Chương 16

Không gian trong hang động bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến ngột ngạt.

Tiếng gió rít ngoài cửa hang biến mất, thay vào đó là một âm thanh *bíp...

bíp...* chậm chạp, nặng nề, như tiếng trống trận trong một thế giới khác.

Âm thanh ấy không đến từ bên ngoài, mà vang lên từ sâu thẳm trong lồng ngực Tư Mã Không.

Mỗi nhịp đập là một cú va đập của định mệnh, kéo dài vô tận trong sự tĩnh lặng chết chóc.

Tư Mã Không cố gắng hét lên, nhưng thanh quản của hắn đã bị tê liệt.

Hắn nhìn thấy bàn tay đen thò ra từ vết thương trên ngực mình.那不是 bàn tay của một sinh vật bình thường.

Các ngón tay gầy guộc, xương cốt lộ ra ngoài, bao phủ bởi một lớp da màu than chì, đang từ từ bấu víu lấy tim hắn.

Cảm giác đau đớn không đến từ thịt thể, mà từ linh hồn.

Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương lan tỏa từ bàn tay đó, một thứ lạnh lẽo từng quen thuộc với hắn trong những giấc mơ kinh hoàng.

Thời gian bắt đầu co lại.

Đối với Tư Mã Không, khoảnh khắc này kéo dài hàng thiên niên kỷ.

Hắn nhìn thấy từng giọt máu bắn ra khỏi vết thương, lơ lửng trong không trung như những viên ruby đỏ rực.

Chúng không rơi xuống.

Chúng treo đó, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ khe đá, tạo thành một vũ trụ thu nhỏ của sự hủy diệt.

Hắn nhận ra quy luật tàn khốc của thế giới Ma Giới: khi sinh mệnh gần cạn, nhịp đập trái tim chậm lại, khiến dòng thời gian bên ngoài dường như đóng băng.

Đây là 'Giây Phút Vĩnh Cửu' – trạng thái mà các bậc cao thủ tận dụng để hoàn thiện kiếm ý trong khoảnh khắc lâm chung.

Nhưng với Tư Mã Không, đây không phải là cơ hội đột phá.

Đây là địa ngục.

Hắn cố gắng cử động ngón tay chân, nhưng cơ thể hắn đã trở thành tù nhân của chính ý chí muốn chết.

Bàn tay đen siết chặt hơn.

Xương sườn hắn phát ra tiếng kêu rên rỉ, nứt vỡ từng chút một.

Hắn không sợ hãi.

Hắn chỉ cảm thấy một sự trống rỗng đáng sợ.

Nếu đây là cái chết thật sự, tại sao hắn vẫn còn ý thức?

Tại sao hắn vẫn có thể nhìn thấy, có thể cảm nhận nỗi đau này?

Câu hỏi đó vang lên trong đầu hắn, lớn hơn cả tiếng trống tim.

Hắn nhìn vào bàn tay đen, và trong khoảnh khắc ấy, hắn nhận ra một điều kinh hoàng.

Bàn tay đó không thuộc về kẻ thù.

Nó thuộc về chính hắn.

**

Thời gian bên ngoài bắt đầu chảy lại.

*Quát!*

Ngọn thương của kẻ thù – , người mà Tư Mã Không từng tin tưởng là tri kỷ, thậm chí là người yêu thầm từ thuở thiếu thời – đâm xuyên qua nơi vừa có vết thương.

Nhưng mũi thương trượt qua không khí, không chạm vào da thịt.

Tư Mã Không mở mắt ra.

Hắn đang đứng giữa hang động, nhưng cơ thể hắn đã thay đổi.

Bàn tay phải của hắn vẫn đen thui, nhưng bàn tay trái đã trở lại màu da bình thường.

Hắn đã sống.

Nhưng sự sống này không phải là ban phước.

Nó là một lời nguyền mới.

Ngọa Long Thư đứng trước hắn, ngọn thương cầm trên tay run rẩy.

Đôi mắt của hắn, vốn luôn bình thản, giờ đây đầy lo lắng và sợ hãi.

"Tư Mã Không...

ngươi đã chết.

Tại sao ngươi vẫn còn đứng đó?"

Tư Mã Không nhìn hắn, với ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ.

"Chết là điều dễ dàng nhất mà ta có thể làm," hắn nói, giọng nói khàn đặc, như tiếng đá ma sát.

"Nhưng ta không muốn chết.

Ta muốn biết tại sao ngươi lại đâm ta."

Ngọa Long Thư nuốt nước bọt.

"Lệnh của Kiếm Chủ Vô Không.

Ngươi là mối đe dọa lớn nhất.

Ngươi phải bị tiêu diệt."

"Mối đe dọa?" Tư Mã Không cười, một nụ cười chua chát.

"Hay là vì ngươi sợ?

Sợ rằng nếu ta sống, ngươi sẽ phải đối mặt với sự thật?"

Ngọa Long Thư lùi lại một bước.

"Sự thật gì?"

"Tự ngươi mà biết," Tư Mã Không đáp, bước tới gần.

Mỗi bước chân của hắn đều nặng nề, như thể hắn đang gánh vác cả thế giới.

"Ngươi đã từng hứa với ta rằng chúng ta sẽ cùng nhau phá vỡ vòng lặp.

Ngươi đã từng nói rằng tình yêu có thể cứu rỗi linh hồn.

Nhưng giờ đây, ngươi lại cầm thương đâm vào tim ta.

Tại sao?"

Ngọa Long Thư không đáp.

Hắn chỉ nhìn xuống ngọn thương của mình, với vẻ mặt đầy dằn vặt.

Tư Mã Không nhìn thấy sự yếu đuối trong ánh mắt của hắn.

Đó không phải là sự yếu đuối của một kẻ thù.

Đó là sự yếu đuối của một người bạn.

Một người bạn đã bị thao túng.

Một người bạn đã bị lừa dối.

"Đừng làm vậy," Tư Mã Không nói, giọng nói dịu đi một chút.

"Hãy tỉnh lại, Ngọa Long Thư.

Hãy nhìn ta.

Ta không phải là kẻ thù của ngươi.

Ta là nạn nhân của chính định mệnh.

Và nếu ngươi muốn cứu ta, hãy để ta tự quyết định số phận của mình."

Ngọa Long Thư ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu.

"Ta không thể.

Lệnh đã ra.

Nếu ta không giết ngươi, Kiếm Chủ Vô Không sẽ giết tất cả những người thân của ta.

Bao gồm cả Ngọc Lan."

Tên Ngọc Lan vang lên như một tiếng sét.

Tư Mã Không cứng đờ.

"Ngọc Lan?"

"Cô ấy đang bị giam giữ," Ngọa Long Thư nói, giọng nói run rẩy.

"Kiếm Chủ Vô Không đang dùng cô ấy làm con tin.

Nếu ngươi không tự tử, hắn sẽ giết cô ấy trước mắt ngươi.

Và khi đó, ngươi sẽ thực sự chết.

Chết trong tuyệt vọng."

Tư Mã Không cảm thấy trái tim mình thắt lại.

Hắn nhìn vào bàn tay đen của mình, rồi nhìn vào Ngọa Long Thư.

Hắn hiểu rồi.

Đây không phải là trận chiến giữa thiện và ác.

Đây là trận chiến giữa sự lựa chọn và số phận.

Và hắn đã chọn sai từ lâu rồi.

***

Thay vì ra tay, Tư Mã Không giơ bàn tay phải – bàn tay còn lại của con người – lên cao.

*"Ma Đạo không phải là giết chóc,"* hắn nói, trích lại lời sư phụ một cách mỉa mai.

*"Ma Đạo là sự thống trị."*

Hắn kích hoạt toàn bộ Ma Hồn.

Năng lượng đen kịt tuôn trào từ bàn tay hắn, bao phủ toàn bộ hang động.

Ngọa Long Thư lùi lại, nhưng không thể tránh khỏi.

Năng lượng đó không tấn công cơ thể hắn, mà tấn công ý chí của hắn.

Tư Mã Không không muốn giết Ngọa Long Thư.

Hắn muốn nuốt chửng ý chí của hắn.

Hắn muốn biến Ngọa Long Thư thành một phần của mình.

Một phần của vòng lặp.

"Tư Mã Không!

Ngươi đang làm gì?" Ngọa Long Thư hét lên, cố gắng chống cự.

Nhưng ý chí của hắn đang tan vỡ.

Hắn nhìn thấy những ký ức của mình bị kéo ra, bị bóp méo, bị nhuộm đen.

Hắn nhìn thấy hình ảnh của Ngọc Lan, nhưng khuôn mặt của cô ấy đang biến dạng, trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn.

"Ta đang cứu ngươi," Tư Mã Không nói, giọng nói vang vọng trong đầu Ngọa Long Thư.

"Ta đang giải thoát ngươi khỏi sự kiểm soát của Kiếm Chủ Vô Không.

Bằng cách trở thành một phần của ta, ngươi sẽ tự do.

Ngươi sẽ không còn phải tuân lệnh ai nữa."

Ngọa Long Thư gào thét, nhưng tiếng gào thét của hắn bị nuốt chửng bởi bóng tối.

Hắn ngã xuống, bất động.

Đôi mắt của hắn mở to, nhưng không còn ý thức.

Hắn đã trở thành một cái xác không hồn.

Một công cụ mới trong tay Tư Mã Không.

Tư Mã Không thở dài.

Hắn cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp trong lòng.

Hắn vừa giết chết tri kỷ của mình.

Không phải bằng kiếm, mà bằng ý chí.

Hắn vừa trở thành một con quái vật.

Nhưng hắn không hối hận.

Vì hắn biết rằng, nếu không làm vậy, Ngọc Lan sẽ chết.

Và hắn không thể để điều đó xảy ra.

Hắn cúi xuống, nhặt ngọn thương của Ngọa Long Thư lên.

Cây thương lạnh lẽo, nhưng hắn không cảm thấy lạnh.

Hắn chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Mệt mỏi đến tận cùng.

Hắn nhìn vào bàn tay đen của mình, và mỉm cười.

Một nụ cười đau khổ.

"Ta sẽ đến gặp ngươi, Ngọc Lan," hắn thì thầm.

"Và ta sẽ phá vỡ vòng lặp.

Dù phải trả giá bằng linh hồn của ta."

***

Tư Mã Không đứng trên đỉnh núi Cốt Diệt.

Gió lạnh thổi phất bay tà áo rách nát của hắn.

Dưới chân núi, ngàn vạn binh sĩ của các đại phái Tiên Giới đang hội tụ, chuẩn bị tấn công hang động nơi hắn vừa ở.

Họ không biết hắn đã chết.

Họ không biết hắn đã tái sinh.

Họ chỉ biết rằng, kẻ thù của họ đã trở nên mạnh hơn bao giờ hết.

Hắn nhìn xuống, với ánh mắt lạnh lùng.

Hắn thấy những ngọn cờ bay phấp phới, những thanh kiếm sáng loáng.

Hắn thấy sự hùng mạnh của thế giới này.

Nhưng hắn cũng thấy sự yếu đuối của nó.

Sự yếu đuối của những con người bị kiểm soát bởi định mệnh.

Bỗng nhiên, một tia sáng xanh lóe lên từ phía chân trời.

Một giọng nói vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy.

"Tư Mã Không.

Ngươi đã làm tốt lắm."

Hắn quay lại.

Ngọc Lan đứng đó, với bộ váy trắng tinh khôi, không bị giam cầm, không bị thương tích.

Nhưng đôi mắt của cô ấy...

đôi mắt của cô ấy không còn ánh sáng.

Chúng trống rỗng, như thể cô ấy đã mất đi linh hồn.

"Ngọc Lan?" Tư Mã Không gọi, giọng nói run rẩy.

Cô ấy không đáp.

Cô ấy chỉ bước tới gần, với những bước chân nhẹ nhàng, như thể cô ấy đang lướt trên không trung.

Khi cô ấy đứng trước mặt hắn, cô ấy đưa tay lên, chạm vào má hắn.

Làn da của cô ấy lạnh lẽo, như đá.

"Ta đã phá vỡ vòng lặp," cô ấy nói, giọng nói không cảm xúc.

"Nhưng cái giá phải trả là ta phải trở thành một phần của nó.

Ta không còn là Ngọc Lan nữa.

Định Mệnh."

Tư Mã Không nhìn vào đôi mắt trống rỗng của cô ấy, và cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn nhận ra rằng, hắn đã thua.

Hắn đã nghĩ mình đang phá vỡ vòng lặp, nhưng thực ra, hắn chỉ đang củng cố nó.

Và kẻ thù cuối cùng của hắn, không phải là Kiếm Chủ Vô Không.

Không phải là bản thân hắn.

Mà là chính tình yêu của hắn.

Tình yêu đã biến thành lời nguyền.

Và hắn không thể giết chết nó.

Vì nó là thứ duy nhất còn lại khiến hắn cảm thấy mình còn sống.

Hắn nhìn vào bàn tay đen của mình, rồi nhìn vào Ngọc Lan.

Và trong khoảnh khắc ấy, hắn hiểu ra bí mật lớn nhất của thế giới này.

Ma Giới không phải là nơi của quỷ dữ.

Nó là nơi của những linh hồn bị lạc lối.

hắn là linh hồn lạc lối nhất trong tất cả.

Hắn mỉm cười, một nụ cười đau khổ và tuyệt vọng.

"Vậy thì," hắn nói, giọng nói vang vọng trong gió.

"Hãy để ta dẫn đường cho ngươi.

Hãy để ta đưa ngươi trở về với sự thật.

Dù sự thật đó có đau đớn đến nhường nào."

Ngọc Lan gật đầu.

Và cùng nhau, họ bước xuống núi, hướng về phía ngàn vạn binh sĩ đang chờ đợi.

Hướng về phía cuộc chiến cuối cùng.

Hướng về phía cái chết thật sự.

Hoặc là sự tái sinh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập