Chương 17
Những tia máu bắn ra từ xác địch thủ lơ lửng trong không trung, lấp lánh như những viên kim cương đỏ thẫm dưới ánh trăng nhợt nhạt.
Tiếng gầm thét của quái thú Ma Giới bị cắt ngang, trở thành những dải sóng âm tĩnh lặng, treo lơ lửng như những sợi tơ nhện vô hình.
Đây là "Giây Phút Vĩnh Cửu", trạng thái mà chỉ những ai đứng trên bờ vực của cái chết mới có thể chạm tới.
Đối với Tư Mã Không, nhịp tim chậm lại đến mức mỗi nhịp đập là một trận động đất rung chuyển linh hồn.
Hắn nhìn thấy từng phân tử bụi bay lơ lửng, từng sợi tóc của kẻ thù đối diện cứng đờ trong tư thế kinh hoàng cuối cùng.
Thế giới này đã biến thành một bức tranh tĩnh, trừ chính hắn.
Hắn bước đi.
Mỗi bước chân đặt xuống đất đều tạo ra những gợn sóng năng lượng, phá vỡ sự im ắng chết chóc.
Vẻ mặt hắn lạnh băng, không một chút cảm xúc lộ ra, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt, nỗi sợ hãi đang cuộn xoáy như một cơn lốc xoáy.
Hắn không sợ chết.
Hắn sợ sự tồn tại vô nghĩa này.
Hắn sợ rằng dù có giết bao nhiêu kẻ thù, hắn vẫn mãi là một linh hồn lạc lối, bị mắc kẹt trong vòng lặp thời gian tàn khốc.
Bóng hình sư phụ, Lâm Vân Sơn, hiện ra phía sau lưng hắn.
Không phải là con người thật, mà là một ảo ảnh ký ức, mờ ảo và đau thương.
"Ngươi vẫn chưa hiểu," giọng nói của sư phụ vang lên, không phải từ không khí, mà trực tiếp từ trong đầu hắn, lạnh lẽo như thép.
"Thời gian không phải là kẻ thù.
Định mệnh mới là." Tư Mã Không siết chặt cán kiếm.
Lưỡi kiếm run rẩy, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự xung đột nội tâm dữ dội.
Hắn muốn quay lại, muốn hét lên, muốn phá vỡ bức tường vô hình này.
Nhưng hắn không thể.
Hắn đã từng cố gắng, và kết quả là sự hủy diệt.
Giờ đây, hắn chỉ còn cách tiến về phía trước, dù phía trước là vực thẳm.
Những tia máu lơ lửng dần dần tụ lại, hình thành nên những ký tự cổ xưa, rực rỡ và đáng sợ.
Đó là lời nguyền.
Lời nguyền của chính tương lai hắn.
Thời gian bắt đầu chảy chậm hơn, nhưng vẫn di chuyển.
Những giọt máu lơ lửng bắt đầu rơi xuống, tạo thành những vũng nhỏ trên nền đá, vang lên tiếng "tách" nhẹ nhàng như những chiếc đồng hồ đếm ngược.
Tư Mã Không bước tiếp, vượt qua hàng rào xác chết của những Ma Tướng.
Hắn nhận thấy một điều kỳ lạ: tất cả những con quái vật này đều chết vì một vết thương duy nhất – một đường kiếm mỏng như sợi tóc, cắt ngang qua tim, không để lại một giọt máu nào chảy ra ngoài ngay lập tức.
Đó là kỹ năng "Huyết Luyện", lối tu luyện cấm địa mà sư phụ hắn từng cảnh báo là con đường dẫn đến địa ngục.
Hắn cúi xuống, chạm tay vào vết thương trên ngực một con Ma Tướng.
Da thịt lạnh ngắt, cứng đờ như đá.
Không có sự sống sót, không có đau đớn, chỉ có sự chấm dứt tuyệt đối.
"Tại sao?" hắn tự hỏi, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn trong không gian tĩnh lặng.
Tại sao những kẻ thù này lại chết một cách hoàn hảo đến vậy?
Không phải do hắn.
Hắn chưa từng chạm kiếm vào chúng.
Hắn nhìn lại bàn tay mình.
Đôi tay gầy guộc, run rẩy, phủ đầy bụi máu khô.
Hắn nhớ lại những đêm dài thức trắng, luyện tập kiếm pháp trong tuyết rơi.
Hắn nhớ lại mùi hương hoa lan nhẹ nhàng của Ngọc Lan, mùi hương mà giờ đây đã trở thành mùi của sự chết chóc.
"Huyết Luyện" không chỉ là kỹ năng chiến đấu.
Nó là sự hy sinh.
Hy sinh cảm xúc, hy sinh ký ức, để đổi lấy sức mạnh tuyệt đối.
Nhưng cái giá phải trả là gì?
Hắn nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Ngọc Lan trong ký ức.
Đôi mắt không còn ánh sáng, không còn tình yêu, chỉ còn là sự tuân thủ mù quáng.
Nàng đã trở thành một phần của định mệnh, một con rối trong bàn tay của kẻ thù vô hình.
Hắn cũng đang dần trở thành như vậy.
Mỗi vết kiếm hắn chém ra đều mang theo một phần linh hồn của chính mình.
Hắn đang rèn xương cốt bằng máu, nhưng linh hồn thì đang tan rã.
Hắn đứng dậy, bước tiếp.
Những vũng máu dưới chân hắn như những cái miệng hố đen, muốn nuốt chửng hắn.
Hắn không sợ.
Hắn cần sự thật.
Dù sự thật đó có đau đớn đến nhường nào.
Bóng tối bao trùm lấy hai người.
Từ trong những vũng máu, những bóng hình đen kịt bắt đầu hình thành.
Đó không phải là quái thú Ma Giới, mà là "Ả Ảnh Ma Tâm" – những ký ức đau khổ nhất của Tư Mã Không được hóa thành thực thể.
Chúng không tấn công bằng lực lượng vật lý, mà bằng những lời thì thầm đầy độc hại.
"Ngươi là kẻ yếu đuối," một giọng nói vang lên, giống hệt giọng của chính hắn.
"Ngươi không thể bảo vệ ai cả." "Ngươi đã giết sư phụ ngươi," giọng nói thứ hai vang lên, lạnh lẽo như băng.
"Ngươi là kẻ phản bội." "Ngươi đã bỏ rơi Ngọc Lan," giọng nói thứ ba thì thầm, đầy sự căm thù.
Tư Mã Không nhắm mắt lại.
Những ký ức ập đến như một cơn lũ.
Cảnh tượng sư phụ hắn nằm trên mặt đất, máu chảy ròng ròng.
Cảnh tượng Ngọc Lan nhìn hắn với ánh mắt tuyệt vọng.
Cảnh tượng hắn đứng một mình giữa sa mạc thời gian, không biết mình là ai.
Những Ả Ảnh Ma Tâm tiến lại gần, bàn tay đen kịt chạm vào da thịt hắn.
Không phải đau đớn về thể xác, mà là sự xé nát linh hồn.
Hắn quỳ xuống, hai tay ôm đầu, gầm lên trong đau đớn.
Nhưng rồi, hắn đứng dậy.
Đôi mắt hắn mở ra, đỏ ngầu, tràn đầy sát khí.
"Nếu đây là ký ức của ta," hắn nói, giọng nói vang vọng, xuyên thấu qua bóng tối.
"Thì ta sẽ xóa sạch nó." Hắn vung kiếm.
Lưỡi kiếm sáng rực, cắt ngang qua không gian.
Những Ả Ảnh Ma Tâm vỡ tan thành những mảnh vỡ nhỏ, biến mất vào hư không.
Nhưng ở trung tâm đám ả ảnh, một bóng dáng nữ tính hiện ra.
Đó là Ngọc Lan.
Nàng mặc bộ váy trắng tinh khôi, nhưng lần này, trên tay nàng cầm một thanh kiếm đen kịt.
Đôi mắt nàng trống rỗng, nhưng miệng nàng mỉm cười.
Một nụ cười đau khổ và tuyệt vọng.
"Tư Mã Không," nàng nói, giọng nói vang vọng như từ xa thẳm.
"Ngươi không thể giết chết tình yêu.
Nó là thứ duy nhất còn lại khiến ngươi cảm thấy mình còn sống." Tư Mã Không nhìn vào thanh kiếm trong tay nàng.
Hắn nhận ra rằng, thanh kiếm đó chính là thanh kiếm hắn đã tặng cho nàng năm xưa.
Thanh kiếm mà hắn đã rèn bằng máu và nước mắt của chính mình.
Hắn run rẩy.
Hắn không thể hạ kiếm.
Hắn không thể giết chết người hắn yêu nhất.
Nhưng hắn cũng không thể tha.
Vì nàng đã trở thành kẻ thù cuối cùng của hắn.
Kẻ thù mà hắn không thể đánh bại, vì đánh bại nàng là đánh bại chính linh hồn của hắn.
Thay vì tấn công ả ảnh Thanh Lam, Tư Mã Không vung kiếm về phía...
chính cơ thể hắn.
"Điên rồi sao?" Lâm Vân Sơn hét lên, lần đầu tiên trong "Giây Phút Vĩnh Cửu", thời gian bắt đầu rung lắc.
Tư Mã Không không nghe thấy.
Hắn đâm kiếm vào tim mình.
Nhưng không phải để tự sát, mà để kích hoạt khả năng "Huyết Luyện" ở mức độ cao nhất.
Máu hắn chảy ra, nhưng không rơi xuống đất.
Nó bay lên, bao quanh cơ thể hắn, tạo thành một lớp giáp máu đỏ thẫm.
Một cơn đau dữ dội xé toạc thân xác, như thể mỗi tế bào trong cơ thể hắn đang bị đốt cháy.
Nhưng hắn không hét lên.
Hắn cắn chặt răng, nghiến răng đến mức răng vỡ vụn.
Hắn cần sự đau đớn này.
Hắn cần nó để tỉnh táo.
Để nhận ra sự thật.
Lớp giáp máu dần dần cứng lại, biến thành một bộ giáp xương đen kịt, bao phủ toàn thân hắn.
Đây là "Kiếm Tu Rèn Xương".
Lối tu luyện mà sư phụ hắn đã giấu kín.
Lối tu luyện mà chỉ những ai sẵn sàng hy sinh tất cả, kể cả mạng sống, mới có thể đạt được.
Tư Mã Không bước về phía Ngọc Lan.
Mỗi bước chân đều nặng nề, như thể hắn đang mang trên vai cả thế giới.
Ngọc Lan không di chuyển.
Nàng chỉ đứng đó, nhìn hắn với ánh mắt trống rỗng.
"Ngươi không thể làm được," nàng nói.
"Định mệnh đã được viết sẵn." "Định mệnh?" Tư Mã Không cười, một nụ cười khinh miệt.
"Định mệnh là thứ mà kẻ yếu đuối tạo ra để biện minh cho sự thất bại của mình." Hắn vung kiếm.
Lưỡi kiếm sáng rực, cắt ngang qua không gian, hướng thẳng vào tim Ngọc Lan.
Nhưng ngay trước khi lưỡi kiếm chạm vào da thịt nàng, thời gian dừng lại một lần nữa.
Một bóng hình khác xuất hiện.
Một bóng hình nam tính, mặc áo choàng đen, mặt nạ bạc che khuất khuôn mặt.
Đó là Kiếm Chủ Vô Không.
Hắn đứng giữa hai người, tay cầm một thanh kiếm trong suốt như thủy tinh.
"Ngươi không thể giết cô ấy," Vô Không nói, giọng nói lạnh lùng, không cảm xúc.
"Vì cô ấy là chìa khóa để phá vỡ vòng lặp.
Nếu ngươi giết cô ấy, vòng lặp sẽ tiếp tục mãi mãi." Tư Mã Không dừng lại.
Hắn nhìn vào Vô Không, rồi nhìn vào Ngọc Lan.
Hắn nhận ra rằng, mình đã bị mắc kẹt trong một trò chơi mà kẻ thắng duy nhất là Định Mệnh.
Và hắn không muốn thua.
Không bao giờ.
Tư Mã Không đứng đó, thở hổn hển.
Trên tay hắn, thanh kiếm cũ kỹ của Lâm Vân Sơn rơi xuống đất, tan thành bụi.
Một cuốn sổ tay bằng da thú, cũ kỹ và rách nát, rơi từ không trung xuống chân hắn.
Hắn nhặt lên.
Trang đầu tiên ghi chép bằng nét chữ rồng bay phượng múa, nhưng mực đã phai màu: *"Gửi Tư Mã Không.
Nếu ngươi đang đọc những dòng này, nghĩa là ngươi đã bước qua ranh giới của sự chết.
Ngươi nghĩ mình đang chiến đấu để phá vỡ định mệnh.
Nhưng sự thật là, ngươi đang xây dựng nó.
Ta là ngươi.
Ta là phiên bản tương lai của ngươi.
Ta đã quay ngược thời gian để ngăn chặn thảm họa.
Nhưng ta đã thất bại.
Và giờ đây, ngươi phải đối mặt với lựa chọn cuối cùng.
Giết chết Ngọc Lan, để phá vỡ vòng lặp, và biến mất khỏi thế giới này.
Hoặc tha cho nàng, và mãi mãi mắc kẹt trong địa ngục của ký ức.
Không có con đường thứ ba.
Hãy chọn đi, người bạn thân yêu nhất của chính mình."* Tư Mã Không nhìn vào trang giấy, tay run rẩy.
Những lời chữ như những con dao nhỏ, cắt xé linh hồn hắn.
Hắn nhìn lên.
Ngọc Lan vẫn đứng đó, ánh mắt trống rỗng.
Vô Không vẫn đứng đó, lạnh lùng và bất động.
Và trong khoảnh khắc ấy, hắn hiểu ra.
Kẻ thù cuối cùng của hắn không phải là Vô Không.
Không phải là Định Mệnh.
Mà là chính hắn.
Phiên bản tương lai của hắn.
Kẻ đã tạo ra lời nguyền này để bảo vệ hắn, nhưng lại đẩy hắn vào vực thẳm.
Hắn đóng cuốn sổ lại, bỏ vào túi áo.
Hắn nhìn vào Ngọc Lan.
Và lần đầu tiên, hắn thấy một giọt nước mắt rơi xuống từ đôi mắt trống rỗng của nàng.
Một giọt nước mắt duy nhất.
Nó rơi xuống, chạm vào mặt đất, và tạo ra một âm thanh vang vọng, như tiếng chuông cảnh tỉnh.
"Ta đã chọn," hắn nói, giọng nói vang vọng trong gió.
"Ta sẽ không giết ngươi.
Và ta sẽ không tha cho ngươi." Hắn vung kiếm lên, nhưng lần này, không phải hướng về Ngọc Lan, mà hướng về chính không gian xung quanh.
Lưỡi kiếm sáng rực, cắt ngang qua thời gian.
Và thế giới bắt đầu vỡ vụn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận