Chương 19
Trong khoảnh khắc này, thính giác của hắn đã tắt ngấm, nhường chỗ cho một sự rung động dữ dội, thô bạo, trực tiếp cào xé lên vỏ não.
Không phải âm thanh, mà là ý chí.
Một ý chí đen tối, dính dáng đến mùi máu tanh và sự thối rữa của ngàn năm u mê.
*“Giết hắn...
là ngu ngốc.”*
Từ ngữ không bay trong không khí, mà bị ép vào từng tế bào thần kinh của Tư Mã Không, nặng nề như những tảng đá granite.
Hắn cố gắng nhíu mày, nhưng cơ mặt hắn đã tê liệt.
Chỉ có ý thức còn tỉnh táo, trôi nổi trong đại dương thời gian giãn nở.
*“Kiếm của hắn...
là của ta.”*
Hắc Lang không cần chạm vào thanh kiếm.
Hắn đang hấp thụ nó.
Không phải vật chất, mà là bản chất.
Là những năm tháng tu luyện khổ ải, là những vết nứt trên xương cốt, là nỗi đau tủy tủy mà Tư Mã Không đã rèn giũa thành kiếm ý.
Trong thế giới nơi thời gian tỉ lệ nghịch với sinh mệnh còn lại, một giây đồng nghĩa với một thế kỷ.
Tư Mã Không nhìn thấy bụi máu bắn ra từ vết thương trên ngực mình, từng giọt lơ lửng, phản chiếu ánh mắt khát máu của Hắc Lang.
Mỗi giọt máu là một ký ức.
Mỗi ký ức là một đòn đánh.
*“Nhưng linh hồn hắn...
sẽ là nô lệ của ta.”*
Hắc Lang cười.
Tiếng cười đó kéo dài vô tận, biến dạng thành tiếng rít của gió qua khe núi.
Hắn bước tới.
Bàn tay gầy guộc, đen sì như than cháy, vươn ra chạm vào trán Tư Mã Không.
Tư Mã Không không thể lùi.
Cơ thể hắn đang chết dần, nhưng ý thức lại bị kéo dài ra đến mức vô hạn.
Hắn cảm nhận được sự xâm nhập.
Không phải pháp thuật, mà là sự đồng hóa.
Hắc Lang muốn nuốt chửng cả quá khứ lẫn hiện tại của hắn.
Tư Mã Không nhìn xuống bàn chân mình.
Đôi giày da cũ kỹ đang dần tan biến, hòa vào mặt đất đá xám.
Hắn nhớ lại ngày đầu tiên cầm kiếm.
Không phải vì vinh quang, mà vì sợ hãi.
Sợ hãi cái chết.
Sợ hãi sự vô nghĩa.
Và giờ, cái chết đang đứng trước mặt, mỉm cười, mời hắn bước vào vĩnh cửu của sự nô lệ.
“Không,” Tư Mã Không nghĩ.
Không phải bằng lời nói, mà bằng một ý định sắt đá.
“Ta không cần vĩnh cửu.
Ta cần sự kết thúc.”
Hắc Lang dừng lại.
Hắn cảm nhận được sự kháng cự yếu ớt nhưng dai dẳng đó.
Hắn nghiêng đầu, đôi mắt đỏ ngầu như huyết cầu.
Trong Ma Giới, không có gì kết thúc.
Mọi thứ chỉ lặp lại.
Đau khổ lặp lại.
Chết chóc lặp lại.
Và ngươi, Tư Mã Không, ngươi sẽ là vòng lặp mới nhất của ta.”
Tư Mã Không không đáp.
Hắn tập trung vào nhịp đập của trái tim mình.
thump...* Mỗi nhịp đập chậm lại, kéo dài khoảng thời gian giữa các cú đập ra xa hơn.
Trong khoảng trống đó, hắn nhìn thấy cấu trúc của thế giới.
Khi ý thức mở rộng vượt ra khỏi giới hạn của cơ thể đang phân rã, Tư Mã Không nhận ra sự thật kinh hoàng về Ma Giới.
Quy luật “Thời Gian Tương Đối” không phải là một hiện tượng vật lý ngẫu nhiên.
Nó là một cơ chế phòng thủ.
Một bức tường lửa.
Hắn nhìn thấy những sợi dây ánh sáng mờ nhạt nối liền các sinh linh.
Những ai còn nhiều thời gian sống, sợi dây căng thẳng, nhanh nhẹn, di chuyển trong dòng chảy bình thường.
Nhưng những ai sắp chết, sợi dây đó giãn ra, kéo dài, tạo ra những bọng thời gian khổng lồ.
Ma Giới không phải là một nơi để sống.
Nó là một nhà tù dành cho những linh hồn chưa hoàn thành bài học.
Kiếm Chủ Vô Không, kẻ thù vĩ đại nhất, kẻ muốn loại bỏ cảm xúc để chấm dứt đau khổ, thực chất đã hiểu sai bản chất của thế giới này.
Vô Không nghĩ rằng bằng cách biến con người thành máy móc, hắn sẽ phá vỡ vòng lặp.
Nhưng Tư Mã Không thấy rõ hơn.
Vòng lặp không nằm ở cảm xúc.
Nó nằm ở sự từ chối chấp nhận cái chết.
Mỗi khi một cao thủ Ma Đạo đạt đến cảnh giới đỉnh cao, họ không muốn chết.
Họ tìm cách kéo dài sinh mệnh, tạo ra những “Giây Phút Vĩnh Cửu” để tiếp tục tu luyện, tiếp tục tích lũy sức mạnh.
Nhưng mỗi lần họ làm vậy, họ đang làm chậm dòng thời gian của chính mình, khiến họ tách rời khỏi thực tại, trở thành những bóng ma trong quá khứ của chính mình.
Hắc Lang không phải là kẻ thù.
Hắn là một sản phẩm phụ.
Một linh hồn đã từ chối chết quá nhiều lần, đến mức bị dòng thời gian nghiền nát, trở thành một khối u trong cơ thể của Ma Giới.
Hắn hấp thụ nỗi đau của người khác không phải vì ác, mà vì hắn đói.
Đói khát sự tồn tại.
Đói khát cảm giác còn sống, dù đó là sự sống giả tạo của kẻ khác.
Tư Mã Không nhìn Hắc Lang với ánh mắt của một bác sĩ nhìn một khối u ung thư.
Không thù hận.
Chỉ có sự thương hại lạnh lùng.
Và trong sự thương hại đó, là sự quyết tâm tuyệt đối.
“Ngươi không hiểu,” Tư Mã Không thầm nghĩ, dù giọng nói không vang lên.
“Đau khổ không phải là kẻ thù.
Sự từ chối đau khổ mới là.”
Bỗng nhiên, giữa dòng chảy thời gian giãn nở, một hình ảnh xuất hiện.
Không phải từ ký ức, mà từ hiện tại.
Hoặc có lẽ là từ một tương lai chưa xảy ra.
Nàng đứng đó, trong bộ y phục trắng tinh khiết, bị nhuốm đỏ bởi máu của những kẻ đã ngã xuống trước mặt nàng.
Nhưng khác với những lần trước, lần này, trên khuôn mặt thanh tú của nàng không có nước mắt.
Không có sự hoảng loạn.
Chỉ có một sự bình thản đáng sợ.
Một sự bình thản của người đã chấp nhận số phận.
Nàng nhìn thẳng vào Tư Mã Không.
Dù khoảng cách giữa họ là hàng dặm, dù thời gian đang đóng băng, ánh mắt của họ giao nhau.
Tư Mã Không cảm thấy một cơn đau nhói ở lồng ngực.
Không phải do vết thương.
Mà do sự thật.
Ngọc Lan biết.
Nàng đã luôn biết.
Nàng biết rằng Tư Mã Không không phải là nạn nhân của định mệnh.
Hắn là nguyên nhân.
Hắn là Ma Giới Đế Quân trong một vòng lặp khác.
Hắn là kẻ đã giết chết chính mình để ngăn chặn thảm họa, và chính hành động đó đã tạo ra lỗ hổng thời gian, sinh ra Hắc Lang, sinh ra Vô Không, sinh ra tất cả những đau khổ này.
Và giờ, nàng đang ở đây, không phải để cứu hắn.
Mà để giải phóng hắn.
Bàn tay Ngọc Lan đưa ra, nắm lấy không khí.
Trong tay nàng, không có kiếm.
Chỉ có một đóa hoa trắng, nhỏ bé, mong manh.
Hoa Tử Thuỵ.
Loại hoa chỉ nở trong khoảnh khắc cuối cùng của sự sống.
“Tư Mã Không,” giọng nói của nàng vang lên, không qua tai, mà trực tiếp vào tâm can.
“Hãy chết đi.”
Không phải lời nguyền rủa.
Là một lời mời.
Một lời giải thoát.
Tư Mã Không nhìn đóa hoa.
Hắn nhớ lại lần đầu tiên gặp Ngọc Lan.
Trong một khu vườn nhỏ, giữa chiến trường tàn khốc.
Nàng đang hái hoa.
Hắn đang mài kiếm.
Họ không nói chuyện.
Nhưng trong ánh mắt của nàng, hắn thấy một sự bình yên mà hắn chưa từng có.
“Tại sao?” Tư Mã Không hỏi trong tâm thức.
“Vì tình yêu không thể cứu rỗi linh hồn nếu linh hồn đó từ chối rời đi,” Ngọc Lan đáp.
“Ta đã tìm cách phá vỡ vòng lặp.
Ta đã thử mọi cách.
Nhưng cuối cùng, ta nhận ra, chỉ có một cách duy nhất.
Ngươi phải chết thật sự.
Không phải hy sinh.
Không phải tạm biệt.
Mà là chết.
Không còn gì để trở về.”
Tư Mã Không nhìn Hắc Lang.
Kẻ thù cũ đang cười, tay vẫn đặt trên trán hắn, hấp thụ từng chút sức mạnh còn lại.
Hắc Lang nghĩ rằng hắn đang thắng.
Hắn đang trở thành một phần của Tư Mã Không.
Nhưng Tư Mã Không đang chuẩn bị một món quà khác.
Hắn không đẩy Hắc Lang ra.
Hắn mở rộng tâm trí.
Mở rộng sự chấp nhận.
Hắn chấp nhận cái chết.
Chấp nhận nỗi đau.
Chấp nhận rằng hắn là một kẻ giết người.
Chấp nhận rằng hắn là một kẻ yếu đuối.
Chấp nhận rằng tình yêu của Ngọc Lan là một ảo tưởng đẹp đẽ nhưng vô nghĩa trước quy luật vũ trụ.
Và trong sự chấp nhận đó, là một thứ gì đó khủng khiếp hơn bất kỳ kiếm ý nào.
Đó là sự trống rỗng.
Sự tuyệt vọng thuần khiết.
Sự từ bỏ hoàn toàn ý chí tồn tại.
Hắc Lang giật mình.
Hắn cảm thấy một luồng lạnh giá xâm nhập vào tâm thần.
Không phải từ bên ngoài.
Mà từ bên trong.
Từ chính nguồn năng lượng mà hắn đang hấp thụ.
Hắn đang hấp thụ nỗi đau của Tư Mã Không.
Nhưng nỗi đau này không còn là nỗi đau của một kẻ chiến đấu.
Nó là nỗi đau của một kẻ đã thua cuộc.
Đã đầu hàng.
Và nỗi đau của sự từ bỏ là thứ độc nhất vô nhị.
Nó không thể bị tiêu hóa.
Nó chỉ có thể lan truyền.
đang làm gì?” Hắc Lang gầm lên.
Giọng nói của hắn vỡ vụn.
Cơ thể hắn bắt đầu run rẩy.
Những vết nứt đen xuất hiện trên da thịt hắn.
“Ta đang chết,” Tư Mã Không đáp.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy nhẹ nhõm.
Hắn nhìn Ngọc Lan.
Nàng mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã, nhưng đầy yêu thương.
Nàng luôn hiểu.
Và rồi, Tư Mã Không buông bỏ.
Không phải buông bỏ kiếm.
Mà buông bỏ chính mình.
Cơ thể hắn tan rã.
Không phải thành tro bụi.
Mà thành ánh sáng.
Một ánh sáng trắng xóa, không màu sắc, không nhiệt độ.
Nó lan tỏa ra, chạm vào Hắc Lang.
Hắc Lang hét lên.
Không phải vì đau.
Mà vì sợ hãi.
Hắn sợ sự trống rỗng.
Sợ sự không tồn tại.
Hắn đã dành cả đời để tránh né cái chết, giờ đây, cái chết đang đến với hắn dưới dạng của sự giải thoát mà hắn không thể chịu đựng nổi.
Cơ thể Hắc Lang vỡ vụn.
Không còn máu.
Không còn thịt.
Chỉ còn lại một khoảng không.
Một khoảng không trống rỗng, lạnh lẽo, và im lặng.
Tư Mã Không nhìn thấy mình đang bay lên.
Không phải lên trời.
Mà ra khỏi thế giới.
Ra khỏi Ma Giới.
Ra khỏi vòng lặp.
Hắn nhìn xuống.
Ma Giới đang biến đổi.
Những sợi dây thời gian đang đứt gãy.
Dòng chảy thời gian bắt đầu chảy ngược.
Những kẻ đã chết đang đứng dậy.
Những kẻ còn sống đang khóc.
Và Ngọc Lan...
Ngọc Lan vẫn đứng đó.
Nhưng nàng đang mờ dần.
“Tạm biệt,” nàng nói.
Và rồi, mọi thứ tắt ngấm.
Sự im lặng.
Toàn bộ thế giới Ma Giới dường như đã chết.
Bụi bay lơ lửng.
Máu đông đặc trên không trung.
Hắc Lang không còn nữa.
Tư Mã Không không còn nữa.
Chỉ còn lại khoảng không.
Rồi, một âm thanh vang lên.
*Đinh.*
Như tiếng chuông đồng hồ.
Và đáng sợ.
Tư Mã Không mở mắt.
Hắn đang nằm trên một giường đá lạnh lẽo.
Ánh sáng mờ ảo chiếu qua cửa sổ.
Hắn ngồi dậy.
Cơ thể hắn nguyên vẹn.
Không có vết thương.
Không có đau đớn.
Hắn nhìn xuống tay mình.
Bàn tay trắng nõn.
Không có vết sẹo.
Không có vết chai.
Hắn đứng dậy, bước đến cửa sổ.
Bên ngoài, là một thành phố yên bình.
Những người dân đi lại, cười nói.
Không có chiến tranh.
Không có máu.
Không có Ma Giới.
Hắn nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở cuối đường phố.
Nàng đang nhìn về phía hắn.
Và trong tay nàng, là một thanh kiếm.
Một thanh kiếm màu đen, tối như đêm tối.
Hắn mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy bí ẩn.
Vòng lặp chưa kết thúc.
Nó chỉ mới bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận