn, chống lại luồng ánh sáng trắng của Vô Không.

Hai luồng năng lượng va chạm, tạo ra một tiếng nổ lớn, rung chuyển cả hang động.

Đá văng tung tóe, đất sụp đổ.

Và trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Tư Mã Không nhìn thấy một thứ gì đó.

Một cánh cửa.

Một cánh cửa nhỏ, màu đen, xuất hiện giữa không trung, ngay trước mặt hắn.

Bên kia cánh cửa, là một thế giới khác.

Một thế giới mà hắn chưa từng biết đến.

Và từ bên trong cánh cửa, một bàn tay伸出 ra.

Một bàn tay trắng nõn, mềm mại, đang vươn ra để nắm lấy hắn.

Tư Mã Không không suy nghĩ.

Hắn lao về phía cánh cửa, nắm lấy bàn tay đó, và kéo mình vào bên trong.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập