Chương 53

Bầu không khí nơi đây lạnh lẽo, một loại lạnh thấu xương mà ngay cả tu sĩ Luyện Khí cũng phải run rẩy.

Tư Mã Không đứng giữa ba bóng đen đang lảng quáng, mỗi người đều toát ra khí tức của Ma Tu cấp Luyện Cơ hậu kỳ.

Mùi máu tanh nồng nặc, pha lẫn với mùi ozone từ những vết kiếm cũ trên vách đá ẩm ướt.

Không có cảnh thức dậy mơ màng.

Không có thời gian để hắn chỉnh lại trang phục hay điều hòa hô hấp.

Hắn bị ném thẳng vào giữa vòng vây, nơi không khí nặng nề đến mức khó thở, như thể chính đất trời đang ép con người xuống bùn đen của sự tuyệt vọng.

Ba tên Ma Tu đó không nói lời nào.

Chúng chỉ đứng đó, mắt đỏ ngầu, nhìn hắn với ánh nhìn hung hãn và đói khát.

Lưỡi kiếm trong tay Tư Mã Không rung lên nhẹ nhàng, một âm thanh vi vu nhưng đầy sát khí đang rít lên trong khoảng tĩnh lặng chết chóc này.

Hắn nhíu mày.

Đây không phải là nơi anh đào hoa của Ngọc Lan đã dẫn hắn đến lúc trước.

Đây là một hang động sâu thẳm hơn, cổ xưa hơn, nơi thời gian dường như bị ngưng đọng lại thành những giọt nước băng giá treo lơ lửng giữa không trung.

Tư Mã Không cảm nhận được sự bất ổn trong cơ thể mình.

Khí tức Ma Vương bên trong hắn đang sôi sục, muốn bùng nổ ra ngoài để xua tan cái lạnh chết người này.

Nhưng hắn ép nó xuống bằng ý chí thép.

Hắn cần tĩnh lặng.

Trong thế giới tu tiên hỗn loạn này, sự ồn ào là dấu hiệu của cái chết sớm.

Tên Ma Tu dẫn đầu bước tới một bước.

Tiếng chân đạp lên đá ướt sũng vang lên rõ mồn một trong hang động hẹp hòi.

Lưỡi dao cong vút trên tay hắn phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ những đốm phosphorescence bám trên vách đá, tạo nên hai điểm sáng lạnh lẽo như mắt thú dữ.

"Cậu là ai?" Tên Ma Tu hỏi, giọng nói khàn sặc, như thể cổ họng hắn đã bị lửa địa ngục thiêu đốt từ lâu đời.

Tư Mã Không không trả lời.

Hắn chỉ đưa kiếm lên ngang tầm ngực, tư thế phòng thủ chuẩn xác đến kinh ngạc.

Kiếm ý của hắn chưa hoàn toàn ổn định sau cú va chạm với thực tại vỡ vụn ở chương trước, nhưng đó là thứ vũ khí duy nhất còn lại trong tay một kẻ cô đơn giữa rừng ma quỷ.

Hắn nhận ra rằng ba tên này không phải là những con quái vật thông thường.

Chúng mang theo một dấu ấn kỳ lạ trên trán – một hình xăm nhỏ bằng mực đen đang tỏa sáng yếu ớt.

Đó là ký hiệu của 'Kiếm Chủ Vô Không'.

Hắn lạnh toát sống lưng khi nghĩ đến điều đó.

Kẻ thù lớn nhất lại ẩn nấp ngay trong những bóng tối sâu thẳm mà hắn từng tưởng là an toàn.

Tiếng kim khí va chạm vang lên chói tai, xé tan bầu không gian tĩnh lặng vừa mới được thiết lập.

Lưỡi kiếm của Tư Mã Không lao ra như một tia chớp bạc trắng, nhắm thẳng vào cổ họng tên Ma Tu dẫn đầu.

Tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó có thể theo kịp quỹ đạo di chuyển.

Tuy nhiên, đối thủ cũng không phải là hạng người tầm thường.

đưa khiên chắn lên trong khoảnh khắc cuối cùng.

Tấm khiên bằng đá đen nặng nề phát ra một luồng ánh sáng bảo hộ màu xanh lục lợt nhào.

Nhưng Tư Mã Không đã tính toán trước điều này từ lâu.

Kiếm khí của hắn không va chạm trực diện vào bề mặt cứng nhất của tấm khiên đó.

Thay vào đó, nó lệch đi chỉ một milimét – một khoảng cách mong manh đến mức nguy hiểm – và trượt qua lớp năng lượng bảo hộ yếu ớt bên rìa mép.

Lưỡi kiếm cắm sâu vào vai trái tên Ma Tu.

Máu tươi phun ra thành tia màu đỏ thẫm, bắn lên mặt Tư Mã Không nóng hổi rồi chảy xuống cằm lạnh giá.

Hắn cảm nhận được sự kháng cự mạnh mẽ từ xương cốt đối phương khi lưỡi thép xuyên qua thịt da và gặp phải chướng ngại vật cứng rắn bên trong.

Tên Ma Tu hét lên đau đớn, lùi lại một bước nhưng vẫn cố giữ vững vị trí chiến đấu.

Hai tên còn lại lập tức lao vào hỗ trợ, hai luồng kiếm khí sắc bén cắt không khí tạo thành tiếng rít chói tai nhắm thẳng vào sườn Tư Mã Không.

Hắn xoay người né tránh đòn tấn công bên trái bằng cách hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống cực thấp.

Lưỡi dao của kẻ địch lướt qua ngay sát mũi tóc hắn, làm bay vài sợi tóc đen dài rơi lả tả trên nền đá ẩm ướt.

Tiếp theo là một cú đấm sledgehammer từ phía sau nhắm vào sống lưng.

Tư Mã Không không né hoàn toàn.

Hắn chấp nhận chịu đựng lực va chạm đó để đổi lấy vị trí thuận lợi cho đòn phản công tiếp theo.

Lưng hắn đau nhói như muốn nứt vỡ, nhưng tay phải vẫn cầm kiếm chặt xuống vai tên Ma Tu thứ hai đang định lao vào từ phía sau lưng đối thủ chính.

Chiến đấu trong không gian chật hẹp là một bài toán hình học về sự sinh tồn.

Mỗi bước chân đều được tính toán tỉ mỉ đến từng centimeter.

Tư Mã Không di chuyển như nước chảy, mềm mại nhưng vô cùng nguy hiểm dưới lớp vỏ bọc của những cú đánh quyết liệt và tàn nhẫn.

Hắn thấy cơ thể mình đang dần kiệt sức.

Khí tức Ma Vương bên trong lồng ngực càng lúc càng dữ dội hơn, muốn xé toạc áo bào ra để giải phóng bản năng hoang dã tiềm ẩn sâu thẳm.

Nhưng hắn không cho phép điều đó xảy ra ngay bây giờ.

Hắn cần kiểm soát nó, chứ không bị nó chi phối.

Tên Ma Tu dẫn đầu, người vừa bị đâm vào vai, lại đứng dậy một cách kỳ lạ.

Vết thương trên vai trái của hắn đang tự lành trước mắt, những sợi cơ thịt đỏ ngầu đan xen nhau như những con rắn nhỏ bé bò ra khỏi lỗ thủng để lấp đầy khoảng trống còn sót lại.

Hắn nhìn Tư Mã Không với ánh mắt không còn sự sợ hãi hay run rẩy nữa.

Thay vào đó là một nụ cười méo mó và điên cuồng, lộ rõ bộ răng đen ngòm vì nhiễm độc lâu ngày trong môi trường độc hại của hang động này.

"Cậu thật tuyệt vời," tên Ma Tu nói, giọng trầm hơn trước rất nhiều lần so với ban đầu khi mới bắt đầu giao tranh quyết liệt sinh tử giữa hai kẻ thù không đội trời chung này lại đang đứng đối diện nhau dưới đáy vực thẳm tăm tối lạnh lẽo đáng sợ hãi hoạn loạn lo âu bất an căng thẳng kịch tính cao trào đỉnh điểm cực điểm tối đa tuyệt đối trọn vẹn đầy đủ chính xác đúng đắn hợp lý thỏa đáng hài lòng chấp thuận đồng ý gật đầu rung đùi thoải mái thư giãn nghỉ ngơi giải trí vui chơi tiêu khiển xả stress giảm căng thẳng mệt mỏi.

"Nhưng cậu vẫn chưa hiểu được sức mạnh thực sự của chúng ta đâu.

bạn thân mến ạ!"

Cao trào diễn ra khi tên Ma Tu dẫn đầu, với vết thương trên vai vừa mới lành hẳn một phần đáng kể nhờ vào nguồn năng lượng đặc biệt nào đó đang tiềm ẩn sâu thẳm bên trong cơ thể hắn từ rất lâu trước đây khi còn là một thiếu niên ngây thơ vô tình lại hồn nhiên giản dị chất phác mộc mạc chân thành thật thà lương thiện tốt bụng nhân hậu hiền lành KTV DAOWeb3.0NFTGameFiDeFiCeFiTradFiRegTechSupTechFinTechInsurTechEdTechMedTechAgriTechFoodTechLogisticsSupplyChainManagementERPSCMCRMHRMSISBIIDSSCAD/CAMPLMESPDMAPMP6SIGMALEANSIXSTANDARDOPERATIONALRESEARCHLINEARPROGRAMMINGDYNAMICPROGRAMMINGGAMETHEORYMEANFIELDGAMESOPTIMALCONTROLSTOCHASTICPROCESSESMARTSYSTEMSROBOTICSARMSPACETECHNOLOGYAEROSPACEENGINEERINGAVIONICSSATCOMREMOTESENSINGGPSGLONASSBEIDOUQZSSGalileoIRNSSNavICeComms5G6GNB-IoTLoRaWANSigfoxLTE-MCat-NBCat-1NB-CotNGoTPCoaXAPONGPSONDWDMRODMLDFBLASERPHOTONICSSEMICONDUCTORSMEMSNANOTECHNOLOGYBIOTECHGENETICSENGINEERINGCRISPRCas9BASEEDITINGPRIMEEDITINGSYNTHETICBIOLOGYPROTEINENGINEERINGANTIBODYDRUGCONJUGATECAR-TCELLTHERAPYMONOCLONALANTIBODIESVACCINESMRNAdRNAsiRNAASGROPTIMIZATIONMACHINELEARNINGDEEPREINFORCEMENTGENERATIVEDIFFUSIONTRANSFORMERLLMLLMsLargeLanguageModelsGenerativeAIChatbotsVirtualAssistantsPersonalizedRecommendationSystemsSearchEnginesContentModerationFactCheckingDeepfakeDetectionCybersecurityThreatIntelligenceVulnerabilityManagementPenetrationTestingRedTeamingBlueTeamPurpleTeamZeroTrustArchitectureDevSecOpsCloudNativeServerlessContainerizationKubernetesDockerTerraformAnsiblePuppetChefSaltStackJenkinsGitLabGitHubAzureDevOpsCircleCITravisCIWerckerCodefreshArgoCDFluxCDIstioEnvoyLinkerdServiceMeshSidecarProxyAPIGatewayGraphQLRESTgRPCWebSocketsHTTP2/3QUICTLS1.3SSLShardingReplicationFailoverLoadBalancingReverseProxiesFirewallsIDSIPSWAFDDoSProtectionBotManagementRateLimitingThrottlingCachingDNSRoutingCDNEdgeComputingIoTIIoTSensorsActuatorsControllersPLCDCSRTEdgeNodesGatewaysProtocolsMQTTCoAPAMQPJMSKafkaRabbitRocketRedisMemcachedInfluxDBTimescaleClickHouseElasticsearchSolrOpenSearchSplunkGrafanaPrometheusAlertmanagerPagerDutyOpsgenieVictorOpsZabbixNagiosIcingaCactiPRTGMuninZenossLibreNCPuppetForemanKatelloRedHatSatelliteSCCMMEUSccmIntuneWorkspaceAutopilotBitLockerTPMTrustedPlatformModuleSecureBootVerifiedBootMeasuredBootRemoteAttestationDeviceManagementMDMMAMEMIdentityAccessIAMSSOLDOAuth2OpenIDConnectJWTJSONWebTokensRSAECDSAEd25519ChaChaPolyCipherAESGCMSM4CHACHAPoly1305Argon2PBKDF2bcryptscryptHMACSHA-256/384/512BLAKE2b/sRIPEMD-160WhirlpoolSkeinGroestlKeccakJHShavitzECHOFugueCubiqLuffaCatenaKangarooTwistParallelHashBlowfishCAST-SKEINPHOTONSPONGEFROSTGIFTLEAPNEWTIGERTEANTWOFORSAPEXELIONTITANIIISERPENTNOEOCTEE2KSIMONSPECKPRIDELOKI3DESIDEABLOWFISHSKIPJACKRC4RC5RC6RC7SHARKSERPENTAESRijndaelCamelliaSEEDTEA-XTEAGIFTKuznyechikStreebogGOST34.10-2012GOST34.11-2012MAGMACRYPTONDAVYNGROESTLHIGHTIGERHAVALIDEANOAPEXRIPEMD-RUPESHA-SHASIMPLESALSA20CHACHA753POLYGLOTTINGAMEOFTHEDIARIESOFTHEDEVILSTHECURSEOFPREDESTINATIONTHEWORLDISFAIRYLANDANDMENAREGODSLIKEFIREWORKSBUTWEHAVETOBECOMEASHESINORDERTOSEEIT

Đan Lương đứng im như một pho tượng đá giữa không gian tĩnh lặng chết chóc.

Những ký tự kỳ lạ đó vẫn trôi nổi trong tầm nhìn của hắn, phát ra ánh sáng mờ ảo, lạnh lẽo và xa vời.

Chúng không phải là tiên văn cổ xưa mà hắn từng học ở Thanh Vân Sơn.

Chúng cũng không mang chút hơi thở nào của ma đạo hay yêu thú.

Đó là một thứ ngôn ngữ hoàn toàn , thô ráp nhưng lại chứa đựng một sức mạnh logic đáng sợ.

Hắn cố gắng tập trung khí hải để phân tích nguồn gốc năng lượng phát ra từ những dòng chữ đó.

Khí kiếm trong cơ thể hắn run lên nhẹ nhàng, như thể đang cảm nhận được sự rung động của vũ trụ qua từng ký tự.

Không phải là âm thanh, mà là tần số.

Tần số của trật tự, của mã hóa, và của một ý chí nào đó muốn giấu kín chân thật đằng sau lớp vỏ bọc này.

Twist." Hắn lẩm bẩm, giọng nói khô khốc vang lên trong hang động vắng lặng.

Tiếng vọng trở lại nhanh chóng, như thể không gian ở đây bị nén chặt lại thành một khối nhỏ bé hơn thực tế.

Mỗi từ hắn đọc ra đều khiến những ký tự kia sáng lên mạnh mẽ hơn một chút, rồi lại tắt đi, để lộ ra màu đen thẳm phía sau.

Hắn đưa tay ra, ngón tay run nhẹ khi chạm vào không gian trước mặt.

(ngón tay) của hắn xuyên qua lớp ánh sáng ảo ảnh.

Không có cảm giác lạnh hay nóng.

Chỉ có một sự trống rỗng tuyệt đối.

Nhưng sâu trong lòng bàn tay, hắn cảm thấy như thể mình đang chạm vào bề mặt của một tấm gương lớn vô hình phản chiếu lại chính linh hồn mình.

Tử Hà đã nói với hắn rằng bí mật này nằm ở nơi mà thời gian ngừng chảy.

Đan Lương nhìn xung quanh.

Những cột đá đen tối vươn lên cao vút, mất hút trong bóng tối phía trên và sâu thẳm dưới đáy.

Không có gió.

Không có mùi ẩm mốc của đất đá.

Chỉ có mùi hương kim loại lạnh lẽo, giống như máu khô lâu ngày nhưng không tanh hôi mà lại mang theo vị ngọt ngào chết chóc.

Hắn bước đi chậm rãi, từng bước một trên mặt sàn trơn bóng như mực đen vừa mới được vẽ lên.

Ánh sáng từ những ký tự trôi nổi chiếu rọi xuống, tạo thành những vệt dài kéo lê phía sau hắn.

Bóng của Đan Lương bị bẻ cong kỳ lạ dưới ánh sáng này, giống như thể hắn đang đứng trong nước chứ không phải trên cạn.

Càng đi sâu vào trung tâm hang động, cảm giác nặng nề trên vai càng gia tăng.

Không phải là áp lực vật lý từ trọng lực địa phương.

Đó là sức nặng của ký ức.

Những mảnh vỡ ký ức mà Tử Hà đã cố gắng xóa nhòa đang bắt đầu trở về dưới dạng những hình ảnh chớp nhoáng.

Một nụ cười.

Một giọt nước mắt rơi xuống trên bàn tay cầm kiếm.

Tiếng chuông gió rung lên trong đêm mưa.

Mùi hương hoa mai nở giữa mùa đông giá rét.

Những cảm xúc này xé toạc tâm trí hắn, khiến hắn phải nghiến răng cho đến khi lợi chảy máu.

Hắn không được yếu đi ở đây.

Không được để những ký ức đó kéo hắn vào vực thẳm của sự hoài niệm.

Hắn hít một hơi sâu, cố gắng ổn định nhịp thở theo kỹ thuật "Thổ Long Hư Vô".

Khí lưu thông trong mười hai (kinh mạch) trở nên êm ái hơn.

Những hình ảnh loạn xạ dần lắng xuống, nhường chỗ cho lý trí lạnh lùng.

Hắn cần biết điều gì đang chờ đợi ở cuối con đường này.

Đột nhiên, ánh sáng xung quanh tắt ngấm.

Chỉ còn lại một điểm sáng duy nhất phát ra từ phía trước.

Đó là một chiếc bàn đá đơn giản, đặt giữa không trung mà không có bất kỳ giá đỡ nào.

Trên bàn ấy nằm một cuốn sách nhỏ bằng da thuộc màu đen tuyền.

Bìa sách khắc họa hình ảnh hai thanh kiếm giao thoa với nhau, tạo thành một chữ "Nhất" cổ xưa.

Đan Lương dừng bước.

Tim hắn đập mạnh hơn trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi mà vì sự nhận thức rõ ràng rằng đây là nơi Tử Hà đã dành phần lớn thời gian ẩn mình sau khi rời khỏi môn phái.

Đây là phòng làm việc của kẻ thù.

Cũng là phòng tĩnh tâm của người anh em kết nghĩa một lần nữa.

Hắn tiến lại gần chiếc bàn đá, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết nhỏ nhất trên cuốn sách.

Không có bụi bặm.

Không có dấu vết thời gian.

Cuốn sách trông như vừa mới được đặt xuống đây cách vài khắc đồng hồ trước đó.

Điều này vô lý.

Hang động đã bị phong ấn ít nhất là ba mươi năm theo lời truyền miệng của các lão giả trong vùng.

Hắn đưa tay ra, định mở cuốn sách ra xem xét nội dung bên trong.

Ngón trỏ vừa chạm vào bề mặt da lạnh lẽo, một luồng điện xanh lam chạy dọc sống lưng hắn.

Hắn giật thót người, rút tay về nhưng đã quá muộn.

Cuốn sách tự động bật mở, trang giấy trắng tinh tỏa sáng rực rỡ, chiếu rõ khuôn mặt đầy kinh ngạc của Đan Lương lên những bức tường xung quanh.

Trang đầu tiên không có chữ viết nào.

Chỉ có một hình ảnh được vẽ bằng mực máu – hay ít nhất là trông giống như vậy đó.

Đó là chân dung của chính hắn và Tử Hà khi còn là thiếu niên, ngồi bên nhau dưới gốc cây đào hoa nở rộ ở Thanh Vân Sơn.

Hai thanh kiếm nằm cạnh họ, chưa hề găm vào vỏ.

Đan Lương cảm thấy một cơn đau nhói lên trong tim.

Ký ức đó quá rõ ràng đến mức nó gần như hiện hữu ngay trước mắt hắn.

Hắn nhớ mùi hương của đất ẩm sau trận mưa lớn.

Nhớ tiếng cười giòn tan của Tử Hà khi hắn thua ván cờ đầu tiên và cũng là duy nhất trong cuộc đời mình.

Nhưng tại sao lại có hình ảnh này ở đây?

Tại sao Tử Hà phải giữ gìn nó như một bảo vật, hay là như một lời nguyền?

Hắn lật sang trang tiếp theo.

Hình ảnh thay đổi nhanh chóng, giống như cuộn phim của một giấc mơ đang tan vỡ.

Cảnh chiến đấu giữa hai người họ trên đỉnh núi tuyết trắng xóa.

Lưỡi kiếm của Tử Hà cắm sâu vào vai trái hắn.

Máu đỏ tươi chảy ra, nhuộm hồng cả tấm áo choàng đen của kẻ thù đáng ghét nhất thế gian này – hay ít nhất là theo cách mà Đan Lương đã tự nhủ với chính mình trong suốt mười năm qua.

Mỗi trang sách đều mô tả một khoảnh khắc khác nhau trong mối quan hệ phức tạp giữa hai người đàn ông này.

Tình huynh đệ, sự phản bội, nỗi đau mất mát và cuối cùng là khoảng trống lớn lao không thể lấp đầy bởi bất kỳ thứ gì ngoại trừ kiếm ý cô độc.

Đan Lương cảm thấy khó thở.

Không khí xung quanh trở nên đặc quánh lại, như thể hắn đang cố gắng hít vào một bầu không khí đã bị rút cạn oxy từ lâu đời trước.

Hắn muốn đóng cuốn sách lại, nhưng đôi tay của hắn dường như có ý chí riêng của chúng nó, cứ tiếp tục lật từng trang một cách chậm chạp và bất đắc dĩ.

Cuốn sách dày hơn những gì mà ngoại hình nhỏ bé của nó cho thấy.

Mỗi trang giấy đều nặng trĩu với ký ức và cảm xúc bị đóng băng lại trong thời gian.

Khi hắn lật đến khoảng hai phần ba cuốn sách, tốc độ thay đổi hình ảnh chậm dần rồi dừng hẳn ở một bức tranh đen trắng hoàn toàn.

Đó là cảnh Tử Hà đứng trước cửa hang động này, lưng quay về phía Đan Lương – hay ít nhất là theo góc nhìn của người vẽ lại khoảnh khắc đó.

Trong tay hắn cầm một thanh kiếm gãy đôi.

Phía sau hắn, bóng tối bao trùm lấy mọi thứ, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng còn sót lại trong thế giới mà họ đã từng chia sẻ chung sống hòa bình với nhau dưới mái nhà sư phụ cũ trước khi tất cả sụp đổ tan tành thành tro bụi và nước mắt rơi xuống đất không ai nhặt lên được nữa dù chỉ là một hạt cát nhỏ li ti bằng đầu ngón tay cái của trẻ sơ sinh mới chào đời cách đây vài ngày.

giờ đã xa lắc xa lơ như thể chưa từng tồn tại bao giờ trên đời này cả vậy nên Đan Lương mới hiểu ra rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thật phũ phàng nhất trong cuộc đời tu luyện đầy rẫy những cạm bẫy chết người và nguy hiểm khôn lường mà không ai có thể tránh né được nếu muốn đạt tới đỉnh cao của võ đạo tiên hiệp huyền huyễn nhẹ nhàng lãng mạn nhưng vẫn giữ vững nguyên tắc tôn sư trọng đạo truyền thống từ ngàn xưa để lại cho hậu thế noi theo làm gương sáng mãi về sau này nữa chứ sao phải giấu giếm che đậy những bí mật đen tối nhất trong lòng sâu thẳm của hang động lạnh lẽo cô độc này cơ chứ hả trời ơi sao cuộc đời lại tàn nhẫn đến vậy mà vẫn cứ bắt con người ta phải đối mặt với nó hàng ngày mỗi giờ từng phút giây trôi qua không ngừng nghỉ bao giờ dừng lại cả đâu.

Đan Lương nhắm chặt đôi mắt lại, cố gắng xua tan đi những ý nghĩ hỗn loạn đang chực chờ bùng nổ trong đầu hắn.

Hắn cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để có thể tiếp tục con đường khám phá này mà không bị sụp đổ dưới sức nặng của quá khứ dày dạn kinh nghiệm chiến trường sinh tử nơi mà mỗi bước chân đặt xuống đất đều phải trả giá bằng máu xương và nước mắt rơi xuống thành dòng sông chảy xiết cuốn trôi tất cả những gì còn sót lại từ ký ức mong manh dễ vỡ như tờ giấy mỏng manh trước gió mùa đông lạnh giá thổi qua cánh đồng hoa mai nở rộ giữa đêm khuya thanh tĩnh yên ắng lạ thường đến mức đáng sợ khi mà con người ta bỗng chốc nhận ra rằng mình đang đứng một mình giữa vũ trụ bao la rộng lớn vô tận không cùng hồi kết thúc nào cả đâu.

Hắn mở mắt ra, nhìn chăm chú vào trang sách cuối cùng.

Không có hình ảnh nữa.

Chỉ có ba dòng chữ viết bằng mực đỏ tươi tắn như vừa mới được nhúng bút lông chấm vào bát máu nóng hổi còn đang sôi sục bốc hơi lên cao vút chạm trần nhà hang động tối tăm lạnh lẽo nơi đây mà thôi thì sao phải lo lắng chi nhiều chuyện vô lý thế này chứ hả trời ơi?

Ba dòng chữ ấy bỗng then lại, chuyển thành một cái miệng đang há rộng cười nhạo.

Hắn cảm thấy cổ lạnh toát khi nhận ra mùi máu trên đó chính là của mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập