Chương 43
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự tĩnh lặng tuyệt đối đang bao trùm lấy linh hồn hắn.
Cánh cửa vết nứt không gian trước mặt không dẫn đến một lối đi thông thường.
Nó mở ra như một vực thẳm đen ngòm, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh.
Mùi hương sen trắng từ chương trước đã biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó là mùi vị của sắt (gỉ sét) và máu khô cũ kỹ, nồng nặc đến mức khiến lưỡi hắn đắng ngắt.
Hắn không lùi bước.
Trong thế giới tu tiên này, sự do dự chính là cái chết chắc chắn.
Nhưng hôm nay, Tư Mã Không cảm thấy một thứ gì đó khác lạ đang chảy trong huyết mạch của mình.
Đó không phải là nguyên khí nóng rực thường ngày.
Nó lạnh lẽo, tê tái, và mang theo trọng lượng của những ký ức bị chôn vùi sâu thẳm nhất.
Không có ma trận phòng thủ nào kích hoạt.
Không có thú dữ lao ra từ màn đêm.
Chỉ có sự im lặng.
Một sự im lặng nặng nề đến mức hắn có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong tĩnh mạch của chính mình, nhịp đập chậm chạp và đều đặn như một chiếc đồng hồ cát sắp cạn (cát).
Hắn di chuyển theo bản năng.
Bàn chân trần chạm lên nền đá lạnh lẽo dưới lòng vực thẳm này.
Đá ở đây không phải là đá granite hay cẩm thạch mà hắn từng thấy trên núi hoang vắng.
Nó mềm, xốp, và dường như đang hấp thụ mỗi bước đi của hắn vào trong lòng đất đen tối kia.
Tư Mã Không đưa tay lên sờ soạng phía trước.
Bàn tay hắn chạm vào một bức tường vô hình.
Nhưng khi hắn áp sát tai lại, hắn nghe thấy tiếng thì thầm.
Tiếng nói đó không đến từ bên ngoài.
Nó vang lên trực tiếp bên trong sọ não của hắn, rõ ràng và sắc bén như lưỡi kiếm vừa được mài giũa xong.
Câu hỏi ấy khiến lông sống trên tay Tư Mã Không dựng đứng lên.
Giọng nói quen thuộc quá đỗi.
Đó là giọng của Kiếm Chủ Vô Không?
Hay là tiếng vọng từ tương lai xa xôi mà hắn đã thoáng thấy trong khoảnh khắc trước khi rơi vào đây?
Hắn không đáp lời.
Sự im lặng của hắn chính là câu trả lời mạnh mẽ nhất.
Hắn rút thanh kiếm chưa mở vỏ ra, nhưng lần này, ngón tay hắn đặt lên chuôi kiếm run rẩy nhẹ nhàng.
Hắn khám phá ra rằng nơi đây không phải là một động phủ hay hang sâu địa lý.
Đây là khoảng trống giữa các nhịp đập của thời gian.
Trong thế giới Ma Giới vận hành theo quy luật 'Thời Gian Tương Đối', những kẻ sắp chết sẽ trải nghiệm giây phút vĩnh cửu.
Và Tư Mã Không, với thân phận mang lời nguyền bất tử giả tạo này, đang đứng trên biên giới mỏng manh separating sự sống và cái chết thật sự.
Hắn tiến sâu hơn nữa.
Những ký tự khắc trên vách đá bắt đầu xuất hiện trong bóng tối.
Chúng không phải là văn tự tiên cổ hay pháp ấn phức tạp.
Chúng là những dòng nhật ký viết bằng máu khô đã chuyển sang màu đen sẫm từng từ một, khắc vào đá sống như thể bàn tay của người viết đang tuyệt vọng muốn lưu lại điều gì đó trước khi linh hồn tan biến.
*"Ngày thứ 1095 của sự cô đơn."* Tư Mã Không đọc thầm dòng đầu tiên mà hắn chạm phải.
*"Ta đã hiểu ra sai lầm lớn nhất của đời mình.
Ta nghĩ rằng loại bỏ cảm xúc sẽ mang đến hòa bình."*
Hắn dừng lại, mắt nheo hẹp lại.
Lời nguyền im lặng này không chỉ là một thử thách thể xác.
Nó đang tấn công vào tâm trí hắn ngay lập tức.
Mỗi dòng chữ trên vách đá đều chứa đựng một mảnh ký ức đau đớn của ai đó.
Khi hắn đọc chúng, những cảm xúc thuộc về người khác tràn vào đầu óc Tư Mã Không như lũ lụt vỡ đê.
Sự tuyệt vọng.
Nỗi cô đơn tột cùng.
Và khát khao được chết thật sự đến mức điên cuồng.
Đó là bí mật mà Kiếm Chủ Vô Không đã cố gắng che giấu bằng cách tạo ra một thế giới không cảm xúc.
Nhưng nơi đây, trong 'Giây Phút Vĩnh Cửu' này, những nỗi đau đó vẫn tồn tại dưới dạng nguyên khí tinh khiết nhất và nguy hiểm nhất.
Tư Mã Không nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở của mình để đẩy lùi dòng chảy ký ức ngoại.
khỏi tâm trí.
Hắn không thể để chúng kiểm soát mình.
Nếu hắn làm vậy, hắn sẽ trở thành một cái bình chứa cho nỗi đau của người khác chứ không phải là kiếm đạo giả đang tìm kiếm chân lý.
Hắn mở mắt ra.
Ánh sáng trong đôi ngươi đen tối giờ đây lạnh lẽo hơn bất kỳ lúc nào trước đó.
Hắn bước tiếp, nhưng lần này với sự thận trọng cao độ nhất.
Hắn biết rằng mình đang khám phá một phần của chính lịch sử mà hắn chưa từng biết đến — hay đúng hơn là một tương lai có thể đã xảy ra nếu Kiếm Chủ Vô Không thành công trong kế hoạch điên rồ của y.
Bỗng nhiên, không gian phía trước mở rộng ra tạo thành một khoảng trống hình tròn lớn.
Ở trung tâm của nó là một chiếc gương cổ bằng đồng đen phản chiếu bóng dáng Tư Mã Không đang đứng ở đó với vẻ mặt lạnh băng và tàn nhẫn đến kỳ lạ.
Nhưng trong tấm gương kia, hình ảnh của hắn không mặc y phục đen tuyền như hiện tại mà khoác lên mình bộ giáp ma đạo rực rỡ màu đỏ tươi nhuốm máu cùng vương miện xương rồng trên đầu — chính là diện mạo của 'Ma Giới Đế Quân' tương lai mà hắn từng nghe nhắc đến qua những lời đồn đại hãi hùng nhất trong giới tu tiên.
Tư Mã Không sững sờ nhìn vào phản chiếu đó.
Hắn nhận ra sự quen thuộc kinh hoàng trong ánh mắt lạnh lùng kia không phải là ảo ảnh hay phép thuật lừa dối thị giác đơn thuần nào cả đâu nữa!
Đó chính xác là con người mà hắn sẽ trở thành nếu tiếp tục đi trên con đường trả thù mù quáng này thêm một ngàn năm nữa dưới đây đáy vực thẳm cô độc nơi chẳng ai có thể tìm thấy dấu vết của mình bao giờ hết dù có dùng thần thông quảng đại đến mức nào đi chăng nữa thì cũng đành chịu thua trước sức mạnh ghê gớm của lòng căm thù hận ngút trời đang âm ỉ cháy rực trong tim hắn mà thôi!
Hắn run rẩy.
Hắn hiểu rồi tại sao Kiếm Chủ Vô Không lại xuất hiện bên cạnh mình lúc nãy với nụ cười đầy bi kịch nhưng lại hoàn toàn vô hồn kia đó không phải là sự đe dọa mà là một lời cảnh báo đến từ chính tương lai của hắn nếu tiếp tục đi trên con đường này nữa thì kết cục cuối cùng sẽ giống y hệt như số phận (bi thảm) chờ đợi phía trước không biết là gì nhưng chắc chắn sẽ không hề dễ dàng tí nào đâu.
Nhưng rồi, từ sâu thẳm bên dưới lớp đá đen bóng đã bị chém vỡ bởi kiếm ý của Tư Mã Không một thứ ánh sáng trắng xóa bắt đầu len lỏi ra ngoài mang theo mùi hương thơm ngát lạ thường giống như hoa sen nở rộ giữa mùa đông giá rét khắc nghiệt nhất nơi đỉnh núi cao chót vót chạm mây trời xanh biếc bao la rộng lớn kia vậy!
Tư Mã Không đứng sững người.
Cuốn sách trong tay hắn bắt đầu tan biến thành những hạt bụi ánh sáng li ti, hòa vào không khí lạnh lẽo của động phủ cổ.
Nhưng điều khiến hắn kinh hãi hơn cả sự biến mất kia là cảm giác trống rỗng đang lan tỏa nhanh chóng từ lồng ngực ra khắp cơ thể.
Hắn vừa chứng kiến một phiên bản tương lai của chính mình — kẻ đã trở thành Ma Giới Đế Quân để ngăn chặn thảm họa bằng cách hủy diệt tất cả những gì còn sót lại, kể cả chính linh hồn của hắn.
Hắn không chạy trốn khỏi tầm nhìn ấy ngay lập tức mà vẫn đứng đó như tượng đá, cố gắng phân tích từng chi tiết nhỏ nhất trong ảo ảnh vừa tan biến kia.
Có một thứ gì đó sai lệch hoàn toàn so với những gì sư phụ hắn đã dạy trước đây về nguyên tắc kiếm đạo cân bằng âm dương hài hòa tự nhiên không can thiệp vào luật trời định sẵn cho mỗi sinh linh khi đến giờ quy hạn thì phải chấp nhận số phận chứ không được phép cưỡng cầu vượt qua ranh giới giữa người và ma dù chỉ một bước nhỏ thôi cũng đủ khiến cả đời tu luyện công quả bấy lâu nay của ngươi bị hủy hoại tan thành tro bụi theo thời gian trôi đi mất tích vĩnh viễn vào khoảng không hư vô bao la rộng lớn kia vậy!
Hắn nhận ra rằng kẻ giết hắn lần đầu không phải là sư phụ mà chính là tương lai của bản thân mình — một phiên bản 'Ma Giới Đế Quân' đã quay ngược dòng thời gian để ngăn chặn thảm họa bằng cách tự sát trước khi nó xảy ra.
Điều này có nghĩa là vòng lặp định mệnh đang giam cầm hắn thực sự tồn tại dưới dạng vật chất hữu hình chứ không chỉ đơn thuần là khái niệm trừu tượng mơ hồ khó nắm bắt được qua lý thuyết tu luyện thông thường đâu!
Tư Mã Không nghiến răng chặt đến mức hàm của cậu ta suýt vỡ vụn ra vì đau đớn tột cùng nhưng cũng đầy quyết liệt phẫn nộ trước sự thật tàn khốc này vừa hé lộ cho hắn biết trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
Hắn sẽ không chấp nhận số phận được sắp đặt sẵn bởi bất kỳ ai dù đó là tương lai của chính mình đi chăng nữa thì cũng phải tự tay bẻ gãy nó bằng kiếm ý thuần khiết nhất mà ta có thể tích tụ được qua hàng ngàn năm khổ luyện kiên trì bền bỉ vượt lên trên mọi nỗi sợ hãi và nghi ngờ bản thân đang đeo bám giết chết linh hồn ta mỗi ngày đêm trôi qua dưới bóng tối dày đặc nơi đáy vực thẳm cô độc này!
Hắn quay lưng lại với tấm gương đồng đen đã vỡ vụn thành mảnh nhỏ li ti rơi xuống đất phát ra âm thanh leng keng vang vọng khắp không gian tĩnh mịch lạnh lẽo xung quanh như thể đang lên khúc nhạc tang lễ cuối cùng dành cho cái tôi cũ kỹ yếu đuối vừa bị tiêu diệt vĩnh viễn trong tâm trí người đàn ông trước mặt đây!
Tư Mã Không bước đi trong Vùng Chết.
Mỗi bước đều khiến không gian xung quanh nứt vỡ thành những vết rạn màu tím nhạt lan tỏa ra xa như mạng nhện khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ khu vực rộng lớn này mà mắt thường khó lòng có thể quan sát hết được nếu không nhờ vào giác thứ sáu phát triển cao độ qua quá trình tu luyện khắc nghiệt nơi đây suốt nhiều thập kỷ trước khi hắn xuất hiện và phá vỡ sự cân bằng mong manh vốn đang tồn tại từ ngàn năm nay dưới lớp vỏ bọc giả tạo của hòa bình giả dối che đậy những bí mật kinh hoàng nhất mà không ai dám hé răng nói ra thành lời dẫu chỉ một chữ thôi cũng đủ khiến cả thế giới tu tiên rung chuyển kịch liệt vì sợ hãi trước sức mạnh ghê gớm ẩn chứa bên trong mỗi vết nứt nhỏ bé tưởng chừng vô hại kia vậy!
Hắn cảm thấy sức mạnh mới đang chảy trong cơ thể, nhưng nó không mang lại cảm giác thỏa mãn.
Nó mang lại cảm giác cô đơn tột độ.
Hắn biết rằng, khi hắn quay trở về thế giới thực tại, mọi thứ sẽ thay đổi vĩnh viễn.
Không còn chỗ cho sự ngây thơ hay tin tưởng mù quáng nữa.
Chỉ có kiếm ý và nỗi đau thuần khiết nhất thôi!
Và rồi, từ sâu thẳm bóng tối phía trước nơi mà ánh sáng không thể xuyên thấu qua được dù chỉ một tia nhỏ li ti nhất cũng bị nuốt chửng hoàn toàn bởi cái chết đang chờ đợi ở cuối con đường này — một giọng nói quen thuộc vang lên lần nữa nhưng lần này nó lại mang theo âm điệu ngọt ngào seductive đầy cám dỗ đến mức khiến xương sống của Tư Mã Không lạnh toát cả người vì nhận ra ngay lập tức rằng đó chính là tiếng gọi từ Ngọc Lan — người phụ nữ mà hắn yêu thương nhất cũng đồng thời là kẻ thù cuối cùng sẽ giết chết hắn nếu không tìm ra cách phá vỡ vòng lặp định mệnh này trước khi quá muộn màng để cứu vớt linh hồn của hai con người đang đứng bên bờ vực thẳm giữa sự sống và cái chết thật sự kia vậy!
Không thể nào." Tư Mã Không thì thầm, nhưng lời nói của hắn bị cắt ngang bởi một bàn tay lạnh như băng chạm nhẹ vào vai hắn từ phía sau lưng — nơi mà bóng đen vừa mới tan biến chỉ vài giây trước đó thôi sao?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận