Chương 39

Chương 39 — Kiếm Tu Rèn Xương Chống Định Mệnh

Lưỡi kiếm Vô Thường lạnh lẽo cắm sượt qua lớp vải áo của Tư Mã Không, nhưng không dừng lại ở đó.

Thay vì máu đỏ thẫm, một chất lỏng trong suốt, óng ánh như thủy tinh cổ đại, chảy ra từ vết thương.

Lâm Thanh Hà sững sờ, đôi mắt mở to đến mức đau đớn.

Cô đã chuẩn bị cho sự chết chóc, cho sự tan vỡ, nhưng chưa bao giờ cô chuẩn bị cho sự phi lý này.

Kiếm khí của cô, vốn mang theo ý chí bảo vệ và tình yêu thương, khi chạm vào da thịt hắn, lại phát ra âm thanh rít lên của kim loại cọ xát vào đá mài.

“Ngươi…” Thanh Hà lắp bắp, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng.

Tư Mã Không không hề run rẩy.

Hắn nhìn xuống vết thương, ánh mắt trống rỗng, không có sự sợ hãi, cũng không có sự đau đớn.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian xung quanh hắn bắt đầu chậm lại.

Những hạt bụi bay lơ lửng trong không khí như bị đóng băng.

Hắn thấy từng sợi tơ định mệnh màu đen, mảnh mai và nguy hiểm, đang quấn quanh cổ tay hắn, cố gắng kéo hắn trở lại vòng lặp.

Nhưng lần này, xương cốt bên trong cơ thể hắn đang phát ra một âm thanh kỳ lạ.

Cộc.* Giống như tiếng gõ cửa của tử thần, nhưng lại vang lên từ chính bên trong lồng ngực hắn.

Hắn không chết.

Hắn không thể chết.

Và đó là lời nguyền lớn nhất.

Thanh Hà lùi bước, kiếm trong tay cô run rẩy.

Cô nhìn thấy những đường vân sáng lên dưới da thịt Tư Mã Không, giống như những dòng sông ánh sáng đang chảy ngược lại.

Đó không phải là khí công, không phải là tiên lực.

Đó là thứ gì đó nguyên thủy hơn, thô bạo hơn.

Một thứ gì đó mà hắn đã ép vào chính cơ thể mình để chống lại cái chết.

“Ngươi đã làm gì với bản thân?” Thanh Hà hỏi, giọng nói nhỏ dần, tan biến vào không gian tĩnh lặng đáng sợ.

Tư Mã Không không trả lời.

Hắn chỉ nhẹ nhàng rút thanh kiếm Vô Thường ra khỏi vết thương.

Không có máu chảy thêm.

Vết thương bắt đầu đóng lại, không phải bằng cách liền da thịt, mà bằng cách những mảnh xương bên trong tự sắp xếp lại, tạo thành một lớp giáp cứng rắn hơn.

Hắn đã rèn xương cốt của mình thành kiếm.


Ma Chủ gầm lên, hắn không còn bình tĩnh.

Hắn ra lệnh cho thuộc hạ bắt giữ Lâm Thanh Hà, coi cô là con tin để ép Tư Mã Không xuất hiện trở lại – hoặc ít nhất là để lấy đi “Xương Kiếm” khi hắn chết.

Những bóng đen lao tới, chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những khối bóng tối xoáy tròn, mang theo mùi hương của thối rữa và sự tuyệt vọng.

Lâm Thanh Hà chống cự, kiếm pháp của cô sắc bén nhưng đầy loạn xạ vì sự hỗn loạn trong tâm trí.

Cô không còn là một kiếm thủ của môn phái, cô là một người phụ nữ đang cố gắng bảo vệ thứ duy nhất còn sót lại trong thế giới này.

Cô không biết mình đang chiến đấu vì ai.

Vì Tư Mã Không?

Vì chính mình?

Hay vì một hy vọng mong manh rằng tất cả những đau khổ này sẽ có ý nghĩa?

Kiếm của cô va chạm với bóng tối, tạo ra những tia lửa xanh lam.

Mỗi lần va chạm, cô cảm thấy sức mạnh của mình bị hút đi.

Những bóng đen này không thể bị cắt bằng kiếm thông thường.

Chúng là hiện thân của sự vô nghĩa, của những ký ức bị xóa bỏ.

“Thanh Hà!” Tư Mã Không hét lên.

Tiếng gọi của hắn xuyên qua màn ảo ảnh.

Thanh Hà quay lại, nhìn thấy Tư Mã Không đang bước về phía những bóng đen.

Hắn không rút kiếm.

Hắn chỉ giơ tay lên, và những tia sáng xanh từ lồng ngực hắn bắn ra, xé toạc những bóng đen ra từng mảnh.

Thanh Hà sững sờ.

Cô nhìn thấy những tia sáng đó không phải là ánh sáng của sự sống, mà là ánh sáng của sự hủy diệt.

Tư Mã Không đang dùng chính linh hồn mình làm vũ khí.

Mỗi lần hắn tấn công, một phần ký ức của hắn bị xóa đi.

Hắn quên tên của sư phụ.

Hắn quên mùi hương của hoa mai.

Hắn quên cảm giác khi lần đầu tiên chạm tay vào Thanh Hà.

Nhưng hắn không quên mục tiêu.

“Đừng đến gần!” Thanh Hà hét lên, nhưng đã quá muộn.

Tư Mã Không đã đứng trước mặt Ma Chủ.

Hắn không còn là con người.

Hắn là một hiện tượng tự nhiên, một cơn bão hủy diệt được điều khiển bởi ý chí duy nhất: Chấm dứt vòng lặp.

Ma Chủ lùi bước, lần đầu tiên trong khuôn mặt lạnh lùng của hắn xuất hiện sự sợ hãi.

“Ngươi đang tự hủy,” hắn nói, giọng run rẩy.

“Khi ngươi quên hết tất cả, ngươi sẽ trở thành thứ gì đó không thể kiểm soát.”

“Đó là cái giá phải trả,” Tư Mã Không đáp.

Giọng nói của hắn giờ đây không còn là giọng của một con người, mà là sự cộng hưởng của vô số linh hồn đã chết trong vòng lặp.


Tư Mã Không xoay người, lưng quay về phía Lâm Thanh Hà.

Hắn giơ tay, ngón tay dài nhọn như dao găm chỉ về phía Ma Chủ.

“Ta sẽ giết ngươi, không phải để cứu cô ấy, mà để trả thù cho chính ta.”

Lâm Thanh Hà đứng đó, vết thương trên vai chảy máu, nhưng nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau trong lòng.

Cô nhìn dáng lưng còng khòm của Tư Mã Không, thấy những thanh kiếm xương cốt đang chậm rãi rút lại, cắm ngược vào cơ thể hắn.

Hắn đang tự phong ấn Ma Chủ vào trong mình.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi mọi thứ sụp đổ, Tư Mã Không nhìn thấy Ngọc Lan.

Không phải là ảo giác.

Mà là thực tại.

Ngọc Lan đứng ở đó, giữa khoảng không hư vô, tay cầm một thanh kiếm bằng nước mắt.

Ánh mắt của nàng không còn đau đớn, mà đầy quyết đoán.

“Ngươi đã chọn con đường này,” Ngọc Lan nói, giọng nói vang lên trong tâm trí Tư Mã Không.

“Nhưng ngươi đã quên một điều.”

Tư Mã Không nhắm mắt lại.

“Điều gì?”

“Cái chết không phải là kết thúc,” Ngọc Lan nói.

“Nó là sự bắt đầu của một câu chuyện mới.”

Và rồi, thế giới sụp đổ.

Tư Mã Không rơi vào bóng tối.

Nhưng lần này, bóng tối không lạnh lẽo.

Nó mang theo mùi hương của hoa mai.

Và tiếng hát của một người phụ nữ mà hắn không thể nhớ tên, nhưng trái tim hắn vẫn đập theo nhịp điệu của nó.

Khi hắn mở mắt trở lại, hắn không còn ở đền thờ cũ.

Hắn đang đứng trên một đỉnh núi cao chót vót, dưới chân là biển mây.

Và trước mặt hắn, một bóng người đang đứng chờ.

Đó không phải là Ma Chủ.

Đó không phải là Thanh Hà.

Đó là chính hắn.

Một phiên bản Tư Mã Không khác, mặc áo đen, mắt đỏ ngầu, cầm thanh kiếm Vô Thường đã gãy.

“Chào mừng trở lại, Ma Giới Đế Quân,” bóng người kia nói.

Và Tư Mã Không biết rằng, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập