Chương 29
Lưỡi kiếm bằng xương trắng bệch của hắn không phát ra tiếng động, chỉ có một đường ánh sáng bạc liêu xiêu, như vết nứt trên tấm gương vỡ.
Đối diện hắn, Lô Vân đứng im lìm, đôi mắt mở to đầy sự kinh ngạc lẫn sợ hãi.
Đây không phải là trận chiến đơn thuần của sức mạnh, mà là sự va chạm giữa hai định mệnh.
Lô Vân, với cảnh giới Luyện Cơ đỉnh phong, không ra tay ngay lập tức.
Hắn dùng "Âm Phong Trảo" – một loại binh khí kỳ dị làm từ xương sườn của một con quái vật âm giới, đang rung lên những âm thanh trầm thấp, giống như tiếng khóc của những linh hồn bị mắc kẹt.
Tư Mã Không cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình.
Nó chậm lại.
Mỗi nhịp đập kéo dài ra như một thế kỷ.
Trong khoảnh khắc đó, hắn thấy từng hạt bụi trong hang động treo lơ lửng, ánh mắt của Lô Vân đóng băng trong trạng thái hoảng loạn.
Đây là "Giây Phút Vĩnh Cửu".
Khi sinh mệnh gần cạn, thời gian giãn nở.
Tư Mã Không đã trải qua cái chết nhiều lần, và mỗi lần như vậy, thế giới xung quanh hắn trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hắn bước từng bước một, chậm rãi, như đang đi trên mặt nước đóng băng.每一步 đều in hằn lên không gian, để lại những vết nứt vô hình.
Lô Vân cố gắng di chuyển, nhưng cơ thể hắn như bị khóa chặt trong gelatin.
Hắn cố gồng người, cố gắng vung trảo, nhưng âm thanh của "Âm Phong Trảo" bị bóp nghẹt, biến thành một tiếng rên rỉ yếu ớt.
Tư Mã Không dừng lại trước mặt hắn.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một tấc.
Tư Mã Không nhìn vào đôi mắt của Lô Vân.
Trong đó, hắn không thấy thù hận, mà thấy sự tuyệt vọng.
Một sự tuyệt vọng quen thuộc.
Giống như chính hắn.
Giống như Ngọc Lan.
"Tại sao?" Lô Vân hỏi, giọng nói vang lên chậm rãi, kéo dài, như tiếng vang từ đáy vực thẳm.
Tư Mã Không không trả lời.
Hắn chỉ đưa kiếm lên.
Lưỡi kiếm xương trắng chạm vào cổ của Lô Vân.
Một vết cắt nhỏ mở ra.
Máu đỏ thẫm bắn ra, nhưng không rơi xuống.
Những giọt máu treo lơ lửng trong không khí, như những viên ngọc ruby nhỏ bé.
Tư Mã Không nhìn chúng.
Hắn nhớ lại lần đầu tiên hắn thấy máu.
Đó là máu của Thanh Tú.
Cô gái đã chết vì hắn.
Vì lời nguyền này.
"Đau khổ là bản chất của tồn tại," Tư Mã Không nói, giọng nói của hắn lạnh lùng, không có cảm xúc, nhưng lại mang một nỗi đau sâu thẳm.
"Ngươi muốn loại bỏ nó?
Ngươi muốn trở thành máy móc?"
Lô Vân lắc đầu.
Tôi chỉ muốn...
Ngừng đau."
Tư Mã Không mỉm cười.
Một nụ cười chua chát.
"Ngừng đau, tức là ngừng sống.
Và ngươi không muốn chết.
Ngươi sợ nó hơn bất cứ điều gì khác."
Hắn rút kiếm ra.
Vết thương trên cổ Lô Vân không đóng lại.
Máu tiếp tục chảy, nhưng vẫn treo lơ lửng.
Tư Mã Không quay đi, bước ra khỏi hang động.
Hắn biết rằng, khi thời gian bắt đầu chảy lại, tất cả sẽ quay về vị trí ban đầu.
Nhưng vết thương trong tâm hồn thì không.
Nó sẽ tồn tại mãi mãi.
Khi thời gian bắt đầu chảy lại, tiếng xương gãy vang lên giòn tan.
Tư Mã Không bị ném văng ra, đập vào bức tường đá lạnh lẽo của hang động rèn kiếm.
Hắn ho ra một ngụm máu đen, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời.
Cơ thể hắn đau đớn, từng thớ cơ bắp, từng đốt xương đều kêu lên những âm thanh rên rỉ.
Nhưng hắn không quan tâm.
Hắn tập trung vào cảm giác đau.
Đau là bằng chứng cho thấy hắn còn sống.
Đau là thứ duy nhất còn lại thật sự.
Lô Vân bước tới, tay vẫn cầm trảo, nhưng hắn không giết chết Tư Mã Không ngay.
Hắn cúi xuống, nhìn vào khuôn mặt đầy máu của Tư Mã Không.
"Ngươi không thể thắng được," Lô Vân nói, giọng nói của hắn bình thản, như đang đọc một sự thật hiển nhiên.
"Kiếm Chủ Vô Không đã tính toán tất cả.
Hắn biết ngươi sẽ làm gì.
Hắn biết ngươi sẽ cố gắng phá vỡ vòng lặp.
Và hắn đã chuẩn bị sẵn sàng."
Tư Mã Không nhổ một ngụm máu ra, rồi cười.
"Ngươi nghĩ hắn là toàn năng?
Hắn cũng chỉ là một kẻ sợ hãi.
Sợ hãi cái chết.
Sợ hãi sự mất mát.
Và vì vậy, hắn tạo ra một thế giới không có cảm xúc.
Một thế giới của những cỗ máy."
Lô Vân im lặng.
Hắn đưa tay ra, chạm vào vai của Tư Mã Không.
"Ngươi không hiểu.
Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác.
Nếu không có đau khổ, con người sẽ không giết nhau.
Sẽ không có chiến tranh.
Sẽ không có nước mắt."
"Và sẽ không có tình yêu," Tư Mã Không ngắt lời, giọng nói của hắn sắc lạnh như dao cạo.
"Tình yêu sinh ra từ nỗi sợ mất mát.
Nếu không có nỗi sợ, tình yêu chỉ là một phản ứng hóa học vô nghĩa.
Ngươi muốn loại bỏ nó?
Ngươi muốn biến chúng ta thành những con rối?"
Lô Vân lùi lại một bước.
Hắn nhìn vào đôi mắt của Tư Mã Không.
Trong đó, hắn thấy một ngọn lửa.
Một ngọn lửa không thể dập tắt.
"Ngươi đã thay đổi," Lô Vân nói.
"Ngươi không còn là kẻ mà ta biết.
Ngươi trở nên...
nguy hiểm hơn."
"Ta luôn như vậy," Tư Mã Không đáp.
"Chỉ là ngươi chưa từng nhìn kỹ."
Hắn đứng dậy, dựa vào bức tường.
Cơ thể hắn run rẩy, nhưng ý chí của hắn thì kiên cố như đá.
Hắn biết rằng, trận chiến này chưa kết thúc.
Nó chỉ mới bắt đầu.
Và kẻ thù thực sự không phải là Lô Vân.
Nó là chính định mệnh.
Là vòng lặp thời gian.
Là lời nguyền mà hắn phải chịu đựng.
Căng thẳng leo thang khi một bóng đen xuất hiện sau lưng Lô Vân.
Đó là , sư phụ mới của Lô Vân và cũng là kẻ thù lớn nhất của Tư Mã Không trong Arc 1.
Lão nhân mặc một bộ áo choàng đen tuyền, che khuất phần lớn khuôn mặt.
Chỉ có đôi mắt của lão là lộ ra, sáng rực lên như hai ngọn lửa xanh lam.
Lão cầm một thanh trượng gỗ khô, trên đầu trượng gắn một quả cầu pha lê, bên trong chứa đựng những dòng chảy thời gian xoáy tròn.
Thiên Cơ Lão Nhân cười lạnh: "Tư Mã Không, ngươi thật phiền toái.
Mỗi lần ngươi chết, ngươi lại đánh thức thêm một mảnh ký ức.
Và mỗi mảnh ký ức đó, lại làm cho vòng lặp trở nên bất ổn hơn."
Tư Mã Không quay lại, nhìn vào lão nhân.
Hắn cảm nhận được一股 áp lực khủng khiếp từ phía đối phương.
Không phải là sức mạnh tu luyện, mà là sức mạnh của thời gian.
Lão nhân này có thể kiểm soát dòng chảy thời gian trong một phạm vi nhỏ.
Hắn có thể làm chậm lại, hoặc đẩy nhanh nó.
Đây là một kỹ năng cực kỳ nguy hiểm, đặc biệt đối với một người như Tư Mã Không, vốn dựa vào "Giây Phút Vĩnh Cửu" để chiến đấu.
"Ngươi là ai?" Tư Mã Không hỏi, giọng nói của hắn bình thản, nhưng tay hắn đã rút kiếm ra.
"Ta là người giữ gìn trật tự," Thiên Cơ Lão Nhân đáp.
"Ta là người đảm bảo rằng vòng lặp không bị phá vỡ.
Và ngươi, Tư Mã Không, là mối đe dọa lớn nhất đối với trật tự đó."
Lô Vân bước sang một bên, nhường đường cho sư phụ.
Hắn nhìn Tư Mã Không với ánh mắt phức tạp.
Có sự hối hận, có sự sợ hãi, nhưng cũng có một chút ngưỡng mộ.
"Sư phụ, đừng giết hắn," Lô Vân nói.
"Hắn không phải là kẻ thù."
"Kẻ thù không phải là người mà ngươi ghét," Thiên Cơ Lão Nhân nói, giọng nói của lão vang vọng trong hang động.
"Kẻ thù là người mà ngươi không thể tha thứ.
Và Tư Mã Không, ngươi là người duy nhất không thể tha thứ cho chính mình."
Tư Mã Không cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
Lời nói của lão nhân chạm vào điểm yếu nhất của hắn.
Hắn không thể tha thứ cho chính mình.
Cho cái chết của Thanh Tú.
Cho sự yếu đuối của mình.
Cho việc hắn đã không thể bảo vệ được những người hắn yêu.
"Vậy thì hãy thử xem," Tư Mã Không nói, giọng nói của hắn lạnh lùng, đầy vẻ quyết đoán.
"Xem ai là kẻ không thể tha thứ."
Hắn vung kiếm lên.
Lưỡi kiếm xương trắng phát ra một ánh sáng chói lòa.
Lão nhân giơ trượng lên, quả cầu pha lê bên trên bắt đầu xoay tròn với tốc độ kinh hoàng.
Thời gian xung quanh Tư Mã Không bắt đầu chậm lại.
Nhưng lần này, khác với những lần trước.
Hắn không cảm thấy sự giãn nở của thời gian.
Thay vào đó, hắn cảm thấy sự co lại.
Không gian xung quanh hắn bị nén ép, như một cái kìm đang siết chặt.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại thời gian?" Thiên Cơ Lão Nhân cười.
"Thời gian là định mệnh.
Và định mệnh không thể thay đổi."
Tư Mã Không không đáp.
Hắn chỉ bước về phía trước.
Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, như đang đi dưới đáy biển.
Áp lực của thời gian đè lên vai hắn, khiến hắn suýt nữa ngã quỵ.
Nhưng hắn không dừng lại.
Hắn tiếp tục bước.
Và khi hắn tiến gần hơn, lão nhân bắt đầu lo lắng.
Lão giơ trượng lên cao hơn, quả cầu pha lê xoay nhanh hơn, phát ra những tia sáng xanh lam.
"Đừng lại gần!" Lão nhân hét lên.
"Ngươi sẽ bị xóa sổ!"
Tư Mã Không không nghe.
Hắn chỉ nhìn vào đôi mắt của lão nhân.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy một điều gì đó.
Một sự sợ hãi.
Lão nhân sợ hãi.
Sợ hãi điều gì đó.
Sợ hãi chính sự thật mà lão đang cố gắng che giấu.
Ánh sáng vàng đâm xuyên qua ngực Lô Vân, rồi nảy sang người Tư Mã Không.
Cả hai ngã xuống.
Thời gian lại đóng băng.
Trong "Giây Phút Vĩnh Cửu", Tư Mã Không nhìn thấy cơ thể mình đang tan rã, nhưng linh hồn hắn lại sáng bừng.
Hắn nhận ra rằng, mỗi lần chết, hắn không chỉ hồi sinh mà còn thu thập thêm một mảnh ký ức.
Những mảnh ký ức đó không phải là của quá khứ, mà là của tương lai.
Tương lai mà hắn đã từng sống.
Tương lai mà hắn đã từng thất bại.
Và tương lai mà hắn phải ngăn chặn.
Hắn nhìn vào cơ thể của Lô Vân.
Cậu ta đang chết.
Máu chảy ra từ vết thương trên ngực, nhưng không rơi xuống.
Nó treo lơ lửng, như những giọt lệ của thời gian.
Tư Mã Không cảm thấy một nỗi đau sâu thẳm.
Không phải vì Lô Vân chết.
Mà vì cậu ta chết vì một lý do vô nghĩa.
Vì một thế giới mà chính Tư Mã Không, trong tương lai, đã tạo ra.
"Tại sao?" Tư Mã Không hỏi, không phải với Lô Vân, mà với chính mình.
Và rồi, hắn nhìn thấy nó.
Một bóng dáng.
Bóng dáng của Ngọc Lan.
Cô đứng ở xa, nhìn hắn với ánh mắt đầy nước mắt.
Cô không nói gì.
Cô chỉ đưa tay ra, như muốn chạm vào hắn.
Nhưng khoảng cách giữa họ là vô tận.
Không gian và thời gian ngăn cách họ.
"Ngọc Lan..." Tư Mã Không thì thầm.
Cô lắc đầu.
Cô không muốn hắn đến gần.
Cô biết rằng, nếu hắn đến gần, hắn sẽ bị cuốn vào vòng lặp.
Và vòng lặp này sẽ không bao giờ kết thúc.
trừ khi một trong hai người họ biến mất.
Tư Mã Không hiểu ra.
Hắn hiểu ra mọi thứ.
Lời nguyền này không phải do Kiếm Chủ Vô Không tạo ra.
Nó do chính hắn tạo ra.
Do phiên bản "Ma Giới Đế Quân" của hắn.
Phiên bản đó đã quay ngược thời gian để ngăn chặn thảm họa, nhưng lại vô tình tạo ra một vòng lặp vô tận.
Và Ngọc Lan...
cô đang cố gắng phá vỡ nó.
Dù điều đó đồng nghĩa với việc cả hai sẽ biến mất.
Hắn cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
Không phải đau về thể xác.
Mà đau về tâm hồn.
Hắn không thể để cô biến mất.
Hắn không thể để cô hi sinh vì mình.
Và rồi, thời gian bắt đầu chảy lại.
Thiên Cơ Lão Nhân rút lui, nhưng trước khi biến mất, hắn hét lên một câu khiến không khí trở nên lạnh giá: "Tư Mã Không, ngươi nghĩ ngươi đã thắng?
Ngươi đã đánh thức 'Con Mắt Của Thời Gian'.
Bây giờ, toàn bộ Ma Giới đều đang nhìn ngươi.
Và họ không muốn ngươi sống."
Lô Vân mở mắt, nhìn Tư Mã Không với vẻ mặt đầy đau đớn.
Cậu ta không nói gì.
Cậu ta chỉ đưa tay ra, chạm vào tay của Tư Mã Không.
Một cử chỉ cuối cùng.
Một lời tạm biệt.
Tư Mã Không nhìn vào bàn tay của cậu ta.
Và rồi, hắn nhìn lên bầu trời.
Bầu trời của hang động, tối đen như mực.
Nhưng trong đó, hắn thấy một ngôi sao.
Một ngôi sao sáng rực, như mắt của Ngọc Lan.
"Ta sẽ không để ngươi biến mất," Tư Mã Không nói, giọng nói của hắn vang vọng trong hang động.
"Ta sẽ phá vỡ vòng lặp này.
Dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình."
Và rồi, hắn đứng dậy.
Hướng về phía bóng tối.
Hướng về phía tương lai.
Hướng về phía kẻ thù mà hắn yêu nhất.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận