Chương 18
Không phải sự tĩnh lặng của một đêm đông sâu thẳm, mà là sự vắng lặng tuyệt đối của chân không.
Tiếng gió rít gào bên ngoài thung lũng Lâm Vân Sơn, tiếng bước chân nặng nề của Vô Không, thậm chí cả nhịp đập dồn dập của trái tim Ngọc Lan – tất cả đều bị cắt đứt.
Hắn cảm nhận được từng giọt máu bắn ra từ vết thương trên ngực mình.
Chúng không rơi xuống đất.
Chúng lơ lửng trong không khí, đông đặc lại như những viên ruby đỏ thẫm, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của trăng khuyết.
Tư Mã Không cố gắng hít thở, nhưng phổi hắn không còn co giãn.
Tim hắn đã ngừng đập.
Đây chính là "Giây Phút Vĩnh Cửu".
Quy luật tàn khốc nhất của Ma Giới: khi sinh mệnh chạm đáy, thời gian giãn nở vô hạn.
Đối với kẻ sắp chết, một giây trở thành một thế kỷ.
Hắn đứng giữa đống đổ nát của hiện thực, nhìn thấy từng phân tử bụi bay lơ lửng, từng sợi tóc của Ngọc Lan rung động chậm chạp như những dải lụa trong dòng chảy của nước thủy tinh.
Hắn không sợ hãi.
Hắn đã quen với cái chết từ lâu.
Nhưng lần này, cái chết không mang lại giải thoát.
Nó chỉ mang lại sự minh mẫn đáng sợ.
Trong không gian đóng băng này, Tư Mã Không nhìn thấy bóng dáng của chính mình.
Không phải hình ảnh phản chiếu trong gương, mà là một thực thể khác, đứng ở phía sau hắn, với đôi mắt đen kịt như vực thẳm.
"Ngươi đến đây làm gì?" Tư Mã Không hỏi, giọng nói vang lên trong đầu hắn, khô khốc như tiếng sỏi va vào nhau.
Bóng dáng kia không đáp.
Hắn chỉ đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai Tư Mã Không.
Một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể hắn.
Không phải đau đớn thể xác, mà là nỗi đau của ký ức bị ép buộc quay lại.
Hắn nhớ ra.
Hắn nhớ ra tất cả.
Kẻ giết hắn lần đầu không phải sư phụ.
Không phải Vô Không.
Mà là chính hắn.
Phiên bản tương lai của hắn – Ma Giới Đế Quân – đã quay ngược dòng thời gian, đâm xuyên qua trái tim hắn trong quá khứ để ngăn chặn thảm họa lớn hơn.
Nhưng hành động đó đã tạo ra vòng lặp.
Hắn chết để sống.
Hắn sống để chết.
Và hắn đang xây dựng lại định mệnh mà hắn cố gắng phá vỡ.
"Ngươi là tôi," Tư Mã Không thì thầm, một nụ cười méo mó hiện lên trên khuôn mặt tái nhợt.
"Và ngươi cũng là kẻ thù cuối cùng của tôi."
Bóng dáng kia gật đầu, rồi tan biến vào hư vô, để lại một cảm giác lạnh giá xuyên thấu tủy xương.
Tư Mã Không nhắm mắt lại, tập trung vào luồng khí trong cơ thể.
Dù tim đã ngừng đập, ý thức của hắn vẫn sáng tỏ như ngọn đuốc giữa biển đêm.
Hắn bắt đầu vận công.
Không phải để chữa lành.
Mà để rèn xương.
Hắn cần một cơ thể đủ mạnh để chịu đựng sự giãn nở của thời gian.
Hắn cần một ý chí đủ lạnh lùng để cắt đứt sợi dây liên kết với quá khứ và tương lai.
***
Tiếng chuông cảnh tỉnh vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh lặng.
Tư Mã Không mở mắt.
Không khí lao vào phổi hắn như những lưỡi dao sắc bén, đốt cháy phế nang.
Hắn quỳ sụp xuống, khạc ra một ngụm máu đen.
Máu rơi xuống đất, tạo thành một vệt nhỏ, rồi tan biến vào bùn đất.
Thời gian đã trôi qua.
Chỉ một giây?
Hay một trăm năm?
Hắn không biết.
Trong thế giới của kẻ sắp chết, khái niệm thời gian là vô nghĩa.
Ngọc Lan vẫn đứng đó.
Ánh mắt nàng vẫn trống rỗng, nhưng khóe môi hơi run rẩy.
Vô Không đứng xa hơn một chút, tay đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt sắc lạnh như băng.
"Ngươi đã chết," Vô Không nói, giọng không chút cảm xúc.
"Tại sao ngươi vẫn còn đứng đó?"
Tư Mã Không chậm rãi đứng dậy.
Cơ thể hắn run rẩy, nhưng đôi mắt hắn thì tĩnh lặng như hồ nước đóng băng.
Hắn nhìn vào Vô Không, rồi nhìn vào Ngọc Lan.
"Vì tôi chưa sẵn sàng rời đi," hắn đáp, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian hẹp.
"Và vì tôi đã tìm thấy câu trả lời."
Vô Không nhíu mày.
"Câu trả lời cho điều gì?"
"Cho lý do tại sao đau khổ tồn tại," Tư Mã Không nói.
"Ngươi muốn loại bỏ đau khổ bằng cách loại bỏ cảm xúc.
Ngươi nghĩ đó là cứu rỗi.
Nhưng ngươi đã sai.
Đau khổ không phải là kẻ thù.
Nó là nhiên liệu.
Không có đau khổ, không có ý chí.
Không có ý chí, không có sự tồn tại."
Vô Không冷笑 một tiếng.
"Lời nói sáo rỗng của kẻ yếu đuối.
Cảm xúc là nguồn gốc của tội ác.
Giận dữ dẫn đến giết chóc.
Tham lam dẫn đến chiến tranh.
Sợ hãi dẫn đến nô dịch.
Loại bỏ chúng, và thế giới sẽ hoàn hảo."
"Thế giới hoàn hảo là một ngôi mộ," Tư Mã Không đáp.
"Và ngươi đang xây dựng nó."
Vô Không không đáp.
Hắn vung kiếm.
Thanh kiếm của Vô Không không phát ra âm thanh.
Nó cắt qua không khí, để lại một đường thẳng màu trắng, sáng chói như tia sét.
Đó là kiếm ý của hắn – "Vô Cảm".
Một kiếm pháp loại bỏ mọi tạp niệm, chỉ còn lại sự chính xác tuyệt đối.
Tư Mã Không không né tránh.
Hắn đứng im, nhìn lưỡi kiếm lao tới.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn nhớ lại cuốn sổ tay.
Lời nhắn của chính mình.
*"Giết chết Ngọc Lan, để phá vỡ vòng lặp.
Hoặc tha cho nàng, và mãi mãi mắc kẹt trong địa ngục của ký ức."*
Hắn đã chọn con đường thứ ba.
Hắn sẽ không giết Ngọc Lan.
Hắn cũng sẽ không tha cho nàng.
Hắn sẽ cắt đứt mối liên kết giữa họ.
Cắt đứt vòng lặp.
Cắt đứt định mệnh.
Và để làm điều đó, hắn cần một thanh kiếm mới.
Không phải bằng kim loại.
Mà bằng xương cốt và ý chí.
Hắn nhắm mắt lại, và trong tâm trí hắn, một thanh kiếm đang được rèn.
**
Khi bụi mù tan đi, cả hai vẫn còn đứng đó.
Vô Không lùi lại ba bước, ngực phập phồng.
Trên tay hắn, thanh kiếm đã xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Tư Mã Không đứng nguyên tại chỗ, nhưng cơ thể hắn đã suy sụp.
Thanh kiếm xương trong tay hắn đã tan rã, trở lại thành những mảnh xương nhỏ rơi xuống đất.
Hắn khạc ra một ngụm máu lớn, nhuộm đỏ vạt áo trắng.
"Ngươi đã thắng," Vô Không nói, giọng đầy bất tin.
"Nhưng ngươi đã trả giá thế nào?"
"Tôi đã trả giá bằng mạng sống của mình," Tư Mã Không cười, một nụ cười đau đớn nhưng tự hào.
"Và đó là thứ duy nhất tôi có."
Vô Không nhìn hắn, ánh mắt phức tạp.
Có sự kính trọng.
Có sự giận dữ.
Và có cả sự sợ hãi.
"Ngươi không hiểu," Vô Không nói.
"Ngươi nghĩ mình đang phá vỡ vòng lặp.
Nhưng ngươi chỉ đang củng cố nó.
Mỗi lần ngươi chiến đấu, mỗi lần ngươi chịu đau khổ, ngươi đang cung cấp năng lượng cho vòng lặp.
Ngươi là nhiên liệu cho chính địa ngục của mình."
Tư Mã Không im lặng.
Hắn biết Vô Không nói đúng.
Hắn cảm nhận được dòng năng lượng đen kịt đang chảy từ cơ thể hắn, vào lòng đất, vào không gian, vào chính vòng lặp thời gian.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Nếu hắn dừng lại, hắn sẽ chấp nhận số phận.
Và hắn không bao giờ chấp nhận số phận.
"Thì cứ để tôi là nhiên liệu," hắn nói.
"Nhưng tôi sẽ quyết định cách cháy."
Hắn nhìn về phía Ngọc Lan.
Nàng vẫn đứng đó, ánh mắt trống rỗng, nhưng môi nàng đang cử động, như thể đang nói điều gì đó mà không có âm thanh.
*Hãy quên tôi đi.*
Tư Mã Không hiểu.
Hắn hiểu tất cả.
Nàng đang cố gắng phá vỡ vòng lặp bằng cách hy sinh ký ức của chính mình.
Nếu nàng quên hắn, mối liên kết sẽ bị đứt.
Và vòng lặp sẽ sụp đổ.
Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc nàng sẽ biến mất.
Vì nàng là một phần của vòng lặp.
Không có vòng lặp, không có Ngọc Lan.
Tư Mã Không bước về phía nàng.
Mỗi bước chân đều nặng trĩu như mang theo cả thế giới.
"Ngọc Lan," hắn gọi tên nàng, giọng nói run rẩy.
Nàng nhìn hắn, đôi mắt trống rỗng dần dần hiện lên một chút cảm xúc.
Sự tiếc nuối.
Và tình yêu.
"Đừng," nàng nói, giọng nhẹ nhàng như gió.
"Đừng lại gần."
"Tôi không thể để ngươi làm điều đó," Tư Mã Không nói.
"Tôi sẽ không để ngươi biến mất."
"Ngươi không có lựa chọn," nàng đáp.
"Đây là định mệnh."
"Định mệnh là thứ do kẻ yếu đuối tạo ra," Tư Mã Không nói.
"Và tôi không yếu."
Hắn đưa tay ra, chạm vào mặt nàng.
Làn da nàng lạnh như băng.
Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ đang chảy từ tay hắn vào người nàng.
Không phải để chữa lành.
Mà để chuyển giao.
Hắn đang chuyển giao nỗi đau.
Mọi nỗi đau, mọi ký ức, mọi gánh nặng của vòng lặp, hắn đang dồn vào cơ thể mình.
Để nàng nhẹ nhàng.
Để nàng tự do.
"Ngươi đang làm gì?" Vô Không hỏi, giọng đầy hoảng sợ.
"Ngươi sẽ tự hủy!"
"Đúng," Tư Mã Không đáp.
"Và đó là cách tôi phá vỡ nó."
Cơ thể hắn bắt đầu nứt ra.
Những vết nứt màu đen lan rộng trên da thịt, lộ ra ánh sáng trắng bên trong.
Hắn đang tan rã.
Không phải chết.
Mà là giải thể.
Ngọc Lan hét lên, cố gắng kéo tay hắn lại.
Nhưng hắn quá mạnh.
Mạnh hơn bất kỳ sức mạnh vật lý nào.
"Quên tôi đi," hắn nói với nàng, giọng nói vang vọng trong không gian.
"Quên tất cả.
Sống một cuộc đời bình thường.
Một cuộc đời không có tôi.
Không có kiếm.
Không có đau khổ."
Nàng khóc.
Nước mắt nàng rơi xuống, chạm vào tay hắn, và tạo ra một âm thanh vang vọng, như tiếng chuông cảnh tỉnh.
"Tư Mã Không..." nàng gọi tên hắn, giọng nói vỡ vụn.
Hắn mỉm cười.
Một nụ cười dịu dàng, khác hẳn với vẻ lạnh lùng tàn nhẫn của hắn.
"Tạm biệt, Ngọc Lan."
Và rồi, hắn tan biến.
Không còn gì cả.
Chỉ còn lại một khoảng không gian trống rỗng, và tiếng gió rít gào.
Vô Không đứng đó, nhìn vào khoảng không, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Hắn không hiểu.
Hắn đã tính toán mọi thứ, nhưng hắn không tính đến sự hy sinh.
Ngọc Lan đứng đó, tay vẫn dang ra, như thể đang ôm lấy hư vô.
Nước mắt vẫn chảy.
Nhưng trong đôi mắt trống rỗng của nàng, một tia sáng nhỏ bé đang thắp lên.
Một tia hy vọng.
Và trong khoảnh khắc ấy, vòng lặp thời gian rung chuyển.
***
Thế giới bắt đầu quay lại.
Màu sắc trở về.
Âm thanh trở về.
Gió thổi qua thung lũng, mang theo mùi hương của hoa cỏ và mùi máu tanh.
Ngọc Lan nhìn xuống tay mình.
Không còn gì cả.
Tư Mã Không đã biến mất.
Nhưng trong lòng nàng, một cảm giác lạ lùng đang lan tỏa.
Không phải nỗi buồn.
Mà là sự nhẹ nhõm.
Hắn đã làm được.
Hắn đã phá vỡ vòng lặp.
Bằng cách hy sinh chính mình, hắn đã cắt đứt mối liên kết.
Hắn có thực sự biến mất?
Hay hắn chỉ đang chờ đợi ở một nơi khác?
Ở một thời điểm khác?
Ngọc Lan nhìn lên bầu trời.
Đám mây trôi qua, che khuất ánh nắng.
Và trong khoảnh khắc ấy, nàng thấy một bóng dáng quen thuộc.
Bóng dáng của Tư Mã Không.
Đứng trên đỉnh núi xa xa, nhìn về phía nàng.
Và hắn mỉm cười.
Không phải nụ cười dịu dàng.
Mà là nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy bí ẩn.
Và trong tay hắn, một thanh kiếm mới.
Một thanh kiếm màu đen, tối như đêm tối.
Ngọc Lan hít thở mạnh.
Trái tim nàng đập nhanh.
Vòng lặp chưa kết thúc.
Nó chỉ mới bắt đầu.
Và kẻ thù cuối cùng của nàng, không phải là Vô Không.
Không phải là Định Mệnh.
Mà là chính Tư Mã Không.
Người yêu của nàng.
Và cũng là Ma Giới Đế Quân.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận