Chương 41

Mùi sắt rỉ và ozone hòa quyện trong không khí lạnh lẽo của động phủ cổ, tạo nên một hương vị kim loại chua chát khiến lưỡi Tư Mã Không đắng ngắt.

Hắn đứng giữa tàn tích đá cẩm thạch trắng nay đã chuyển sang màu xám xịt vì tro bụi và máu khô.

Lưỡi kiếm "Vô Thường" trong tay hắn run lên từng nhịp nhỏ, không phải vì sợ hãi, mà là phản ứng sinh học của kim loại đang hấp thụ lượng khí tức khổng lồ vừa nãy.

Mỗi lần lưỡi dao rung động, một luồng ý niệm lạnh giá lại xoáy vào tủy xương Tư Mã Không, như thể thanh kiếm này đang cố gắng ăn mòn chủ nhân để trở thành vũ khí độc lập.

Đối diện hắn, khoảng mười bước chân về phía trước, Ba Đầu Huyết Y vẫn còn đó.

Nhưng không phải là hình hài nguyên vẹn của một kẻ thù đáng gờm trong huyền thoại Ma Giới.

Hắn nằm sấp trên mặt đất đá lạnh lẽo, ba cái đầu của mình đã bị tách rời khỏi thân thể bằng một đường cắt thẳng tắp đến mức khó tin.

Máu chưa kịp vọt ra thành tia vì áp lực không khí tại điểm giao thoa giữa hai kiếm ý quá lớn, khiến huyết dịch đóng băng ngay tại chỗ chảy ra.

Tư Mã Không hít thở sâu.

Tiếng phổi của hắn kêu lên như tiếng còi gió thổi qua khe đá hẹp.

Cấp độ Luyện Cơ đang ở đỉnh cao nhưng cũng là giới hạn mỏng manh nhất của hắn.

Nếu một đòn nữa đến, xương cốt này sẽ vỡ vụn thành bụi.

Hắn cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay trái.

Ở đó, những vết nứt li ti trên da thịt không còn màu đỏ sẫm của máu thường, mà tỏa ra ánh sáng trắng nhợt nhạt – dấu hiệu của việc linh hồn đang bị thời gian bào mòn.

"Nhanh hơn," hắn tự nói với mình, giọng khàn đặc như đá ma sát.

"Lần sau phải nhanh hơn nữa."

Hắn không ăn mừng chiến thắng.

Trong thế giới Ma Giới này, sống sót chỉ là sự trì hoãn cái chết chứ không phải giải pháp cuối cùng.

Tư Mã Không bước đi từng bước chậm rãi về phía xác của Ba Đầu Huyết Y.每一步 (mỗi bước) đều đặt xuống với độ chính xác tuyệt đối, tránh né những vệt máu ướt át để giữ cho kiếm ý trong người khỏi bị nhiễu loạn bởi âm dương hỗn tạp từ thi thể vừa chết.

Khi đến gần, hắn quỳ xuống một đầu gối.

Mùi tanh nồng của tử khí bao trùm lấy anh.

Hắn không nhắm mắt lại như phần lớn các tu luyện giả khi đối diện với tà khí, mà mở to đôi mắt đen láy nhìn chăm chằm vào vết thương trên cổ Ba Đầu Huyết Y.

Đó không phải là một vết chém thông thường.

Các cạnh伤口 (vết rách) tỏa ra những tia sáng tím ngát, giống như sợi chỉ thời gian bị đứt gãy đang cố gắng khâu lại thực tại xung quanh nó.

Tư Mã Không đưa ngón tay dài, thon gầy của mình chạm nhẹ vào mép vết thương.

Ngay lập tức, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc theo thần kinh cánh tay hắn, khiến cả người rùng mình.

Hắn không rút tay ra ngay mà giữ nguyên vị trí, cảm nhận dòng chảy năng lượng kỳ lạ đang tuôn trào từ bên trong xác chết của đối thủ.

"Có gì đó..." Tư Mã Không lầm bầm.

Cảm giác này rất quen thuộc.

Giống như khi hắn nhìn vào trái tim trắng xóa kia trước đây.

Một sự tồn tại sai lệch khỏi quy luật tự nhiên.

Hắn nhắm mắt lại, vận dụng kiếm ý để quét qua từng tế bào xung quanh vết thương.

Trong tâm trí hắn, hình ảnh Ba Đầu Huyết Y không còn là một thực thể vật lý nữa mà trở thành những đường nét sáng tối đan xen.

Và ở trung tâm của sự hỗn loạn đó, có một điểm đen nhỏ bé, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Nó nằm sâu trong cơ quan nội tạng đã ngừng hoạt động của kẻ thù, nơi tim phổi từng đập nhịp.

Điểm đen ấy không phát ra sát khí.

Nó cũng không tỏa ra ma đạo hay tiên quang.

Nó chỉ đơn thuần là...

Một khoảng trống hoàn hảo trong vũ trụ đầy ắp năng lượng xung quanh.

Tư Mã Không nhận ra rằng chính sự "vắng lặng" này đã khiến kiếm ý của hắn dễ dàng xuyên qua phòng thủ dày đặc nhất của Ba Đầu Huyết Y.

Kiếm đạo không đánh vào chỗ mạnh, mà tìm khe hở.

Và đây là khe hở lớn nhất trong sinh mệnh của một Ma Giả cấp cao.

Hắn mở mắt ra, đồng tử co lại thành hai đường thẳng sắc lẹm.

Hắn rút kiếm "Vô Thường" ra khỏi vỏ, nhưng lần này hắn không hướng mũi kiếm về phía trước mà cắm ngược xuống đất, tạo thành một tam giác cân với cơ thể mình để ổn định trọng tâm.

Từ vết thương của Ba Đầu Huyết Y, những sợi tơ ánh sáng tím bắt đầu cuộn xoáy lại, hình thành nên một vòng tròn nhỏ bằng bàn tay người lớn.

Tư Mã Không không né tránh.

Hắn đưa lòng bàn tay còn lại vào chính giữa vòng xoáy đó.

"Cho ta xem," hắn ra lệnh bằng ý chí, chứ không phải lời nói.

"Đâu là nguồn gốc của sự bất tử giả tạo này."

Vòng xoáy ánh sáng lập tức bùng nổ thành một cột sáng chói lòa xuyên thẳng lên trần động phủ đá cao vút.

Tiếng rít chói tai vang lên, giống như kim loại bị mài mòn dưới áp lực cực hạn.

Tư Mã Không cảm thấy da thịt mình bắt đầu cháy xém, nhưng hắn không thốt lên đau đớn.

Thay vào đó, một luồng dữ liệu thông tin cổ xưa, thô ráp và đầy ma ám xâm nhập trực tiếp vào ý thức của hắn qua điểm tiếp xúc với bàn tay.

Không phải là ký ức của Ba Đầu Huyết Y.

Mà là hình ảnh của chính mình – nhưng không phải phiên bản hiện tại.

Hắn thấy một người đàn ông mặc áo choàng đen tuyền, tóc trắng như tuyết, đứng trên đỉnh của ngọn núi này vào hàng ngàn năm trước.

Người đó cầm thanh kiếm giống hệt "Vô Thường" trong tay Tư Mã Không hôm nay.

Và dưới chân hắn là xác chết của chính Ngọc Lan – nhưng không phải phiên bản dịu dàng mà hắn biết, mà là một thực thể bằng đá và băng giá đang gào thét trong đau đớn vĩnh cửu.

Tư Mã Không cố gắng rút tay ra, nhưng cột sáng đã khóa chặt cổ tay hắn vào chỗ cũ.

Cơn đau xé toạc não bộ của anh không phải từ thể xác, mà từ sự va chạm giữa hai dòng thời gian song song đang bị ép buộc giao thoa.

Hắn nhận ra rằng Ba Đầu Huyết Y không chết vì kiếm ý mạnh mẽ hơn.

Hắn chết vì một lý do khác – một lý do liên quan đến lời nguyền mà chính Tư Mã Không mang trong người nhưng chưa từng hiểu rõ bản chất.

"Định mệnh..." từ ngữ này hiện lên trong đầu hắn như tiếng chuông cảnh báo của thiên đình.

"Không phải ngẫu nhiên."

Hắn nhìn thấy những ký tự cổ xưa khắc trên xương sống của Ba Đầu Huyết Y, vốn bị máu che khuất trước kia, giờ đang tỏa sáng dưới ánh mắt kiếm ý của Tư Mã Không.

Những chữ đó không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào mà hắn từng biết trong các thư viện tiên môn hay ma giáo.

Chúng là những công thức toán học thuần túy được viết bằng khí tức và linh hồn – một bản đồ quy định cách dòng chảy thời gian tương đối vận hành khi sinh mệnh gần cạn.

Tư Mã Không bắt đầu hiểu ra sự thật đáng sợ hơn bất kỳ nỗi đau thể xác nào hắn đã trải qua trong mười lăm năm tu luyện này.

Ma Giới không phải là nơi trừng phạt tội ác.

Nó là một phòng thí nghiệm khổng lồ, và tất cả những người ở đây – kể cả Kiếm Chủ Vô Không với lý tưởng xóa bỏ cảm xúc của mình – đều chỉ là các biến số trong một phương trình đang được giải quyết bởi một thế lực cao hơn mà họ không thể nhìn thấy.

Ba Đầu Huyết Y đã cố gắng phá vỡ phòng thí nghiệm này bằng cách tích tụ đủ lượng khí tức để làm nổ tung cấu trúc thời gian tại điểm tọa độ của mình.

Và kiếm ý của Tư Mã Không, vô tình hay hữu tâm, đã trở thành chìa khóa cuối cùng mở cánh cửa đó.

Hắn rút tay ra khỏi cột sáng với một tiếng bật hơi rõ rệt giống như miếng dán y tế bị bóc ra khỏi da thịt ẩm ướt.

Da bàn tay trái của hắn giờ đây đen sạm và nứt nẻ, lộ ra những sợi dây thần kinh phát sáng màu xanh lam bên dưới – dấu hiệu rằng linh hồn hắn đã bắt đầu đồng hóa với quy luật thời gian tương đối này.

Tư Mã Không đứng dậy, chân bước hơi chệnh choạng vì kiệt sức tinh thần.

Hắn nhìn lại xác Ba Đầu Huyết Y một lần nữa.

Lần này, trong mắt anh không còn sự thù hận hay dè chừng của kẻ sống sót sau trận chiến sinh tử.

Thay vào đó là nỗi sợ hãi lạnh lùng và một sự thôi thúc kỳ lạ – giống như một người đi bộ giữa đêm tối bỗng nghe thấy tiếng gọi từ phía trước mà không biết nguồn gốc xuất thân nhưng lại không thể cưỡng lại bước chân tiến về phía nó.

Hắn cúi xuống, dùng kiếm "Vô Thường" bứt lấy một mảnh xương sườn còn dính vào cơ thể của Ba Đầu Huyết Y – chính là nơi chứa những ký tự cổ xưa kia phát sáng mạnh nhất trước khi tắt ngấm sau cú chạm方才 (vừa nãy).

Mảnh xương lạnh giá và nặng chình trong tay hắn, tỏa ra hơi sương mỏng manh dù không khí xung quanh khô hanh.

"Vậy ra," Tư Mã Không thì thầm, giọng nói vang vọng giữa hang động trống rỗng tạo thành tiếng vọng kỳ lạ như có ai đó đang đáp lời từ một chiều kích khác.

"Cái chết của ngươi là để mở đường cho ta nhìn thấy bức tường này."

Hắn quay lưng lại với thi thể và bắt đầu bước đi về phía lối ra của động phủ cổ, nơi ánh sáng mặt trời mờ ảo hắt vào qua những khe đá nhỏ trên trần nhà cao vút.

Mỗi bước chân đặt xuống đều làm nứt vỡ một phần thực tại xung quanh bàn chân anh – không phải do sức mạnh vật lý, mà là vì cơ thể hắn đang dần trở nên bất tương thích với quy luật thời gian bình thường của thế giới bên ngoài.

Cảm giác cô đơn tột cùng bao trùm lấy Tư Mã Không.

Hắn vừa chạm vào bí mật tối thượng của Ma Giới: rằng mọi nỗ lực tu luyện để thoát khỏi số phận đều chỉ là những vòng xoáy nhỏ bé trong một cơn lốc lớn hơn mà họ không thể kiểm soát.

Và tệ hơn nữa, hắn nhận ra rằng Ngọc Lan – người phụ nữ dịu dàng luôn tin rằng tình yêu có thể cứu rỗi linh hồn – đang nắm giữ chìa khóa thứ hai của cánh cửa này.

Nếu Ba Đầu Huyết Y là biến số A trong phương trình thì Tư Mã Không là B.

Còn Ngọc Lan...

nàng chính là hằng số C mà cả hai đều không hề hay biết về vai trò thực sự của mình trong công thức hủy diệt này.

Tư Mã Không nắm chặt mảnh xương quanh tay, cảm giác lạnh buốt từ nó lan tỏa vào huyết mạch, làm chậm nhịp tim anh xuống mức nguy hiểm nhưng lại khiến ý trí trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

Hắn cần gặp Ngọc Lan.

Không phải vì tình yêu lãng mạn hay sự quyến luyến trần tục, mà để hỏi một câu hỏi mà hắn chưa dám tự đặt ra với chính mình: Liệu việc giải thoát cho nhau có đồng nghĩa với việc chấp nhận biến mất vĩnh viễn khỏi dòng chảy này?

Hắn bước qua ngưỡng cửa đá cũ kỹ, ánh nắng mặt trời chiếu rọi vào mắt khiến Tư Mã Không nheo lại.

Trước mặt anh là con đường dài dẫn xuống chân núi hoang vắng, nơi những bóng người tu luyện khác đang di chuyển như kiến ant dưới tầm nhìn của một vị thần lạnh lùng mới vừa thức tỉnh.

Và trong khoảnh khắc đó, khi gió thổi qua khe đá trên đỉnh động phủ cổ phía sau lưng hắn, tạo thành tiếng hú rít giống hệt giọng nói thứ ba đã vang lên từ trái tim trắng xóa kia...

thì một bóng đen lặng lẽ xuất hiện ngay bên cạnh tảng đá lớn che khuất lối đi ra.

Đó không phải là kẻ thù cũ hay đồng môn mới gặp.

Bóng người đó mặc y phục màu tím nhạt, tóc buộc cao gọn gàng, và trong tay cầm một thanh kiếm chưa mở vỏ – nhưng tư thế đứng của nó lại mang theo khí tức quen thuộc đến rợn người: chính là hình dáng của Kiếm Chủ Vô Không vào thời điểm đỉnh cao quyền lực trước khi hắn loại bỏ cảm xúc con người.

Người đó nhìn chằm chằm vào lưng Tư Mã Không với đôi mắt không瞳 (không tròng đen), và môi nhếch lên thành một nụ cười đầy bi kịch nhưng lại hoàn toàn vô hồn, đồng thời thì thầm bằng giọng nói mà chỉ có những ai đã từng chạm vào biên giới của sự điên cuồng mới nghe thấy:

"Ngươi đã nhìn thấy bức tường rồi sao?

Bây giờ hãy quay lại...

trước khi ngươi trở thành chính kẻ thù mình muốn tiêu diệt."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập