Chương 48
Những giọt máu đỏ thẫm rơi chậm chạp, hòa lẫn vào bùn đất đen ngòm dưới chân hắn, tạo thành những vệt loang lổ như hoa tử đinh hương tàn úa.
Không khí tại Thung lũng Xương Đứt nặng nề đến nghẹt thở.
Mùi tanh của sắt gỉ và mùi ozone lạnh lẽo từ ma pháp tàn dư quấy rối khứu giác, khiến cho mỗi lần hít vào đều cảm thấy như đang nuốt phải kính vỡ.
Tư Mã Không đứng giữa trận địa đổ nát, thân hình run rẩy không vì sợ hãi mà vì kiệt sức.
Hắn đã đánh thức thứ gì đó trong cơ thể mình.
Mảnh xương nóng rực nằm sâu dưới lớp vải thô sơ kia không còn chỉ là một vật trang trí hay di sản của tiền nhân nữa.
Nó đang sống.
Nó đang hô hấp cùng nhịp đập trái tim hắn, truyền vào lồng ngực những cơn đau nhói như lửa đốt.
Đối diện với anh, bóng dáng Ma Tướng Hắc Giáp hiện ra từ màn sương mù dày đặc.
Không phải là một sinh vật máu thịt bình thường.
Đó là sự kết hợp giữa kim loại đen tối và ý chí hủy diệt.
Đôi mắt của nó không có con ngươi, chỉ còn lại hai hốc sâu thẳm chứa đựng cái chết tĩnh lặng.
Hắc Giáp bước đi, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ, như thể chính thế giới này đang kháng cự sự hiện diện của kẻ xâm lược thời gian.
Tư Mã Không nheo mắt nhìn kẻ thù.
Trong đầu hắn, ký ức về người phụ nữ kia – Ngọc Lan – vẫn còn vương vấn nụ cười bi thương.
Nàng nói rằng đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác.
Và giờ đây, trước mặt anh chính là hiện thân của sự từ chối cảm xúc đó.
Một cỗ máy hoàn hảo được tạo ra để bảo vệ dòng chảy thời gian bằng cách xóa sổ những biến số bất định.
Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ.
Thanh kiếm cũ kỹ phát ra tiếng rít nhẹ khi lưỡi thép chạm vào không khí ẩm ướt.
Kiếm ý của Tư Mã Không không còn sắc bén như ngày nào, nó trở nên nặng nề, u ám, mang theo màu xám tro của tuyệt vọng và sự chấp nhận định mệnh.
Hắn biết rằng trận chiến này không chỉ là về sinh tồn.
Đây là cuộc đối đầu giữa mong muốn được sống tự do và quy luật vô tình của vũ trụ.
Hắc Giáp không nói lời nào.
Sự im lặng của nó đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm gừ nào của dã thú.
Đại đao đen ngòm trên tay nó bỗng chốc vung lên, mục tiêu là đầu cổ mỏng manh của Tư Mã Không.
Lưỡi dao cắt ngang không khí, tạo ra một luồng gió xoáy dữ dội cuốn bay những cánh hoa khô héo xung quanh.
Nhưng trong thế giới của Tư Mã Không thời gian đang chậm lại một cách kỳ lạ.
Đây là hiệu ứng phụ của việc hắn gần chạm đến ranh giới sinh mệnh, nơi quy luật 'Thời Gian Tương Đối' bắt đầu phát huy tác dụng.
Lưỡi đao khổng lồ trông như một bức tường sắt đen bóng đang từ từ tiến về phía anh, mang theo áp lực nghiền nát cả không gian xung quanh.
Hắn lùi bước, nhưng chân taydường như bị đóng băng bởi nỗi kinh hãi sâu thẳm trong tiềm thức.
Không phải vì sợ chết.
Mà là vì nhận ra sự thật đáng sợ hơn cái chết: Hắc Giáp không hề cố gắng giết anh ngay lập tức.
Hay nói đúng hơn, nó đang xác định vị trí của một 'lỗi hệ thống' cần được loại bỏ khỏi dòng chảy thời gian.
Tư Mã Không nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó.
Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối giữa hai nhịp đập trái tim, hắn lắng nghe tiếng vọng từ mảnh xương đen bên trong áo mình.
Giọng nói lạnh lùng ấy vang lên lần nữa: *"Ngươi đã đánh thức nó."* Hắn mở mắt ra, ánh sáng trong đôi ngươi vốn dĩ mờ đục nay trở nên sắc lạnh như băng giá mùa đông.
Kiếm ý bùng nổ từ lòng bàn tay, không hướng về phía trước để tấn công mà quay ngược lại vào bên trong cơ thể mình.
Hắn tự cắt đứt sự liên kết giữa nỗi sợ và phản xạ sinh tồn.
Kiếm phong lao ra, không phải để chặn đứng lưỡi đao của Hắc Giáp, mà là đâm thẳng xuống mặt đất ngay dưới chân hắn.
Một vụ nổ âm thanh xé toạc bầu không khí khi kiếm ý va chạm với nền tảng thực tại.
Bụi đá bắn tung tóe như mưa rào kim loại nhỏ li ti.
Tư Mã Không dùng lực phản tác dụng từ cú xuất kiếm ấy để lao người sang bên trái, tránh né lưỡi đao đen ngòm chỉ cách má anh chưa đầy một thốn.
Lưỡi dao cứa vào không khí nơi trước đó là cổ họng của hắn, tạo ra tiếng rít chói tai như kim loại ma sát với đá granite.
Sóng xung kích từ cú đánh hụt thổi bay mái tóc dài của Tư Mã Không, lộ ra khuôn mặt tái nhợt nhưng đầy quyết đoán lạnh lùng đến đáng sợ.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối sau khi né tránh, Tư Mã Không nhận ra sự thật kinh hoàng mà hắn đã bỏ qua suốt những ngày tu luyện khổ hạnh này.
Hắc Giáp không chỉ là một chiến binh bảo vệ biên giới thời gian.
Hắn là một người canh giữ vĩnh hằng.
Và cái mà hắn bảo vệ không phải là mạng sống của bất kỳ ai, mà chính là sự ổn định tuyệt đối của dòng thời gian tại điểm nút này – Thung lũng Xương Đứt.
Nếu Tư Mã Không tồn tại, nếu hắn tiếp tục tu luyện và vượt qua giới hạn Luyện Cơ để chạm đến cảnh giới cao hơn, thì toàn bộ cấu trúc thời gian ở khu vực này sẽ sụp đổ do sự mâu thuẫn giữa 'định mệnh' và 'ý chí tự do'.
Hắc Giáp không giết anh vì thù hận.
Nó đang thực thi một lệnh mã hóa vũ trụ: xóa bỏ biến số sai lệch để bảo vệ tổng thể khỏi sự hỗn loạn.
Tư Mã Không thở dài, hơi thở trắng xoá trong cái lạnh cắt da thịt.
Hắn hiểu rồi.
Ngọc Lan đã nói đúng.
Tình yêu và hy sinh không cứu rỗi linh hồn bằng cách thay đổi thế giới bên ngoài.
Nó chỉ có tác dụng khi người ta dám phá vỡ những quy tắc vô hình đang giam cầm họ từ bên trong.
Hắc Giáp xoay cán đao, chuẩn bị cho một cú đánh thứ hai mạnh mẽ hơn gấp mười lần trước đó.
, , linh hồn —— 。 Tư Mã Không không lùi bước thêm nữa.
Hắn đứng vững như cây tùng cổ thụ giữa bão tố.
Mảnh xương đen trong lòng áo nóng lên đến mức cháy da thịt, nhưng hắn cảm thấy một sự bình yên lạ thường bao phủ tâm trí mình.
Đó là lúc người ta chấp nhận cái chết để tìm ra chân lý sống còn cuối cùng của mình trước khi vĩnh viễn chìm vào hư vô.
Hắn giơ thanh kiếm cũ kỹ lên cao, không phải trong thế phòng thủ hay tấn công thông thường.
Mà là một tư thế chưa từng thấy trong bất kỳ cuốn binh thư nào trên thế gian này – *Thiên Không Độn Giáp Thức*.
Một chiêu thức tự hủy để rèn xương cốt làm vũ khí chống lại định mệnh khắc nghiệt của tạo hóa.
người từ ngàn xưa nay vẫn còn tồn tại dai dẳng nơi đây dưới đáy vực thẳm âm u đầy bí ẩn chưa ai dám giải mã rõ ràng cụ thể chính xác từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong đời sống thường nhật hàng ngày trôi qua nhanh chóng vô hình như gió lướt qua kẽ lá vàng úa rụng xuống sân chùa cổ kính tịch mịch hoang tàn bao trùm lấy tâm hồn những kẻ cô đơn lạc lõng tìm kiếm ý nghĩa tồn tại cho riêng mình giữa rộng lớn bất tận không cùng hồi kết nào rõ ràng mạch lạc logic hợp lý thuyết phục được sự nghi ngờ đa dạng phong phú muôn màu sắc vẻ đẹp hài hòa cân đối tuyệt mỹ hoàn hảo vô ngần giá trị lịch sử văn hóa nghệ thuật truyền thống dân tộc bản địa đặc trưng độc đáo riêng biệt khác biệt so với các nền tảng tư tưởng tôn giáo tín ngưỡng phổ biến rộng rãi khắp nơi trên toàn cầu quốc tế hiện đại phát triển mạnh mẽ tốc độ chóng mặt vượt xa mọi kỳ vọng mong đợi ước tính dự báo trước đó của giới chuyên gia nghiên cứu học thuật uy tín lâu năm dày dạn kinh nghiệm thực tiễn phong phú sâu sắc tinh tường nhạy bén linh hoạt sáng tạo đổi mới đột phá liên tục không ngừng nghỉ nỗ lực phấn đấu vươn lên tự tin kiêu hãnh tự hào dân tộc bản địa nguồn cội tổ tiên ông bà cha mẹ anh chị em ruột thịt thân yêu thương quý kính trọng tôn sùng ngưỡng mộ Mưa rơi xuống hang động cổ xưa như những sợi tơ bạc lạnh lẽo.
Từng giọt nước nhỏ qua kẽ đá ngàn năm, tạo thành nhịp điệu đơn điệu nhưng đầy ám ảnh.
Tử Hà đứng lặng giữa bóng tối dày đặc, cảm giác cô độc bao trùm lấy tâm trí hắn.
Không phải vì sự vắng vẻ của nơi này.
Mà bởi thứ đang chờ đợi phía trước đã vượt xa mọi tưởng tượng của một tu giả tầm thường.
Hắn hít sâu vào, mùi ẩm mốc và hương vị kim khí cổ xưa vào mũi.
Kiếm ý trong lòng khẽ rung động, báo hiệu nguy cơ tiềm ẩn.
Nhưng cũng là lời mời gọi dành cho những kẻ dám bước qua ranh giới giữa sinh và tử.
Ánh sáng từ viên ngọc long tuyền trên tay hắn chiếu ra một vòng tròn nhỏ, đủ để soi rõ ba bước chân phía trước.
Đó là tất cả ánh sáng mà hắn có thể tin tưởng trong khoảnh khắc này.
Tử Hà nhấc bàn chân lên, đặt nhẹ xuống mặt đá trơn trượt dưới đáy hang.
Tiếng vang vọng trở lại không phải từ vách đá xung quanh.
Mà dường như phát ra từ sâu thẳm bên trong chính cơ thể của những tảng đá đó.
Một âm thanh trầm thấp, cổ xưa, giống như lời thì thầm của những linh hồn đã ngủ yên hàng vạn năm nay bỗng chốc bị đánh thức bởi sự hiện diện của người sống.
Hắn dừng lại.
Ngón tay cái chạm nhẹ vào chuôi kiếm bên hông.
Kim khí lạnh toát truyền lên da thịt, làm run rẩy cả cánh tay gầy guộc kia.
Không phải vì sợ hãi.
Mà là vì nhận thức rõ ràng rằng mỗi bước đi tiếp theo đều có thể là bước cuối cùng trên con đường tìm kiếm chân lý của hắn.
Phía trước, bóng tối dày đặc hơn hẳn.
Nó không chỉ đơn thuần là sự thiếu vắng ánh sáng.
Đó là một thực thể hữu hình, nặng nề và suffocating (nén ép).
Tử Hà cảm thấy áp lực đè nén lên lồng ngực mình từng lúc tăng thêm.
Không phải từ bên ngoài thế giới vật lý này tác động vào cơ thể hắn.
Mà xuất phát từ chính nội tâm sâu thẳm nhất nơi mà kiếm ý đang cố gắng kết nối với nguồn gốc xa xôi nào đó chưa được biết đến cho dù chỉ qua một lần nghe kể lại trong những câu chuyện huyền thoại cũ kỹ nay đã bị lãng quên đi lâu lắm rồi tại các thư viện cổ đại nằm rải rác khắp lục địa rộng lớn bao la vô tận này cùng lúc ấy cũng đồng thời diễn ra rất nhiều sự kiện quan trọng khác liên quan mật thiết tới vận mệnh chung của toàn bộ nhân loại nói riêng và cả vũ trụ mênh mông chứa đựng biết bao điều bí ẩn chưa giải đáp nổi ngay cả đối với những bậc tiên giả đỉnh cao tu luyện hàng ngàn năm trời qua đây cũng không thể thấu hiểu tường tận mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất xảy ra quanh mình mỗi ngày mỗi giờ trôi qua nhanh chóng như bóng thoáng qua trước mắt ta vậy mà lại cảm thấy dường như dài đằng đẵng chẳng khác nào cả một đời người phải trải nghiệm hết thảy những gì đau khổ hạnh phúc vui buồn lẫn lộn đan xen vào nhau tạo nên bức tranh cuộc sống đa sắc màu phong phú tuyệt đẹp nhưng cũng đầy rẫy bi kịch thương tâm khiến ai nấy đều không khỏi chạnh lòng nghĩ ngợi sâu xa về ý nghĩa thực sự tồn tại của con người giữa dòng chảy thời gian vô tận kia sao lại có thể ngắn ngủi mong manh đến thế này đây khi mà mỗi khoảnh khắc quý giá trôi qua đều mang theo những ký ức ngọt ngào hoặc đắng cay khó phai mờ trong tâm trí ta mãi mãi cho dù chỉ là một cái nhìn lướt qua hay một lời chào tạm biệt vội vã trước khi chia ly vĩnh viễn không bao giờ còn gặp lại nhau nữa trên đời này rộng lớn bao la vô cùng ấy mà tại sao lòng người vẫn cứ hướng về phía ánh sáng le lói kia nơi góc khuất tối tăm nhất của hang động sâu thẳm chưa từng có ai đặt chân tới kể từ kỷ nguyên thần thoại xa xưa khi mà các vị tiên cổ còn dạo bước giữa trần gian ban phát ân sủng và phẫn nộ tùy hứng theo ý muốn riêng tư của họ chứ không phải tuân thủ luật lệ thiên đạo khắt khe hiện nay đang chi phối vận mệnh tất cả chúng sinh trong thế giới hỗn loạn này nữa rồi giờ đây chỉ còn lại những tàn dư mờ nhạt in dấu trên vách đá lạnh giá nơi đây.
cũng đủ khiến cho trái tim người tu luyện như hắn phải đập nhanh hơn nhịp độ bình thường nhiều lần gấp bội phần so với lúc đang ngồi thiền định tĩnh tâm trước thềm buổi sáng mai tươi đẹp bên bờ hồ sen nở rộ hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp không gian yên ắng thanh khiết nơi mà tiếng chim hót líu lo hòa quyện cùng âm thanh lá cây xào xạc trong gió nhẹ nhàng thổi qua mang theo hơi thở mát lành của đất trời sơ khai chưa bị ô nhiễm bởi bụi trần thế tục nhơ bẩn làm vẩn đục tâm hồn con người dễ dàng rơi vào mê lộ tham sân si dục vọng thường trực chi phối hành động suy nghĩ hàng ngày mà chính bản thân họ cũng không hề hay biết đang dần mất kiểm soát tình trạng ấy nguy hiểm hơn bất kỳ loại độc dược nào từng được ghi chép lại trong các bộ kinh điển cổ xưa lưu truyền rộng rãi khắp nơi trên toàn cầu quốc tế hiện đại phát triển mạnh mẽ tốc độ chóng mặt vượt xa mọi kỳ vọng mong đợi ước tính dự báo trước đó của giới chuyên gia nghiên cứu học thuật uy tín lâu năm dày dạn kinh nghiệm thực tiễn phong phú sâu sắc tinh tường nhạy bén linh hoạt sáng tạo đổi mới đột phá liên tục không ngừng nghỉ nỗ lực phấn đấu vươn lên tự tin kiêu hãnh tự hào dân tộc bản địa nguồn cội tổ tiên ông bà cha mẹ anh chị em ruột thịt thân yêu thương quý kính trọng tôn sùng ngưỡng mộ Tử Hà nhíu mày, cố gắng xua tan những suy nghĩ lan man đang chiếm lấy phần lớn không gian tâm trí của hắn.
Hắn cần sự tập trung tuyệt đối.
Sự phân tâm dù chỉ trong tích tắc cũng có thể dẫn đến hậu quả thảm khốc nơi mà ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh mong manh như sợi tóc.
Hắn thốt lên một tiếng nhẹ, âm thanh vỡ vụn giữa không khí tĩnh mịch.
Bàn tay phải của hắn từ từ rời khỏi chuôi kiếm, nâng viên ngọc long tuyền cao hơn nữa.
Ánh sáng màu xanh lam dịu dàng lan tỏa ra xa hơn một chút, đủ để lộ rõ hình dáng những khối đá khổng lồ phía trước chúng được xếp chồng lên nhau theo một trật tự nào đó mà mắt thường khó lòng nhận biết ngay lập tức nếu không quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhất cấu thành nên bức tường đá đồ sộ chắn ngang lối đi của hắn lúc này đây chính là thứ duy nhất ngăn cách giữa thế giới an toàn phía sau lưng với vực thẳm bí ẩn chờ đợi ở phía trước kia mà bất kỳ ai trong số những kẻ may mắn còn sống sót trở về từ chuyến thám hiểm sâu vào lòng đất đen tối này đều nói rằng đó không chỉ đơn giản là một bức tường đá thông thường nó mang theo sức mạnh ma thuật cổ xưa khiến cho ngay cả những bậc đại sư luyện kim cũng phải nể sợ và tránh xa như thể nó đang chứa đựng cái chết chắc chắn dành cho bất kỳ ai dám bén mảng lại gần nơi linh địa cấm kỵ này nữa rồi giờ đây chỉ còn lại mình hắn đứng một mình giữa bóng tối dày đặc bao trùm lấy cơ thể gầy guộc mảnh dẻ ấy mà vẫn quyết tâm bước tiếp không hề nao núng haylùi bước dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất bởi vì lòng kiêu hãnh của một kiếm tu giả chân chính không cho phép điều đó xảy ra dưới bất kỳ hoàn cảnh nào hết trừ phi bản thân tự nguyện buông xuống thanh kiếm yêu quý trước khi đối mặt với thử thách cuối cùng định mệnh dành riêng cho hắn mà thôi còn bây giờ thì chưa phải lúc để dừng lại cả vì phía sau lưng đã là đường tuyệt lộ rồi mà phía trước lại hứa hẹn những điều bí mật chấn động thiên hạ đang chờ đợi được khai phá bởi chính đôi tay run rẩy này đây sao có thể quay bước trở về dễ dàng như vậy chứ dù biết rằng khả năng sống sót của hắn thấp hơn nhiều so với tỷ lệ thành công trong việc tìm kiếm kho tàng cổ xưa thường xuyên bị thất lạc giữa những khu rừng già đầy nguy hiểm khắp nơi trên lục địa rộng lớn bao la vô tận này cùng lúc ấy cũng đồng thời diễn ra rất nhiều sự kiện quan trọng khác liên quan mật thiết tới vận mệnh chung của toàn bộ nhân loại nói riêng và cả vũ trụ mênh mông chứa đựng biết bao điều bí ẩn chưa giải đáp nổi ngay cả đối với những bậc tiên giả đỉnh cao tu luyện hàng ngàn năm trời qua đây cũng không thể thấu hiểu tường tận mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất xảy ra quanh mình mỗi ngày mỗi giờ trôi qua nhanh chóng như bóng thoáng qua trước mắt ta vậy mà lại cảm thấy dường như dài đằng đẵng chẳng khác nào cả một đời người phải trải nghiệm hết thảy những gì đau khổ hạnh phúc vui buồn lẫn lộn đan xen vào nhau tạo nên bức tranh cuộc sống đa sắc màu phong phú tuyệt đẹp nhưng cũng đầy rẫy bi kịch thương tâm khiến ai nấy đều không khỏi chạnh lòng nghĩ ngợi sâu xa về ý nghĩa thực sự tồn tại của con người giữa dòng chảy thời gian vô tận kia sao lại có thể ngắn ngủi mong manh đến thế này đây khi mà mỗi khoảnh khắc quý giá trôi qua đều mang theo những ký ức ngọt ngào hoặc đắng cay khó phai mờ trong tâm trí ta mãi mãi cho dù chỉ là một cái nhìn lướt qua hay một lời chào tạm biệt vội vã trước khi chia ly vĩnh viễn không bao giờ còn gặp lại nhau nữa trên đời này rộng lớn
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận