Chương 20

Tiếng *đinh* thứ hai vang lên.

Không phải từ chiếc đồng hồ cổ xưa treo trên vách đá, mà từ chính lồng ngực của A Tuệ.

Cơ thể hắn, vốn đã biến dạng thành một khối thịt đen ngòm, u đờ và đầy những khối u gồ ghề do hấp thụ độc tố "nỗi đau" từ Tư Mã Không trong suốt mười năm qua, bỗng nhiên cứng đờ.

Da thịt hắn co rút lại, lộ ra những thớ cơ bắp bị xé toạc, nhưng máu không chảy.

Thay vào đó, nó đông đặc lại thành những tinh thể đen nhánh, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ miệng hang.

Trong khoảnh khắc đó, quy luật 'Thời Gian Tương Đối' của Ma Giới kích hoạt.

Đối với A Tuệ, kẻ đang đứng trên bờ vực của sự hủy diệt hoàn toàn, nhịp tim chậm lại đến mức gần như dừng hẳn.

Thế giới bên ngoài hắn bỗng nhiên đóng băng.

Những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, từng tia sáng yếu ớt từ ngọn đuốc bên ngoài bị mắc kẹt trong không gian, tạo thành một bức tranh tĩnh lặng đến rợn người.

Đây là 'Giây Phút Vĩnh Cửu' – món quà tàn nhẫn mà Ma Giới ban tặng cho những kẻ sắp chết, cho phép họ nhìn thấy sự thật trần trụi của tồn tại trước khi linh hồn bị cuốn đi.

A Tuệ mở mắt.

Trong đôi mắt đỏ ngầu, đầy máu của hắn, Tư Mã Không không còn là một con người.

Hắn là một bức tượng băng giá, đứng bất động giữa dòng thời gian ngừng chảy.

Tư Mã Không không thở.

Không chớp mắt.

Hắn chỉ đứng đó, bàn tay phải nắm chặt chuôi kiếm, gân guốc nổi lên trên mu bàn tay trắng bệch.

A Tuệ cố gắng cử động ngón tay, nhưng cơ thể hắn nặng trĩu như núi Thái Sơn.

Hắn cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể mình đang rạn nứt, vỡ vụn dưới áp lực của sự tĩnh lặng này.

Nỗi sợ hãi tràn ngập tâm trí hắn.

Không phải sợ chết, mà sợ sự cô độc tuyệt đối trong khoảnh khắc cuối cùng.

Hắn nhìn thấy bóng dáng của chính mình, một phiên bản trẻ tuổi hơn, đứng bên cạnh Ngọc Lan, cười tươi.

Ký ức đó đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào trên cơ thể hắn.

Tư Mã Không bước tới.

Trong thế giới chậm chạp này, mỗi bước chân của hắn vang lên như tiếng sấm nổ trong đầu A Tuệ.

Hắn không nói gì.

Không có sự hả hê, không có sự hận thù.

Chỉ có sự lạnh lùng đến tận cùng.

Hắn nâng thanh kiếm lên.

Lưỡi kiếm phản chiếu khuôn mặt méo mó của A Tuệ.

A Tuệ muốn hét lên, muốn cầu xin, nhưng cổ họng hắn đã bị những tinh thể máu chặn kín.

Hắn nhận ra rằng, kẻ thù lớn nhất của hắn không phải là Tư Mã Không, mà là chính sự tồn tại của hắn.

Hắn là một lỗi lầm của thời gian, một dị vật cần được xóa bỏ.

Tư Mã Không cắn vỡ răng, một ngụm máu tươi phun ra, nhưng hắn không nhắm vào A Tuệ.

Hắn nhắm vào chính trái tim mình.

Với kỹ năng 'Luyện Cơ' đỉnh cao, hắn kiểm soát từng mạch máu, làm ngừng đập trái tim của chính mình trong một nhịp.

Đó là một trò chơi với tử thần.

Khi trái tim hắn ngừng đập, kết nối sinh mệnh giữa hắn và A Tuệ bị cắt đứt.

A Tuệ là một phần của Tư Mã Không, một mảnh vỡ linh hồn bị tách ra do sự xung đột nội tâm dữ dội.

Khi Tư Mã Không chấp nhận cái chết, A Tuệ cũng phải đối mặt với sự hủy diệt.

Hành động này là điên rồ.

Nhưng Tư Mã Không không hề do dự.

Hắn đã sống quá lâu trong vòng lặp, đã chết quá nhiều lần.

Hắn biết rằng, để phá vỡ định mệnh, hắn phải dám bước ra khỏi ranh giới của sự sống và cái chết.

Trong khoảnh khắc trái tim ngừng đập, thế giới xung quanh hắn cũng đóng băng.

Nhưng khác với A Tuệ, Tư Mã Không không cảm thấy sợ hãi.

Hắn cảm thấy bình yên.

Một sự bình yên đến rợn người.

Hắn nhìn thấy những ký ức của mình trôi qua như những thước phim cũ.

Những nụ cười của Ngọc Lan.

Những giọt nước mắt của sư phụ.

Những tiếng hét của những kẻ vô danh đã chết vì hắn.

Tất cả đều mờ dần, tan biến vào bóng tối.

A Tuệ gào thét trong tâm trí.

Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo lan tỏa từ cơ thể Tư Mã Không.

Đó không phải là cái chết thông thường.

Đó là sự xóa sổ.

Tư Mã Không đang dùng chính mạng sống của mình làm vũ khí, tấn công vào gốc rễ của sự tồn tại của A Tuệ.

Những tinh thể máu trên cơ thể A Tuệ bắt đầu nứt vỡ.

Những mảnh vỡ nhỏ bay ra, đâm vào không khí, tạo thành một cơn bão kính chết chóc.

A Tuệ cố gắng chống cự, hắn huy động toàn bộ năng lượng còn lại, cố gắng kích thích trái tim mình đập lại.

Nhưng càng cố gắng, hắn càng cảm thấy sự trống rỗng lan tỏa.

Hắn đang mất đi chính mình.

Tư Mã Không rút tay về, mồ hôi lạnh chảy xuống lưng.

Hắn nhận ra sức mạnh của A Tuệ đã tăng vọt sau khi ổn định lại nhịp đập.

Không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ, những mảnh vỡ thời gian như kính vỡ bay tứ tung.

A Tuệ cười, một nụ cười đau khổ nhưng mãn nguyện.

"Ngươi hiểu rồi phải không?

Chúng ta thuộc về nhau, Tư Mã Không.

Ngươi không thể giết ta, vì ta là ngươi.

Ngươi không thể tha cho ta, vì ta là tội lỗi của ngươi."

Giọng nói của A Tuệ vang lên trong đầu Tư Mã Không, vang vọng trong hang động.

Những mảnh kính vỡ ngừng bay, lơ lửng trong không trung, phản chiếu ánh sáng yếu ớt.

A Tuệ bước tới, cơ thể hắn vẫn biến dạng, nhưng ánh mắt hắn lại sáng tỏ, trong veo như nước suối.

Hắn nhìn Tư Mã Không với một sự thương cảm sâu sắc.

"Ta không muốn chiến đấu.

Ta chỉ muốn ngươi nhận ra sự thật.

Chúng ta là một.

Và nếu ngươi chết, ta cũng chết.

Nhưng nếu ta sống, ngươi sẽ mãi mãi bị giam cầm trong vòng lặp này."

Tư Mã Không không đáp.

Hắn chỉ nhìn vào đôi mắt của A Tuệ.

Trong sâu thẳm đôi mắt đó, hắn thấy bóng dáng của chính mình.

Một phiên bản yếu đuối, sợ hãi, và đầy tội lỗi.

Hắn nhớ lại ngày hôm đó, khi hắn lần đầu tiên gặp Ngọc Lan.

Nàng đã mỉm cười với hắn, một nụ cười ấm áp, xóa tan tất cả những bóng tối trong tâm trí hắn.

Nhưng rồi, nàng biến mất.

Và hắn đã trở thành A Tuệ.

Hắn đã trở thành kẻ thù của chính mình.

A Tuệ đưa tay ra, chạm vào vai Tư Mã Không.

Cái chạm nhẹ nhàng, nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân.

"Hãy để ta ra đi," A Tuệ nói, giọng nói run rẩy.

"Hãy để ta chết, để ngươi được tự do.

Đừng để vòng lặp này tiếp tục.

Đừng để Ngọc Lan phải chịu đựng thêm."

Tư Mã Không nhắm mắt lại.

Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay của A Tuệ.

Đó là cảm giác của sự tha thứ.

Sự tha thứ từ chính bản thân hắn.

Hắn mở mắt ra, nhìn thẳng vào A Tuệ.

"Ta không cần tự do," hắn nói, giọng nói lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một nỗi đau sâu thẳm.

"Ta cần sự thật.

Và sự thật là, chúng ta đều là nạn nhân của định mệnh."

Lưỡi kiếm xuyên qua tim Tư Mã Không.

Máu chảy ra, nhưng không rơi xuống, mà trôi ngược lại vào cơ thể A Tuệ do áp lực thời gian.

A Tuệ hoảng loạn.

Ngươi không thể chết ở đây!

Nếu ngươi chết, dòng thời gian sẽ sụp đổ, và ta sẽ bị ném về quá khứ!"

Tư Mã Không nhìn vào mắt A Tuệ, mắt mình dần tối lại.

"Ta không chết," hắn thì thầm.

"Ta chỉ đang trở về."

Cơ thể A Tuệ bắt đầu tan rã.

Những mảnh thịt đen ngòm vỡ vụn, biến thành ánh sáng trắng xóa.

Ánh sáng đó lan tỏa ra, chạm vào Tư Mã Không, hòa quyện vào cơ thể hắn.

Tư Mã Không cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy khắp cơ thể.

Đó không phải là sức mạnh của kiếm ý, mà là sức mạnh của sự hòa giải.

Hắn đã chấp nhận A Tuệ.

Hắn đã chấp nhận chính mình.

Ánh sáng trắng bùng nổ, xóa tan bóng tối trong hang động.

Khi khói bụi tan đi, chỉ còn lại xác tan nát của A Tuệ và một chiếc kiếm gãy nằm trên nền đá.

Tư Mã Không biến mất.

Không có dấu vết.

Không có tiếng động.

Chỉ còn lại sự im lặng.

Một sự im lặng nặng nề, đầy bí ẩn.

Nhưng rồi, một âm thanh vang lên từ sâu trong lòng đất, nơi mà các cánh cửa nối liền các thế giới đang run rẩy.

*Đinh.*

Một nhịp đập thứ ba.

Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển.

Những tảng đá rơi xuống, bụi bay mù mịt.

Từ trong bóng tối, một bóng dáng bước ra.

Không phải là A Tuệ.

Không phải là Tư Mã Không.

Đó là một người phụ nữ.

Nàng mặc một bộ áo choàng trắng, tay cầm một thanh kiếm màu đen, tối như đêm tối.

Nàng nhìn về phía chiếc kiếm gãy, rồi nhìn lên bầu trời.

Trong đôi mắt nàng, có một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng có một quyết tâm sắt đá.

"Cuối cùng," nàng nói, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng vang vọng trong hang động.

"Ta đã tìm ra ngươi."

Nàng bước tới, cúi xuống, nhặt chiếc kiếm gãy lên.

Lưỡi kiếm sắc bén, nhưng đã gãy đôi.

Nàng mỉm cười, một nụ cười đau khổ.

"Ngươi đã làm đúng, Tư Mã Không.

Nhưng vòng lặp vẫn chưa kết thúc.

Nó chỉ mới bắt đầu."

Nàng quay người, bước vào bóng tối.

Phía sau nàng, những cánh cửa nối liền các thế giới mở ra, lộ ra một bầu trời sao rực rỡ, nhưng đầy những hố đen đáng sợ.

Một tiếng cười vang lên từ xa, lạnh lùng và tàn nhẫn.

Đó là tiếng cười của Kiếm Chủ Vô Không.

Hắn đang chờ đợi.

Chờ đợi để xem liệu tình yêu có thể cứu rỗi linh hồn, hay định mệnh sẽ nuốt chửng tất cả.

Và ở đâu đó, trong một góc khuất của thời gian, Tư Mã Không mở mắt.

Hắn đang nằm trên một giường đá lạnh lẽo.

Ánh sáng mờ ảo chiếu qua cửa sổ.

Hắn ngồi dậy.

Cơ thể hắn nguyên vẹn.

Không có vết thương.

Không có đau đớn.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Bàn tay trắng nõn.

Không có vết sẹo.

Không có vết chai.

Hắn đứng dậy, bước đến cửa sổ.

Bên ngoài, là một thành phố yên bình.

Những người dân đi lại, cười nói.

Không có chiến tranh.

Không có máu.

Không có Ma Giới.

Hắn nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở cuối đường phố.

Nàng đang nhìn về phía hắn.

Và trong tay nàng, là một thanh kiếm.

Một thanh kiếm màu đen, tối như đêm tối.

Hắn mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy bí ẩn.

Vòng lặp chưa kết thúc.

Nó chỉ mới bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập