Chương 28

Tư Mã Không mở mắt.

Không phải ánh sáng ban ngày, mà là màu xám xịt của không gian bị kéo dãn.

Anh ngồi dậy, cảm giác đau đớn không còn là nỗi đau sinh học, mà là dữ liệu.

Mỗi lần xương cốt gãy vỡ và hàn gắn lại trong thế giới này, anh thu về thêm một đoạn ký ức về "cái chết" trước đó.

Anh nhìn bàn tay mình.

Là một khối xương trắng bệch, không da thịt, không gân guốc, chỉ còn lại cấu trúc nguyên thủy của sự tồn tại.

Những đường vân trên xương tay giống như những dòng sông khô cằn, chảy ngược lại nguồn gốc.

Tư Mã Không hít thở, nhưng phổi hắn không cần khí.

Hắn cần sự im lặng.

Sự im lặng là thứ duy nhất còn lại khi thời gian ngừng chảy.

Hắn nhớ lại khoảnh khắc vừa qua.

Tiếng nói của tương lai.

Câu chào mừng mỉa mai từ Ma Giới Đế Quân.

Và bóng dáng ấy, đứng sau lưng, mỉm cười với chính mình.

Đó không phải là ảo giác.

Đó là sự thật trần trụi, lạnh lẽo như băng hà.

Hắn đã chết.

Hắn đã sống lại.

Và hắn đang lặp lại.

Tư Mã Không đứng dậy.

Bước chân hắn rơi xuống sàn nhà bằng đá đen, tạo ra một âm thanh khô khốc, như tiếng xương cọ xát vào nhau.

Hắn cảm thấy mỗi khớp nối trong cơ thể đều kêu lên, không phải vì đau, mà vì nhớ.

Mỗi lần hắn di chuyển, những mảnh ký ức từ các vòng lặp trước tràn về.

Hắn nhớ mùi máu của Thanh Tú.

Hắn nhớ ánh mắt tuyệt vọng của Ngọc Lan.

Hắn nhớ cảm giác khi kiếm ý của Kiếm Chủ Vô Không xé toạc linh hồn hắn.

Nhưng đau đớn nhất không phải là những ký ức đó.

Mà là sự trống rỗng.

Sự trống rỗng của một người đã mất đi tất cả, nhưng vẫn chưa thể chết.

Hắn là một xác sống trong thế giới của người chết.

Và kẻ thù của hắn không phải là ai khác, mà là chính định mệnh đã buộc hắn phải tồn tại.

Hắn bước ra khỏi căn phòng nhỏ.

Không gian bên ngoài cũng xám xịt.

Bầu trời không có mây, không có mặt trời, chỉ có một màu trắng xóa, như tờ giấy bị tẩy trắng hoàn toàn.

Đây là "Giây Phút Vĩnh Cửu".

Thời gian đã dừng lại đối với thế giới bên ngoài, nhưng đối với Tư Mã Không, nó đang chảy chậm lại, cho phép hắn nhìn thấy từng phân tử bụi bay trong không khí.

Hắn nhìn thấy một con ruồi đang bay.

Cánh của nó đập chậm chạp, tạo ra những vòng xoáy nhỏ trong không khí.

Hắn nhìn thấy một giọt mồ hôi rơi từ trán một người đi đường xa xa.

Giọt mồ hôi đó treo lơ lửng trong không trung, không rơi xuống, như một viên kim cương nhỏ.

Tư Mã Không không cảm thấy sợ hãi.

Hắn cảm thấy quen thuộc.

Đây là thế giới của hắn.

Thế giới của kẻ sắp chết.

Nơi mà thời gian trở thành bạn đồng hành, và nỗi đau trở thành ngôn ngữ.

Hắn nắm chặt thanh kiếm bằng xương trong tay.

Lưỡi kiếm lạnh buốt, nhưng không phải vì nhiệt độ.

Mà vì nó mang theo hơi thở của cái chết.

Hắn biết rằng, để phá vỡ vòng lặp, hắn phải tìm ra gốc rễ của lời nguyền.

Và gốc rễ đó không nằm ở Kiếm Chủ Vô Không, mà nằm trong chính cơ thể hắn.

Trong những đoạn xương đang dần hóa đá này.

Hắn bước tiếp.

Mỗi bước chân là một lời thề.

Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.

Dù sự thật đó có là gì đi nữa.

Dù nó có phá hủy hắn hoàn toàn.

***

Tư Mã Không đi vào phòng tập luyện cũ của phái Kiếm Vô Thường.

Nơi đây từng là nơi anh luyện tập cùng Thanh Tú khi còn là đệ tử ngoài.

Bây giờ, nó chỉ còn lại xác xơ và mùi máu tanh khô.

Những thanh kiếm treo trên tường đã gỉ sét.

Những tấm thảm luyện tập đã rách nát, bám đầy bụi bặm.

Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ chiếu vào, tạo ra những vệt sáng mờ ảo, như những tia hy vọng cuối cùng trước khi bóng tối bao trùm.

Tư Mã Không ngồi xếp bằng xuống giữa phòng.

Hắn đóng cửa cảm giác với thế giới bên ngoài.

Trong "Giây Phút Vĩnh Cửu", anh có vô số thời gian để phân tích.

Hắn đóng mắt, tập trung vào dòng chảy của nội lực trong cơ thể.

Nội lực của hắn không còn nóng bỏng như trước.

Nó đã trở nên lạnh lẽo, cứng nhắc, như dòng chảy của băng hà.

Hắn cảm nhận được từng mạch máu, từng dây thần kinh, từng mảnh xương.

Và trong sâu thẳm của những mảnh xương đó, hắn cảm thấy một sự hiện diện kỳ lạ.

Không phải là ký ức.

Mà là một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó đang ngủ đông.

Hắn nhớ lại lời nói của Ma Giới Đế Quân.

*"Chúc mừng, ngươi vừa bước vào vòng lặp thứ hai."*

Vòng lặp.

Từ đó vang lên trong đầu hắn như một tiếng chuông báo động.

Nếu đây là vòng lặp thứ hai, thì vòng lặp thứ nhất là gì?

Và tại sao hắn lại không nhớ gì về nó?

Tư Mã Không mở mắt.

Ánh mắt hắn sắc lạnh như lưỡi dao.

Hắn nhìn vào bàn tay xương của mình.

Hắn đưa ngón tay cái, cào nhẹ vào bề mặt xương.

Một vết nứt nhỏ xuất hiện.

Và từ vết nứt đó, một dòng ký ức khác tràn về.

Lần này, không phải là hình ảnh của Thanh Tú hay Ngọc Lan.

Mà là hình ảnh của chính hắn.

Nhưng không phải là Tư Mã Không hiện tại.

Mà là một Tư Mã Không khác.

Một Tư Mã Không với đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt đầy sẹo, và trên tay cầm một thanh kiếm đen tuyền, tỏa ra aura của sự hủy diệt.

Hắn nhìn thấy chính mình đứng giữa một đống xác chết.

Những xác chết đó không phải là kẻ thù.

Mà là những người bạn, những người thân, những người hắn từng yêu quý.

Và trong tay hắn, thanh kiếm đen tuyền đang nhỏ máu.

Máu của chính hắn.

Và rồi, một giọng nói vang lên.

Không phải từ bên ngoài.

Mà từ sâu trong tâm trí hắn.

*"Ngươi đã làm điều đó,"* giọng nói đó nói, đầy vẻ khinh miệt.

*"Ngươi đã giết chết tất cả họ.

Để ngăn chặn thảm họa.

Để cứu thế giới.

Nhưng ngươi đã quên mất rằng, chính ngươi mới là thảm họa."*

Tư Mã Không run lên.

Không phải vì sợ hãi.

Hắn không thể tin vào những gì mình vừa thấy.

Hắn không phải là nạn nhân.

Hắn là thủ phạm.

Hắn là kẻ đã gây ra tất cả những đau khổ này.

Nhưng tại sao?

Tại sao hắn lại không nhớ?

Tại sao ký ức này lại bị chôn vùi?

Hắn cố gắng suy nghĩ, nhưng đầu óc hắn trở nên trống rỗng.

Những mảnh ký ức khác nhau va chạm vào nhau, tạo ra một cơn đau dữ dội.

Hắn ôm đầu, gào thét trong im lặng.

Trong "Giây Phút Vĩnh Cửu", tiếng gào thét của hắn không vang lên.

Nó chỉ vang lên trong tâm trí hắn, như một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng.

Và rồi, hắn nhìn thấy một bóng dáng.

Một bóng dáng quen thuộc.

Đó là Ngọc Lan.

Nhưng không phải Ngọc Lan dịu dàng, nhẹ nhàng mà hắn biết.

Mà là một Ngọc Lan với đôi mắt lạnh lùng, khuôn mặt đầy nước mắt, và trên tay cầm một thanh kiếm bạc.

*"Tư Mã Không,"* cô nói, giọng nói run rẩy.

*"Nếu ngươi không thể chết, thì hãy để tôi giết ngươi.

Hãy để tôi giải thoát cho ngươi."*

Và rồi, cô đâm thanh kiếm vào tim hắn.

Tư Mã Không mở mắt.

Hắn đang ngồi trên sàn nhà, mồ hôi lạnh túa ra.

Hắn nhìn vào bàn tay mình.

Vết nứt trên xương tay đã đóng lại.

Nhưng ký ức đó vẫn còn đó.

Đốt cháy tâm trí hắn.

Hắn đứng dậy.

Hắn biết rằng, mình không thể tin vào bất cứ điều gì.

Không phải ký ức.

Không phải cảm xúc.

Chỉ có hành động.

Chỉ có kiếm.

**

Đỉnh điểm của chương không phải là trận đấu, mà là sự sụp đổ của niềm tin.

Thanh Tú rút kiếm ra, nhưng lần này, cô không hướng về Tư Mã Không.

Cô hướng kiếm về chính tim mình.

"Nếu tôi chết, liệu 'chìa khóa' có bị phá hủy không?" cô hỏi, nước mắt rơi xuống, nhưng khuôn mặt cô bình tĩnh đến rợn người.

"Nếu tôi chết, liệu vòng lặp có bị phá vỡ không?"

Tư Mã Không sững sờ.

Hắn không thể tin vào những gì mình vừa nghe.

"Thanh Tú, đừng làm điều ngu ngốc đó."

"Không phải là ngu ngốc," Thanh Tú nói, giọng nói run rẩy.

"Đây là cách duy nhất.

Tôi là chìa khóa.

Tôi là người duy nhất có thể phá vỡ vòng lặp.

Vì tôi là người duy nhất còn nhớ về vòng lặp đầu tiên."

Tư Mã Không bước lại gần cô.

"Nhớ về vòng lặp đầu tiên?

Cậu đang nói gì vậy?"

"Trong vòng lặp đầu tiên, tôi đã chết," Thanh Tú nói, ánh mắt cô nhìn xa xăm, như đang nhìn vào một ký ức xa xưa.

"Và cái chết của tôi đã kích hoạt vòng lặp thứ hai.

Và bây giờ, tôi sẽ chết lần nữa.

Để phá vỡ nó."

Tư Mã Không nắm chặt thanh kiếm trong tay.

Hắn cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy qua cơ thể.

Không phải là đau đớn thể xác.

Mà là đau đớn tinh thần.

Hắn không thể để cô chết.

Hắn không thể để cô hy sinh vì hắn.

"Không," hắn nói, giọng nói run rẩy.

"Cậu không được làm điều đó.

Tôi sẽ tìm ra cách khác.

Tôi hứa."

"Không có cách khác đâu, Tư Mã Không," Thanh Tú nói, nước mắt rơi xuống, rơi vào lưỡi kiếm.

"Đây là định mệnh.

Và định mệnh không thể thay đổi."

Và rồi, cô đâm thanh kiếm vào tim mình.

Tư Mã Không hét lên.

Hắn lao tới, nhưng quá muộn.

Lưỡi kiếm đã xuyên qua tim cô.

Máu chảy ra, nhuộm đỏ sàn nhà.

Thanh Tú ngã xuống, đôi mắt cô nhìn Tư Mã Không, với một nụ cười nhẹ nhàng.

"Tạm biệt," cô thì thầm.

Và rồi, cô tắt thở.

Tư Mã Không quỳ xuống bên cạnh cô.

Hắn ôm lấy xác cô, cảm thấy sự ấm áp dần biến mất.

Hắn cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy qua cơ thể.

Không phải là đau đớn thể xác.

Mà là đau đớn tinh thần.

Hắn đã mất cô.

Lần này, thật sự là mất.

Và rồi, hắn nhìn thấy một điều kỳ lạ.

Từ vết thương trên tim Thanh Tú, một luồng ánh sáng màu xanh lam tỏa ra.

Luồng ánh sáng đó lan rộng, bao phủ toàn bộ phòng tập luyện.

Và trong luồng ánh sáng đó, hắn nhìn thấy những hình ảnh.

Những hình ảnh của quá khứ.

Những hình ảnh của tương lai.

Và những hình ảnh của chính hắn.

Hắn nhìn thấy chính mình đứng giữa một đống xác chết.

Hắn nhìn thấy chính mình giết chết Ngọc Lan.

Hắn nhìn thấy chính mình trở thành Ma Giới Đế Quân.

Và rồi, hắn nhìn thấy một cánh cửa.

Một cánh cửa lớn, bằng đá đen, với những ký tự kỳ lạ khắc trên đó.

Cánh cửa đó đang mở ra.

Và từ bên trong, một giọng nói vang lên.

*"Chào mừng trở lại, Tư Mã Không."*

***

Đột nhiên, không gian trong phòng rung lên.

Những vết nứt trên tường lan rộng, nhưng không phải do áp lực kiếm ý.

Mà là do một tiếng động từ bên ngoài.

*Bam!*

Cánh cửa phòng tập luyện bị đá bay vào trong.

Không phải kẻ thù thường tình.

Đó là một bóng đen cao lớn, mặc áo choàng màu tím thẫm, mùi hương ngọt ngào của "Thiên Di Hoa" tỏa ra từ người hắn.

Hắn bước vào phòng, ánh mắt quét qua xác chết của Thanh Tú, rồi dừng lại ở Tư Mã Không.

"Tư Mã Không," hắn nói, giọng nói trầm ấm, đầy vẻ uy quyền.

"Ngươi đã làm tốt lắm.

Ngươi đã phá vỡ được lớp vỏ bọc đầu tiên.

Bây giờ, hãy bước vào cánh cửa.

Hãy bước vào thế giới thật."

Tư Mã Không đứng dậy.

Hắn nhìn vào kẻ lạ mặt.

Hắn cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ.

Như thể hắn đã gặp hắn trước đó.

Nhưng ở đâu?

"Ngươi là ai?" hắn hỏi.

Kẻ lạ mặt mỉm cười.

Hắn cởi áo choàng ra.

Và dưới lớp áo choàng đó, là một khuôn mặt mà Tư Mã Không không bao giờ quên được.

Đó là khuôn mặt của chính hắn.

Nhưng không phải là Tư Mã Không hiện tại.

Mà là một Tư Mã Không khác.

Một Tư Mã Không với đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt đầy sẹo, và trên tay cầm một thanh kiếm đen tuyền.

Ma Giới Đế Quân.

"Ta là tương lai của ngươi," hắn nói.

"Và bây giờ, hãy bước vào cánh cửa.

Hãy bước vào thế giới thật.

Vì vòng lặp này, sắp kết thúc."

Tư Mã Không nhìn vào cánh cửa.

Cánh cửa đó đang mở rộng hơn.

Và từ bên trong, hắn nhìn thấy một thế giới khác.

Một thế giới không có đau khổ.

Không có cảm xúc.

Một thế giới của những cỗ máy hoàn hảo.

Và hắn biết rằng, đó là thế giới mà Kiếm Chủ Vô Không muốn tạo ra.

Và đó cũng là thế giới mà chính hắn, trong tương lai, đã tạo ra.

Và bây giờ, hắn phải chọn.

Chọn giữa thế giới của đau khổ, hay thế giới của sự trống rỗng.

Hắn nhìn vào xác chết của Thanh Tú.

Và hắn biết rằng, mình không thể chọn thế giới trống rỗng.

Vì ở đó, không có cô.

Không có Ngọc Lan.

Không có tình yêu.

Và vì vậy, hắn bước về phía cánh cửa.

Không phải để bước vào.

Mà để phá hủy nó.

Hắn rút thanh kiếm bằng xương ra.

Lưỡi kiếm sáng loáng, tỏa ra aura của sự hủy diệt.

"Ta không cần thế giới của ngươi," hắn nói, giọng nói lạnh lùng, đầy vẻ quyết đoán.

"Ta sẽ tạo ra thế giới của riêng ta."

Và rồi, hắn chém thanh kiếm vào cánh cửa.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Không gian xung quanh hắn vỡ vụn.

Và trong khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy một điều kỳ lạ.

Từ bên trong cánh cửa, một bóng dáng bước ra.

Đó là Ngọc Lan.

Nhưng không phải Ngọc Lan dịu dàng, nhẹ nhàng mà hắn biết.

Mà là một Ngọc Lan với đôi mắt lạnh lùng, khuôn mặt đầy nước mắt, và trên tay cầm một thanh kiếm bạc.

Và cô nói:

*"Chào mừng trở lại, Tư Mã Không.

Vòng lặp thứ ba, đã bắt đầu."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập