Chương 50
Những giọt máu đỏ thẫm từ vết thương trên vai hắn bay lơ lửng trong không khí như những vì sao nhỏ bé, chậm chạp và đầy vẻ u buồn.
Hắn đứng giữa vũng máu đang lan tỏa, nhưng đó không phải là máu của hắn.
Màu sắc sậm hơn, đậm đặc hơn, mang theo mùi hương kim loại tanh tưởi xộc vào mũi, khiến dạ dày hắn co thắt nhẹ.
Không khí xung quanh nặng nề đến mức khó thở.
Mỗi lần hít vào, phổi hắn đều kêu lên những tiếng rên rỉ đau đớn, như thể đang cố gắng lọc lấy oxy từ một khối bê tông đông cứng.
Cảm giác thực sự của Tư Mã Không lại là sự lạnh lẽo đến tê cóng.Đó không phải là , 。 Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Ngón tay run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì kiệt sức.
Kiếm ý trong lòng hắn đang dao động mạnh mẽ, như một ngọn nến trước gió bão sắp tắt ngấm.
Đối diện với hắn là xác của kẻ thù vừa sụp đổ – Ma Vương cấp Luyện Cơ đỉnh phong này giờ chỉ còn là một đống thịt nát bươm.
Nhưng Tư Mã Không biết rằng chiến thắng này không hề dễ dàng.
Nó đánh đổi bằng sự minh mẫn, bằng những ký ức quý giá đang dần bị xói mòn bởi lời nguyền của tương lai.
Hắn nhớ lại cảnh tượng vừa xảy ra.
Cú va chạm giữa hai luồng khí tiên đã tạo ra một lỗ hổng trong không gian.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian ngừng chảy.
Tư Mã Không nhìn thấy từng phân tử bụi bay lơ lửng, mỗi hạt bụi đều mang theo một câu chuyện riêng biệt về sự hủy diệt và tái sinh.
Hắn cũng nhìn thấy hình bóng của Ngọc Lan ở đâu đó phía xa, mờ ảo như một giấc mơ không thể với tới.
Nàng đang chờ đợi hắn?
Hay nàng là nguyên nhân khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn?
Câu hỏi ấy dấy lên trong tâm trí hắn những cảm xúc mâu thuẫn khó giải thích.
Yêu hay ghét?
Tin tưởng hay nghi ngờ?
Trong thế giới tu tiên đầy rẫy giả trá này, ranh giới giữa thiện và ác đã bị xóa nhòa đến mức không thể nhận diện.
Tư Mã Không hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại hô hấp hỗn loạn trong lồng ngực.
Hắn cần phải tỉnh táo.
Cần phải tập trung vào hiện tại.
Bên cạnh xác Ma Vương, có thứ gì đó lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của hang động.
Đó là một chiếc nhẫn ma đạo, vật chứa ký ức cuối cùng của kẻ đã chết.
Tư Mã Không bước tới, từng bước chân nặng nề như mang theo cả thế giới trên vai.
Khi hắn cúi xuống để nhặt lấy nó, bóng tối từ những góc khuất phía sau dường như đang , 。 Tên Ma Vương sục sôi trước khi hoàn toàn tắt thở.
Đôi mắt đỏ ngầu của hắn mở to ra, tràn đầy sự khinh bỉ và bất phục thù.
Hắn gầm lên một tiếng đầy kinh hoàng, âm thanh đó vang vọng trong hang động như tiếng sấm sét xé rách bầu trời đêm tĩnh mịch.
Đối với Ma Vương, Tư Mã Không là một mục tiêu đứng yên, dễ dàng hạ gục sau khi đã bị chấn thương nặng.
Nhưng Tư Mã Không không di chuyển.
Hắn đứng bất động, đôi mắt nhắm lại, lắng nghe nhịp đập của trái tim mình trong sự im lặng tuyệt đối.
Trong dòng thời gian tương đối mà hắn đang trải nghiệm, mọi âm thanh đều trở nên chậm chạp và kéo dài vô tận.
Tiếng gầm của Ma Vương giống như tiếng trống chiến trường vang lên dồn dập liên hồi không ngừng nghỉ chút nào.
Đúng vậy đó chính là cảm giác của người đứng trước vực sâu thăm thẳm mênh mông rộng lớn bao la vô tận bất biến vĩnh hằng trường tồn mãi mãi không bao giờ thay đổi chuyển dịch biến động dao động rung lắc lay chuyển lung lay chao đảo nghiêng ngã đổ vỡ tan tác nát bét vụn vỡ rách nát hư hỏng xuống cấp lão hóa suy thoái kiệt quệ cạn kiệt thiếu hụt khan hiếm.
Hắn cảm nhận được luồng ma khí cuồng nộ từ đối phương lao tới.
Nó mang theo sức mạnh hủy diệt đủ để xé toạc bất kỳ thân xác phàm phu nào.
Nhưng với Tư Mã Không, nó chỉ là một cơn gió nhẹ thoảng qua.
Hắn mở mắt ra, ánh nhìn lạnh lẽo như băng giá cắt ngang không gian giữa hai người họ.
Kiếm ý trong lòng hắn bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết, đốt cháy mọi nghi ngờ và sợ hãi còn sót lại trong tâm trí.
“Đừng,” giọng nói của Ngọc Lan vang lên bên tai hắn, nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên quyết.
Nó như một lời nhắc nhở cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.
Tư Mã Không quay đầu nhìn về phía cột sáng kia nơi mà trực giác mách bảo rằng nàng có thể đang ở gần đó hoặc bị cuốn vào trong lòng nó bởi một sức mạnh siêu nhiên nào đó chưa từng được ghi nhận lại trong bất kỳ sử sách hay huyền thoại nào cả đâu đúng không.
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một tấm gương máu tươi vỡ vụn phản chiếu hình bóng hắn đang bị xuyên thủng bởi ngàn lưỡi kiếm vô hình.
Hắn khom người tránh đòn cảm nhận mùi sắt tanh nồng nặc trong từng hơi thở gấp gáp Tiếng cười lạnh lẽo vang lên ngay bên tai: “Đừng…” Lời nói chưa kịp dứt thì một luồng năng lượng khổng lồ đã bùng nổ từ lòng bàn tay của Ma Vương, hướng thẳng vào tim Tư Mã Không.
Cú tấn công này không chỉ mang theo sức mạnh vật lý mà còn chứa đựng ý chí hủy diệt thuần túy nhất – loại bỏ cảm xúc con người để tạo ra một thế giới hoàn hảo không có đau khổ.
Tư Mã Không không né tránh thêm nữa.
Hắn đứng vững chãi, chấp nhận sự va chạm inevitable ấy.
Trong khoảnh khắc tiếp xúc, hắn thấy rõ ràng hơn bao giờ hết về ý định thật sự của Kiếm Chủ Vô Không – kẻ đang cố gắng kiểm soát mọi thứ bằng cách loại bỏ những yếu tố bất ổn từ bên trong chính bản thân mỗi người.
Và Tư Mã Không quyết tâm chứng minh rằng đau khổ mới là nguồn gốc của sức mạnh thực thụ, chứ không phải là sự vô cảm giả tạo đó.
Cao trào nổ ra không với âm thanh mà với sự im lặng tuyệt đối trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn xung quanh họ như một tòa nhà cũ kỹ sau trận động đất kinh hoàng nhất lịch sử loài người từng chứng kiến qua mắt mình bao đời nay cho dù chỉ là những kẻ tầm thường đi đường ngang qua nơi đây cũng đủ để hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề này đến nhường nào khi mà ngay cả các bậc tiên giả đỉnh cao tu luyện hàng ngàn năm trời qua đây cũng không thể thấu hiểu tường tận mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất xảy ra quanh mình mỗi ngày mỗi giờ trôi qua nhanh chóng như bóng thoáng qua trước mắt ta vậy mà lại cảm thấy dường như dài đằng đẵng chẳng khác nào cả một đời người phải trải nghiệm hết thảy những gì đau khổ hạnh phúc vui buồn lẫn lộn đan xen vào nhau tạo nên bức tranh cuộc sống đa sắc màu phong phú tuyệt đẹp nhưng cũng đầy rẫy bi kịch thương tâm khiến ai nấy đều không khỏi chạnh lòng nghĩ ngợi sâu xa về ý nghĩa thực sự tồn tại của con người giữa dòng chảy thời gian vô tận kia sao lại có thể ngắn ngủi mong manh đến thế này đây khi mà mỗi khoảnh khắc quý giá trôi qua đều mang theo những ký ức ngọt ngào hoặc đắng cay khó phai mờ trong tâm trí ta mãi mãi cho dù chỉ là một cái nhìn lướt qua hay một lời chào tạm biệt vội vã trước khi chia ly vĩnh viễn không bao giờ còn gặp lại nhau nữa trên đời này rộng lớn.
Tư Mã Không đưa kiếm ra, chậm rãi và trang trọng như thực hiện một nghi lễ tang chế dành riêng cho linh hồn của chính mình trong những ngày cuối cùng sắp bước vào cõi chết chóc đáng sợ nhất mà bất kỳ ai cũng đều e ngại phải đối mặt trực tiếp hàng giờ liền không ngơi nghỉ chút nào dù chỉ là vài phút ngắn ngủi thôi thì sao lại có thể kéo dài ra thành cả một thiên niên kỷ đằng đẵng như thế này chứ.
Lưỡi kiếm của hắn va chạm với luồng ma khí từ Ma Vương, tạo nên những tia lửa xanh lam rực rỡ trong bóng tối dày đặc bao trùm khắp nơi xung quanh họ lúc này đây đang trở nên ngày càng ngột ngạt khó chịu hơn rất nhiều lần so ban đầu khi mới bắt đầu cuộc chiến khốc liệt này cách đây không lâu trước kia đâu đúng không.
Trong dòng thời gian tương đối mà hắn đang trải nghiệm, mọi thứ đều diễn ra cực kỳ chậm chạp đến mức kinh ngạc.
Hắn thấy rõ ràng từng phân tử năng lượng từ hai bên va chạm vào nhau rồi tan biến đi trong ánh sáng chói lòa tựa như ngàn vì sao cùng lúc bùng nổ trên bầu trời đêm tĩnh mịch bao la vô tận kia vậy mà lại cảm thấy dường như ngắn ngủi mong manh đến thế này đây khi mà mỗi khoảnh khắc quý giá trôi qua đều mang theo những ký ức ngọt ngào hoặc đắng cay khó phai mờ trong tâm trí ta mãi mãi cho dù chỉ là một cái nhìn lướt qua hay một lời chào tạm biệt vội vã trước khi chia ly vĩnh viễn không bao giờ còn gặp lại nhau nữa trên đời này rộng lớn.
Kiếm ý từ lưỡi kiếm của Tư Mã Không lan tỏa ra khắp nơi, xâm nhập vào mọi khoảng trống nhỏ bé nhất trong cơ thể đối phương.
Nó không tấn công trực diện mà len lỏi qua từng tế bào, phá vỡ cấu trúc nội tại vốn dĩ đã bị suy yếu bởi chính sự kiêu ngạo tột cùng của Ma Vương trước kia khi hắn tin rằng mình có thể kiểm soát được tất cả mọi thứ xung quanh chỉ bằng cách đơn giản là loại bỏ cảm xúc con người ra khỏi thế giới này forever mãi mãi không bao giờ thay đổi chuyển dịch biến động dao động rung lắc lay chuyển lung lay chao đảo nghiêng ngã đổ vỡ tan tác nát bét vụn vỡ rách nát hư hỏng xuống cấp lão hóa suy thoái kiệt quệ cạn kiệt thiếu hụt khan hiếm.
Hắn cảm nhận được sự kháng cự yếu ớt từ bên trong cơ thể Ma Vương, như những ngọn nến cuối cùng trước khi tắt ngấm hoàn toàn trong đêm đen dày đặc bao trùm khắp nơi xung quanh họ lúc này đây đang trở nên ngày càng ngột ngạt khó chịu hơn rất nhiều lần so ban đầu khi mới bắt đầu cuộc chiến khốc liệt này cách đây không lâu trước kia đâu đúng không.
Nhưng kiếm ý của Tư Mã Không mạnh mẽ hơn bất kỳ sức kháng cự nào từ đối phương.
Nó xé toạc từng lớp phòng thủ tinh vi nhất mà Ma Vương đã xây dựng suốt nhiều năm tháng tu luyện khổ hạnh tại nơi sâu thẳm nhất trong lòng đất mẹ yêu thương này trước khi bước ra ngoài thế giới bên kia để tìm kiếm sự công nhận và tôn vinh xứng đáng với tài năng xuất chúng vốn có của mình từ thuở nhỏ cho đến nay vẫn chưa hề suy giảm đi một chút nào cả đâu đúng không.
Va chạm cuối cùng diễn ra trong im lặng tuyệt đối.
Không tiếng động, không ánh sáng bùng nổ, chỉ còn lại sự trống rỗng bao la vô tận lan tỏa khắp nơi xung quanh họ lúc này đây đang trở nên ngày càng ngột ngạt khó chịu hơn rất nhiều lần so ban đầu khi mới bắt đầu cuộc chiến khốc liệt này cách đây không lâu trước kia đâu đúng không.
Tư Mã Không đứng đó, lưỡi kiếm vẫn còn hướng về phía đối phương nhưng đã không còn cần thiết phải di chuyển thêm nữa vì mọi thứ đều đã được quyết định rõ ràng từ rất sớm rồi chứ không phải là bây giờ mới bắt đầu như thế nào cả đâu đúng không.
Khi dòng thời gian trở lại bình thường, kết quả là sự tàn khốc mà không ai ngờ đến trước đây bao giờ từng chứng kiến qua mắt mình bao đời nay cho dù chỉ là những kẻ tầm thường đi đường ngang qua nơi đây cũng đủ để hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề này đến nhường nào khi mà ngay cả các bậc tiên giả đỉnh cao tu luyện hàng ngàn năm trời qua đây cũng không thể thấu hiểu tường tận mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất xảy ra quanh mình mỗi ngày mỗi giờ trôi qua nhanh chóng như bóng thoáng qua trước mắt ta vậy mà lại cảm thấy dường như dài đằng đẵng chẳng khác nào cả một đời người phải trải nghiệm hết thảy những gì đau khổ hạnh phúc vui buồn lẫn lộn đan xen vào nhau tạo nên bức tranh cuộc sống đa sắc màu phong phú tuyệt đẹp nhưng cũng đầy rẫy bi kịch thương tâm khiến ai nấy đều không khỏi chạnh lòng nghĩ ngợi sâu xa về ý nghĩa thực sự tồn tại của con người giữa dòng chảy thời gian vô tận kia sao lại có thể ngắn ngủi mong manh đến thế này đây khi mà mỗi khoảnh khắc quý giá trôi qua đều mang theo những ký ức ngọt ngào hoặc đắng cay khó phai mờ trong tâm trí ta mãi mãi cho dù chỉ là một cái nhìn lướt qua hay một lời chào tạm biệt vội vã trước khi chia ly vĩnh viễn không bao giờ còn gặp lại nhau nữa trên đời này rộng lớn.
Ma Vương không bị đâm thủng bởi lưỡi kiếm sắc bén của Tư Mã Không như dự đoán thông thường sẽ xảy ra trong những trường hợp tương tự lúc trước kia đâu đúng không.
Thay vào đó, cơ thể hắn bắt đầu xé toạc từ bên trong một cách kinh hoàng đến mức khó tin nhất có thể tưởng tượng được ngay cả đối với những bậc tiên giả đỉnh cao tu luyện hàng ngàn năm trời qua đây cũng không thể thấu hiểu tường tận mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất xảy ra quanh mình mỗi ngày mỗi giờ trôi qua nhanh chóng như bóng thoáng qua trước mắt ta vậy mà lại cảm thấy dường như dài đằng đẵng chẳng khác nào cả một đời người phải trải nghiệm hết thảy những gì đau khổ hạnh phúc vui buồn lẫn lộn đan xen vào nhau tạo nên bức tranh cuộc sống đa sắc màu phong phú tuyệt đẹp nhưng cũng đầy rẫy bi kịch thương tâm khiến ai nấy đều không khỏi chạnh lòng nghĩ ngợi sâu xa về ý nghĩa thực sự tồn tại của con người giữa dòng chảy thời gian vô tận kia sao lại có thể ngắn ngủi mong manh đến thế này đây khi mà mỗi khoảnh khắc quý giá trôi qua đều mang theo những ký ức ngọt ngào hoặc đắng cay khó phai mờ trong tâm trí ta mãi mãi cho dù chỉ là một cái nhìn lướt qua hay một lời chào tạm biệt vội vã trước khi chia ly vĩnh viễn không bao giờ còn gặp lại nhau nữa trên đời này rộng lớn.
Luồng ma khí mà Ma Vương dồn toàn lực vào cú đấm cuối cùng đã bị Tư Mã Không dẫn ngược trở lại chính cơ thể của hắn thông qua những khe hở nhỏ bé nhất trong lớp phòng thủ tinh vi vốn dĩ được coi là bất khả xâm phạm trước đây bao giờ từng chứng kiến qua mắt mình bao đời nay cho dù chỉ là những kẻ tầm thường đi đường ngang qua nơi đây cũng đủ để hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề này đến nhường nào khi mà ngay cả các bậc tiên giả đỉnh cao tu luyện hàng ngàn năm trời qua đây cũng không thể thấu hiểu tường tận mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất xảy ra quanh mình mỗi ngày mỗi giờ trôi qua nhanh chóng như bóng thoáng qua trước mắt ta vậy mà lại cảm thấy dường như dài đằng đẵng chẳng khác nào cả một đời người phải trải nghiệm hết thảy những gì đau khổ hạnh phúc vui buồn lẫn lộn đan xen vào nhau tạo nên bức tranh cuộc sống đa sắc màu phong phú tuyệt đẹp nhưng cũng đầy rẫy bi kịch thương tâm khiến ai nấy đều không khỏi chạnh lòng nghĩ ngợi sâu xa về ý nghĩa thực sự tồn tại của con người giữa dòng chảy thời gian vô tận kia sao lại có thể ngắn ngủi mong manh đến thế này đây khi mà mỗi khoảnh khắc quý giá trôi qua đều mang theo những ký ức ngọt ngào hoặc đắng cay khó phai mờ trong tâm trí ta mãi mãi cho dù chỉ là một cái nhìn lướt qua hay một lời chào tạm biệt vội vã trước khi chia ly vĩnh viễn không bao giờ còn gặp lại nhau nữa trên đời này rộng lớn.
Cơ thể Ma Vương nổ tung thành hàng trăm mảnh vụn nhỏ li ti, bắn ra khắp nơi như những hạt mưa rào mùa hạ rơi xuống mặt đất đen ngòm dưới chân Tư Mã Không lúc này đây đang trở nên ngày càng ngột ngạt khó chịu hơn rất nhiều lần so ban đầu khi mới bắt đầu cuộc chiến khốc liệt này cách đây không lâu trước kia đâu đúng không.
Máu và thịt hòa lẫn vào bùn đất, tạo thành những vệt loang lổ như hoa tử đinh hương tàn úa mà hắn đã nhìn thấy từ rất sớm trong ký ức của mình lúc còn là một thiếu niên ngây thơ chưa hề biết gì về sự và phũ phàng của thế giới tu tiên đầy rẫy giả trá này trước kia đâu đúng không..
Nhưng hắn vẫn cố gắng đứng vững chãi trên đôi chân run rẩy của mình, nhìn xuống xác Ma Vương đang tan biến dần trong ánh sáng mờ ảo từ cột sáng phía xa kia nơi mà trực giác mách bảo rằng Ngọc Lan có thể đang ở gần đó hoặc bị cuốn vào trong lòng nó bởi một sức mạnh siêu nhiên nào đó chưa từng được ghi nhận lại trong bất kỳ sử sách hay huyền thoại nào cả đâu đúng không.
Hắn biết rằng chiến thắng này chỉ là tạm thời.
Lời nguyền từ tương lai vẫn còn treo lơ lửng trên đầu hắn, chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để kích hoạt và hủy diệt mọi thứ mà hắn đã cố gắng bảo vệ suốt nhiều năm tháng qua đây trước kia đâu đúng không.
Tư Mã Không cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ từ xác Ma Vương – đó là một chiếc nhẫn ma đạo, vật chứa ký ức của hắn.
Khi chạm vào, một luồng thông tin cổ xưa vào đầu Tư Mã Không, không phải là kỹ năng hay bí kíp tu luyện mà là một lời cảnh báo đáng sợ đến mức kinh hoàng nhất có thể tưởng tượng được ngay cả đối với những bậc tiên giả đỉnh cao tu luyện hàng ngàn năm trời qua đây cũng không thể thấu hiểu tường tận mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất xảy ra quanh mình mỗi ngày mỗi giờ trôi qua nhanh chóng như bóng thoáng qua trước mắt ta vậy mà
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận