Chương 15
Hắn đứng bất động, tư thế phòng thủ cứng ngắc, mỗi thớ cơ bắp đều căng lên đến mức da thịt run rẩy nhẹ nhàng, như những sợi dây đàn sắp đứt.
Máu từ vết thương trên vai hắn nhỏ xuống, từng giọt rơi chậm rãi, kéo dài thành những sợi chỉ đỏ thẫm trước khi chạm xuống nền đá lạnh lẽo.
Đó là hiệu ứng của "Giây Phút Vĩnh Cửu".
Khi sinh mệnh bắt đầu tàn lụi, nhịp đập trái tim chậm lại, khiến dòng thời gian bên ngoài dường như đóng băng.
Đối với một người sắp chết, một giây trở thành một thế kỷ.
Tư Mã Không nhìn thấy từng phân tử bụi bay lơ lửng trong không trung, nhìn thấy từng tia máu bắn ra từ vết thương của hắn, và nhìn thấy bóng tối đang cuộn trào ở cửa hang động.
Bóng tối đó không phải là bóng tối thông thường.
Nó có cấu trúc, có nhịp thở, và mang theo một mùi hương quen thuộc đến rợn người.
Mùi hương của hoa lan trắng, mùi hương mà Ngọc Lan thường dùng.
Nhưng trong mùi hương ấy lại lẫn theo vị sắt rỉ của máu và sự thối rữa của xác chết.
Tư Mã Không không quay đầu lại xem Vân Thanh đang gục xuống vì đau đớn như thế nào.
Hắn biết cô ấy còn sống, nhưng cũng biết rằng cô ấy đang đứng trên ranh giới mong manh giữa thực tại và ảo ảnh.
Hắn hướng đôi mắt lạnh băng về phía bóng tối, nơi một hình người đang dần hiện ra từ màn đêm dày đặc.
Hình người đó bước ra, từng bước chân nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nào.
Áo choàng đen bao phủ toàn thân, chỉ để lộ đôi tay trắng bệch, thon dài và thanh tao.
Khi bóng tối tan biến, khuôn mặt lộ ra khiến tim Tư Mã Không đập thình thịch một cách đau đớn.
Đó là Ngọc Lan.
Nhưng không phải Ngọc Lan mà hắn biết.
Nàng không còn vẻ dịu dàng, hiền hậu của người phụ nữ từng nấu cơm, quét nhà, hay chăm sóc vết thương cho hắn trong những đêm mưa gió.
Đôi mắt nàng trống rỗng, không có đáy, không có ánh sáng, chỉ có một màu xám xịt vô tận.
Môi nàng mím chặt, không hề có nụ cười, cũng không có sự thù hận.
Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.
"Tư Mã Không," nàng gọi tên hắn, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu, chứ không phải qua không khí.
Giọng nói ấy ngọt ngào, nhưng lạnh lẽo như băng hà, vang vọng từ rất xa, như thể phát ra từ cuối vũ trụ.
"Ngươi đã đến lúc này rồi sao?"
Hắn không đáp.
Hắn chỉ siết chặt cán kiếm trong tay.
Thanh kiếm cũ kỹ, gỉ sét, nhưng lại nặng trĩu ký ức và nỗi đau.
Hắn biết đây là một cái bẫy.
Hắn biết rằng nếu hắn bước tới, hắn sẽ rơi vào vòng lặp vĩnh cửu.
Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.
Hắn phải chiến đấu, dù kẻ thù là người hắn yêu nhất.
Ngọc Lan nhấc tay lên, ngón tay thon dài chỉ về phía hắn.
Không khí xung quanh bắt đầu rung chuyển, những tảng đá xung quanh hang động bắt đầu vỡ vụn, rơi xuống thành từng mảnh nhỏ.
Nhưng chúng không rơi xuống đất.
Chúng lơ lửng trong không trung, bị đóng băng trong thời gian.
"Đây là Lăng Mộ Thời Gian," Ngọc Lan nói, giọng không chút dao động.
"Nơi lưu giữ những khoảnh khắc cuối cùng của tất cả những ai từng chết dưới tay Kiếm Chủ Vô Không.
Và bây giờ, ngươi sẽ trở thành một phần của nó."
Tư Mã Không cảm thấy寒意 (lạnh toát) chạy dọc sống lưng.
Hắn nhìn xung quanh, và nhận ra sự thật kinh hoàng.
Những tảng đá xung quanh hang động không phải là đá tự nhiên.
Chúng là những khối băng thời gian bị đóng băng.
Bên trong từng khối băng, hắn nhìn thấy những hình ảnh mờ nhạt: các tu luyện者在 khoảnh khắc cuối cùng trước khi chết, đang cố gắng hoàn thiện chiêu thức cuối cùng của mình.
Họ không hề sợ hãi.
Họ đang tập trung, đang hoàn thiện kiếm ý của mình trong "Giây Phút Vĩnh Cửu".
Một kiếm khách với thanh kiếm gãy, đang chém xuống một đường kiếm cuối cùng vào hư không.
Một pháp sư với đôi mắt nhắm nghiền, đang tụng niệm một câu thần chú cuối cùng.
Một võ giả với thân thể đầy thương tích, đang đấm vào không khí với tất cả sức mạnh còn lại.
Tất cả họ đều đã chết.
Nhưng trong khoảnh khắc lâm chung, khi thời gian chậm lại, họ đã tìm thấy sự bình yên.
Họ đã hoàn thiện kiếm ý của mình, và biến nó thành một phần của Lăng Mộ Thời Gian.
Và bây giờ, Lăng Mộ Thời Gian đang mời gọi Tư Mã Không tham gia.
Hắn nhìn vào khối băng gần nhất.
Bên trong đó là một người đàn ông trung niên, mặt mày bầm tím, nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ.
Người đàn ông đó đang mỉm cười, như thể vừa tìm ra bí quyết của vũ trụ.
Tư Mã Không nhận ra người đó.
Đó là sư phụ của hắn, người đã dạy hắn cách cầm kiếm, cách sống, và cách chết.
Sư phụ hắn đã chết.
Nhưng linh hồn của sư phụ hắn vẫn còn đây, bị mắc kẹt trong Lăng Mộ Thời Gian, chờ đợi một ai đó đến giải thoát, hoặc đến kết thúc.
Tư Mã Không cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
Hắn không muốn giải thoát cho sư phụ.
Hắn không muốn kết thúc cho sư phụ.
Hắn chỉ muốn giết chết kẻ đã tạo ra nơi này.
Hắn muốn giết chết Kiếm Chủ Vô Không.
Nhưng hắn biết rằng Kiếm Chủ Vô Không không phải là một người.
Hắn là một ý tưởng, một hệ thống, một quy luật của vũ trụ.
Và để giết chết một quy luật, hắn phải trở thành một ngoại lệ.
Ngọc Lan bước tiếp một bước.
Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại.
Tư Mã Không cảm thấy áp lực của thời gian đè lên vai mình.
Hắn cảm thấy nhịp tim mình chậm lại.
Hắn cảm thấy từng giây trôi qua như một thế kỷ.
"Đừng sợ," Ngọc Lan nói, giọng nói vẫn lạnh lẽo, nhưng có một chút gì đó khác biệt.
Một chút gì đó giống như sự thương cảm.
"Khi ngươi bước vào Lăng Mộ Thời Gian, ngươi sẽ không còn đau khổ nữa.
Ngươi sẽ trở thành một phần của sự vĩnh cửu.
Ngươi sẽ không còn phải chết nữa."
Tư Mã Không cười.
Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.
"Ta không sợ chết," hắn nói, giọng nói khàn đặc, như tiếng cát xát vào đá.
"Ta sợ sống mà không có ý nghĩa."
Ngọc Lan dừng lại.
Đôi mắt trống rỗng của nàng đảo qua lại, như thể đang xử lý một thông tin mâu thuẫn.
"Ý nghĩa?" nàng lặp lại, như thể đó là một từ ngữ lạ lùng, không thuộc về thế giới của nàng.
"Ý nghĩa là gì?
Ý nghĩa chỉ là ảo ảnh mà con người tạo ra để che giấu nỗi sợ hãi của mình trước cái chết."
"Không," Tư Mã Không nói, bước tới một bước.
"Ý nghĩa là lý do để ta cầm kiếm.
Ý nghĩa là lý do để ta sống, để ta chết, và để ta chiến đấu.
Nếu không có ý nghĩa, thì sự sống chỉ là một chuỗi những hành động vô nghĩa.
Và ta không chấp nhận điều đó."
Ngọc Lan lắc đầu.
"Ngươi không hiểu.
Kiếm Chủ Vô Không đã loại bỏ đau khổ.
Hắn đã loại bỏ ý nghĩa.
Và thế giới đã trở nên hoàn hảo.
Không còn chiến tranh, không còn giết chóc, không còn đau khổ.
Chỉ có sự tĩnh lặng vĩnh cửu."
"Đó không phải là sự hoàn hảo," Tư Mã Không nói, giọng nói ngày càng sắc bén.
"Đó là sự chết chóc.
Sự chết chóc của linh hồn."
Ngọc Lan không đáp.
Nàng chỉ đưa tay lên, và một làn sóng thời gian màu xám xịt lao về phía Tư Mã Không.
Làn sóng đó không mang theo sức mạnh vật lý, mà mang theo sức mạnh của ký ức, của nỗi đau, của sự mất mát.
Nó tấn công trực tiếp vào tâm trí của Tư Mã Không, cố gắng kéo hắn vào Lăng Mộ Thời Gian.
Tư Mã Không nhắm mắt lại.
Hắn không dùng kiếm để chống đỡ.
Hắn dùng chính nỗi đau của mình.
Hắn nhớ lại những lần chết.
Hắn nhớ lại những lần sống lại.
Hắn nhớ lại mặt cười của Ngọc Lan.
Hắn nhớ lại nước mắt của Vân Thanh.
Hắn nhớ lại lời nói cuối cùng của sư phụ.
Và từ sâu thẳm tâm trí, một luồng kiếm ý bùng nổ.
Không phải kiếm ý của sự hủy diệt, mà là kiếm ý của sự tồn tại.
Kiếm ý của một người từ chối chấp nhận số phận.
Làn sóng thời gian màu xám xịt va chạm với luồng kiếm ý của Tư Mã Không, và vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.
Những mảnh vỡ đó rơi xuống đất, biến thành những bông hoa lan trắng, nở rộ trong không khí lạnh lẽo.
Ngọc Lan lùi lại một bước, đôi mắt trống rỗng của nàng mở to, như thể vừa chứng kiến một điều không thể tin được.
"Làm sao ngươi có thể...?" nàng thì thầm.
"Vì ta là Tư Mã Không," hắn nói, mở mắt ra.
Đôi mắt của hắn không còn lạnh lùng, mà rực cháy một ngọn lửa dữ dội.
"Và ta sẽ không bao giờ trở thành một phần của Lăng Mộ Thời Gian."
Vân Thanh bỗng nhiên khòe lên, máu phun ra thành tia.
Đôi mắt cô mở to, nhìn chằm chằm vào Tư Mã Không, nhưng trong đó không có sự thân quen, mà là sự sợ hãi tột cùng.
Cô hét lên, giọng nói vỡ vạc, như thể đang cố gắng cảnh báo hắn về một mối nguy hiểm chết người.
"Đừng lại gần!
Hắn không phải là hắn!
là cái bóng của ngươi!"
Tư Mã Không dừng lại.
Hắn nhìn vào bàn tay của Vân Thanh.
Bàn tay cô ấy đang run rẩy, đang cố gắng với ra, nhưng lại không thể chạm vào hắn.
Hắn nhìn vào đôi mắt cô ấy, và nhận ra rằng cô ấy không đang nhìn vào hắn.
Cô ấy đang nhìn vào thứ gì đó khác.
Thứ gì đó đứng sau lưng hắn.
Hắn quay đầu lại.
Đứng sau lưng hắn, cách đó vài bước chân, là một hình người khác.
Hình người đó giống hắn y hệt.
Cùng khuôn mặt, cùng thân hình, cùng bộ áo choàng rách nát.
Nhưng đôi mắt của hình người đó lại đỏ rực, như thể đang cháy trong lửa địa ngục.
Và trên tay hình người đó, cầm một thanh kiếm đen tuyền, tỏa ra một aura của sự hủy diệt thuần túy.
Đó là phiên bản "Ma Giới Đế Quân" của Tư Mã Không.
Phiên bản tương lai của hắn, người đã quay ngược thời gian để ngăn chặn thảm họa.
Nhưng liệu hắn ta có thực sự muốn ngăn chặn thảm họa, hay chỉ muốn đảm bảo rằng vòng lặp sẽ tiếp tục?
"Tư Mã Không," bản thân hắn kia nói, giọng nói trầm thấp, đầy uy lực.
"Ngươi đã đi quá xa rồi.
Giờ là lúc trở về.
Trở về với số phận của ngươi."
Tư Mã Không nhìn bản thân mình.
Hắn cảm thấy một sự kỳ lạ.
Hắn cảm thấy như thể đang nhìn vào một phần của chính mình mà hắn đã压抑 (ức chế) trong suốt nhiều năm.
Phần con người tàn nhẫn, phần con người muốn hủy diệt mọi thứ để tìm kiếm sự bình yên.
"Ta không có ý định trở về," Tư Mã Không nói, giọng nói bình thản, nhưng đầy quyết tâm.
"Ta có ý định phá vỡ vòng lặp.
Và để làm điều đó, ta phải giết chết ngươi."
Bản thân hắn kia cười.
Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.
"Ngươi không thể giết chết chính mình, Tư Mã Không.
Vì ngươi là ta.
Và ta là ngươi.
Chúng ta là một thể.
Và nếu ngươi giết chết ta, ngươi sẽ giết chết chính mình."
"Thế thì tốt thôi," Tư Mã Không nói, rút thanh kiếm ra.
"Vì ta đã chết đủ nhiều lần rồi."
Vân Thanh hét lên, nhưng tiếng hét của cô bị bóp nghẹt bởi không khí đông cứng.
Cô nhìn Tư Mã Không, đôi mắt đầy tuyệt vọng.
"Tư Mã Không...
đừng nghe hắn..."
Tư Mã Không không đáp.
Hắn lao tới, thanh kiếm trong tay chém xuống một đường kiếm thẳng tắp, nhắm vào trái tim của bản thân hắn kia.
Bản thân hắn kia cũng lao tới, thanh kiếm đen tuyền chém lên, chặn đường kiếm của Tư Mã Không.
Hai thanh kiếm va chạm, tạo ra một tiếng nổ lớn, làm rung chuyển cả hang động.
Những khối băng thời gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn, rơi xuống thành từng mảnh nhỏ.
Những hình ảnh bên trong những khối băng đó cũng bắt đầu tan biến, như thể đang được giải thoát.
Tư Mã Không cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp từ thanh kiếm đen tuyền.
Sức mạnh đó không chỉ là sức mạnh vật lý, mà là sức mạnh của số phận, của định mệnh.
Nó cố gắng kéo hắn vào vòng lặp, vào sự hủy diệt vĩnh cửu.
Nhưng Tư Mã Không không lùi bước.
Hắn dùng chính nỗi đau của mình, chính ký ức của mình, để chống lại sức mạnh đó.
Hắn nhớ lại mặt cười của Ngọc Lan.
Hắn nhớ lại nước mắt của Vân Thanh.
Hắn nhớ lại lời nói cuối cùng của sư phụ.
Và từ sâu thẳm tâm trí, một luồng kiếm ý mới bùng nổ.
Không phải kiếm ý của sự hủy diệt, cũng không phải kiếm ý của sự tồn tại.
Mà là kiếm ý của sự tự do.
Kiếm ý của một người từ chối chấp nhận bất kỳ số phận nào.
Thanh kiếm của Tư Mã Không bắt đầu phát sáng, một ánh sáng trắng xóa, chói lòa.
Ánh sáng đó xé toạc bóng tối, xé toạc thời gian, và xé toạc chính bản thân hắn kia.
Bản thân hắn kia lùi lại, đôi mắt đỏ rực của hắn mở to, như thể vừa chứng kiến một điều không thể tin được.
"Làm sao...
làm sao ngươi có thể..." hắn thì thầm, trước khi tan biến thành hư vô.
Tư Mã Không đứng đó, thở dốc.
Thanh kiếm trong tay hắn vẫn còn phát sáng, nhưng ánh sáng đó đang dần tắt đi.
Hắn nhìn về phía Ngọc Lan.
Nàng vẫn đứng đó, đôi mắt trống rỗng, nhưng có một giọt nước mắt nhỏ lăn xuống má.
"Ngươi đã thắng," nàng nói, giọng nói không còn lạnh lẽo, mà mang theo một sự mệt mỏi vô tận.
"Nhưng ngươi không thể phá vỡ vòng lặp.
Vì vòng lặp không nằm ở bên ngoài.
Nó nằm ở bên trong ngươi."
Tư Mã Không nhìn vào tay mình.
Vết sẹo trên lòng bàn tay đã xuất hiện trở lại.
Cơ thể hắn lại đau đớn.
Hắn cảm thấy nặng nề, mệt mỏi, như thể vừa trải qua một cuộc chiến kéo dài hàng thế kỷ.
Hắn nhìn về phía Vân Thanh.
Cô ấy vẫn đang nằm trên đất, mắt nhắm nghiền, nhưng hơi thở vẫn đều đặn.
Cô ấy còn sống.
Và rồi, hắn nhìn thấy một thứ gì đó khác.
Một mảnh vỡ nhỏ, lấp lánh, nằm trên nền đá, gần chân hắn.
Hắn cúi xuống, nhặt nó lên.
Đó là một mảnh gương vỡ.
Và trong mảnh gương đó, hắn nhìn thấy phản chiếu của chính mình.
Nhưng phản chiếu đó không giống hắn.
Nó giống một người đàn ông khác.
Một người đàn ông với đôi mắt đỏ rực, và một nụ cười lạnh lùng.
Tư Mã Không nhìn vào mảnh gương, và cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Hắn nhận ra rằng, bản thân hắn kia chưa chết.
Hắn ta chỉ ẩn náu.
Ẩn náu trong tâm trí của Tư Mã Không.
Và chờ đợi cơ hội để trở lại.
Và khi đó, vòng lặp sẽ tiếp tục.
Tư Mã Không ném mảnh gương xuống đất, và đạp vỡ nó thành từng mảnh nhỏ.
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, hắn biết rằng, hắn không thể giết chết chính mình.
Vì chính mình là kẻ thù duy nhất mà hắn không thể đánh bại.
Hắn quay sang nhìn Ngọc Lan.
Nàng vẫn đứng đó, nhìn hắn, với đôi mắt trống rỗng.
Nhưng trong đôi mắt đó, hắn thấy một tia hy vọng.
Một tia hy vọng mỏng manh, nhưng đủ để giữ hắn lại trong thế giới này.
"Chúng ta sẽ gặp lại nhau," Tư Mã Không nói, giọng nói khàn đặc.
"Và khi đó, ta sẽ phá vỡ vòng lặp.
Dù phải trả giá bằng chính linh hồn của ta."
Ngọc Lan không đáp.
Nàng chỉ gật đầu, và biến mất vào bóng tối.
Tư Mã Không đứng một mình trong hang động, với Vân Thanh nằm bất động bên cạnh.
Hắn nhìn lên trần hang, nơi những tia sáng yếu ớt từ bên ngoài chiếu xuống.
Hắn biết rằng, cuộc chiến của hắn chưa kết thúc.
Nó mới chỉ bắt đầu.
Và kẻ thù của hắn, không phải là Kiếm Chủ Vô Không.
Không phải là bản thân hắn kia.
Mà là chính sự tồn tại của hắn.
Hắn cúi xuống, bế Vân Thanh lên, và bước ra khỏi hang động.
Bước chân của hắn nặng nề, nhưng kiên định.
Hắn không biết tương lai sẽ ra sao.
Hắn không biết mình sẽ sống hay chết.
Nhưng hắn biết một điều.
Hắn sẽ không bao giờ từ bỏ.
Cho đến khi tìm ra cách để chết thật sự.
Hoặc giết chết chính kẻ đã tạo ra lời nguyền này.
Dù đó là ai.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận