Chương 27

Giọng nói đó không phải là lời nguyền, mà là bản án.

*"Hỡi kẻ yếu đuối, ngươi đã bán linh hồn mình cho sự sống.

Bây giờ, hãy trả giá bằng xương máu."*

Tư Mã Không mở mắt.

Bầu trời trên đầu hắn không phải là xanh thẳm hay đen kịt, mà là một màu xám tro chết chóc, như tro tàn của vạn vật đã bị thiêu rụi.

Hắn thử hít thở, nhưng không khí vào phổi lại lạnh lẽo như băng hà, cào xé từng thớ thịt bên trong lồng ngực.

Cơ thể hắn không còn thuộc về hắn nữa.

Nó là một cái xác đang cố gắng di chuyển, một cỗ máy rỉ sét được kích hoạt bởi ý chí tàn khốc.

Hắn đứng dậy.

Chỉ một động tác đơn giản, nhưng tiếng động phát ra từ khớp xương của hắn vang lên như tiếng kim loại thô sơ cọ xát vào đá granite.

Két.* Mỗi khớp nối đều kêu lên, đau đớn đến mức khiến hắn muốn gào thét, nhưng yết hầu hắn đã khô khốc, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng thở dài nặng nhọc.

Máu chảy ra từ khóe mắt, rơi xuống đất, nhưng thay vì tan biến, những giọt máu ấy đông cứng lại ngay lập tức, hóa thành những viên pha lê đỏ thẫm nhỏ li ti.

Tư Mã Không nhìn bàn tay mình.

Da thịt tái nhợt, tĩnh mạch nổi lên xanh đen, như mạng nhện bao phủ lấy những ngón tay gầy guộc.

Hắn cảm nhận được sự tồn tại của từng tế bào, từng sợi dây thần kinh, và quan trọng hơn, là sự trống rỗng sâu thẳm trong tủy xương.

Đó không phải là cảm giác của một người sống.

Đó là cảm giác của một kẻ đang bị kéo dài thời gian chết.

Hắn nhớ lại lời của Kiếm Chủ Vô Không.

*Ngươi không thể giết chết định mệnh.

Ngươi chỉ có thể trì hoãn nó.*

Tư Mã Không cúi đầu, nhìn xuống mặt đất.

Những viên pha lê máu phản chiếu lại khuôn mặt hắn.

Đôi mắt đen láy, không chút ánh sáng, sâu thẳm như vực thẳm.

Hắn nhận ra rằng, mỗi khi hắn chết, linh hồn hắn không siêu thoát, mà bị giam cầm trong chính cơ thể này, buộc phải chứng kiến sự phân hủy của bản thân mình, rồi tái sinh trong đau đớn.

"Đau..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn khốc như đá mài.

"Đau là bằng chứng của sự tồn tại."

Hắn nắm chặt đấm.

Cốt tay bầm tím, nhưng không gãy.

Xương cốt của hắn đã thay đổi.

Chúng trở nên cứng rắn hơn, lạnh lẽo hơn, và độc hại hơn.

Hắn đang rèn luyện cơ thể mình thành một ngọn kiếm, một công cụ để chống lại chính định mệnh đang săn đuổi hắn.

Nếu hắn không thể chết thật sự, thì hắn sẽ trở thành thứ gì đó ngoài vòng kiểm soát của cái chết.

Hắn bước đi.

Mỗi bước chân dấn xuống đất đều để lại một vết nứt nhỏ trên mặt đá.

Sức nặng của cơ thể hắn đã thay đổi, không phải vì lực lượng, mà vì mật độ của thời gian đang đè nặng lên từng tế bào.

Đối với người thường, một bước chân là một khoảnh khắc.

Nhưng với Tư Mã Không, trong trạng thái cận kề cái chết vĩnh cửu này, một bước chân kéo dài như một thế kỷ.

Hắn có thể thấy bụi đất bay lên, xoay tròn, rồi rơi xuống.

Hắn có thể thấy ánh sáng mặt trời bị bẻ cong khi đi qua không khí loãng.

Thế giới chậm lại.

Đây là quy luật của Ma Giới.

Khi sinh mệnh gần cạn, nhịp đập trái tim chậm lại, khiến dòng thời gian bên ngoài dường như đóng băng.

Đối với người sắp chết, một giây trở thành một thế kỷ.

Tư Mã Không đang tận dụng chính cái chết để làm chậm thế giới, để hắn có đủ thời gian tư duy, đủ thời gian để tìm ra kẽ hở trong lưới trời.

Hắn hướng về phía ngọn núi nơi hắn đã chết lần đầu.

Nơi đó, không gian bị bóp méo, ánh sáng mặt trời xuyên qua khe núi bị bẻ cong thành những tia sáng tím nhạt, giống như vết thương hở của thiên địa.

Hắn biết rằng, bí mật về "Vị Thần Chết" – kẻ đã tạo ra lời nguyền này – nằm ở đó.

Hắn không sợ.

Vì hắn đã chết.

Và những kẻ đã chết, không còn gì để mất, ngoại trừ khát vọng trả thù.

***

Lòng núi sâu thẳm, nơi ánh sáng mặt trời khó lòng chạm tới, là một thế giới khác.

Không gian ở đây không tuân theo các quy luật vật lý thông thường.

Đá đá không còn là đá, mà dường như được tạo thành từ những khối xương trắng ngà, xếp chồng lên nhau tạo thành những cột trụ khổng lồ.

Cây cối không mọc từ đất, mà mọc từ những đám thịt thối rữa, lá cây là những mảng da người bong tróc, rung rinh trong làn gió lạnh lẽo.

Tư Mã Không bước vào khu vực này, cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng, nhưng hắn đè nén nó xuống.

Hắn cần sự tỉnh táo.

Hắn cần sự lạnh lùng.

Di tích này không phải do con người xây dựng.

Nó dường như "tạo hóa" sinh ra từ chính máu và xương của vô số sinh linh đã hy sinh ở đây.

Những cột trụ xương cốt tỏa ra một luồng khí âm hàn, khiến da thịt của Tư Mã Không tê dại.

Nhưng thay vì rút lui, hắn tiến sâu hơn.

Ở trung tâm di tích, có một hồ nước đen ngòm.

Nước trong hồ không động đậy, phẳng lặng như gương, nhưng lại phản chiếu lại những hình ảnh kỳ dị.

Tư Mã Không nhìn xuống, và hắn thấy không phải khuôn mặt mình, mà là hình ảnh của chính hắn trong tương lai.

Một phiên bản của hắn, nhưng với đôi mắt đỏ rực, áo bào đen tuyền, và trên tay cầm một thanh kiếm bằng máu.

Đó là "Ma Giới Đế Quân".

*"Ngươi đến đây để tìm câu trả lời,"* một giọng nói vang lên, không từ phía sau, mà từ chính trong đầu hắn.

Giọng nói đó giống hệt giọng của hắn, nhưng đầy sát khí và sự khinh miệt.

*"Nhưng ngươi có dám nhìn thẳng vào sự thật không?"*

Tư Mã Không không đáp.

Hắn bước tới mép hồ, nhìn chằm chằm vào hình ảnh đó.

*"Ta là ngươi,"* giọng nói tiếp tục.

*"Ta là kết quả của tất cả những lựa chọn sai lầm của ngươi.

Ta là tương lai mà ngươi đang cố gắng tránh né.

Nhưng ngươi có biết tại sao ta lại quay ngược thời gian không?"*

Hình ảnh trong hồ nước bắt đầu biến đổi.

Tư Mã Không thấy cảnh tượng một thế giới bị hủy diệt, bầu trời cháy rực, và ở trung tâm của sự hủy diệt đó, là Ngọc Lan.

Nàng đang chết, tay cầm một thanh kiếm nhỏ, cố gắng bảo vệ hắn.

Nhưng hắn không thể làm gì được.

Hắn chỉ có thể đứng đó, nhìn nàng tan biến trong ánh lửa.

*"Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác,"* giọng nói của Ma Giới Đế Quân vang lên, hòa lẫn với lời của Kiếm Chủ Vô Không từ trước.

*"Để cứu ngươi, để cứu nàng, ta đã phải trở thành ác quỷ.

Ta đã giết ngươi trong quá khứ, để ngăn chặn tương lai đó xảy ra.

Nhưng ngươi...

ngươi vẫn cứ quay lại.

Ngươi vẫn cứ tìm cách phá vỡ vòng lặp."*

Tư Mã Không nắm chặt tay.

Móng tay cào vào lòng bàn tay, máu chảy ra, nhưng không đau.

Hắn cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên, không phải vì sự mất mát, mà vì sự bất lực.

Hắn đã chết vô số lần, chỉ để đối diện với cùng một bi kịch.

"Vậy thì sao?" Hắn hỏi, giọng nói lạnh lùng.

"Nếu ngươi là tương lai của ta, và ngươi đã giết ta, thì ta phải giết ngươi.

Dù đó là ta."

*"Ngươi không thể,"* giọng nói cười khẽ.

*"Vì để giết ta, ngươi phải chấp nhận rằng, tình yêu của ngươi cho Ngọc Lan là nguyên nhân của mọi đau khổ.

Ngươi phải từ bỏ nó.

Ngươi phải trở thành một cỗ máy, như Kiếm Chủ Vô Không mong muốn."*

Tư Mã Không im lặng.

Hắn nhìn xuống hồ nước, nhìn thấy hình ảnh Ngọc Lan đang mỉm cười, mắt含 nước.

Nàng không cần hắn trở thành một cỗ máy.

Nàng cần hắn là chính mình, dù có đau đớn, dù có sai lầm.

Hắn quay lưng lại với hồ nước, bước ra khỏi di tích.

Hắn đã tìm ra sự thật.

Kẻ thù của hắn không phải là Kiếm Chủ Vô Không, cũng không phải là Ma Giới Đế Quân.

Kẻ thù của hắn là chính sự yếu đuối của con người, là nỗi sợ hãi mất mát, và là định mệnh tàn khốc mà họ đang cố gắng chống cự.

Và để chiến thắng, hắn phải trở nên tàn nhẫn hơn cả định mệnh.

***

Khi Tư Mã Không vừa rời khỏi di tích, bước ra khỏi vùng không gian bị bóp méo, một giọng nói quen thuộc vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng:

*"Tư Mã Không?"*

Hắn dừng bước.

Không quay đầu.

Hắn biết đó là ai.

Nàng đứng ở mép vực, tay cầm một lọ thuốc đan dược, ánh mắt tràn đầy sự đau khổ và yêu thương.

Nàng mặc một bộ váy trắng tinh khiết, đối lập hoàn toàn với sự u ám của môi trường xung quanh.

Gió thổi bay mái tóc đen dài của nàng, làm lộ ra khuôn mặt thanh tú, nhưng蒼 trắng.

"Tại sao ngươi lại ở đây?" Tư Mã Không hỏi, giọng nói không có chút cảm xúc.

Ngọc Lan bước lại gần, nhưng dừng lại ở khoảng cách an toàn.

Nàng nhìn cơ thể hắn, nhìn những vết nứt trên da thịt, nhìn đôi mắt trống rỗng của hắn.

Nàng biết rằng, người đàn ông trước mặt nàng không còn là Tư Mã Không mà nàng từng yêu.

Hắn đã trở thành một thứ gì đó khác, một thứ gì đó nguy hiểm.

"Tôi biết ngươi đã chết," Ngọc Lan nói, giọng run rẩy.

"Tôi cảm nhận được.

Mỗi khi ngươi chết, linh hồn tôi cũng rung chuyển.

Tôi đã tìm cách phá vỡ vòng lặp, Tư Mã Không.

Tôi đã tìm ra cách."

Hắn quay đầu lại, nhìn nàng.

Ánh mắt của hắn lạnh như băng.

"Cách gì?"

"Từ bỏ," Ngọc Lan nói, nước mắt rơi xuống.

"Từ bỏ mọi thứ.

Từ bỏ tình yêu, từ bỏ ký ức, từ bỏ chính bản thân mình.

Chỉ có vậy, chúng ta mới có thể thoát khỏi vòng lặp này."

Tư Mã Không khẽ cười.

Một nụ cười khinh miệt, đầy đau đớn.

Ngươi nghĩ đó là cách giải thoát?

Đó chỉ là sự đầu hàng."

"Nếu không từ bỏ, chúng ta sẽ mãi mãi đau khổ," Ngọc Lan nói, bước lại gần hơn.

"Tư Mã Không, nhìn tôi.

Hãy nhìn tôi.

Chúng ta có thể cùng nhau biến mất.

Không còn đau khổ, không còn mất mát.

Chỉ có sự bình yên."

Hắn nhìn nàng.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian dường như dừng lại.

Hắn thấy được sự hy sinh trong ánh mắt của nàng.

Nàng đang tìm cách phá vỡ vòng lặp thời gian để giải thoát cho hắn, dù điều đó đồng nghĩa với việc cả hai sẽ biến mất vĩnh viễn.

Nàng yêu hắn đến mức sẵn sàng hy sinh chính sự tồn tại của mình.

Nhưng Tư Mã Không không muốn sự bình yên.

Hắn muốn chiến đấu.

Hắn muốn tìm ra cách để chết thật sự, hoặc giết chết chính kẻ đã tạo ra lời nguyền này.

Và nếu Ngọc Lan là một phần của lời nguyền đó, thì hắn sẽ không do dự.

Hắn bước về phía nàng.

Mỗi bước chân đều nặng trĩu, như đang dấn lên trên trái tim của chính mình.

Ngọc Lan nhìn hắn tiến lại gần, ánh mắt đầy hy vọng lẫn sợ hãi.

Nàng đưa lọ thuốc đan dược ra, như một lời mời gọi, như một lời tạm biệt.

"Tư Mã Không..." nàng gọi tên hắn, giọng nói yếu ớt.

Hắn dừng lại trước mặt nàng.

Hắn nhìn vào đôi mắt của nàng, nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình.

Và trong khoảnh khắc đó, hắn nhận ra một điều.

Hắn không thể giết nàng.

Nhưng hắn cũng không thể tha thứ cho sự yếu đuối của mình.

Và vì vậy, hắn phải trở nên tàn nhẫn.

**

Tư Mã Không không tấn công.

Hắn chỉ nhìn Thanh Tú với ánh mắt của một người lạ.

Hắn bước qua cô ấy, tiến về phía trước, bỏ lại sự bối rối và sợ hãi của cô.

*"Ta không giết ngươi,"* giọng nói của hắn giờ đây lạnh lùng, không có chút cảm xúc nào, *"Vì ngươi không đủ giá trị để ta tiêu hóa."*

Thanh Tú sững sờ, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Cô ấy không hiểu.

Tại sao hắn lại nói vậy?

Tại sao hắn lại bỏ rơi cô ấy?

Hắn không quay đầu lại.

Hắn tiếp tục bước đi, hướng về phía chân trời nơi mặt trời đang lặn.

Bóng dáng của hắn dần biến mất trong bóng tối, để lại sau lưng một sự im lặng đáng sợ.

Và rồi, một giọng nói vang lên trong đầu hắn.

Không phải của Ngọc Lan.

Không phải của Kiếm Chủ Vô Không.

Mà là của chính hắn.

Của tương lai hắn.

*"Chúc mừng,"* giọng nói đó nói, đầy mỉa mai.

*"Ngươi vừa bước vào vòng lặp thứ hai.

Và lần này, ngươi sẽ không còn ai để dựa dẫm."*

Tư Mã Không dừng bước.

Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao bắt đầu hiện ra.

Và trong số đó, có một vì sao sáng hơn tất cả.

Đó là vì sao của Ngọc Lan.

Nó đang nhìn hắn.

Và hắn biết rằng, dù có biến mất, cô vẫn ở đó.

Trong hư vô.

Trong trái tim hắn.

Nhưng trái tim hắn đã chết.

Và một trái tim chết không thể yêu.

Hắn nắm chặt thanh kiếm bằng xương trong tay.

Hắn biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

Và kẻ thù lớn nhất của hắn, không phải là Kiếm Chủ Vô Không, mà là chính bản thân mình.

Hắn bước tiếp.

Và trong bóng tối, một bóng dáng khác xuất hiện, đứng sau lưng hắn.

Đó là Ma Giới Đế Quân.

Hắn mỉm cười, và nói:

*"Chào mừng trở lại, bản thân tôi."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập