Chương 30
Chúng không rơi.
Chúng không chuyển động.
Chúng chỉ tồn tại, treo lơ lửng trong khoảng khắc vĩnh cửu mà Tư Mã Không đang sống.
Hắn mở mắt.
Ánh sáng từ ngọn đèn dầu trên bàn đã chết từ lâu, nhưng trong con mắt thứ hai vừa thức tỉnh của hắn, thế giới này rực rỡ đến ghê tởm.
Hắn nhìn thấy cấu trúc tinh thể của từng hạt bụi.
Hắn nhìn thấy dòng chảy năng lượng yếu ớt đang thoát ra từ xác chết của Lô Vân.
Máu của cậu ta không bắn ra, mà tạo thành những viên ngọc đỏ thẫm, dừng lại ngay trước khi chạm đất, phản chiếu khuôn mặt lạnh băng của Tư Mã Không.
Không khí vào phổi nặng trĩu, như hít phải chì lỏng.
Hơi ấm rời khỏi môi, tạo thành một đám sương mù trắng đục, cũng đóng băng ngay lập tức.
"Giây Phút Vĩnh Cửu," Tư Mã Không thì thầm.
Giọng nói của hắn vang lên trong đầu, khô khốc như tiếng xương cọt vào nhau.
"Không phải là ân huệ.
Là địa ngục."
Hắn cúi đầu nhìn đôi tay mình.
Da thịt xám xịt, gân xanh nổi lên như những con rắn đang bò dưới lớp da mỏng manh.
Nhưng sâu bên trong, dưới lớp da và thịt, là những sợi xương.
Chúng không còn trắng ngà nữa.
Chúng đen ngòm, bóng loáng, tỏa ra một aura u ám và cổ xưa.
Mỗi lần hắn chết, mỗi lần hắn tái sinh, những vết nứt trên linh hồn hắn được hàn gắn bằng một thứ vật chất khác biệt – thứ vật chất từ tương lai, từ những ký ức của Ma Giới Đế Quân.
Kiếm tu rèn xương.
Không phải rèn bằng sắt lửa, mà rèn bằng đau khổ và thời gian.
Hắn đứng dậy.
Chuyển động này, trong mắt người thường, sẽ chỉ là một cái nháy mắt.
Nhưng với Tư Mã Không, đó là một hành trình dài lê thê.
Hắn cảm nhận được từng thớ cơ co giãn, từng khớp xương khớp lại, từng mạch khí luân chuyển chậm chạp như dòng sông băng tan chảy.
Áp lực của trọng lực tăng lên gấp ngàn lần.
Hắn phải dùng ý chí để ép cơ thể di chuyển, như một người đang cố bơi ngược dòng thác dữ.
Hắn bước về phía xác Lô Vân.
Mỗi bước chân đều tạo ra một tiếng vang trầm thấp, như tiếng trống đánh trong một hầm mộ sâu thẳm.
Hắn dừng lại trước mặt cậu bạn cũ.
Máu của Lô Vân vẫn treo lơ lửng, chờ đợi trọng lực gọi tên.
"Ngươi đã chết," Tư Mã Không nói.
Không có sự thương cảm.
Chỉ là một khẳng định sự thật.
"Nhưng ngươi chưa thực sự biến mất.
Ngươi còn mắc kẹt trong vòng lặp này, cùng với ta."
Hắn đưa tay ra, chạm vào một giọt máu đang treo giữa không trung.指尖 (ngón tay) hắn xuyên qua giọt máu, cảm nhận được nhiệt độ cuối cùng còn sót lại trong cơ thể Lô Vân.
Nóng hơn bất kỳ ngọn lửa nào hắn từng thấy.
Đó là nhiệt độ của sự kháng cự.
Lô Vân đã không chấp nhận số phận.
Cho đến giây phút cuối cùng, cậu ta vẫn đang chiến đấu.
Không phải bằng kiếm, mà bằng ý chí.
Và ý chí đó, hiện tại, đang hòa quyện vào dòng thời gian đóng băng này.
Tư Mã Không rút tay về.
Hắn quay người, nhìn về phía lối ra của hang động.
Bóng tối dày đặc nuốt chửng ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu.
Nhưng trong bóng tối đó, hắn nhìn thấy những đường kẻ.
Những đường kẻ mờ nhạt, như những vết nứt trên một tấm gương vỡ.
Đó là những khe hở của thời gian.
Thiên Cơ Lão Nhân đã nói đúng.
Hắn đã đánh thức "Con Mắt Của Thời Gian".
Và giờ, hắn có thể nhìn thấy những gì mà mắt thường không thể thấy.
Hắn có thể nhìn thấy quá khứ, hiện tại và tương lai chồng chéo lên nhau, tạo nên một mê cung rối rắm.
Hắn bước về phía bóng tối.
Mỗi bước chân, thế giới xung quanh lại chậm lại thêm một chút.
Tiếng gió rít ngoài hang động biến thành những tiếng hú dài, kéo dài vô tận.
Tiếng lá cây xào xạc trở thành những cú đánh mạnh vào màng nhĩ.
Tư Mã Không không quan tâm.
Hắn tập trung vào mục tiêu.
Hắn cần tìm ra nguồn gốc của lời nguyền.
Hắn cần biết ai là kẻ đã tạo ra vòng lặp này.
Và quan trọng hơn, hắn cần biết làm thế nào để phá vỡ nó, trước khi chính hắn trở thành một phần của nó vĩnh viễn.
Hắn bước vào bóng tối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận