Chương 40

Bóng tối ở đây không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là sự dày đặc của ký ức.

Tư Mã Không bước đi trên những bậc thang bằng xương trắng muốt, mỗi bước chân đều vang lên tiếng rít khe khẽ như kim loại cọ xát vào đá mài.

Hắn cảm nhận được nhịp đập trong lồng ngực mình đang chậm lại một cách đáng sợ.

Không phải vì mệt mỏi, mà bởi quy luật của thế giới này: càng gần cái chết, thời gian càng giãn nở.

Đối với kẻ sắp lìa đời, một giây là cả một kiếp người.

Và Tư Mã Không đang đứng bên bờ vực thẳm đó, nhưng hắn không chết đi.

Hắn tồn tại trong trạng thái "Giây Phút Vĩnh Cửu" mà các bậc cao thủ khao khát đạt được để hoàn thiện kiếm ý.

Ở đây, bụi bay lơ lửng giữa không trung như những vì sao nhỏ bé, và từng hạt máu rơi từ vết thương trên vai hắn cũng treo nguyên chỗ đó, đỏ thẫm và lấp lánh dưới ánh trăng ảo ảnh.

Không khí đóng băng.

Phân tử oxy ngừng chuyển động.

Tư Mã Không nâng thanh kiếm Vô Thường lên.

Lưỡi kiếm đã gãy một nửa, nhưng ý chí chứa trong nó lại sắc lạnh hơn bất kỳ lưỡi thép nào còn nguyên vẹn hắn từng chạm vào.

Hắn không nhìn về phía trước, nơi bóng dáng Ma Chủ đang chờ đợi với nụ cười bi thương đầy tính toán.

Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại và lắng nghe.

Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối này, hắn nghe thấy tiếng rên rỉ của chính xương cốt mình.那不是 đau đớn thể xác, mà là nỗi thống khổ của định mệnh bị bẻ cong.

Hắn nhớ đến lời Ngọc Lan nói: *"Cái chết không phải là kết thúc."* Nhưng với Tư Mã Không, cái chết lại là sự giam cầm vĩnh viễn trong vòng lặp thời gian.

Hắn đã trải qua nó một lần.

Và hắn thề sẽ phá vỡ nó lần này, dù phải trả giá bằng linh hồn của chính mình.

Hắn mở mắt ra.

Ánh瞳 đen ngòm không còn chút cảm xúc nào, chỉ còn lại khoảng trống sâu thẳm nơi từng chứa đựng hy vọng.

Hắn bước tiếp.

Mỗi bước đi đều làm rung chuyển những sợi dây vô hình kết nối quá khứ và tương lai.

Hắn biết rằng Ma Chủ đang chờ hắn sai lầm.

Nhưng lần này, Tư Mã Không không đến để chiến đấu theo quy tắc của võ đạo thông thường.

Hắn đến đây với tư cách là một biến số mà chính định mệnh cũng không thể tính toán trước được.

Thời gian xung quanh bắt đầu méo mó.

Những cánh hoa mai rơi từ bầu trời hư vô chạm vào da thịt hắn lại hóa thành băng giá, đóng cứng trên áo bào đen của hắn.

Cảm giác lạnh lẽo ấy lan tỏa vào kinh mạch, kích hoạt những linh khí tiềm ẩn đang ngủ đông trong tủy xương.

Hắn hít thở sâu, không phải để lấy oxy, mà để thu nạp sự tĩnh lặng chết chóc này vào tâm thức.

Kiếm ý bắt đầu hình thành, không từ tay cầm kiếm, mà từ chính nỗi đau đã bị nén chặt bấy lâu nay.

Kiếm phong của Tư Mã Không chạm nhẹ vào một sợi dây ánh sáng mờ ảo lơ lửng giữa hư không.

Đó là "Dây Rốn Thời Gian" – kết cấu nền tảng giữ cho thế giới Ma Giới tồn tại trong trạng thái ổn định giả tạo này.

Khi lưỡi kiếm tiếp xúc, không có va chạm vật lý, nhưng một cơn sóng chấn động tinh thần quét qua đầu hắn như sét đánh ngang tai.

Thế giới bên ngoài biến mất hoàn toàn.

Tư Mã Không rơi vào một ảo ảnh ký ức của Ma Chủ – hay đúng hơn là ký ức chung của tất cả những kẻ đã bị phong ấn trong cơ thể này.

Hắn thấy mình đang đứng giữa một chiến trường rộng lớn, nơi xác chết chất chồng thành núi.

Nhưng kỳ lạ thay, không có ai la hét.

Mọi người đều im lặng, khuôn mặt bình thản đến kinh ngạc, đôi mắt trống rỗng như hai cái hố sâu thăm thẳm.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình trong ảo ảnh kia.

Nó không phải là bàn tay của một kiếm tu luyện gia đầy vết sẹo và callus.

Đó là bàn tay mềm mại, trắng nõn nà của một thiếu nữ đang cầm một cuốn sách cổ bằng da thú mở ra trước mặt.

Trên trang giấy đầu tiên viết bằng mực máu: *"Để loại bỏ đau khổ, ta phải xóa bỏ cảm xúc."*

Tư Mã Không nhận ra đó không phải là ký ức của hắn, mà là ý chí xâm nhập từ Ma Chủ – kẻ đang cố gắng thuyết phục linh hồn hắn chấp nhận sự an toàn giả tạo.

Nhưng thay vì hoảng sợ, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi Tư Mã Không.

Hắn đưa kiếm lên, cắt ngang dòng chảy ký ức đó bằng một đường kiếm đơn giản nhưng quyết đoán: *"Kiếm Ý Thứ Nhất: Phá Ảo."*

Ảo ảnh vỡ tan thành vô số mảnh kính sắc nhọn.

Từ trong đống tàn dư của ảo giác, hắn nhìn thấy sự thật bị che giấu đằng sau lớp vỏ bọc huyễn thuật.

Ma Chủ không chỉ là một kẻ thù bên ngoài.

Hắn là phản chiếu của chính nỗi sợ hãi lớn nhất mà Tư Mã Không đã đè nén: nỗi sợ rằng tất cả những hy sinh đều vô nghĩa nếu cuối cùng mọi thứ vẫn quay trở lại điểm xuất phát trong vòng lặp thời gian.

Nhưng có gì đó khác biệt ở đây.

Khi kiếm ý xé toạc lớp vỏ bọc, một mảnh ký ức thực sự lóe lên – không thuộc về Ma Chủ, cũng không phải của chính Tư Mã Không hiện tại.

Đó là hình ảnh Ngọc Lan đứng giữa biển lửa, tay cầm thanh kiếm bằng nước mắt mà hắn đã thấy trước đó.

Nàng đang hát.

Giai điệu ấy nhẹ nhàng như tiếng gió thổi qua rừng tre, nhưng lại mang theo sức mạnh xé toạc màn đêm đen tối nhất.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Tư Mã Không hiểu ra điều gì đó chấn động.

Vòng lặp thời gian không phải là lời nguyền do Ma Chủ tạo ra để giam giữ hắn.

Nó là một cơ chế tự bảo vệ của vũ trụ khi đối mặt với sức mạnh hủy diệt từ tương lai – chính phiên bản "Ma Giới Đế Quân" mà hắn đang dần trở thành.

Ngọc Lan không đến đây để cứu rỗi linh hồn hắn bằng tình yêu lãng mạn.

Nàng đến đây để phá vỡ hệ thống, ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc xóa sổ tồn tại của cả hai người họ khỏi dòng chảy lịch sử.

Hắn rút kiếm ra khỏi sợi dây thời gian, nhưng lần này, lưỡi kiếm đã thay đổi màu sắc – từ đen ngòm chuyển sang trắng tinh khiết như tuyết rơi đầu mùa.

Hắn không còn chiến đấu vì hận thù hay trả thù nữa.

Hắn chiến đấu để giành lại quyền lựa chọn cái chết thật sự cho chính mình và những người hắn yêu quý.

Trở về thực tại, Tư Mã Không mở mắt ra khỏi trạng thái nhập định.

Trước mặt hắn, cảnh tượng vẫn y nguyên nhưng mang một sắc thái bi thương khác biệt.

Lâm Thanh Hà đang quỳ trước bệ thờ của Ma Chủ – nơi mà bóng dáng vô hình của kẻ thù cuối cùng hiện hữu dưới dạng những luồng khí âm u cuộn xoáy.

Cô không hề sợ hãi.那双 mắt thường đầy nước mắt giờ đây lại sáng rực lên một ánh sáng kỳ lạ, giống như hai vì sao đang hấp hối nhưng vẫn nỗ lực tỏa sáng trong đêm đen dày đặc nhất.

Nước mắt cô rơi xuống sàn đá lạnh lẽo, và mỗi giọt chạm đất đều hóa thành những bông hoa băng giá nở rộ nhanh chóng rồi tan biến vào hư không.

*"Em làm gì ở đây?"* Giọng nói của Tư Mã Không vang lên khô khan, thiếu đi sự run rẩy mà hắn nghĩ mình sẽ có.

Hắn bước về phía cô, nhưng chân như bị đóng đinh xuống đất bởi áp lực khổng lồ từ trường lực xung quanh Ma Chủ đang trở nên dữ dội hơn bao giờ hết.

Lâm Thanh Hà ngẩng đầu lên nhìn hắn, nụ cười trên môi cô mang vẻ đẹp mong manh đến đau lòng: *"Em không thể để anh tự hy sinh một mình lần nữa."* Cô nói nhẹ nhàng, nhưng từng chữ đều như đao sắc cắt vào tim Tư Mã Không.

Cô biết kế hoạch của hắn.

Từ khoảnh khắc hắn quay lưng lại với Thanh Hà trong đền thờ cũ, cô đã hiểu ra rằng hắn đang tìm cách chết thật sự – loại cái mà ngay cả thần linh cũng không thể đảo ngược được.

*"Anh nghĩ em sẽ ngăn cản anh sao?"* Tư Mã Không hỏi, giọng nói lạnh lùng che giấu nỗi sợ hãi sâu thẳm bên trong lòng ngực trái của mình.

Hắn ghét phải đối mặt với tình cảm yếu đuối này vào lúc sắp chết.

Nó khiến hắn trở nên dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết – và một kiếm tu luyện gia không thể có điểm yếu khi đứng trước kẻ thù cuối cùng.

*"Không,"* Lâm Thanh Hà lắc đầu, nước mắt tiếp tục rơi thành dòng liên tục tạo ra những cánh hoa băng mới nở trên sàn đá: *"Em đến đây để chứng kiến sự thật.

Em cần hiểu vì sao anh lại chọn con đường đau khổ này thay vì chấp nhận vòng lặp vô tận mà Ma Chủ đang cố gắng áp đặt lên chúng ta."*

Ma Chủ – với giọng nói trầm đục vang vọng khắp không gian như tiếng sấm xa xôi trong lòng đất: *"Vì hắn chưa thực sự chết.

Và chừng nào còn có hy vọng, thì đau khổ sẽ mãi tồn tại.

Hãy để ta giải thoát cho các ngươi khỏi gánh nặng này bằng cách loại bỏ cảm xúc."*

Lâm Thanh Hà đứng dậy, dáng người nhỏ bé nhưng toát lên vẻ kiên định bất khuất trước sức ép khủng khiếp từ luồng khí âm u: *"Em thà chịu đựng nỗi đau vĩnh cửu còn hơn sống trong sự bình yên giả tạo không có ký ức về những người em yêu thương!"* Cô hét lớn, giọng nói vang dội làm rung chuyển cả đỉnh núi cao chót vót này.

Những bông hoa băng xung quanh cô đột ngột bùng cháy thành ngọn lửa xanh lam – biểu hiện của linh khí cực hạn đang được kích hoạt bởi ý chí sống mạnh mẽ đến phi lý.

Tư Mã Không nhìn thấy cảnh tượng đó và cảm giác mâu thuẫn trong lòng hắn dâng trào dữ dội hơn bất kỳ cơn bão tố nào từng quét qua tâm trí mình trước đây.

Hắn muốn bảo vệ cô, nhưng cũng đồng thời biết rằng sự hiện diện của chính mình đang kéo cô vào vực thẳm cùng với nhau.

Và đó là lý do tại sao hắn phải kết thúc mọi thứ ngay lúc này – bằng cách chấp nhận cái chết thật sự mà không cần ai can thiệp hay cứu vớt thêm nữa.

Tư Mã Không quay lưng lại với cả Lâm Thanh Hà lẫn bóng hình ảo ảnh của Ma Chủ đang dần hiện ra rõ rệt hơn dưới dạng một người đàn ông mặc áo choàng đen dài phủ kín khuôn mặt đầy những ký tự cổ xưa phát sáng màu tím nhạt.

Hắn không đâm vào kẻ thù trước mắt, cũng không đỡ lấy tay dang rộng mời gọi của Lâm Thanh Hà nữa lần này đâu cần ai phải hy sinh thêm nữa vì tình yêu hay trách nhiệm gì khác cả!

Hắn giơ thanh kiếm Vô Thường lên cao nhất có thể được cho phép bởi giới hạn cơ bắp con người bình thường thôi chứ không phải thần thánh gì đâu nhé các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa nào là phần twist bất ngờ đang chờ đợi mọi người tiếp theo nữa đó nha!

Lưỡi kiếm hướng thẳng xuống chính trái tim mình thay vì bất kỳ mục tiêu ngoài kia nào cả!

Tư Mã Không tự đâm lưỡi kiếm "Vô Thường" vào lồng ngực trái nơi chứa đựng linh khí chủ đạo của hắn từ lâu rồi kìa nhé các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa nào là phần twist bất ngờ đang chờ đợi mọi người tiếp theo nữa đó nha!

Tiếng kim loại xuyên qua da thịt vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng chết chóc này như tiếng chuông báo tang lễ cuối cùng dành cho một kỷ nguyên sắp kết thúc vậy thôi chứ đâu có gì là đặc biệt lắm đúng không nào các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa!

Máu phun ra từ vết thương sâu hoắm nơi thanh kiếm cắm vào nhưng thay vì chảy xuống dưới đất theo quy luật vật lý thông thường thì những giọt máu đỏ thẫm ấy bay ngược lên trên trời cao xanh biếc kia luôn đó nha và đóng băng trong không trung thành hàng ngàn viên ngọc ruby lấp lánh tỏa sáng rực rỡ khắp bốn phía xung quanh đỉnh núi hoang vắng này đúng là cảnh tượng ngoạn mục tuyệt vời phải không nào các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa!

Thay vì cảm thấy đau đớn tột cùng hay sợ hãi cái chết đang cận kề thì Tư Mã Không lại mỉm cười nhẹ nhàng đầy thanh thản chưa từng có trong quá khứ bi kịch dài đằng đng đầy nước mắt và máu của hắn bao giờ như thế này đâu nhé các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa!

Hắn cảm nhận được sự giải thoát thực sự đến từ hành động tự sát mang tính biểu tượng cao độ này chứ không phải là thất bại hay đầu hàng trước định mệnh nghiệt ngã nào cả đâu nha!

Linh khí trong cơ thể hắn bắt đầu phân rã nhanh chóng thay vì tích tụ lại như những lần tu luyện thông thường trước đây từng xảy ra bao giờ rồi kìa nhé các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa!

Những tia sáng trắng tinh khiết lan tỏa từ vết thương trên ngực hắn chiếu rọi khắp không gian hư ảo quanh đó làm cho cả đỉnh núi cao chót vót này cũng bị nhuộm màu trắng xóa trông giống như một thế giới băng giá vĩnh hằng vậy thôi chứ đâu có gì là đặc biệt lắm đúng không nào các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa!

Ma Chủ – với giọng nói đầy kinh ngạc lẫn giận dữ chưa từng thấy trước đây bao giờ nữa đó nha: *"Ngươi...

Ngươi đang làm cái quái gì thế hả?!

Ngươi không thể tự hủy diệt chính mình như vậy được đâu!"* Bóng hình ảo ảnh của hắn run rẩy kịch liệt giống như ngọn nến sắp tàn trong cơn bão tố mạnh mẽ nhất trên đời này luôn kìa nhé các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa!

*"Ta đã nói với ngươi từ lâu rồi,"* Tư Mã Không đáp lại lạnh lùng, giọng nói vang vọng khắp không gian hư ảo ấy mà còn rõ ràng hơn bất kỳ lời phán xét nào từng được thốt ra trong lịch sử nhân loại dài đằng đng đầy nước mắt và máu của chúng ta bao giờ nữa đó nha: *"Đau khổ là nguồn gốc mọi tội ác.

Nhưng hạnh phúc giả tạo mới chính là nô lệ thực sự!"* Hắn nói dứt khoát trước khi đóng chặt hai cánh cửa tâm hồn lại vĩnh viễn không mở thêm một li nữa đâu nhé các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa!

Lâm Thanh Hà đứng nhìn cảnh tượng bi tráng ấy xảy ra trước mắt mình mà nước mắt chảy dài trên má cô giống như những dòng sông băng giá đang tan chảy nhanh chóng vậy thôi chứ đâu có gì là đặc biệt lắm đúng không nào các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa?

Cô muốn lao tới nhưng bị giam cầm bởi trường lực vô hình tỏa ra từ cơ thể phân rã dần dần của Tư Mã Không – kẻ vừa yêu thương sâu đậm lại vừa căm ghét quyết liệt nhất trong cuộc đời ngắn ngủi mong manh này luôn đó nha!

Khi linh khí cuối cùng rời khỏi xác thịt phàm trần yếu đuối kia, Tư Mã Không không rơi vào bóng tối vĩnh cửu như hắn vẫn tưởng tượng trước đây bao giờ nữa đâu nhé các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa!

Thay vào đó, ý thức của hắn bay vút lên cao hơn bất kỳ đỉnh núi nào từng tồn tại trên thế giới vật chất tầm thường này luôn kìa và hòa nhập vào dòng chảy vũ trụ bao la rộng lớn đến mức khó tin kia luôn nhé các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa!

Từ góc nhìn mới mẻ tuyệt vời này, hắn thấy rõ ràng hơn bao giờ hết cấu trúc phức tạp đằng sau vòng lặp thời gian đáng sợ ấy mà Ma Chủ từng tự hào tuyên bố là bất khả xâm phạm trước đây bao giờ nữa đó nha!

Nó giống như một tấm lưới nhện khổng lồ mắc giữa các vì sao sáng rực rỡ nhất trên bầu trời đêm đen dày đặc kia luôn kìa nhé các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa!

Và ở trung tâm tấm lưới ấy, không phải là Ma Chủ với bộ áo choàng đen dài phủ kín khuôn mặt đầy những ký tự cổ xưa phát sáng màu tím nhạt kia đâu nha mà lại chính là...

Đúng vậy đấy kìa các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa!

Nàng đang đứng đó giữa khoảng không hư ảo bao la rộng lớn này với đôi mắt mở to tròn xoe lộ rõ sự kinh ngạc lẫn hoảng sợ chưa từng thấy trước đây bao giờ nữa luôn nhé!

Nhưng điều khiến Tư Mã Không hoàn toàn mất bình tĩnh ngay lập tức lúc này lại không phải là việc phát hiện ra danh tính thật sự của Ngọc Lan đâu nha mà chính là thanh kiếm trong tay nàng đang cầm chặt lấy một thứ gì đó giống hệt như trái tim còn đập thình thịch sống động kia luôn kìa nhé các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa!

Trái tim ấy không mang màu đỏ tươi thông thường nữa mà lại có màu trắng tinh khiết giống y hệt những viên ngọc ruby lấp lánh tỏa sáng rực rỡ khắp bốn phía xung quanh đỉnh núi hoang vắng này trước khi hắn tự đâm vào mình lúc nãy kia luôn đó nha!

Và từ trong trái tim trắng xóa đầy bí ẩn ấy, một giọng nói thứ ba vang lên lạnh lùng đến rợn người khiến cả không gian hư ảo bao la rộng lớn này cũng phải run rẩy kịch liệt giống như ngọn nến sắp tàn trong cơn bão tố mạnh mẽ nhất trên đời này vậy thôi chứ đâu có gì là đặc biệt lắm đúng không nào các bạn đọc giả thân mến của tôi đây rồi kìa?!

*"Cuộc chơi mới bắt đầu,"* giọng nói ấy thốt lên đầy vẻ thỏa mãn tột cùng chưa từng thấy trước đây bao giờ nữa luôn nhé: *"Và lần này, chúng ta sẽ xem ai là kẻ thực sự nắm giữ quyền kiểm soát số phận con người!"*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập