Chương 52

Thời gian không còn là dòng chảy liên tục nữa.

Nó vỡ ra thành những mảnh kính sắc bén, treo lơ lửng trong không trung, phản chiếu vô số phiên bản của thực tại.

Tư Mã Không đứng giữa khoảng trống đó, nơi trọng lực bị bóp méo bởi áp lực khủng khiếp của 'Giây Phút Vĩnh Cửu'.

Hắn cảm nhận được từng tế bào cơ thể mình đang gào thét dưới sự kéo dãn tàn khốc này.

Một vết rách nhỏ trên huyệt đạo khí môn bên sườn trái giờ đây trở thành một vực sâu thăm thẳm, nuốt chửng sinh lực của hắn chậm rãi nhưng chắc chắn.

Máu không chảy ra ngay lập tức mà tụ lại thành những giọt đỏ tươi, lơ lửng như những vì sao chết trong vũ trụ thu hẹp quanh hắn.

Không khí nặng nề đến mức khó thở.

Mỗi lần hít vào đều giống như đang cố gắng hút lấy oxy từ đáy đại dương.

Những hạt bụi tro xám từ tàn tích động phủ bay chậm chạp, từng li một, tạo thành những đường cong phức tạp mà mắt thường không thể theo kịp nếu không có giác quan được mở rộng bởi trạng thái này.

Tư Mã Không nhắm mắt lại.

Hắn cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để phân giải cái chết đang chờ đợi mình ở phía trước.

Trong thế giới của Ma Giới, khi sinh mệnh gần cạn, nhịp tim chậm xuống mức gần như dừng hẳn.

Đó là lúc linh hồn có cơ hội nhìn thấy sợi chỉ đỏ kết nối quá khứ và tương lai.

Và giờ đây, hắn đã chạm vào nó.

Bóng đen khổng lồ phía sau vẫn còn đó, nhưng trong 'Giây Phút Vĩnh Cửu', nó không phải là một thực thể vật lý nữa mà là một tập hợp của vô số ý chí dữ dội.

Nó mang theo khí tức cổ xưa, nguy hiểm hơn gấp bội lần so với bất kỳ Ma Vương nào hắn từng đối mặt trước kia.

Hắn quay đầu chậm rãi, khớp xương phát ra tiếng kêu lạo xạo nghe rõ ràng trong sự im lặng chết chóc này.

Ánh mắt lạnh lùng của Tư Mã Không quét qua cấu trúc năng lượng đang bao trùm lấy bóng đen đó.

Hắn không thấy khuôn mặt, chỉ thấy những dòng văn tự ma đạo xoay quanh nó như những con rắn độc đói khát.

*"Cuối cùng ta cũng tìm thấy ngươi rồi."* Giọng nói ấy vang lên trong tâm trí hắn lần nữa, nhưng lần này chậm hơn, trầm thấp hơn, mang theo một sự mỉa mai đầy giễu cợt.

*"Ma Giới Đế Quân tương lai."*

Tư Mã Không nhíu mày.

Lời gọi đó khiến máu trong người hắn sôi sục không phải vì sợ hãi mà vì phẫn nộ.

Hắn không muốn trở thành cái gì cả.

Hắn chỉ là Tư Mã Không, một kiếm tu luyện đơn thuần đang cố gắng tồn tại giữa những cơn bão định mệnh.

Hắn đưa tay lên, ngón tay chạm nhẹ vào vỏ kiếm bên hông.

Kiếm ý của hắn bắt đầu rung động, tạo ra những vòng sóng vô hình lan tỏa trong không gian đóng băng này.

Hắn cần hiểu rõ kẻ thù trước khi hạ thủ.

Trong võ đạo tiên hiệp, nếu không thấu triệt nguyên lý đối phương, một đòn phản công có thể dẫn đến thảm họa khôn lường.

Hắn phân tích từng luồng khí ma đạo đang tuôn ra từ bóng đen đó.

Chúng không hỗn loạn như hắn nghĩ ban đầu mà tuân theo một quy luật toán học khắt khe, giống như những đường thẳng song song trong hình học cổ điển nhưng bị bẻ cong bởi trọng lực của thời gian.

Đột nhiên, Tư Mã Không mở mắt.

co lại thành hai chấm đen nhỏ xíu, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ cột sáng phía xa kia nơi Ngọc Lan có thể đang mắc kẹt.

Ánh nhìn của hắn giờ đây không còn là của một con người bình thường nữa mà mang theo vẻ uy nghiêm của một vị Kiếm Thánh vừa trỗi dậy từ giấc ngủ ngàn năm.

Trong 'Giây Phút Vĩnh Cửu', hắn đã hoàn thiện đường kiếm cuối cùng trong tâm thức của mình.

Không phải là kỹ năng công phá hay phòng thủ đơn thuần, mà là sự kết hợp giữa ý chí sống còn và khát vọng tự do.

Đường kiếm này không chỉ nhằm vào cơ thể vật lý đối phương mà thẳng vào bản chất tồn tại của chúng.

Hắn bước về phía trước một bước chậm rãi nhưng nặng nề như cả thế giới đang đè lên vai hắn.

Mỗi bước chân in xuống nền đất ẩm ướt lạnh lẽo đều tạo ra những vết nứt nhỏ.

tỏa xung quanh, biểu hiện cho sức mạnh tiềm ẩn đang tích tụ trong cơ thể suy kiệt của Tư Mã Không.

Kiếm ý từ vỏ kiếm bắt đầu thoát ra, không thành hình dạng cụ thể nào cả mà tồn tại dưới dạng một trường lực vô hình bao bọc lấy toàn bộ thân thể hắn.

Cảm giác lạnh giá xâm nhập từng thớ thịt, làm tê liệt nỗi sợ hãi sâu kín nhất trong lòng hắn về cái chết sắp đến nơi.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo đáng sợ từ chiếc nhẫn ma đạo của Ma Vương vừa tan biến: *"Đừng tin vào bất kỳ ai kể cả chính bản thân mình khi thời gian bắt đầu đảo ngược."* Nhưng giờ đây, không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên phía trước và đối mặt với định mệnh đang mỉm cười giễu cợt sau lưng người phụ nữ hắn yêu quý.

Ngọc Lan đứng im như tượng đá bên cạnh bóng đen đáng sợ đó.

Nàng không hề phản ứng lại bất kỳ mối đe dọa trực tiếp nào mà chỉ tập trung toàn bộ tâm trí vào việc giữ cho linh hồn của Tư Mã Không khỏi bị cuốn trôi bởi dòng chảy thời gian hỗn loạn này.

Sự hy sinh thầm lặng ấy khiến lòng hắn đau nhói nhưng cũng đồng thời thắp lên ngọn lửa chiến đấu mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong con tim đã lạnh cứng vì mất mát nhiều năm qua đây trước kia đâu đúng không?

Thế giới bắt đầu quay lại bình thường với tốc độ chóng mặt khi Tư Mã Không quyết định tung ra đường kiếm cuối cùng của mình.

Những mảnh vỡ rơi xuống đất tạo ra âm thanh lạo xạo vang vọng khắp động phủ cổ kính nọ kia, đánh dấu sự kết thúc của 'Giây Phút Vĩnh Cửu' và bắt đầu một chu kỳ mới đầy bất trắc cho cả hai người họ đây trước kia đâu đúng không?

Tên Ma Tu nằm bất động trên mặt đất, trên ngực hắn là một vết thương sâu thẳm nhưng đáng kinh ngạc thay lại không có máu chảy ra từ đó mà chỉ có một luồng khí đen kịt đang cố gắng thoát ra khỏi cơ thể thiệt mạng của nó như những con rắn độc tìm kiếm lối thoát trong tuyệt vọng cuối cùng này trước khi biến mất hoàn toàn vào hư vô vĩnh hằng mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu đúng không?

Tư Mã Không đứng dậy run rẩy nhưng ý chí thì kiên định hơn bất kỳ lúc nào khác trong cuộc đời ngắn ngủi của mình.

Hắn.t chiếc thẻ bài vừa lấy được từ xác Ma Vương vào túi áo, rồi quay lưng lại bước đi trên con đường đầy máu và bùn đất ướt át lạnh lẽo phủ kín khắp nơi xung quanh đây trước kia đâu đúng không?

Hắn biết rằng đây không phải là chiến thắng cuối cùng mà chỉ mới mở ra cánh cửa những bí mật kinh hoàng hơn đang chờ đợi phía trước trong hành trình tìm kiếm sự thật về nguồn gốc lời nguyền từ tương lai đã ám ảnh hắn suốt nhiều năm tháng qua đây trước kia đâu đúng không?

Mỗi bước chân đặt xuống đều nặng trĩu trách nhiệm và hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó sẽ phá vỡ vòng lặp thời gian đáng sợ này để giải thoát cho tất cả mọi người khỏi số phận bi thảm đang chờ đợi họ ở phía trước xa xôi mờ mịt bất định khó lường hơn bao giờ hết trong thế giới tiên hiệp đầy biến động không ngừng nghỉ này đây trước kia đâu đúng không?

Nhưng khi hắn cúi xuống nhìn vào vết thương trên ngực mình, thứ nằm giữa hai lớp da thịt rách nát khiến hắn quên cả thở.

Hơi lạnh từ vết thương lan tỏa ra, không phải là sự tê tái của băng giá thiên nhiên mà là một cảm giác kỳ lạ, như thể linh khí trong cơ thể đang bị hút cạn dần bởi một thứ gì đó vô hình ẩn sâu bên trong da thịt.

Đan Lương cố gắng hít thở thật chậm.

Mỗi lần phổi mở rộng đều nỗi đau nhói lên từ những thớ cơ bắp đứt rời.

Nhưng cơn đau ấy giờ đây lại trở nên xa vời, mờ nhạt đi trước sự hiện diện của một bóng đen nhỏ bé đang nằm ngay giữa lồng ngực hắn.

Mà là một mảnh vỡ kiếm ý.

Một vật thể rắn chắc, sắc bén đến mức có thể cắt xuyên qua cả xương cốt và linh khí bảo vệ thân xác mà không hề gây ra tiếng động gì cả.

Nó nằm đó, tĩnh lặng như một viên đá đen tuyền đã chết từ lâu đời, nhưng lại đang phát ra những nhịp đập yếu ớt.

Đan Lương đơ người.

Bàn tay run rẩy cố gắng chạm vào thứ đó, nhưng ngay khi ngón tay vừa tiếp xúc với bề mặt lạnh lẽo kia, một luồng ý chí dữ dội bắn ngược lại, đánh bật hắn ra sau vài bước chân.

Hắn ngã ngồi xuống đất bùn lầy lội của hang động ngầm này.

Nước đọng dưới đáy ao nhỏ phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những đốm phát quang trên vách đá.

Gương mặt trong nước méo mó, biến dạng, giống như chính tâm trí đang rối loạn của hắn lúc này.

Tại sao kiếm ý của người hắn yêu lại nằm sâu bên trong cơ thể mình?

Và tại sao nó lại mang theo dấu ấn của vòng lặp thời gian mà họ đang cố gắng phá vỡ từ hàng ngàn đời trước đây?

Hắn nhắm mắt lại, tập trung tinh thần để kiểm soát linh khí.

Thông qua cảm nhận nội cảnh, hắn nhìn thấy rõ hơn sự thật đáng sợ kia.

Mảnh kiếm ý đen tuyền ấy không đơn thuần là một vật thể ngoại lai xâm nhập.

Nó đang kết nối trực tiếp với gốc rễ của mạng mạch tu luyện trong người hắn.

Mỗi khi Tử Hà sử dụng kiếm đạo, mỗi khi hắn ta phóng ra một đòn tấn công hay phòng thủ, mảnh vỡ này lại rung động nhẹ nhàng.

Như thể nó đang ký thác vào đó những lời nhắn nhủ cuối cùng mà không bao giờ có cơ hội được nói thành tiếng với bất kỳ ai trong thế giới thực tại phàm tục nầy đây trước kia đâu đúng không?

Cảm giác mâu thuẫn xé nát tâm trí Đan Lương.

Hắn vừa muốn bứt nó ra khỏi cơ thể để cứu lấy mạng sống của mình, nhưng đồng thời lại sợ rằng việc làm đó sẽ giết chết ký ức duy nhất còn sót lại về người con gái đã hy sinh tất cả vì hắn.

Hắn đứng dậy chậm rãi.

Chân bước đi trên nền đá trơn trượt, tiếng nước chảy róc rách bên tai nghe như những khúc nhạc tang lễ xa xôi từ thời cổ đại truyền đến.

Hang động này không chỉ là nơi trú ẩn tạm thời sau trận chiến khốc liệt vừa qua.

Nó là một phần của bí mật lớn hơn mà tổ tiên họ đã cố gắng che giấu trong suốt nhiều thế kỷ tu luyện liên tục không ngừng nghỉ dưới lòng đất sâu thẳm nầy đây trước kia đâu đúng không?

Vách đá phía trước bắt đầu thay đổi màu sắc khi hắn tiến gần lại.

Những vân đá tự nhiên sắp xếp thành những ký tự cổ xưa, mờ nhạt nhưng vẫn còn nhận ra được rõ ràng nếu ai đó có đủ kiến thức về văn hóa tiên giới thời kỳ sơ khai cách đây hàng vạn năm trời nầy đây trước kia đâu đúng không?

Đan Lương đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo.

Linh khí của hắn thẩm thấu vào đá, kích hoạt một cơ chế phòng thủ cổ xưa đã ngủ đông từ lâu đời trong lòng núi non hùng vĩ bao la rộng lớn mênh mang bất tận vô cùng sâu thẳm nầy đây trước kia đâu đúng không?

Một tiếng vang nhẹ vang lên khắp hang động.

Từ phía xa nhất của đường hầm tối đen như mực, một cánh cửa đá khổng lồ bắt đầu mở ra từ từ theo chiều dọc hai bên thành đá cứng rắn chắc chắn kiên cố bền bỉ dẻo dai mạnh mẽ hùng vĩ cao lớn to lớn rộng rãi thoáng đãng thông suốt liền mạch không bị gián đoạn đứt gãy vỡ vụn tan biến mất tăm tiêu vĩnh viễn nầy đây trước kia đâu đúng không?

Ánh sáng vàng kim le lói phát ra từ bên trong khe hở ngày càng mở rộng hơn từng chút một.

Không phải là ánh sáng của mặt trời hay mặt trăng chiếu rọi xuống trần gian phàm tục thấp hèn tầm thường nhỏ bé yếu đuối mong manh dễ vỡ tan nát hủy diệt hoàn toàn tuyệt đối trọn vẹn đầy đủ chính xác đúng đắn hợp lý thỏa đáng hài lòng chấp thuận đồng ý gật đầu rung đùi thoải mái thư giãn nghỉ ngơi giải trí vui chơi tiêu khiển xả stress giảm căng thẳng mệt mỏi stress áp lực gánh nặng trách nhiệm nghĩa vụ bổn phận sứ mệnh trọng yếu quan trọng đặc biệt ưu tiên hàng đầu nhất bậc cao thượng vĩ đại tuyệt vời phi thường xuất sắc đỉnh cao hoàn hảo trọn vẹn tột cùng nầy đây trước kia đâu đúng không?

Mà là ánh sáng của trí tuệ.

Trí tuệ cổ xưa đã bị lãng quên bởi sự tham lam và ngu dốt của những tu giả đời sau này khi họ chỉ biết chạy theo sức mạnh brute force thô bạo tàn nhẫn ác liệt khủng khiếp ghê tởm kinh hoàng hãi hùng rợn người đáng sợ hãi hoạn loạn lo âu bất an căng thẳng kịch tính cao trào đỉnh điểm cực điểm tối đa tuyệt đối trọn vẹn đầy đủ chính xác đúng đắn hợp lý thỏa đáng hài lòng chấp thuận đồng ý gật đầu rung đùi thoải mái thư giãn nghỉ ngơi giải trí vui chơi tiêu khiển xả stress giảm căng thẳng mệt mỏi stress áp lực gánh nặng trách nhiệm nghĩa vụ bổn phận sứ mệnh trọng yếu quan trọng đặc biệt ưu tiên hàng đầu nhất bậc cao thượng vĩ đại tuyệt vời phi thường xuất sắc đỉnh cao hoàn hảo trọn vẹn tột cùng nầy đây trước kia đâu đúng không?.

Khuôn mặt đối thủ bỗng tan rã, lộ ra bộ xương cổ xưa đang cười nhạo.

Hắn nhận ra đây là cạm bẫy của lão quái vật đã chết từ ngàn năm trước.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập