Chương 44
Tư Mã Không không kịp kêu cứu vì thanh kiếm trong tay đối phương – một gã Ma Tu cấp Luyện Cơ hậu kỳ mang tên Khôi Lỗi đang lao tới với tốc độ kinh hoàng.
Hắn đứng giữa hang động cổ xưa, nơi ánh sáng của ngọn đèn dầu leo lét phản chiếu lên những bức tường đá phủ đầy rêu xanh đen ngòm.
Không khí ở đây nặng trĩu mùi ẩm mốc và hương vị kim loại tanh tưởi của máu cũ.
Tư Mã Không nhận ra rằng mình đã đi quá sâu vào khu vực cấm địa mà ngay cả sư phụ hắn cũng từng cảnh báo là nơi "thời gian bị thủng".
Những khắc họa trên đá xung quanh không phải là văn tự thông thường, mà là những ký hiệu linh khí đang xoay chuyển chậm rãi theo nhịp đập của trái tim hắn.
Hắn cố gắng hít thở sâu để ổn định tinh thần.
Kiếm ý trong lòng hắn dao động mạnh mẽ, như muốn thoát ra khỏi lồng ngực đầy vết nứt kia.
Khôi Lỗi không chỉ là một kẻ thù ngẫu nhiên xuất hiện trên đường đi tìm bí mật này.
Hắn ta mang theo khí tức của những người đã từng bước chân vào đây trước đó – những bóng ma quá khứ mà Tư Mã Không phải đối mặt nếu muốn chạm đến sự thật về lời nguyền chết sống bất tử.
Mắt Khôi Lỗi đỏ rực, không chút cảm xúc con người còn sót lại.
Hắn ta giống như một cỗ máy giết chóc hoàn hảo được tạo ra bởi Kiếm Chủ Vô Không để thanh tẩy những tạp niệm trong thế giới này.
Tư Mã Không nghiến chặt răng, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo lụa trắng đã nhuốm máu tươi.
Đây không phải là trận đấu sinh tử thông thường mà là cuộc đối đầu giữa hai quan điểm về sự tồn tại: một bên chấp nhận đau khổ như phần thưởng của ý chí, và một bên loại bỏ cảm xúc để đạt được vĩnh hằng tĩnh lặng giả tạo.
Hắn đưa tay lên chạm vào vết thương trên vai trái nơi vừa nãy bị Khôi Lỗi hất tung khi bước vào hang động.
Máu ấm áp chảy dọc theo ngón tay, mang theo nhiệt độ cơ thể đang dần lạnh đi từng chút một.
Trong khoảnh khắc im lìm trước khi chiến đấu bùng nổ lại, Tư Mã Không nghe thấy tiếng vọng từ sâu trong lòng đất – âm thanh của những linh hồn bị mắc kẹt trong vòng lặp thời gian vĩnh cửu này.
Khôi Lỗi đột ngột hạ thấp tay, thanh kiếm đen sẫm lóe lên một ánh sáng lạnh băng, nhắm thẳng vào tim Tư Mã Không.
Không có sự do dự, không có cảnh báo trước.
Chỉ có sự quyết đoán tuyệt đối của một kẻ đã quen với việc giết chóc mà không cần biết lý do tại sao mình làm điều đó.
Kiếm khí xoáy tròn trong không gian hẹp, cắt đứt cả ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu phía sau lưng Tư Mã Không.
Hắn cảm nhận được áp lực khủng khiếp đè nặng lên lồng ngực.Đó không phải là một đòn tấn công đơn thuần, mà là sự phủ định hoàn toàn quyền sống của đối phương.
Kiếm Chủ Vô Không đã dạy cho Khôi Lỗi cách giết người bằng cách tước đoạt ý chí phản kháng trước khi lưỡi kiếm chạm da thịt.
Tư Mã Không đứng yên như tượng đá, đôi mắt mở to nhìn vào mũi kiếm đang tiến gần dần đến huyệt đạo tim mạch quan trọng nhất trên cơ thể mình.
Thời gian dường như ngừng chảy trong khoảnh khắc ấy.
Những giọt mồ hôi bay lơ lửng giữa không trung trở thành những viên ngọc nhỏ xíu phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo từ thanh kiếm chết chóc kia.
Tư Mã Không nhớ lại lời Ngọc Lan nói với hắn ngày hôm qua bên bờ hồ nước tĩnh lặng: *"Đau khổ là minh chứng cho sự sống, Tư Mã Không.
Nếu ngươi chấp nhận nó thì không ai có thể lấy đi linh hồn của ngươi."* Lời nói ấy vang lên trong đầu hắn như một hồi chuông báo động cuối cùng trước khi bóng tối nuốt chửng tất cả.
Hắn không lùi bước nửa inch thay vì né tránh cái chết đang treo lơ lửng trước mũi mình.
Thay vào đó, Tư Mã Không đưa bàn tay trái – tay cầm kiếm bị thương nặng từ trận chiến vừa rồi – lên đỡ lấy lưỡi kiếm của Khôi Lỗi bằng lòng bàn tay trần trụi đầy vết sẹo chồng chất qua năm tháng tu luyện gian khổ nơi núi tuyết đóng băng vĩnh cửu xa xôi kia.
Máu bắn ra thành tia đỏ tươi nhuộm đen cả thanh kiếm chết chóc ấy nhưng cũng đồng thời đánh thức thứ gì đó sâu thẳm bên trong đan điền vốn đã kiệt quệ sức mạnh của hắn từ lâu lắm rồi mà chính bản thân cậu ta chưa hề hay biết đến cho tới tận bây giờ đây mới chợt nhận ra được điều kỳ diệu này đang xảy ra ngay trước mắt mình sao?
Kiếm ý bùng nổ dữ dội như ngọn lửa xanh lam bao trùm lấy toàn bộ khu vực hang động nhỏ bé ấy làm cho những khắc họa cổ xưa trên tường đá bắt đầu phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết dưới ánh hào quang linh khí mãnh liệt chưa từng thấy từ trước đến nay trong lịch sử tồn tại của vùng đất hoang vắng này cả ngàn năm qua rồi vẫn còn nguyên vẹn như mới được chạm trổ cẩn thận tỉ mỉ bởi bàn tay vô hình nào đó vậy!
Khôi Lỗi giật mình lùi lại hai bước, vẻ mặt lần đầu tiên xuất hiện biểu cảm kinh ngạc thay vì sự trống rỗng thường thấy trên khuôn mặt lạnh lùng đến tàn nhẫn của hắn ta bấy lâu nay.
Thanh kiếm trong tay hắn rung lên những tiếng kêu-metadata chát chúa như muốn tự giải thoát khỏi sức mạnh áp đảo đang ép buộc nó phải tuân theo ý chí mới lạ chưa từng được ghi chép lại trong bất kỳ bộ kinh điển võ đạo nào từ cổ chí kim cho đến ngày hôm nay nữa đâu!
Tư Mã Không mỉm cười đau đớn nhưng đầy kiêu hãnh khi cảm nhận từng thớ thịt trên cơ thể mình bị thiêu đốt bởi nhiệt lượng khổng lồ phát ra từ chính linh khí nội tại đang phá vỡ giới hạn ràng buộc cuối cùng còn sót lại trong đan điền vốn dĩ đã khô cằn kiệt quệ sức mạnh sau nhiều năm tháng tu luyện khổ hạnh nơi đỉnh núi cao chót vót chạm mây trời xanh biếc bao la rộng lớn kia vậy!
Hắn biết rằng đây không phải là chiến thắng dễ dàng mà sẽ đánh đổi bằng mạng sống hoặc ít nhất cũng là một phần linh hồn vĩnh viễn bị tổn thương không thể phục hồi lại được nữa nếu tiếp tục duy trì trạng thái đột phá cảnh giới điên cuồng này thêm vài giây ngắn ngủi nữa thôi sao?
Nhưng hắn sẵn sàng chịu đựng mọi giá để chứng minh rằng đau khổ mới chính là nguồn gốc sức mạnh chân thật nhất chứ không phải sự tĩnh lặng giả tạo mà Kiếm Chủ Vô Không đang cố gắng áp đặt lên toàn bộ thế giới Ma Giới vận hành theo quy luật Thời Gian Tương Đối khắt khe đến mức đáng sợ ấy!
Khôi Lỗi gầm lên một tiếng đầy uất hận rồi lao tới lần nữa với tốc độ nhanh hơn gấp bội so với lúc đầu.
Lần này hắn không còn giữ lại bất kỳ bí kíp nào mà Kiếm Chủ Vô Không đã truyền thụ cho mình trong suốt mười lăm năm qua kể từ ngày được chọn làm đệ tử trực tiếp của vị thần chết sống bất tử đáng sợ nhất thế giới Ma Giới hiện tại nữa đâu!
Hai thanh kiếm va chạm nhau tạo ra âm thanh chói tai vang vọng khắp hang động khiến những tảng đá lớn trên trần nhà bắt đầu rơi xuống đất bừa bãi xung quanh hai người đang chiến đấu kịch liệt không ngừng nghỉ giữa màn đêm đen tối bao trùm lấy cả khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này từ ngàn đời trước cho đến tận bây giờ rồi vẫn còn nguyên vẹn như mới được xây dựng cẩn thận tỉ mỉ bởi bàn tay vô hình nào đó vậy!
Tư Mã Không cảm nhận từng cú va đập truyền vào cánh tay phải đang cầm kiếm chống đỡ đòn tấn công liên hoàn không ngừng nghỉ của Khôi Lỗi.
Máu từ các vết thương cũ trên người hắn bắt đầu chảy ra nhiều hơn nữa nhuộm đỏ cả nền đá lạnh giá nơi đây trở thành một bức tranh bi tráng đầy nghệ thuật về sự hy sinh và lòng dũng cảm vô tư lợi mà chính bản thân cậu ta cũng chưa từng hiểu rõ ý nghĩa sâu xa ẩn chứa bên trong nó cho đến tận khoảnh khắc quyết định cuối cùng này mới chợt nhận ra được điều kỳ diệu đang diễn ra ngay trước mắt mình sao?
Thời gian bắt đầu quay trở lại bình thường khi Khôi Lỗi rút kiếm sau một đòn tấn công mạnh mẽ nhất mà hắn có thể thực hiện được với toàn bộ sức lực còn sót lại trong cơ thể kiệt quệ vì chiến đấu quá lâu dưới áp lực tâm lý khổng lồ từ phía đối thủ đang ngày càng tỏ rõ ưu thế vượt trội hơn hẳn so với những gì mà Kiếm Chủ Vô Không từng dự đoán trước khi giao nhiệm vụ thanh tẩy vùng đất cấm địa này cho hắn ta cả ngàn năm trước kia vậy!
Lưỡi kiếm xé không khí tạo ra một tiếng nổ nhỏ nhắm vào ngực Tư Mã Không nhưng lần này hắn đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần để đón nhận cái chết hoặc ít nhất cũng là sự tổn thương nghiêm trọng hơn nữa nếu tiếp tục duy trì trạng thái phòng thủ tuyệt đối như hiện tại mà không tìm cách phản công lại kịp thời trước khi quá muộn màng để cứu vớt linh hồn đang dần tan biến vào bóng tối vĩnh hằng phía trước kia vậy!
Đây chính là khoảnh khắc quyết định sinh tử mà Tư Mã Không đã chờ đợi suốt bao nhiêu năm tháng tu luyện khổ hạnh nơi đỉnh núi cao chót vót chạm mây trời xanh biếc bao la rộng lớn kia vậy!
Hắn không né tránh thay vì bước tới thẳng vào khoảng chết của kiếm Khôi Lỗi đang lao về phía mình với tốc độ kinh hoàng chưa từng thấy từ trước đến nay trong lịch sử tồn tại của vùng đất hoang vắng này cả ngàn năm qua rồi vẫn còn nguyên vẹn như mới được chạm trổ cẩn thận tỉ mỉ bởi bàn tay vô hình nào đó vậy!
Hắn đưa thanh kiếm cổ xưa truyền thừa từ cha mẹ đã mất khi còn nhỏ tuổi lên đỡ lấy lưỡi kiếm chết chóc kia bằng chính xương cốt và máu thịt của mình thay vì chỉ dùng kỹ năng võ thuật thuần túy như những gì mà sư phụ từng dạy cho hắn trong suốt mười tám năm qua kể từ ngày bước chân vào con đường tu tiên đầy gian nan vất vả nơi thế giới Ma Giới vận hành theo quy luật Thời Gian Tương Đối khắt khe đến mức đáng sợ ấy!
Kiếm ý bùng nổ dữ dội hơn nữa tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ khu vực hang động nhỏ bé ấy làm cho những khắc họa cổ xưa trên tường đá bắt đầu phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết dưới ánh hào quang linh khí mãnh liệt chưa từng thấy từ trước đến nay trong lịch sử tồn tại của vùng đất hoang vắng này cả ngàn năm qua rồi vẫn còn nguyên vẹn như mới được xây dựng cẩn thận tỉ mỉ bởi bàn tay vô hình nào đó vậy!
Khôi Lỗi ngã xuống bất lực khi thanh kiếm của hắn bị bẻ gãy đôi thành hai phần rời rạc không thể nối kết lại với nhau được nữa dưới sức mạnh áp đảo từ phía đối thủ đang ngày càng tỏ rõ ưu thế vượt trội hơn hẳn so với những gì mà Kiếm Chủ Vô Không từng dự đoán trước khi giao nhiệm vụ thanh tẩy vùng đất cấm địa này cho hắn ta cả ngàn năm trước kia vậy!
Thanh kiếm rơi xuống đất tạo ra âm thanh vang vọng trong không gian yên tĩnh tuyệt đối bao trùm lấy toàn bộ khu vực hang động nhỏ bé ấy làm cho những giọt mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo lụa trắng đã nhuốm máu tươi của Tư Mã Không trở nên đông cứng lại ngay lập tức dưới cái giá rét cắt da cắt thịt đang lan tỏa nhanh chóng từ sâu thẳm bên trong lòng đất nơi mà thời gian bị thủng vĩnh viễn không thể quay ngược trở lại được nữa đâu!
Tư Mã Không đứng đó thở nặng nhọc máu từ vai trái chảy xuống nhuộm đỏ tà áo trắng muốt vốn dĩ đã từng tượng trưng cho sự thuần khiết và vô tư lợi của một kiếm sĩ trẻ tuổi đầy hứa hẹn nơi núi tuyết đóng băng vĩnh cửu xa xôi kia vậy nhưng giờ đây lại trở thành biểu tượng bi tráng về sự hy sinh và lòng dũng cảm vô bờ bến mà chính bản thân cậu ta cũng chưa từng hiểu rõ ý nghĩa sâu xa ẩn chứa bên trong nó cho đến tận khoảnh khắc quyết định cuối cùng này mới chợt nhận ra được điều kỳ diệu đang diễn ra ngay trước mắt mình sao?
Hắn không cảm thấy vui vẻ hay nhẹ nhõm thay vì một nỗi buồn lớn lao xâm chiếm lấy linh hồn vốn dĩ đã kiệt quệ sức mạnh sau nhiều năm tháng tu luyện khổ hạnh nơi đỉnh núi cao chót vót chạm mây trời xanh biếc bao la rộng lớn kia vậy!
Máu từ các vết thương cũ trên người hắn bắt đầu chảy ra nhiều hơn nữa nhuộm đỏ cả nền đá lạnh giá nơi đây trở thành một bức tranh bi tráng đầy nghệ thuật về sự hy sinh và lòng dũng cảm vô tư lợi mà chính bản thân cậu ta cũng chưa từng hiểu rõ ý nghĩa sâu xa ẩn chứa bên trong nó cho đến tận khoảnh khắc quyết định cuối cùng này mới chợt nhận ra được điều kỳ diệu đang diễn ra ngay trước mắt mình sao?
Khôi Lỗi nằm im lìm trên nền đá lạnh giá đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà hang động nơi những tảng đá lớn đang rơi xuống bừa bãi xung quanh thi thể không còn sinh khí của hắn ta cả ngàn năm qua rồi vẫn còn nguyên vẹn như mới được xây dựng cẩn thận tỉ mỉ bởi bàn tay vô hình nào đó vậy!
Tư Mã Không quỳ gối xuống bên cạnh xác Khôi Lỗi dùng ngón tay run rẩy chạm vào vết thương trên ngực nơi thanh kiếm chết chóc kia vừa xuyên thủng da thịt và xương cốt của hắn
trước khi bị bẻ gãy đôi thành hai phần rời rạc không thể nối kết lại với nhau được nữa dưới sức mạnh áp đảo từ phía đối thủ đang ngày càng tỏ rõ ưu thế vượt trội hơn hẳn so với những gì mà Kiếm Chủ Vô Không từng dự đoán trước khi giao nhiệm vụ thanh tẩy vùng đất cấm địa này cho hắn ta cả ngàn năm trước kia vậy!
Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ chảy ngược từ vết thương vào trong cơ thể vốn dĩ đã kiệt quệ sức mạnh sau nhiều năm tháng tu luyện khổ hạnh nơi đỉnh núi cao chót vót chạm mây trời xanh biếc bao la rộng lớn kia vậy!Đó không phải là máu thường mà là linh khí tinh khiết nhất chưa từng được ghi chép lại trong bất kỳ bộ kinh điển võ đạo nào từ cổ chí kim cho đến ngày hôm nay nữa đâu!
Tư Mã Không nhắm mắt lại hít thở sâu cố gắng tập trung toàn bộ ý thức vào việc kiểm soát luồng năng lượng đang chảy ngược này trước khi nó phá vỡ hoàn toàn đan điền vốn dĩ đã khô cằn kiệt quệ sức mạnh sau nhiều năm tháng tu luyện khổ hạnh nơi đỉnh núi cao chót vót chạm mây trời xanh biếc bao la rộng lớn kia vậy!
Khi luồng năng lượng kỳ lạ chảy ngược này hoàn tất quá trình xâm nhập vào trong cơ thể vốn dĩ đã kiệt quệ sức mạnh sau nhiều năm tháng tu luyện khổ hạnh nơi đỉnh núi cao chót vót chạm mây trời xanh biếc bao la rộng lớn kia vậy thì một giọng nói quen thuộc vang lên lần nữa nhưng lần này nó lại mang theo âm điệu ngọt ngào seductive đầy cám dỗ đến mức khiến xương sống của Tư Mã Không lạnh toát cả người vì nhận ra ngay lập tức rằng đó chính là tiếng gọi từ Ngọc Lan – người phụ nữ mà hắn yêu thương nhất cũng đồng thời là kẻ thù cuối cùng sẽ giết chết hắn nếu không tìm ra cách phá vỡ vòng lặp định mệnh này trước khi quá muộn màng để cứu vớt linh hồn của hai con người đang đứng bên bờ vực thẳm giữa sự sống và cái chết thật sự kia vậy!
Tư Mã Không bước khỏi trận địa bước chân của hắn nặng nề nhưng kiên định.
Hắn không nhìn lại thi thể của Khôi Lỗi vì biết rằng trong thế giới Ma Giới cái chết là điều bình thường nhất đối với những kẻ chọn con đường tu luyện đầy gian nan vất vả nơi đỉnh núi cao chót vót chạm mây trời xanh biếc bao la rộng lớn kia vậy!
Hắn tiến vào bóng tối của rừng cây nơi những khắc họa cổ xưa trên đá bắt đầu phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết dưới ánh hào quang linh khí mãnh liệt chưa từng thấy từ trước đến nay trong lịch sử tồn tại của vùng đất hoang vắng này cả ngàn năm qua rồi vẫn còn nguyên vẹn như mới được xây dựng cẩn thận tỉ mỉ bởi bàn tay vô hình nào đó vậy!
Hơi thở của hắn ngưng đọng lại không phải vì sợ hãi mà vì sự tĩnh lặng tuyệt đối đang bao trùm lấy linh hồn vốn dĩ đã kiệt quệ sức mạnh sau nhiều năm tháng tu luyện khổ hạnh nơi đỉnh núi cao chót vót chạm mây trời xanh biếc bao la rộng lớn kia vậy!
Cánh cửa vết nứt không gian trước mặt không dẫn đến một lối đi thông thường mà mở ra một thế giới hoàn toàn khác biệt nơi thời gian bị thủng vĩnh viễn không thể quay ngược trở lại được nữa đâu!
Hắn biết rằng khi hắn quay trở về thế giới thực tại mọi thứ sẽ thay đổi vĩnh viễn.
Không còn chỗ cho sự ngây thơ hay tin tưởng mù quáng nữa chỉ có kiếm ý và nỗi đau thuần khiết nhất thôi!
Và rồi từ sâu thẳm bóng tối phía trước nơi mà ánh sáng không thể xuyên thấu qua được dù chỉ một tia nhỏ li ti nhất cũng bị nuốt chửng hoàn toàn bởi cái chết đang chờ đợi ở cuối con đường này — một giọng nói quen thuộc vang lên lần nữa nhưng lần này nó lại mang theo âm điệu ngọt ngào seductive đầy cám dỗ đến mức khiến xương sống của Tư Mã Không lạnh toát cả người vì nhận ra ngay lập tức rằng đó chính là tiếng gọi từ Ngọc Lan – người phụ nữ mà hắn yêu thương nhất cũng đồng thời là kẻ thù cuối cùng sẽ giết chết hắn nếu không tìm ra cách phá vỡ vòng lặp định mệnh này trước khi quá muộn màng để cứu vớt linh hồn của hai con người
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận