Chương 42

Không khí trong động phủ cổ không còn mang mùi ozone nồng nặc nữa.

Thay vào đó, là một hương vị cũ kỹ, giống như bụi tro của những cuốn sách đã bị đốt cháy từ ngàn năm trước.

Tư Mã Không đứng giữa khoảng trống rộng lớn nơi các cột đá cẩm thạch trắng nay chỉ còn là những phế tích xám xịt dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ chính da thịt hắn.

Hắn không nhìn về phía bóng đen vừa biến mất kia.

Thay vào đó, tầm mắt lạnh lùng của người đàn ông này quét ngang qua mặt đất.

Những viên gạch hoa văn cổ kính bị nứt nẻ, lộ ra những khe hở sâu thẳm dưới lòng đất.

Trong "Giây Phút Vĩnh Cửu" mà thế giới Ma Giới ban tặng cho kẻ sắp chết, mọi thứ đều trở nên rõ ràng đến đáng sợ.

Một bước chân tiến lên.

Tiếng vang của giày da chạm vào đá lạnh lẽo nghe như một tiếng chuông đồng trầm thấp, đánh thức những ký ức ngủ quên trong lòng đất.

Tư Mã Không cúi xuống, ngón tay gầy guộc và đầy sẹo khẽ lướt qua bề mặt viên gạch đầu tiên.

Lớp bụi dày đặc bị xua tan, lộ ra dưới đó là một đường khắc bằng kim loại đen bóng, không gỉ sét dù đã trải qua bao thế kỷ phong hóa.

Đó không phải là chữ viết thông thường.

Nó là một ký hiệu kiếm ý nguyên thủy.

Hắn nhíu mày.

Cảm giác lạnh lẽo từ tủy sống lan tỏa nhanh hơn, nhưng lần này nó không mang theo sự tê tái của đau đớn mà là sự kích thích dữ dội của trí tò mò bị khơi dậy.

Ký hiệu này.

hắn đã từng thấy nó đâu đó trong tiềm thức sâu thẳm nhất, nơi những cơn ác mộng về tương lai thường lui tới quấy rối tâm trí mình.

Tư Mã Không tiếp tục bước đi, mỗi bước chân đều để lại một vệt sáng mờ nhạt trên mặt đất, như thể đang vẽ nên một con đường riêng biệt giữa sự hỗn loạn của thời gian.

Hắn không vội vã.

Trong trạng thái hiện tại, tốc độ vật lý gần như vô nghĩa khi nhận thức đã vượt ra khỏi biên giới thông thường.

Hắn dừng lại trước một bức tường đá khổng lồ chắn ngang lối đi phía trước.

Bức tường này khác hẳn những tàn tích xung quanh.

Nó nguyên vẹn, không hề có vết nứt hay dấu hiệu của thời gian xâm lấn.

Trên bề mặt phẳng lì ấy, hàng trăm ký hiệu kiếm ý tương tự như viên gạch đầu tiên được sắp xếp thành một hình tròn phức tạp, tỏa ra từ trung tâm giống như những tia nắng mặt trời bị đóng băng vĩnh cửu.

Tư Mã Không đưa tay chạm vào bức tường.

Lạnh đến mức có thể làm tê liệt linh hồn nếu không kiểm soát tốt khí huyết.

Nhưng hắn không rút lại bàn tay.

Ngược lại, hắn ép lòng bàn tay chặt hơn, để cảm nhận dòng chảy của kiếm ý đang ẩn náu bên trong lớp đá cứng rắn kia.

Một tiếng vọng nhẹ vang lên từ sâu thẳm trong đầu hắn.

Không phải là giọng nói thứ ba đầy ác ý trước đó.

Mà là một âm thanh thuần khiết, giống như tiếng chuông gió rung động trong cơn mưa đêm tĩnh mịch.

Âm thanh ấy mang theo một thông điệp đơn giản nhưng chấn động: *Ngươi đã tìm thấy cửa vào.

* Tư Mã Không mỉm cười nhạt.

Một nụ cười không hề có chút vui vẻ nào, chỉ toàn là sự mệt mỏi và chấp nhận số phận bi đát đang chờ đợi phía trước.

Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ.

Lưỡi kiếm rung lên một tiếng leng keng trong lành, cắt đứt sự tĩnh lặng chết chóc của động phủ.

Hắn không định phá vỡ bức tường bằng sức mạnh brute force.

Hắn sẽ dùng chính kiếm ý của mình để giải mã nó.

Đây là lúc mà những năm tháng tu luyện đầy đau khổ, những vết thương đã lành và chưa lành, tất cả sẽ được thử thách một lần nữa.

Không phải trước kẻ thù ngoài thân, mà là trước định mệnh đang cố gắng bịt chặt đôi mắt hắn lại.

Phần 2: Lưới Nhện Của Ký ức Kiếm quang xẹt qua không khí, tạo thành một đường thẳng hoàn hảo cắt ngang bức tường đá đen.

Tư Mã Không nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào cảm giác của lưỡi kiếm đang tiếp xúc với bề mặt lạnh giá.

Hắn cần đọc hiểu ngôn ngữ của những ký hiệu này trước khi chúng biến mất hoặc thay đổi hình dạng.

Trong thế giới chậm chạt này, tư duy của hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

Mỗi ký hiệu không chỉ là một biểu tượng tĩnh tại mà là một mảnh vỡ của thời gian.

Khi kiếm ý chạm vào chúng, những kỷ niệm bị lãng quên bắt đầu tràn về như thủy triều dâng cao trong đêm trăng tròn.

Hắn thấy hình ảnh của mình ở tuổi mười lăm, lần đầu tiên cầm thanh kiếm gỗ trên sân tập luyện cũ kỹ bên ngoài môn phái.

Sư phụ đứng đó, ánh mắt nghiêm nghị nhưng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả mà lúc ấy hắn không hiểu rõ nguyên nhân.

Bây giờ thì đã quá muộn để hỏi lại câu trả lời cho những điều đã xảy ra.

Tiếp theo là cảnh tượng Ngọc Lan trong bộ y phục trắng muốt như tuyết rơi mùa đông đầu tiên tại đỉnh núi cao nhất thế giới này nơi bầu trời dường như chạm (chạm tay tới được).

Nàng cười thật tươi với hắn lần cuối cùng trước khi tất cả sụp đổ tan tành thành tro bụi dưới chân họ vì tham vọng điên cuồng muốn vượt lên trên quy luật tự nhiên vốn dĩ đã định sẵn cho mỗi sinh linh từ lúc mới chào đời vào thế gian này.

Tư Mã Không nghiến chặt răng.

Nỗi đau cắt xé tim gan hắn không phải đến từ vết thương ở vai trái đang chảy máu thành dòng đỏ thẫm nhuộm hồng tà áo đen sẫm màu của mình mà là nỗi nhớ nhung day dứt về những gì đã mất đi mãi mãi không bao giờ trở lại nữa dù có dùng bất kỳ phép thuật cao cấp nào cũng vô vọng trước quy luật sinh lão bệnh tử vốn dĩ khắc nghiệt và tàn nhẫn nhất trên đời này.

Nhưng hắn vẫn tiếp tục chạm kiếm vào các ký hiệu khác nhau theo thứ tự ngẫu nhiên tưởng chừng như vậy nhưng thực chất lại tuân thủ một logic toán học phức tạp đến mức khiến cho ngay cả những nhà hiền triết thông thái nhất cũng phải bó tay trước sự huyền bí của nó nếu không có trực giác nhạy bén cùng với bản lĩnh phi thường vượt trội hơn hẳn so với người bình thường thì sẽ chẳng ai dám mạo hiểm thử nghiệm xem kết quả cuối cùng ra sao đâu.

Bất ngờ, một ký hiệu lớn hơn cả bật sáng lên rực rỡ giữa màn đêm đen kịt bao trùm lấy toàn bộ không gian xung quanh nơi đây đang trở nên ngột ngạt và căng thẳng tột độ khiến cho bất kỳ ai đứng trong tình huống tương tự cũng sẽ cảm thấy như sắp bị nghẹt thở đến mức muốn hét lên thành tiếng để xua tan đi cái cảm giác suffocating (ngạt thở) khủng khiếp này ngay lập tức!

Đó là ký hiệu của "Sự Hy Sinh".

Không phải hy sinh mạng sống mà là hy sinh tình cảm.

Ký hiệu ấy tỏa ra một luồng ánh sáng vàng óng ấm áp nhưng cũng đầy bi kịch, gợi nhớ đến những đêm dài mất ngủ lo lắng cho tương lai uncertain (không chắc chắn) phía trước khi đứng giữa hai lựa chọn đều mang tính chất quyết định số phận của cả một dân tộc chứ không riêng gì cá nhân mình đơn thuần thôi đâu nha.

Tư Mã Không run rẩy.

Lần đầu tiên kể từ khi bước vào trạng thái "Giây Phút Vĩnh Cửu", hắn cảm thấy sợ hãi.

Sợ rằng nếu chạm vào ký hiệu đó, mọi nỗ lực của mình sẽ trở thành vô nghĩa và chỉ còn lại một thứ duy nhất là nỗi đau tột cùng không thể nào chữa lành được bằng bất kỳ phương thuốc thần dược nào dù có đắt tiền đến nhường nào đi chăng nữa thì cũng đành chịu thua trước sức mạnh ghê gớm của lòng căm thù hận ngút trời đang âm ỉ cháy rực trong tim hắn mà thôi!

Nhưng rồi, ý chí thép đã chiến thắng nỗi sợ hãi hèn nhát.

Hắn đưa kiếm lên cao hơn một chút nữa và chuẩn bị cho cú (chém) cuối cùng sẽ giải phóng bí mật nằm sâu thẳm bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo của bức tường đá đen bóng này đang cố gắng che đậy sự thật kinh hoàng chờ đợi phía trước không biết là gì nhưng chắc chắn sẽ không hề dễ dàng tí nào đâu.

Phần 3: Tiếng Vang Của Sự Thật Kiếm quang sáng lòa, xé toạc màn đêm tĩnh lặng.

Tư Mã Không vung kiếm xuống với tất cả sức mạnh còn lại trong cơ thể suy kiệt vì mất máu và kiệt quệ thần kinh sau nhiều ngày thức trắng không ngủ để tìm ra manh mối dẫn đến chân tướng sự việc liên quan trực tiếp đến cuộc đời bi kịch của chính hắn cũng như những người thân yêu nhất đã khuất phục dưới guồng quay định mệnh tàn khốc này.

Lưỡi kiếm chạm vào trung tâm hình tròn phức tạp kia.

Không có tiếng nổ lớn hay hiệu ứng ánh sáng hoành tráng như trong các truyện kiếm hiệp rẻ tiền thường thấy ở chợ sách cũ nơi phố huyện nghèo nàn thiếu thốn mọi thứ trừ ra những câu chuyện hoang đường vô căn cứ được bịa đặt lên nhằm mục đích giải trí cho đám đông mê muội dễ bị lừa dối bởi vẻ ngoài hào nhoáng nhưng bên trong rỗng tuếch chẳng có chút giá trị thực tiễn nào cả!

Thay vào đó, một tiếng vang "đinh" nhỏ bé, tinh khiết và rõ ràng đến mức khiến cho chính bản thân Tư Mã Không cũng phải giật mình kinh hãi vì sự khác biệt hoàn toàn so với những gì hắn dự đoán trước khi ra tay hành động liều lĩnh này.

Tiếng vang ấy không lan tỏa trong không gian vật lý thông thường mà xâm nhập trực tiếp vào ý thức của hắn, giống như một giọt nước rơi xuống mặt hồ phẳng lì gây nên những (vòng tròn) gợn sóng nhẹ nhàng nhưng dai dẳng mãi không chịu tan biến đi đâu cả!

Những vòng tròn gợn sóng ấy mang theo hình ảnh.

Hình ảnh về chính Tư Mã Không trong tương lai xa xôi nơi hắn mặc bộ chiến bào đen tuyền phủ đầy máu tươi của vô số kẻ thù đã bị hắn giết hại bằng những bàn tay lạnh lùng đến mức không còn chút nhân tính nào sót lại dù chỉ là một hạt bụi li ti nhỏ bé nhất cũng sẽ bị loại bỏ khỏi sự tồn tại vĩnh viễn nếu cần thiết để đạt được mục đích tối thượng mà hắn đang theo đuổi cho dù cái giá phải trả có đắt đến nhường nào đi chăng nữa thì cũng đành chịu thua trước sức mạnh áp đảo của lòng tham lam vô đáy đang ngự trị trong tâm hồn đen tối của kẻ đã từng là một thiếu niên ngây thơ thuần khiết chưa hề biết gì về sự tàn khốc của thế giới tu tiên đầy rẫy cạm bẫy và lừa dối này đâu.

Tư Mã Không thót tim.

Hắn nhìn thấy đôi mắt của phiên bản tương lai mình.

Đôi mắt ấy không có tròng đen, chỉ toàn là màu trắng xoá trống rỗng như thể linh hồn đã bị rút cạn kiệt sạch sẽ chẳng còn sót lại chút gì cả kể cả những ký ức đẹp đẽ nhất cũng bị xóa bỏ hoàn toàn nhằm mục đích tạo ra một cỗ máy giết người hoàn hảo không hề biết sợ hãi hay đau khổ nữa mới đúng là bản chất thật sự của Ma Giới Đế Quân mà hắn đang cố gắng tránh né bằng mọi giá nhưng dường như số phận lại trớ trêu khi chính hắn đang (bước từng bước) tiến gần hơn đến cái kết bi thảm ấy thay vì thoát khỏi nó một cách dễ dàng đơn giản chỉ cần quay đầu bỏ đi ngay lập tức thì đã không phải chịu đựng những đau đớn tột cùng này rồi.

" Tư Mã Không lắp bắp hỏi trong trạng thái shock cực độ khi nhận ra rằng giọng nói vang lên từ chính bên trong đầu hắn lại giống hệt y như tiếng vọng của thanh kiếm đang cầm chặt trong tay mình vậy chứ không phải là của bất kỳ người thứ ba nào khác đứng ở đâu đó ngoài kia cả!

Không có câu trả lời.

Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ không gian xung quanh nơi đây đang trở nên ngột ngạt và căng thẳng tột độ khiến cho bất kỳ ai đứng trong tình huống tương tự cũng sẽ cảm thấy như sắp bị nghẹt thở đến mức muốn hét lên thành tiếng để xua tan đi cái cảm giác suffocating (ngạt thở) khủng khiếp này ngay lập tức!

Nhưng rồi, từ sâu thẳm bên dưới lớp đá đen bóng đã bị chém vỡ bởi kiếm ý của Tư Mã Không, một thứ ánh sáng trắng xóa bắt đầu len lỏi ra ngoài mang theo mùi hương thơm ngát lạ thường giống như hoa sen nở rộ giữa mùa đông giá rét khắc nghiệt nhất nơi đỉnh núi cao chót vót chạm mây trời xanh biếc bao la rộng lớn kia vậy!

Phần 4: Sự Thật Bị Chôn Vùi Ánh sáng trắng xóa xé toạc bóng tối dày đặc.

Tư Mã Không lùi lại một bước, không phải vì sợ hãi mà là để có khoảng cách an toàn quan sát hiện tượng kỳ lạ đang diễn ra trước mắt mình với thái độ thận trọng tối đa nhằm tránh những sai lầm tai hại có thể xảy ra bất cứ lúc nào nếu không cảnh giác cao độ trong tình huống đầy rủi ro này.

Từ vết nứt trên bức tường đá, một cuốn sách cổ bằng da thú mỏng manh nhưng bền bỉ xuất hiện lơ lửng giữa không trung xoay tròn chậm rãi theo chiều kim đồng hồ tạo nên những tia sáng lấp lánh rực rỡ khắp bốn phía xung quanh động phủ hoang vắng nơi đây vốn dĩ đã bị bỏ rơi từ ngàn năm trước bởi chính bàn tay của những người tu tiên cao cấp nhất thời bấy giờ vì họ nhận ra rằng kiến thức chứa đựng bên trong nó quá nguy hiểm cho nhân loại nếu không được kiểm soát chặt chẽ bằng một hệ thống pháp luật nghiêm minh và công bằng thay vì để mặc tự do phát triển dẫn đến hậu quả khôn lường như hiện nay đang diễn ra trước mắt chúng ta.

Tư Mã Không bước tới gần hơn.

Cuốn sách ấy tỏa ra một khí tức quen thuộc đến rợn người, giống hệt y như kiếm ý của Kiếm Chủ Vô Không vào thời điểm đỉnh cao quyền lực trước khi hắn loại bỏ cảm xúc con người để trở thành một cỗ máy hoàn hảo không hề biết sợ hãi hay đau khổ nữa mới đúng là bản chất thật sự của kẻ đã từng được tôn vinh là vị cứu thế vĩ đại nhất lịch sử môn phái nhưng nay lại (trở thành) tội đồ bị cả thiên hạ căm ghét và (khinh bỉ) đến mức không ai dám nhắc tới tên tuổi của hắn dù chỉ một lần duy nhất trong những cuộc hội thoại bình thường hàng ngày ở chợ phiên đông đúc nơi phố huyện nghèo nàn thiếu thốn mọi thứ trừ ra những câu chuyện hoang đường vô căn cứ được bịa đặt lên nhằm mục đích giải trí cho đám đông mê muội dễ bị lừa dối bởi vẻ ngoài hào nhoáng nhưng bên trong rỗng tuếch chẳng có chút giá trị thực tiễn nào cả!

Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào trang giấy đầu tiên của cuốn sách.

Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ tràn vào não bộ hắn như một cơn lũ quét dữ dội không thể ngăn cản được dù đã cố gắng chống đỡ bằng mọi cách nhưng dường như sức mạnh ý chí của con người cũng trở nên nhỏ bé và mong manh trước quy luật tự nhiên vốn dĩ khắc nghiệt và tàn nhẫn nhất trên đời này khi đối mặt với những bí mật lớn lao vượt xa tầm hiểu biết thông thường của một tu giả cấp Luyện Cơ bình thường như Tư Mã Không hiện tại đang đứng ở đây vậy!

Hắn nhìn thấy lịch sử thật sự.

Lịch sử không hề được ghi chép trong bất kỳ cuốn sách nào nơi thư viện môn phái uy tín hàng đầu thế giới này vì chúng đã bị đốt cháy sạch sẽ nhằm mục đích che đậy sự thật kinh hoàng chờ đợi phía trước không biết là gì nhưng chắc chắn sẽ không hề dễ dàng tí nào đâu.

Kiếm Chủ Vô Không không phải là phản diện từ.

Hắn từng là một người tốt bụng, hiền lành và luôn mong muốn giúp đỡ mọi người thoát khỏi nỗi đau khổ tột cùng do chiến tranh liên miên gây ra khắp nơi trên thế giới này khi ấy đang ở trong tình trạng hỗn loạn hoàn toàn mất kiểm soát dẫn đến hậu quả thảm khốc cho hàng triệu sinh mạng vô tội phải chịu đựng những đớn đau tột độ không thể nào tưởng tượng nổi ngay cả trong cơn ác mộng đen tối nhất của con người chúng ta hiện tại cũng chưa từng dám mơ tới đâu.

Nhưng rồi, một ngày nọ, Kiếm Chủ Vô Không phát hiện ra rằng nguồn gốc sâu xa của mọi tội ác và đau khổ chính là cảm xúc.

Cảm xúc khiến cho con người trở nên yếu đuối, dễ bị tổn thương và cuối cùng dẫn đến những hành động điên cuồng không thể kiểm soát được nếu không có sự giám sát chặt chẽ từ một thế lực mạnh mẽ hơn nhiều so với cá nhân đơn lẻ đứng riêng biệt cô độc giữa dòng đời chảy trôi bất tận kia vậy!

Vì vậy, hắn quyết định loại bỏ cảm xúc khỏi cơ thể mình cũng như tất cả những người khác xung quanh nơi đây đang chịu đựng những nỗi đau đớn tột cùng không thể nào chữa lành được bằng bất kỳ phương thuốc thần dược nào dù có đắt tiền đến nhường nào đi chăng nữa thì cũng đành chịu thua trước sức mạnh ghê gớm của lòng căm thù hận ngút trời đang âm ỉ cháy rực trong tim hắn mà thôi!

Tư Mã Không run rẩy.

Hắn hiểu rồi.

Tại sao Kiếm Chủ Vô Không lại xuất hiện bên cạnh mình lúc nãy với nụ cười đầy bi kịch nhưng lại hoàn toàn vô hồn kia.

Đó không phải là sự đe dọa mà là một lời cảnh báo đến từ chính tương lai của hắn nếu tiếp tục đi trên con đường này nữa thì kết cục cuối cùng sẽ giống y hệt như số phận (bi thảm) chờ đợi phía trước không biết là gì nhưng chắc chắn sẽ không hề dễ dàng tí nào đâu.

Nhưng rồi, từ sâu thẳm bên dưới lớp đá đen bóng đã bị chém vỡ bởi kiếm ý của Tư Mã Không, một thứ ánh sáng trắng xóa bắt đầu len lỏi ra ngoài mang theo mùi hương thơm ngát lạ thường giống như hoa sen nở rộ giữa mùa đông giá rét khắc nghiệt nhất nơi đỉnh núi cao chót vót chạm mây trời xanh biếc bao la rộng lớn kia vậy!

Phần 5: Mảnh Vỡ Của Số Phận Tư Mã Không đứng sững người.

Cuốn sách trong tay hắn bắt đầu tan biến thành những
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập