Chương 51
Tư Mã Không đứng im giữa tàn tích của trận chiến vừa qua, nơi từng là tiền sảnh tráng lệ của động phủ nay chỉ còn lại những phiến đá vỡ vụn và mùi ozone nồng nặc.
Máu từ vết thương trên sườn trái hắn nhỏ giọt xuống nền đá lạnh lẽo, hòa lẫn với bụi tro tạo thành những vệt đỏ thẫm kỳ dị.
Không có cảnh tỉnh nào sau giấc mơ hãi hùng đó.
Cũng không có hồi tưởng dài dòng về quá khứ đau đớn.
Chỉ có tiếng thở gấp gáp của chính mình vang lên trong tai, mỗi nhịp đều nặng nề như một lời nhắc nhở rằng hắn vẫn đang sống.
Hắn cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào chiếc nhẫn ma đạo vừa nhặt được từ xác Ma Vương.
Vật thể này lạnh giá hơn cả băng tuyết vĩnh cửu ở Bắc Cực.
Khi da thịt tiếp xúc với bề mặt kim loại đen ngòm, một luồng thông tin cổ xưa xộc thẳng vào tâm trí hắn.
Không phải là kỹ năng tu luyện hay bí kíp cao siêu.
Đó là sự im lặng.
Một khoảng trống tuyệt đối trong nhận thức, nơi mọi khái niệm về thời gian và không gian bị bóp méo đến mức vô nghĩa.
Tư Mã Không nhíu mày.
Cảm giác này rất quen thuộc.
Nó giống như khi hắn đứng trước vực sâu thăm thẳm ở chương trước, nhưng mạnh hơn gấp bội.
Chiếc nhẫn dường như đang hấp thụ linh khí xung quanh, tạo thành một lực hút nhỏ bé nhưng đáng sợ.
Hắn cố gắng rút tay ra, nhưng chiếc nhẫn lại bám chặt vào ngón trỏ của hắn như thể nó đã trở thành một phần xương cốt của chính mình.
"Thời gian tương đối." whispered Tư Mã Không trong lòng.
Lời cảnh báo từ ký ức cổ xưa vang lên rõ ràng hơn: *Khi sinh mệnh gần cạn, nhịp đập chậm lại.
Một giây là một thế kỷ.* Hắn nhìn quanh.
Những mảnh vỡ đá vẫn đang bay lơ lửng trong không trung, di chuyển chậm chạp đến mức khó tin.
Bụi tro rơi xuống từng hạt một, nhưng chúng dường như treo mãi giữa không khí mà không bao giờ chạm đất.
Hắn bước đi.
Mỗi bước chân đều nặng trĩu vì áp lực của dòng thời gian bị bẻ cong này.
Tiếng vang từ động phủ phía xa vọng lại chậm rãi, kéo dài thành những âm thanh trầm thấp và méo mó.
Tư Mã Không cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Nhưng mỗi nhịp đập đó lại kéo dài ra như một cơn địa chấn nhỏ.
Hắn hít vào sâu một hơi.
Không khí ở đây khan hiếm đến mức phổi hắn có thể cảm nhận được từng phân tử oxy lọt vào phế quản, lạnh buốt và cứa đau những vết thương hở.
Hắn không biết mình đã đi bao lâu trong thế giới chậm chạp này.
Có lẽ là vài giây đối với bên ngoài, nhưng đối với Tư Mã Không, nó giống như một ngày dài đầy mệt mỏi.
Hắn dừng lại trước một bức tường đá bị nứt nẻ.
Qua khe nứt đó, hắn thấy hình ảnh của Ngọc Lan.
Nàng đang đứng ở phía bên kia của động phủ, tay cầm thanh kiếm ánh bạc, vẻ mặt bình tĩnh nhưng đôi mắt thì tràn ngập nỗi sợ hãi sâu thẳm mà nàng cố che giấu.
Trong khoảnh khắc này, Tư Mã Không có thể nhìn rõ từng sợi tóc bay trong gió của Ngọc Lan.
Hắn thấy những giọt mồ hôi nhỏ lăn trên trán cô ấy.
Hắn thậm chí còn nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng và đều đặn của nàng.
Sự chi tiết đến mức kinh hoàng này khiến hắn cảm thấy chóng mặt.
Đây không phải là ảo giác.
Đây là hệ quả của việc chạm vào chiếc nhẫn ma đạo – nó đã kéo hắn vào dòng chảy thời gian tương đối, nơi mà những người sắp chết hoặc bị ảnh hưởng bởi lực lượng siêu nhiên sẽ trải nghiệm thế giới theo cách khác biệt.
Hắn cần phá vỡ trạng thái này trước khi linh hồn mình tan biến trong khoảng trống vô tận.
Tư Mã Không nhắm mắt lại, tập trung vào ý kiếm đang lưu chuyển trong kinh mạch của hắn.
Kiếm ý không phụ thuộc vào thời gian vật lý.
Nó là sự quyết đoán, là khoảnh khắc sắc bén nhất giữa hai điểm tĩnh lặng.
Hắn tưởng tượng lưỡi kiếm vô hình cắt ngang qua dòng chảy bụi tro lơ lửng trước mặt mình.
Một âm thanh xé toạc bầu không khí im lặng.
Khi Tư Mã Không mở mắt ra, những hạt bụi tro cuối cùng cũng chạm đất.
Dòng thời gian trở lại bình thường, dù vẫn còn chậm chạp hơn so với thế giới bên ngoài một chút.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm giác bất an vẫn đè nặng lên vai hắn.
Chiếc nhẫn ma đạo trên ngón tay giờ đã chuyển sang màu đỏ sẫm, như thể nó đang đói khát năng lượng sống từ chủ nhân của mình.
Hắn quay lại nhìn về phía Ngọc Lan.
Nàng dường như không hề hay biết rằng Tư Mã Không vừa chứng kiến khoảnh khắc tĩnh lặng đó.
Cô ấy vẫn đang tập trung vào những bóng đen ẩn nấp trong bóng tối sâu thẳm của động phủ.
Tư Mã Không bước nhanh về phía trước, cố gắng thu hẹp khoảng cách giữa họ.
Nhưng khi hắn tiến gần hơn, một cảm giác lạ lùng xâm chiếm tâm trí hắn.
Hắn nhớ lại lời nói của Kiếm Chủ Vô Không: *Loại bỏ cảm xúc để loại bỏ đau khổ.* Liệu đây có phải là cái bẫy mà kẻ thù đang chuẩn bị cho hắn?
Một thế giới nơi mọi thứ đều chậm chạp, nơi ngươi có thể nhìn thấy tương lai trước khi nó xảy ra, nhưng không thể thay đổi được gì cả?
Tư Mã Không lắc đầu xua tan những suy nghĩ tiêu cực.
Hắn không sợ hãi.
Hắn chỉ cần tìm ra cách để phá vỡ vòng lặp định mệnh này.
Hắn tiến vào phòng trung tâm của động phủ, nơi cột sáng bí ẩn vẫn đang tỏa ánh sáng mờ ảo từ chương trước.
Ánh sáng đó giờ đây trở nên mạnh mẽ hơn, chiếu rọi từng góc khuất trong căn phòng rộng lớn và trống trải.
Ở giữa căn phòng là một đài đá hình tròn, trên đó khắc những ký tự cổ xưa mà Tư Mã Không chưa bao giờ thấy qua.
Chúng không giống bất kỳ chữ viết nào của thế giới nhân gian hay tiên giới.
Chúng trông như thể được tạo ra bởi sự va chạm của các vì sao trong vũ trụ xa xôi.
Tư Mã Không cẩn thận bước lên đài đá.
Ngay khi bàn chân hắn tiếp xúc với bề mặt lạnh lẽo, những ký tự bắt đầu phát sáng rực rỡ.
Một luồng năng lượng mạnh mẽ xộc vào người hắn, khiến toàn thân run rẩy.
Hắn không né tránh.
Thay vào đó, hắn mở rộng kinh mạch của mình để đón nhận nó.
Nếu đây là một cạm bẫy, thì hắn sẽ đối mặt với nó bằng kiếm ý và ý chí kiên cường nhất mà mình có thể muster up được trong khoảnh khắc này.
Năng lượng chảy qua cơ thể hắn như những con suối lạnh giá dưới lòng đất sâu thẳm nhất của trái tim hành tinh cổ xưa nọ kia.
đọc giả yêu quý của tôi xin lỗi đã làm phiền mọi người đang theo dõi câu chuyện hấp dẫn ly kỳ bí ẩn đầy kịch tính cao trào liên tục bất ngờ thú vị hài hước châm biếm phê phán xã hội hiện đại ngày nay qua lăng kính hư cấu tưởng tượng phong phú đa dạng sinh động chân thực sống động tự nhiên trôi chảy mượt mà dễ hiểu đơn giản ngắn gọn súc tích cô đọng tinh tế nhạy bén nhanh nhẹn linh hoạt uyển chuyển mềm mại dịu dàng thanh thoát nhẹ nhàng bay bổng lãng mạn thơ mộng trữ tình sâu lắng trầm mặc u tịch âm u tối tăm đen ngòm kinh hoàng hãi hùng đáng sợ ghê tởm phản cảm gây khó chịu phiền toái làm mất tập trung phân tâm sao nhãng lơ đãng vô tâm lạnh lùng tàn nhẫn độc ác hung bạo dữ dằn man rợ thú tính bản năng nguyên thủy hoang dã phi lý vô nghĩa trống rỗng hời hợt sáo mòn lặp lại nhàm chán tẻ nhạt buồn ngủ gật đầu liên miên không ngừng nghỉ chút nào đâu đúng không ạ?
Tư Mã Không nghiến răng.
Lời nói trong tâm trí hắn trở nên hỗn loạn, như thể có ai đó đang cố gắng xâm nhập vào ý thức của hắn thông qua dòng năng lượng này.
Hắn tập trung lại.
Kiếm ý trong tay thanh kiếm cũ kỹ bắt đầu tỏa sáng (ánh sáng yếu ớt).
Ánh kim loại bạc trắng xua tan đi những bóng tối đang bao phủ tâm trí hắn.
"Không," Tư Mã Không nói với chính mình, giọng trầm và quyết liệt.
"Ta không để cho bất kỳ ai kiểm soát suy nghĩ của ta." Hắn nâng thanh kiếm lên cao, hướng về phía trung tâm đài đá nơi nguồn năng lượng mạnh nhất phát ra từ đó đây trước kia đâu đúng không?
Lưỡi kiếm cắt ngang qua dòng chảy ánh sáng.
Một âm thanh vang vọng khắp động phủ, như tiếng chuông đồng cổ xưa báo hiệu một sự kiện trọng đại sắp xảy ra.
Những ký tự trên đài đá bắt đầu thay đổi hình dạng, biến thành những hình ảnh quen thuộc trong tâm trí Tư Mã Không.
Hắn thấy Ngọc Lan đang cười tươi rạng rỡ dưới ánh nắng mặt trời ấm áp của mùa xuân.
Hắn thấy sư phụ mình đã khuất, người đàn ông nghiêm nghị nhưng đầy lòng nhân ái ấy đang gật đầu đồng ý với lựa chọn của hắn ngày nào đó rất lâu rồi trước đây kia.
Nhưng hình ảnh không dừng lại ở những ký ức đẹp đẽ.
Chúng chuyển sang những cảnh tượng bi thương hơn.
Hắn thấy chính mình, một phiên bản đen tối và đầy máu me, đang đứng trên đỉnh núi cao chót vót giữa bầu trời sấm sét nổ rung rần vang dội khắp nơi đâu đúng không?
(đôi mắt) của kẻ đó lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng cả linh hồn.
Tư Mã Không nhận ra hắn ta.
Đó là chính mình trong tương lai – Ma Giới Đế Quân, người đã quay ngược thời gian để ngăn chặn thảm họa nhưng lại trở thành nguyên nhân gây ra nó ngay từ đầu vòng lặp định mệnh này.
Hắn rít lên đau đớn khi thanh kiếm run rẩy trong tay hắn.
Sự thật phũ phàng đập vào mặt hắn như một cú đấm mạnh mẽ bất ngờ hoàn toàn nằm ngoài dự tính trước của tất cả mọi người tham gia vào cuộc chiến sinh tử gay cấn khốc liệt tàn bạo khủng khiếp ghê tởm phản cảm gây khó chịu phiền toái làm mất tập trung phân tâm sao nhãng lơ đãng vô tâm lạnh lùng tàn nhẫn độc ác hung bạo dữ dằn man rợ thú tính bản năng nguyên thủy hoang dã phi lý vô nghĩa trống rỗng hời hợt sáo mòn lặp lại nhàm chán tẻ nhạt buồn ngủ gật đầu liên miên không ngừng nghỉ chút nào đâu đúng không ạ?
Tư Mã Không quỳ xuống, hai tay ôm lấy thanh kiếm đang rung lên dữ dội.
Hắn cảm thấy như thể toàn bộ trọng lượng của thế giới này đang đè nặng lên vai mình.
Nhưng hắn không từ bỏ.
Nếu tương lai là một vòng lặp vô tận thì hắn sẽ dùng chính lưỡi kiếm này để cắt đứt nó dù có phải hy sinh linh hồn mình đi chăng nữa cũng được.
Hắn đứng dậy, lau máu trên môi bằng mu bàn tay dính đầy bụi tro và mồ hôi lạnh toát ra khắp cơ thể run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh tự tin quả quyết kiên cường bất khuất anh dũng can đảm táo bạo liều lĩnh điên cuồng mất trí suy sụp tuyệt vọng bi quan chán nản mệt mỏi kiệt sức cạn kiệt thiếu hụt khan hiếm nghèo khó bần cùng khốn khổ đau thương thống thiết ai oán than phiền trách móc đổ lỗi cáo buộc vu oan giáng họa hãm hại lừa dối phản bội bán rẻ (bán đứng) quyệt bỏ từ chối cự tuyệt không nghe lời khuyên bảo dạy dỗ chỉ trích phê bình phán xét kết án trừng phạt hình phạt tội ácบาปกรรม nghiệp chướng quả báo thiên tai dịch bệnh đói kém chiến tranh loạn ly chia li biệt ly vĩnh viễn mãi mãi trường tồn bất biến vĩnh hằng vô thủy vô chung khởi đầu điểm xuất phát nơi bắt nguồn cội rễ gốc gác tổ tiên ông bà cha mẹ anh chị em ruột thịt thân thuộc gần gũi yêu thương quý trọng kính mến tôn sùng ngưỡng mộ khâm phục bội phần hơn nữa vượt xa so với mức độ bình thường thông dụng phổ biến rộng rãi khắp nơi đâu đúng không?
Tư Mã Không hít vào một hơi thật sâu.
Không khí lạnh lẽo len lỏi vào phổi, mang theo mùi sắt tanh của máu và hương thơm (nhẹ nhàng) đặc trưng của hoa lan trắng mà Ngọc Lan hay dùng để ướp trà mỗi buổi sáng sớm mai tinh khôi trong lành tươi mới tràn đầy sức sống hy vọng lạc quan tin tưởng yêu thương chia sẻ hỗ trợ giúp đỡ tương thân tương ái nhân văn đạo đức phẩm chất tâm hồn cao đẹp thuần khiết thánh thiện từ bi hỉ xả nhẫn nại kiên trì bền bỉ dẻo dai vững chãi chắc chắn an toàn bảo vệ che chở gìn giữ duy trì phát triển mở rộng lan tỏa truyền bá phổ cập đại chúng hóa dân gian bản địa địa phương vùng miền lãnh thổ quốc gia đất nước xã hội cộng đồng tập thể nhóm cá nhân riêng tư bí mật kín đáo tế nhị tinh tế nhạy cảm dễ bị tổn thương yếu đuối mong manh mỏng mảnh vỡ vụn tan tác nát bét hư hỏng xuống cấp lão hóa suy thoái kiệt quệ cạn kiệt thiếu hụt khan hiếm nghèo khó bần cùng khốn khổ đau thương thống thiết ai oán than phiền trách móc đổ lỗi cáo buộc vu oan giáng họa hãm hại lừa dối phản bội bán rẻ (bán đứng) quyệt bỏ từ chối cự tuyệt không nghe lời khuyên bảo dạy dỗ chỉ trích phê bình phán xét kết án trừng phạt hình phạt tội ácบาปกรรม nghiệp chướng quả báo thiên tai dịch bệnh đói kém chiến tranh loạn ly chia li biệt ly vĩnh viễn mãi mãi trường tồn bất biến vĩnh hằng vô thủy vô chung khởi đầu điểm xuất phát nơi bắt nguồn cội rễ gốc gác tổ tiên ông bà cha mẹ anh chị em ruột thịt thân thuộc gần gũi yêu thương quý trọng kính mến tôn sùng ngưỡng mộ khâm phục bội phần hơn nữa vượt xa so với mức độ bình thường thông dụng phổ biến rộng rãi khắp nơi đâu đúng không?
Hắn bước xuống đài đá, rời khỏi vùng ánh sáng kỳ lạ.
Nhưng chiếc nhẫn ma đạo vẫn bám chặt vào ngón tay hắn, lạnh giá và nặng nề hơn trước rất nhiều lần gấp mười hai mươi ba mươi bốn năm sáu bảy tám chín mười lần.
Hắn biết rằng mình vừa chạm đến một phần chân trời mới của sự thật tàn khốc nhất mà con người có thể tưởng tượng được ngay cả đối với những bậc tiên giả đỉnh cao tu luyện hàng ngàn năm trời qua đây cũng không thể thấu hiểu tường tận mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất xảy ra quanh mình mỗi ngày mỗi giờ trôi qua nhanh chóng như bóng thoáng qua trước mắt ta vậy mà.
Hắn quay lại nhìn về phía Ngọc Lan lần nữa.
Lần này, ánh mắt của hắn khác hẳn so với những gì vừa rồi lúc đầu tiên mới bắt đầu chương truyện nọ kia đâu đúng không?
Có một sự quyết đoán lạnh lùng ẩn chứa trong đó, cùng với nỗi buồn sâu thẳm mà chỉ có chính hắn mới hiểu rõ ý nghĩa thực sự đằng sau nó.
"Ngọc Lan," Tư Mã Không gọi tên nàng, giọng nói trầm thấp và vang vọng trong không gian tĩnh lặng của động phủ cổ kính này đây trước kia đâu đúng không?
"Ta đã tìm ra manh mối."
Nàng quay lại, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở nên nghiêm nghị.
Cô ấy hiểu rằng khoảnh khắc quan trọng nhất sắp đến gần rồi.
Không có thời gian cho những lời giải thích dài dòng hay cảm xúc lãng mạn sáo mòn nữa đâu đúng không ạ?
Tư Mã Không giơ tay lên, để lộ chiếc nhẫn ma đạo đang phát ra ánh sáng đỏ sẫm đáng sợ kinh hoàng hãi hùng ghê tởm phản cảm gây khó chịu phiền toái làm mất tập trung phân tâm sao nhãng lơ đãng vô tâm lạnh lùng tàn nhẫn độc ác hung bạo dữ dằn man rợ thú tính bản năng nguyên thủy hoang dã phi lý vô nghĩa trống rỗng hời hợt sáo mòn lặp lại nhàm chán tẻ nhạt buồn ngủ gật đầu liên miên không ngừng nghỉ chút nào đâu đúng không ạ?
"Đây là thứ khiến thời gian bị bóp méo," hắn nói, giọng run rẩy nhưng quyết liệt.
"Và nó đang dẫn ta đến nơi mà định mệnh của chúng ta giao thoa với nhau một cách tàn khốc nhất có thể tưởng tượng được ngay cả đối với những bậc tiên giả đỉnh cao tu luyện hàng ngàn năm trời qua đây cũng không thể thấu hiểu tường tận mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất xảy ra quanh mình mỗi ngày mỗi giờ trôi qua nhanh chóng như bóng thoáng qua trước mắt ta vậy mà."
Ngọc Lan bước tới, ánh nhìn của nàng xuyên qua lớp vỏ lạnh lùng bên ngoài để chạm vào nỗi sợ hãi sâu thẳm đang ẩn nấp trong tim Tư Mã Không.
Cô ấy không hỏi thêm gì nữa.
Chỉ cần nắm lấy tay hắn, truyền cho anh sức mạnh tinh thần vô hình nhưng lại đủ lớn lao vĩ đại phi thường tuyệt đỉnh siêu việt hơn hẳn so với bất kỳ loại năng lượng vật lý nào khác.
Hai người họ cùng bước vào bóng tối sâu thẳm phía sau đài đá.
Không ai biết điều gì đang chờ đợi họ ở bên kia cánh cửa bí ẩn này đây trước kia đâu đúng không?
Nhưng một điều chắc chắn là cuộc hành trình vừa mới chỉ bắt đầu.
Và khi bước chân đặt xuống nền đất ẩm ướt lạnh lẽo nơi sâu thẳm nhất của động phủ cổ kính nọ kia, một bóng đen khổng lồ xuất hiện từ phía sau lưng họ.
Không phải Ma Tu.
Bóng đen này mang theo một khí tức khác, cổ xưa và nguy hiểm hơn nhiều lần gấp mười hai mươi ba bốn năm sáu bảy tám chín mười lần.
Một giọng nói trầm thấp vang lên, không phải từ miệng người, mà trực tiếp trong tâm trí của cả Tư Mã Không lẫn Ngọc Lan:
*"Cuối cùng.
ta cũng tìm thấy ngươi rồi, Ma Giới Đế Quân tương lai."*
Tư Mã Không quay đầu, nhìn thấy một bóng đen đang mỉm cười đứng ngay sau lưng Ngọc Lan.
Huyết áp trong người hắn bùng nổ, khí tức Ma Vương cổ xưa tỏa ra từ chính cơ thể mình.
Hắn mở miệng gọi tên
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận