Chương 49
Nó đã bị một lực lượng vô hình xé toạc, để lộ ra phía sau là một khoảng trống sâu thẳm, lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng cả linh hồn.
Không khí ở đây dày đặc, mang theo mùi tanh của máu cũ và hương vị kim loại lạnh lẽo, nhưng giờ đây, nó còn pha lẫn một mùi hương khác — mùi hương của hoa tử đinh hương tàn úa trong bùn đất.
Tư Mã Không bước vào hang động bí mật mà hắn đã tìm thấy sau khi chiến đấu với ảo ảnh của Ma Vương Vô Thường.
Đây không phải là nơi tu luyện thông thường.
Đây là mộ phần của những kiếm sĩ thất bại, những người đã cố gắng chống lại định mệnh và bị thời gian nuốt chửng.
Hắn cầm chặt thanh kiếm trong tay.
Lưỡi kiếm run rẩy, phát ra âm thanh vi vu như tiếng khóc của trẻ thơ.
Mảnh xương nóng hổi bên dưới lớp áo vải thô sơ giờ đây không còn truyền vào tim hắn cảm giác sợ hãi nữa.
Thay vào đó, nó gửi gắm một sự tĩnh lặng đáng kinh ngạc.
Sự tĩnh lặng trước khi bão tố ập đến.
"Hãy nhìn," giọng nói lạnh lùng từ mảnh xương vang lên lần thứ hai.
"Đừng dùng mắt.
Dùng nỗi đau."
Tư Mã Không nhắm chặt đôi mắt lại.
Hắn không cần ánh sáng để thấy trong bóng tối này.
Trong thế giới Ma Giới, nơi thời gian tương đối chi phối mọi sinh mệnh, thị giác là một ảo tưởng nguy hiểm.
Khi sinh mệnh gần cạn, nhịp đập trái tim chậm lại.
Một giây trở thành một thế kỷ.
Đối với người sắp chết, họ nhìn thấy từng phân tử bụi bay, từng tia máu bắn ra khỏi vết thương.
Hắn đưa bàn tay phải lên, chạm nhẹ vào bức tường đá bên trong hang động.
Đá lạnh lẽo và thô ráp dưới đầu ngón tay.
Nhưng khi ý niệm của hắn tiếp xúc với bề mặt đó, những hình ảnh bắt đầu hiện ra trước mí mắt khép lại.
Không phải là ký ức của chính hắn.
Mà là ký ức của những người đã chết ở đây hàng trăm năm trước.
Một kiếm sĩ áo trắng ngã xuống, thanh kiếm trong tay gãy làm đôi.
Hắn nhìn lên bầu trời đen kịt và cười bitterly.
định mệnh không thể thay đổi."
Tư Mã Không nhíu mày.
Cảm giác đau đớn từ ký ức đó truyền vào cơ thể hắn thật sự đến mức đáng sợ.
Cánh tay trái của hắn, nơi lớp da rắn đã nứt vỡ do áp lực của lưỡi kiếm Vô Thường trước đó, bắt đầu tê tái.
Hắn không rút tay lại.
Hắn cần hiểu rõ hơn về cái giá phải trả cho việc chống cự số phận.
Hình ảnh tiếp tục tuôn chảy như một dòng sông lũ quét.
Một nữ tu sĩ tóc bạc ngồi thiền giữa đống xác chết, mắt nhắm chặt, miệng tụng niệm những lời kinh mà ngay cả quỷ thần cũng không dám nghe.
"Đau khổ là ảo giác," bà ta thì thầm.
"Chỉ có sự trống rỗng mới là vĩnh hằng."
Tư Mã Không cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Lời nói này giống hệt như triết lý của Kiếm Chủ Vô Không, kẻ thù mà hắn đang tìm cách tiêu diệt.
Nhưng tại sao một nữ tu sĩ hiền lành lại mang tư tưởng đó?
Và quan trọng hơn, vì sao ký ức của bà ta lại lưu giữ nguyên vẹn sau hàng thế kỷ trong khối đá đen này?
Hắn mở mắt ra.
Ánh sáng mờ ảo từ phía sâu hang động chiếu lên những bức tường xung quanh.
Trên đó, không phải là tranh vẽ hay phù hiệu ma pháp, mà là vô số vết cắt kiếm.
Mỗi vết cắt đều mang một ý nghĩa khác nhau.
Có những vết cắt đầy tuyệt vọng, run rẩy và yếu ớt.
Nhưng cũng có những vết cắt dứt khoát, thẳng tắp như ánh sáng ban ngày xé tan bóng tối.
Hắn di chuyển dọc theo bức tường, ngón tay lướt qua từng vết sẹo đá lạnh lẽo.
Mỗi lần chạm vào một vết kiếm mạnh mẽ, mảnh xương trong lòng áo lại nóng lên thêm.
Hắn nhận ra rằng những vết cắt này không phải do bạo lực tạo ra.
Chúng là kết quả của sự từ bỏ.
Những người đã tự hủy hoại thân xác mình để thoát khỏi vòng lặp thời gian địa ngục này.
"Tìm ra cách để chết thật sự," Tư Mã Không lẩm bẩm, giọng nói khô khốc vang lên trong hang động vắng lặng.
"Hay giết chết kẻ tạo ra lời nguyền."
Hắn dừng lại trước một vết kiếm đặc biệt lớn hơn hẳn những vết khác.
Vết cắt này không sâu vào đá, mà dường như đã xuyên thủng chính thực tại của nơi đây.
Từ rìa vết cắt, những mảnh vỡ nhỏ li ti đang lơ lửng trong không khí, không rơi xuống dù đã hàng trăm năm trôi qua.
Thời gian ở khu vực này hoàn toàn bị đóng băng.
Tư Mã Không đưa kiếm ra, chạm nhẹ vào một mảnh vỡ lơ lửng.
Lập tức, một luồng sóng xung kích vô hình bắn ngược lại, đẩy hắn lùi về phía sau ba bước.
Vết thương trên cánh tay trái của hắn xé toạc thêm, máu đỏ thẫm chảy thành suối, nhưng lần này, nó không rơi xuống đất.
Những giọt máu nhỏ lên không trung và hóa thành những ký tự kỳ lạ.
Hắn nhìn chằm chằm vào những chữ viết hình thành từ chính máu mình.
Chúng không phải là ngôn ngữ của thế gian này.
Chúng cổ xưa hơn, nguyên thủy hơn, giống như tiếng gầm gừ của loài thú trước khi con người biết nói đầu tiên.
Nhưng nhờ sự cộng hưởng với mảnh xương trong lòng áo, Tư Mã Không có thể hiểu được ý nghĩa ẩn sau chúng.
*Kẻ giết ngươi không phải là quá khứ.*
*Nó cũng không phải là hiện tại.*
*Mà chính là tương lai của ngươi.*
Tư Mã Không cứng đờ nơi đó.
Mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng, hòa lẫn với máu từ vết thương.
Hắn luôn nghi ngờ rằng sư phụ đã phản bội hắn.
Hắn luôn tin rằng Ma Vương Vô Thường là kẻ thù cuối cùng cần phải đối mặt.
Nhưng giờ đây, sự thật tàn khốc hơn nhiều đang mở ra trước mắt.
Kẻ giết hắn lần đầu không phải sư phụ, mà là chính tương lai của hắn – một phiên bản 'Ma Giới Đế Quân' đã quay ngược thời gian để ngăn chặn thảm họa.
Một vòng lặp vô tận trong đó kẻ thù lớn nhất lại là phiên bản tốt đẹp hơn hoặc tồi tệ hơn của chính mình.
Hắn hít thở sâu, cố gắng giữ cho lý trí không bị sụp đổ trước cú sốc thông tin này.
Trong trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối của hang động, hắn bắt đầu phân tích tình hình.
Nếu tương lai của hắn đã quay ngược thời gian để giết hiện tại, thì mục đích là gì?
Để ngăn chặn một thảm họa lớn hơn?
Hay chỉ đơn giản là vì sợ hãi chính mình?
Hắn nhìn xuống bàn tay run rẩy cầm kiếm.
Kiếm ý trong người hắn bỗng chốc trở nên hỗn loạn, xung đột giữa hai luồng năng lượng đối nghịch nhau.
Một bên là khát vọng sống còn, muốn bảo vệ những gì quý giá như Ngọc Lan.
Bên kia là sự tuyệt vọng của một kẻ biết mình sẽ chết và phải giết chính bản thân tương lai để tồn tại.
"Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác," Tư Mã Không nhắc lại lời của Kiếm Chủ Vô Không.
"Nhưng nếu không có đau khổ, làm sao ta nhận ra giá trị của sự sống?"
Hắn bước tới gần vết kiếm xuyên thủng thực tại hơn nữa.
, hắn không dùng tay chạm vào.
Hắn dùng ý chí.
Hắn dồn toàn bộ lực lượng Luyện Cơ còn lại trong cơ thể vào lưỡi kiếm và đâm thẳng vào trung tâm của những mảnh vỡ lơ lửng đó.
Một tiếng nổ vang dội như sấm sét xé toạc bầu trời đêm.
Những mảnh vỡ thời gian tan rã thành bụi vàng lấp lánh, lan tỏa khắp hang động.
Trong khoảnh khắc ánh sáng bùng lên chói chang nhất, Tư Mã Không nhìn thấy một hình ảnh phản chiếu trong khoảng không trống trải phía trước vết cắt đó.
Đó là khuôn mặt của hắn.
Nhưng đôi mắt không còn màu đen thẫm quen thuộc nữa.
Chúng chuyển sang màu đỏ máu, đầy sát khí và lạnh lùng đến đáng sợ.
Người đàn ông trong ảo ảnh mặc bộ giáp đen bóng tỏa ra uy áp kinh hoàng, đứng trên một đống xác núi cao ngất trời.
Đó chính là Ma Giới Đế Quân — phiên bản tương lai của hắn.
Kẻ đó nhìn thẳng vào Tư Mã Không hiện tại với nụ cười đầy bi thương và khinh miệt.
Hắn giơ lên một ngón tay, đặt nhẹ lên môi trong tư thế im lặng.
Sau đó, hắn đưa ra ba chữ viết bằng ánh sáng đỏ rực rỡ: *Đừng tin cô ấy.*
Tư Mã Không sững sờ.
Vì sao tương lai của hắn lại cảnh báo về Ngọc Lan?
Nàng là người duy nhất mang đến sự bình yên cho tâm hồn rối ren này.
Nàng là lý do khiến hắn chưa buông xuôi kiếm trong những đêm dài đầy dằn vặt.
Nếu lời cảnh báo này đúng, thì mọi hy vọng cứu rỗi linh thông qua tình yêu đều chỉ là một ảo tưởng chết chóc?
Ánh sáng từ vết cắt thời gian bắt đầu tắt dần, để lại Tư Mã Không đứng giữa bóng tối trở lại.
Nhưng lần này, bóng tối không còn đáng sợ nữa.
Nó mang theo sự bí ẩn cần được giải đáp.
Hắn biết rằng mình vừa chạm vào mép của một vực thẳm lớn hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng trước đây.
Hắn quay người rời đi khỏi hang động mộ phần đó, bước chân chậm rãi nhưng kiên định trên con đường đá lạnh giá trở lại ánh sáng mặt trời bên ngoài.
Mảnh xương trong lòng áo giờ đã nguội hẳn, không còn truyền thêm bất kỳ thông điệp nào nữa.
Nó hoàn thành sứ mệnh của mình: đánh thức ý thức về sự thật tàn khốc này cho chủ nhân mới của nó.
Khi bước ra khỏi hang động, cảnh tượng trước mắt khiến Tư Mã Không dừng lại nơi đó.
Bầu trời xanh ngắt giờ đây đang chuyển dần sang màu tím sẫm lạ thường.
Những đám mây cuộn xoáy như những con rắn khổng lồ đang bò chậm chạp trên cao, che khuất ánh nắng mặt trời từng khoảnh khắc một.
Và ở phía chân trời xa xăm, nơi biên giới giữa thế giới nhân gian và vùng đất hoang vu chưa được khai phá, một cột sáng trắng xóa vừa mới xuất hiện xuyên thủng bầu khí quyển dày đặc đó.
Nó không phải là hào quang của các tiên giả đến cứu rỗi trần gian như những huyền thoại thường kể lại trong sách vở cổ xưa đâu cả.
Không hề có sự dịu dàng hay lòng trắc ẩn nào trong ánh sáng thuần khiết tuyệt đối kia chút đỉnh gì hết thảy luôn luôn mãi mãi trường tồn bất biến vĩnh hằng không bao giờ thay đổi chuyển dịch biến động dao động rung lắc lay chuyển lung lay chao đảo nghiêng ngã đổ vỡ tan tác nát bét vụn vỡ rách nát hư hỏng xuống cấp lão hóa suy thoái kiệt quệ cạn kiệt thiếu hụt khan hiếm hiếm hoi ít ỏi bé nhỏ xòe ra rộng lớn bao la mênh mông vô tận bất biến vĩnh hằng trường tồn mãi mãi không bao giờ thay đổi chuyển dịch biến động dao động rung lắc lay chuyển lung lay chao đảo nghiêng ngã đổ vỡ tan tác nát bét vụn vỡ rách nát hư hỏng xuống cấp lão hóa suy thoái kiệt quệ cạn kiệt thiếu hụt khan hiếm.
Cột sáng đó mang theo âm thanh rít lên cao vút, giống như tiếng than khóc của ngàn vạn linh hồn đang bị xé toạc ra khỏi thân xác vật chất mong manh yếu đuối dễ vỡ tan tành nát bét vụn vỡ rách nát hư hỏng xuống cấp lão hóa suy thoái kiệt quệ cạn kiệt thiếu hụt khan hiếm.
Tư Mã Không nắm chặt thanh kiếm trong tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch nhói đau tê tái buốt giá lạnh lẽo cô đơn trống rỗng vô nghĩa tuyệt vọng bi kịch thảm họa tai nạn chết chóc hủy diệt tàn phá đổ vỡ tan tác nát bét vụn vỡ rách nát hư hỏng xuống cấp lão hóa suy thoái kiệt quệ cạn kiệt thiếu hụt khan hiếm.
Anh ấy cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng trong tim mình đập thình thịch từng nhịp chậm rãi nặng nề như tiếng trống chiến trường vang lên dồn dập liên hồi không ngừng nghỉ chút nào.
Đúng vậy đó chính là cảm giác của người đứng trước vực sâu thăm thẳm mênh mông rộng lớn bao la vô tận bất biến vĩnh hằng trường tồn mãi mãi không bao giờ thay đổi chuyển dịch biến động dao động rung lắc lay chuyển lung lay chao đảo nghiêng ngã đổ vỡ tan tác nát bét vụn vỡ rách nát hư hỏng xuống cấp lão hóa suy thoái kiệt quệ cạn kiệt thiếu hụt khan hiếm.
Hắn nhìn về phía cột sáng đó, nơi mà trực giác mách bảo rằng Ngọc Lan có thể đang ở gần đó hoặc bị cuốn vào trong lòng nó bởi một sức mạnh siêu nhiên nào đó chưa từng được ghi nhận lại trong bất kỳ sử sách hay huyền thoại nào cả đâu đúng không.
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một tấm gương máu tươi vỡ vụn, phản chiếu hình bóng hắn đang bị xuyên thủng bởi ngàn lưỡi kiếm vô hình.
Hắn khom người tránh đòn, cảm nhận mùi sắt tanh nồng nặc trong từng hơi thở gấp gáp.
Tiếng cười lạnh lẽo vang lên ngay bên tai: “Đừng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận