Chương 21

Gương đá lạnh lẽo phản chiếu lại một khuôn mặt mà Tư Mã Không không còn nhận ra là của chính mình.

Bàn tay gầy guộc, xương xẩu, với những đường gân nổi lên như những con rắn đang ngủ đông, từ từ chạm vào bề mặt gương.

Và đáng sợ nhất là đôi mắt phản chiếu lại hắn.

Không còn màu đen thăm thẳm, sâu thẳm như vực thẳm của một thanh niên hai mươi tuổi nữa.

Iris của hắn giờ đây chuyển sang màu trắng ngà, mờ ảo như sương khói buổi sáng, không đồng tử, không tròng đen, chỉ còn lại một khoảng trống vô tận.

Hắn chớp mắt.

Không có cảm giác khô rát, không có sự mệt mỏi.

Chỉ có một khoảng trống rỗng tuếch.

Hắn nhìn chằm chằm vào chính mình.

Trong thế giới Ma Giới, nơi thời gian là kẻ thù thầm lặng, sự bất tử không phải là phước lành, mà là một lời nguyền dai dẳng.

Mỗi lần hắn chết, cơ thể hắn tái tạo, ký ức hắn bị xé toạc và khâu lại bằng những sợi chỉ của định mệnh.

Và mỗi lần như vậy, đôi mắt hắn lại nhạt màu hơn một chút, mất đi chút nữa sự con người, tiến gần hơn đến trạng thái của một cỗ máy hoàn hảo mà Kiếm Chủ Vô Không hằng mơ ước.

Hắn đưa ngón tay cái cọ xát nhẹ lên khóe miệng.

Da thịt trơn nhẵn, không có vết sẹo, không có vết chai.

Đây là cơ thể của một người chưa từng chiến đấu, chưa từng流血.

Nhưng bên trong, từng thớ cơ, từng đốt xương đều ghi nhớ mùi máu tanh của hàng ngàn trận chiến.

Hắn nhớ cảm giác lưỡi kiếm xuyên qua phổi, nhớ âm thanh xương sườn vỡ vụn, nhớ sự im lặng chết chóc của những người bạn đồng môn khi họ biến thành tro bụi.

Tất cả những đau đớn đó đã bị xóa bỏ khỏi thể xác, nhưng lại được khắc sâu vào linh hồn, nặng trĩu hơn cả núi Thái Sơn.

Tư Mã Không quay người, bước ra khỏi phòng tắm đá.

Ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ chiếu vào, cắt ngang căn phòng tối om.

Hắn nhìn về phía cửa sổ, nơi bầu trời xanh ngắt, yên bình đến đáng sợ.

Không có mây đen, không có sấm sét.

Chỉ có một màu xanh tĩnh lặng, như thể cả thế giới này đang nín thở chờ đợi một sự kiện nào đó.

Hắn biết, sự yên bình này là giả tạo.

Nó là lớp vỏ bọc mỏng manh che giấu cho sự sụp đổ đang đến gần.

Và hắn, kẻ mang trong mình dòng máu của nạn nhân và kẻ sát nhân, phải là người đầu tiên phá vỡ lớp vỏ bọc đó.

Hắn bước ra khỏi động phủ, đôi chân chạm xuống bậc thang đá lạnh.

Mỗi bước chân đều vang lên một tiếng "cộc" khô khan, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Hắn không vội vã.

Hắn đã học được cách tận dụng sự chậm lại của thời gian.

Khi nhịp tim hắn chậm lại, thế giới bên ngoài dường như đóng băng.

Gió ngừng thổi.

Lá cây treo lơ lửng giữa không trung.

Hắn bước qua chúng, mỗi bước chân đều in hằn lên không khí như một vết nứt vô hình, để lại những dư âm của sức mạnh nội công đã được rèn giũa qua vô số kiếp sống.

Đỉnh núi phía trước, nơi hang động của sư phụ cũ tọa lạc, thường mất hai tiếng để leo lên đối với một người tu luyện cấp Luyện Cơ bình thường.

Nhưng với Tư Mã Không, khoảng cách đó không còn là vấn đề.

Hắn không chạy.

Mỗi bước chân đều là một sự tính toán chính xác, tận dụng quán tính và trọng lực để di chuyển với tốc độ tối đa mà không gây ra tiếng động.

Những tảng đá lởm chởm bên đường dường như tự động dịch chuyển khỏi đường đi của hắn, như thể chúng biết sợ hãi trước sự hiện diện của một linh hồn đã trải qua quá nhiều cái chết.

Khi hắn đặt chân lên đỉnh núi, không khí trở nên loãng hơn, lạnh hơn.

Gió ở đây không còn là những luồng khí mát mẻ, mà là những lưỡi dao sắc bén, cắt xé vào da thịt.

Nhưng Tư Mã Không không cảm thấy đau.

Da thịt hắn đã quá quen thuộc với sự xé toạc.

Hắn nhìn về phía hang động, nơi bóng tối bao trùm, dày đặc như mực tàu.

Một cảm giác bất an len lỏi vào trong tim hắn, không phải vì sợ hãi, mà vì sự quen thuộc.

Hắn đã từng đến đây hàng trăm lần, hàng ngàn lần.

Và mỗi lần, kết quả đều giống nhau: sự im lặng chết chóc và những bí mật bị chôn vùi dưới lớp đá lạnh giá.

Hắn bước vào hang động.

Mùi ẩm mốc và mùi thuốc thang cũ kỹ撲鼻而来.

Trong bóng tối, ánh mắt trắng ngà của hắn quét qua từng góc khuất.

Không có ai.

Chỉ có tiếng gió vi vu qua các khe đá, tạo nên những âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng thì thầm của những linh hồn đã khuất.

Hắn đi sâu vào bên trong, nơi ánh sáng không thể penetrate.

Tại đó, một chiếc bàn đá cũ kỹ được đặt giữa hang động.

Trên bàn, một bộ trà lạnh lẽo, bụi bám đầy trên các chiếc chén.

Tư Mã Không dừng lại trước chiếc bàn.

Hắn nhìn xuống bộ trà.

Những chiếc chén vẫn còn nguyên vẹn, nhưng nước trà đã bốc hơi hết, chỉ còn lại những vệt cặn đắng ngắt.

Hắn nhớ lại những ngày tháng cùng sư phụ uống trà, nghe những lời dạy về kiếm đạo.

Sư phụ luôn nói rằng, kiếm ý không nằm ở lưỡi kiếm, mà nằm ở trong tim.

Nhưng giờ đây, tim hắn đã ngừng đập theo nhịp điệu của con người.

Nó chỉ còn là một cỗ máy, đếm ngược thời gian cho đến khi hắn tìm ra cách để chết thật sự, hoặc giết chết chính kẻ đã tạo ra lời nguyền này.

Hắn đưa tay ra, chạm vào chiếc chén trà.

Giống như gương đá lúc nãy.

Nhưng lần này, hắn không thấy sự phản chiếu của chính mình.

Hắn thấy những bóng ma của quá khứ.

Những khuôn mặt của những người bạn đồng môn, những kẻ thù, và cả Ngọc Lan.

Nàng đang ở đâu?

Có phải nàng cũng đang mắc kẹt trong vòng lặp này, tìm cách phá vỡ nó, dù điều đó đồng nghĩa với việc cả hai sẽ biến mất?

Tư Mã Không nhắm mắt lại, hít thở sâu.

Hắn cần sự tĩnh lặng để suy nghĩ.

Nhưng sự tĩnh lặng trong hang động này không mang lại bình yên.

Nó mang lại sự đè nén, như thể không khí đang dần biến mất, bóp nghẹt cổ họng hắn.

Góc bể vang lên một tiếng cười nhẹ.

Không phải từ miệng ai đó, mà từ chính ký ức bị kích hoạt.

Một tiếng cười trong trẻo, ngây thơ, nhưng lại chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm.

*“A Nhi.”*

Tên cô gái hiện lên trong đầu hắn, như một vết thương hở, rỉ máu liên tục.

A Nhi, cô em gái nuôi mà hắn yêu quý như máu mủ.

Người duy nhất hắn không bao giờ muốn giết, người duy nhất hắn muốn bảo vệ.

Nhưng trong những ký ức bị phong kín, hắn nhớ rõ khoảnh khắc đó.

Không phải hắn giết cô.

Mà là chính hắn, trong một kiếp sống khác, đã vô tình trở thành công cụ cho Kiếm Chủ Vô Không, biến A Nhi thành một trong những "cỗ máy" không cảm xúc.

Hắn nhớ đôi mắt cô, từ ánh sáng rực rỡ chuyển dần thành màu trắng ngà, giống như mắt hắn bây giờ.

Hắn nhớ nụ cười cuối cùng của cô, một nụ cười không còn niềm vui, chỉ còn lại sự trống rỗng.

Tư Mã Không nhắm chặt mắt lại, hai tay siết chặt lại thành nắm đấm.

Móng tay cào vào lòng bàn tay, gây ra những vết xước nhỏ, nhưng không có máu chảy ra.

Cơ thể hắn đã mất đi khả năng chảy máu bình thường.

Máu của hắn là năng lượng, là thời gian, là sự sống bị giam cầm.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc theo sống lưng, như thể những ký ức đó đang cố gắng thoát ra, xé toạc lớp vỏ bọc mà hắn đã xây dựng để che giấu nỗi sợ hãi.

Hắn không thể tha thứ cho chính mình.

Nhưng hắn cũng không thể quên.

Mỗi lần hắn cố gắng quên, ký ức lại quay trở lại, mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn.

A Nhi không chỉ là một ký ức.

Cô là bằng chứng cho tội ác của hắn, là lời nhắc nhở rằng dù hắn có cố gắng thế nào, hắn vẫn là một phần của hệ thống tàn bạo mà Kiếm Chủ Vô Không đã tạo ra.

Và nếu hắn muốn cứu A Nhi, dù chỉ là trong ký ức, hắn phải phá vỡ hệ thống đó.

Hắn phải giết chết Kiếm Chủ Vô Không.

Nhưng để làm được điều đó, hắn phải chấp nhận rằng, có thể chính hắn mới là kẻ thù lớn nhất của mình.

Đột nhiên, bể nước đen bắt đầu sôi sục.

Những bong bóng khí lớn nhỏ vỡ tung, tạo ra những âm thanh rè rè, khó chịu.

Những hình bóng của hàng ngàn cái xác Tư Mã Không bắt đầu di chuyển, chúng không còn là ảo ảnh, mà là những phân tử năng lượng.

Chúng bay lên, cuốn lấy Tư Mã Không, như thể chúng đang muốn hòa nhập vào cơ thể hắn, trở lại với nguồn gốc của chúng.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang bị xé toạc, nhưng không phải bởi lực vật lý.

Mà bởi "Thời Gian".

Những ký ức của hàng ngàn kiếp sống trước đó ùa vào đầu hắn, chồng chất lên nhau, tạo nên một cơn bão dữ dội.

Hắn thấy mình chết trong lửa, chết trong nước, chết trong băng giá, chết trong sự cô đơn.

Hắn thấy mình giết người, bị giết, cứu người, bị bỏ rơi.

Tất cả những khoảnh khắc đó xảy ra đồng thời, không có thứ tự, không có logic.

Hắn không còn biết mình là ai, mình đang ở đâu, mình đang làm gì.

Nhưng giữa cơn hỗn loạn đó, một tia sáng lóe lên.

Đó là kiếm ý.

Không phải kiếm ý từ lưỡi kiếm, mà là kiếm ý từ xương cốt.

Những đốt xương của hắn, đã từng gãy, từng vỡ, từng tái tạo, giờ đây đang rung động, phát ra một âm thanh trầm thấp, vang vọng trong hang động.

Âm thanh đó không phải là tiếng kêu đau đớn, mà là tiếng hát của sự giải thoát.

Tư Mã Không mở mắt.

Đôi mắt trắng ngà của hắn giờ đây rực sáng, như thể chứa đựng cả bầu trời sao.

Hắn cảm thấy sức mạnh mới đang chảy trong mỗi tế bào của cơ thể.

Không phải nội lực, không phải pháp lực.

Mà là sức mạnh của sự chấp nhận.

Chấp nhận đau khổ, chấp nhận mất mát, chấp nhận rằng hắn không thể thay đổi quá khứ, nhưng hắn có thể quyết định tương lai.

Hắn giơ tay lên, ngón tay cái và ngón trỏ chạm vào nhau, tạo thành một vòng tròn nhỏ.

Trong vòng tròn đó, không gian cong vênh, thời gian dừng lại.

Hắn nhìn vào vòng tròn, và thấy hình ảnh của chính mình trong tương lai.

Một phiên bản 'Ma Giới Đế Quân' đang đứng đó, với đôi mắt trắng ngà, nụ cười lạnh lùng, và thanh kiếm đen tối trong tay.

Người đó nhìn về phía hắn, và gật đầu.

Một sự xác nhận.

Một lời hứa.

Tư Mã Không hạ tay xuống.

Bể nước đen ngừng sôi sục.

Những hình bóng tan biến vào bóng tối.

Hang động trở lại sự im lặng, nhưng lần này, sự im lặng đó không còn đáng sợ.

Nó mang lại sự bình yên, sự tĩnh lặng sau cơn bão.

Hắn bước ra khỏi hang động.

Thế giới bên ngoài vẫn đóng băng.

Gió ngừng thổi.

Lá cây treo lơ lửng giữa không trung.

Nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy cô đơn.

Hắn cảm thấy sự hiện diện của hàng ngàn "mình" khác đang ủng hộ hắn.

Họ không phải là những bóng ma, mà là những mảnh vỡ của linh hồn hắn, đã được tái hợp lại thành một khối thống nhất.

Hắn nhìn lại phía động phủ nơi hắn vừa tỉnh dậy.

Trên gương đá lạnh lẽo, dòng chữ mới hiện lên, viết bằng máu tươi của chính hắn, nhưng hắn không nhớ mình đã viết nó.

Dòng chữ đó chỉ có một câu:

*"Người giết ngươi không phải là quá khứ, mà là tương lai.

Và ngươi, phải giết chết chính mình để cứu thế giới."*

Tư Mã Không nhìn chằm chằm vào dòng chữ.

Máu trên gương bắt đầu chảy xuống, tạo thành những vệt đỏ thẫm, như những dòng sông nhỏ.

Hắn không sợ hãi.

Hắn mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn, nhưng cũng đầy quyết tâm.

Hắn biết, đây chỉ là bắt đầu.

Vòng lặp chưa kết thúc.

Nó chỉ mới bắt đầu.

Và hắn sẽ là người kết thúc nó, dù phải trả giá bằng chính linh hồn của mình.

Hắn quay người, bước xuống núi.每一步 đều vững chãi, như thể hắn đang bước trên những đám mây.

Phía trước, bầu trời vẫn xanh ngắt, nhưng trong mắt hắn, nó đã bắt đầu chuyển màu, từ xanh sang đỏ, như thể máu đang thấm vào không gian.

Hắn biết, Kiếm Chủ Vô Không đang chờ đợi.

Và hắn, Tư Mã Không, kẻ mang trong mình dòng máu của nạn nhân và kẻ sát nhân, sẽ đến gặp hắn.

Không phải để cầu xin.

Mà để kết thúc.

Khi hắn bước xuống chân núi, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cuối đường phố.

Nàng đang nhìn về phía hắn.

Và trong tay nàng, là một thanh kiếm.

Một thanh kiếm màu đen, tối như đêm tối.

Nàng mỉm cười, một nụ cười đau khổ, nhưng cũng đầy hy vọng.

Tư Mã Không dừng bước.

Hắn nhìn nàng, và trong khoảnh khắc đó, thời gian dường như dừng lại hoàn toàn.

Chỉ còn lại hai người, và sự thật tàn khốc mà cả hai đều biết, nhưng không dám nói ra.

Hắn bước tới, từng bước một, chậm rãi, như thể đang bước vào nấm mồ của chính mình.

Và khi hắn đứng trước mặt nàng, hắn không nói gì.

Hắn chỉ nhìn vào đôi mắt nàng, và trong đó, hắn thấy sự phản chiếu của chính mình.

Một kẻ bất tử, một kẻ bị nguyền rủa, và một kẻ đang tìm cách để chết thật sự.

Ngọc Lan đưa tay ra, chạm vào má hắn.

Giống như gương đá.

Nhưng lần này, hắn cảm thấy sự ấm áp.

Sự ấm áp của tình yêu, của hy vọng, và của sự hy sinh.

Hắn biết, nàng sẽ không để hắn đi một mình.

Dù điều đó có nghĩa là cả hai sẽ biến mất, nàng vẫn sẽ ở bên cạnh hắn, đến giây phút cuối cùng.

Và trong khoảnh khắc đó, Tư Mã Không hiểu ra.

Định mệnh không phải là thứ cần phải chống lại.

Mà là thứ cần phải chấp nhận, và sau đó, phá vỡ nó bằng chính sức mạnh của tình yêu và sự hy sinh.

Hắn nắm chặt tay nàng, và cùng nhau, họ bước vào bóng tối, nơi mà vòng lặp thời gian sẽ bị phá vỡ, và sự thật sẽ được tiết lộ.

Nhưng trước khi họ biến mất, một tiếng cười vang lên từ xa, lạnh lùng và tàn nhẫn.

Đó là tiếng cười của Kiếm Chủ Vô Không.

Hắn đang chờ đợi.

Chờ đợi để xem liệu tình yêu có thể cứu rỗi linh hồn, hay định mệnh sẽ nuốt chửng tất cả.

Và ở đâu đó, trong một góc khuất của thời gian, một phiên bản khác của Tư Mã Không mở mắt.

Hắn nhìn về phía bầu trời, và mỉm cười.

Vòng lặp chưa kết thúc.

Nó chỉ mới bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập