Chương 22

Hơi thở của Tư Mã Không ngưng đọng.

Không phải vì hắn muốn, mà vì cơ thể hắn đang phản ứng với quy luật tàn khốc của thế giới này.

Khi sinh mệnh cận kề bờ vực, nhịp tim chậm lại, kéo dài từng giây thành một thế kỷ.

Hắn đứng giữa quảng trường hoang tàn, nơi những tảng đá vỡ vụn lơ lửng trong không trung như bị đóng băng trong nhựa đường vô hình.

Một hạt bụi vàng bay ngang trước mặt.

Hắn nhìn nó.

Hạt bụi ấy xoay tròn, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của mặt trời đang lặn, rồi tiếp tục bay.

Đối với người thường, đó là một khoảnh khắc chớp nhoáng.

Đối với Tư Mã Không, lúc này đây, đó là cả một đời người.

Hắn bước đi.

Mỗi bước chân đều nặng như ngàn cân, phải phá vỡ lực cản của không khí đặc quánh.

Tiếng bước chân không vang lên, chỉ có tiếng rít nhẹ của da giày ma sát với mặt đất, kéo dài thành một âm thanh rè rĩ, nhức nhối tai nghe.

Đây là "Giây Phút Vĩnh Cửu".

Kẻ thù của hắn không phải là ai khác, chính là định mệnh đang cố gắng ép hắn chấp nhận cái chết.

Nhưng Tư Mã Không không chấp nhận.

Hắn đã chết quá nhiều lần.

Hắn đã thấy máu của mình bắn ra, thấy xương cốt nứt vỡ, thấy linh hồn tan rã.

Và mỗi lần như vậy, thời gian đều dừng lại, cho hắn cơ hội để nhìn thấy sự thật.

Sự thật là hắn không thể chết.

Hắn nâng tay lên, bàn tay run rẩy.

Những gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, căng phồng như những con rắn độc.

Hắn cảm nhận được dòng máu trong tĩnh mạch chảy chậm chạp, từng giọt, từng giọt, nặng nề và đau đớn.

Trước mặt hắn, một bóng đen đang lao tới.

Đó là một tên tu luyện giả cấp Luyện Cơ tầng ba, đang vung kiếm chém xuống.

Lưỡi kiếm bạc sáng lóa, cắt qua không khí, để lại một vết nứt tím than.

Đối với người thường, cú chém này xảy ra trong tích tắc.

Nhưng trong mắt Tư Mã Không, lưỡi kiếm đó di chuyển chậm như một con sên.

Hắn có thể thấy từng phân tử sắt trong lưỡi kiếm rung động.

Hắn có thể thấy mồ hôi trên trán kẻ địch đang bay ra, tạo thành những giọt nước nhỏ li ti, lơ lửng như những viên ngọc trai.

Tư Mã Không không né tránh.

Hắn đưa tay ra, nắm lấy lưỡi kiếm đang bay tới.

Tiếng kim loại va chạm với da thịt vang lên, nhưng âm thanh đó bị kéo dài, biến thành một tiếng rên rỉ dài lê thê.

Máu từ lòng bàn tay hắn chảy ra, nhưng không rơi xuống.

Những giọt máu đỏ tươi treo lơ lửng trong không trung, phản chiếu khuôn mặt biến dạng của tên tu luyện giả.

Hắn nhìn vào đôi mắt kẻ địch.

Trong khoảnh khắc đó, hắn thấy sự sợ hãi.

Không phải sợ chết, mà sợ hãi trước sự tĩnh lặng chết chóc của Tư Mã Không.

Hắn thấy sự tuyệt vọng.

Và hắn thấy chính mình.

Một kẻ bất tử.

Một kẻ bị nguyền rủa.

Hắn siết chặt tay.

Lưỡi kiếm vỡ vụn thành những mảnh kim loại nhỏ, bắn ra khắp nơi.

Nhưng những mảnh vỡ đó cũng không rơi.

Chúng treo lơ lửng, như một tác phẩm nghệ thuật macabre.

Tư Mã Không thở hắt ra.

Thế giới xung quanh bắt đầu quay trở lại tốc độ bình thường.

Những hạt bụi rơi xuống.

Máu từ tay hắn chảy xuống, nhỏ giọt trên nền đá.

Tên tu luyện giả gào thét, lùi lại, mắt trợn ngược.

Hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Hắn chỉ cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp, một ý chí lạnh lùng đến mức đáng sợ.

Tư Mã Không không nói gì.

Hắn lau máu trên tay, bước qua xác của kẻ địch – nếu có thể gọi đó là xác, vì hắn chưa giết hắn, chỉ làm tê liệt thần kinh.

Hắn bước vào bóng tối của con hẻm nhỏ, nơi những符文 (phúc văn) cổ xưa đang phát sáng yếu ớt.

Hắn cần tìm câu trả lời.

Và câu trả lời đó nằm sâu trong lòng đất, nơi mà thời gian cũng phải cúi đầu.

**

Khi Tư Mã Không đang suy tư về thông tin vừa nhận được, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

Hắn quay lại, tim như ngừng đập.

Đó là Thanh Loan.

Người phụ nữ mà hắn yêu nhất.

Người đã cùng hắn trải qua vô số trận chiến, người mà hắn sẵn sàng chết vì cô ấy.

Nhưng lúc này, ánh mắt của Thanh Loan không còn dịu dàng.

Nó lạnh lùng, sắc bén, như một lưỡi dao.

Trong tay cô, là một thanh kiếm.

Thanh kiếm màu đen, tối như đêm tối.

Giống như thanh kiếm của Ngọc Lan.

"Tư Mã Không," Thanh Loan nói, giọng nói bình thản, nhưng mang theo một sự tuyệt vọng sâu thẳm.

"Tại sao ngươi vẫn chưa chết?"

Tư Mã Không không đáp.

Hắn nhìn cô, tìm kiếm sự giả dối.

Nhưng tất cả những gì hắn thấy là sự chân thành.

Sự chân thành của một kẻ phải làm điều mình không muốn.

"Ngươi đã bị hắn điều khiển," Tư Mã Không nói.

Giọng nói của hắn lạnh lùng, nhưng bên trong, trái tim hắn đang vỡ vụn.

Thanh Loan mỉm cười.

Một nụ cười đau khổ.

"Hắn không điều khiển ta.

Ta tự nguyện.

Vì chỉ có cách này, mới có thể phá vỡ vòng lặp."

Hắn bước tới, từng bước một.

Thanh Loan cũng bước tới, đối diện với hắn.

Hai người họ đứng đối diện, như hai kẻ thù, nhưng cũng như hai người yêu.

"Ngươi biết điều đó sẽ xảy ra," Tư Mã Không nói.

"Ta biết," Thanh Loan đáp.

"Ta biết ngươi sẽ đến đây.

Ta biết ngươi sẽ thấy xương rồng.

Ta biết ngươi sẽ đối mặt với sự thật."

"Sự thật là gì?"

"Sự thật là, ngươi không thể giết hắn.

Vì hắn là ngươi."

Tư Mã Không dừng bước.

Không khí trong hang động trở nên nặng nề hơn.

Những符文 trên tường sáng lên, như thể chúng đang cười.

"Ngươi nói gì?"

"Ngươi là Ma Giới Đế Quân.

Ngươi là kẻ đã giết chính mình.

Ngươi là kẻ đã tạo ra vòng lặp này.

Và bây giờ, ngươi phải kết thúc nó."

Thanh Loan vung kiếm.

Lưỡi kiếm đen chém xuống, cắt qua không khí.

Tư Mã Không không né tránh.

Hắn để cho lưỡi kiếm xuyên qua vai mình.

Máu chảy ra, nhưng không rơi.

Nó treo lơ lửng, như những giọt lệ.

"Đau lắm không?" Thanh Loan hỏi, nước mắt rơi xuống.

"Không," Tư Mã Không đáp.

"Vì đau đớn là thứ duy nhất chứng minh ta còn sống."

**

Tư Mã Không không trả lời ngay.

Hắn nhìn vào đôi mắt của sư phụ, tìm kiếm sự giả dối.

Nhưng tất cả những gì hắn thấy là sự chân thành...

và nỗi sợ hãi.

"Con cần thời gian," hắn nói.

Sư phụ gật đầu.

"Ta sẽ đợi.

Nhưng đừng lâu.

Vì định mệnh không bao giờ chờ đợi."

Khi sư phụ biến mất trong bóng tối, Tư Mã Không nhìn xuống tay mình.

Máu vẫn đang chảy, nhưng chậm chạp.

Hắn cảm thấy sức mạnh đang tích tụ trong cơ thể.

Không phải là sức mạnh của tu luyện, mà là sức mạnh của ý chí.

Hắn nhìn vào Thanh Loan.

Cô vẫn đứng đó, tay cầm kiếm, nước mắt rơi.

"Ngươi sẽ làm gì?" cô hỏi.

Tư Mã Không mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, nhưng cũng đầy hy vọng.

"Ta sẽ phá vỡ nó," hắn nói.

"Ta sẽ phá vỡ vòng lặp.

Dù phải hy sinh tất cả."

Hắn bước tới, lấy thanh kiếm từ tay Thanh Loan.

Lưỡi kiếm đen sáng lên, phản chiếu khuôn mặt của hắn.

Và rồi, hắn nhìn vào xương rồng.

Đôi mắt trống rỗng của rồng dường như đang nhìn vào hắn.

Và trong khoảnh khắc đó, Tư Mã Không hiểu ra.

Xương rồng không phải là kẻ thù.

Nó là người dẫn đường.

Nó đã chờ đợi hắn.

Chờ đợi một kẻ đủ mạnh, đủ kiên cường, để phá vỡ định mệnh.

Tư Mã Không vung kiếm.

Lưỡi kiếm chém vào không khí, tạo ra một vết nứt tím than.

Nhưng lần này, vết nứt đó không khép lại.

Nó mở rộng, như một cánh cửa.

Và từ phía sau cánh cửa đó, một giọng nói vang lên.

"Cuối cùng, con cũng đến."

Tư Mã Không nhìn vào bóng tối phía sau cánh cửa.

Hắn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Đó là chính hắn.

Ma Giới Đế Quân.

Kẻ thù của hắn.

Kẻ đã giết hắn.

Và bây giờ, kẻ đó đang chờ đợi hắn.

Tư Mã Không bước vào cánh cửa.

Và thế giới xung quanh sụp đổ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập