Chương 26

Không khí không còn là không khí nữa.

Nó trở thành một chất lỏng đặc quánh, đen kịt như nhựa đường, áp đảo lên lồng ngực Tư Mã Không.

Hắn nhận ra chân mình không chạm đất, mà đang trôi nổi trong một chân không tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tiếng hét của Hỉ Hư Vô từ chương trước giờ đã biến mất, thay vào đó là một sự im ắng tuyệt đối, loại im ắng mà chỉ những kẻ đứng trên bờ vực của cái chết mới có thể nghe thấy.

Đối với người sắp chết, nhịp đập trái tim chậm lại, khiến dòng thời gian bên ngoài dường như đóng băng.

Một giây trở thành một thế kỷ, đủ để hắn nhìn thấy từng phân tử bụi bay lơ lửng trong không trung, từng tia máu bắn ra từ vết thương trên cơ thể hắn như những viên kim cương đỏ rực, treo lơ lửng trong hư không.

Tư Mã Không mở mắt.

Đôi mắt hắn không còn là màu đen thẳm nữa, mà trở nên trong suốt, phản chiếu lại vô số mảnh vỡ của thực tại.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, nhưng linh hồn thì sáng tỏ hơn bao giờ hết.

Sự sợ hãi, thứ cảm xúc từng đeo bám hắn suốt cả đời, giờ đây đã biến mất.

Thay vào đó là một sự bình thản đáng sợ, như thể hắn đang đứng trên đỉnh núi nhìn xuống dòng sông đời người chảy xiết.

Hắn nhớ lại nụ cười bi thương của Ma Giới Đế Quân, phiên bản tương lai của chính mình.

*"Ngươi có sẵn sàng để trả giá không?"* Câu hỏi đó vang vọng trong đầu hắn, không phải là một lời đe dọa, mà là một lời mời gọi.

Hắn đã tìm thấy câu trả lời.

Cái chết không phải là sự kết thúc.

Nó là sự chuyển hóa.

Và hắn đang chuyển hóa thành thứ gì đó lớn hơn, thứ gì đó vượt ra ngoài vòng lặp thời gian mà Kiếm Chủ Vô Không đã thiết lập.

Hắn cố gắng cử động ngón tay.

Trong thế giới của người sống, hành động này mất đi một phần giây.

Nhưng trong "Giây Phút Vĩnh Cửu" này, cử động của hắn kéo dài hàng trăm năm.

Hắn nhìn thấy từng sợi cơ co duỗi, từng khớp xương xoay chuyển, từng mạch máu giãn nở để đẩy dòng máu cuối cùng về tim.

Đó là một quá trình chậm chạp, đau đớn và vẻ đẹp kinh hoàng.

Hắn thấy một hạt bụi vàng bay qua trước mắt mình.

Hạt bụi đó có hình dạng của một ngôi sao nhỏ, phát ra ánh sáng yếu ớt.

Hắn nhớ đến Ngọc Lan.

Giọng nói của nàng vang lên trong bóng tối: *"Tư Mã Không...

đừng quên chúng ta."* Chúng ta là ai?

Là những kẻ bị mắc kẹt trong vòng lặp, hay là những kẻ đã chọn tự nguyện bị mắc kẹt?

Hắn không biết.

Nhưng hắn biết rằng, nếu hắn chết ở đây, tất cả sẽ trở về hư vô.

Nếu hắn sống, hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc hơn cái chết.

Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển.

Những mảnh vỡ của thực tại va vào nhau, tạo ra những âm thanh như thủy tinh vỡ, sắc lẹm và lạnh lẽo.

Tư Mã Không nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Không có không khí để hít vào, nhưng hắn vẫn cảm nhận được sự hiện diện của nó.

Hắn tập trung ý chí vào một điểm duy nhất trong cơ thể mình – nơi mà linh hồn và thể xác giao thoa.

Đó là "Cốt Điểm", nơi mà mọi tu luyện viên đều tìm kiếm, nhưng hiếm ai có thể chạm tới.

Hắn không muốn thoát ra.

Hắn muốn đi sâu hơn.

Hắn muốn xem xét xem bên trong cái chết có gì.

Và rồi, hắn thấy một cánh cửa.

Cánh cửa đó không bằng gỗ, không bằng sắt, mà bằng chính những ký ức đau khổ nhất của hắn.

***

Khi ý chí của Tư Mã Không đạt đến đỉnh điểm, lớp vỏ bóng tối bao quanh hắn nứt vỡ.

Hắn không rơi xuống thế giới thực, mà rơi vào một không gian ảo – một "Phòng Rèn Xương" ẩn giấu trong tiềm thức của Ma Giới.

Ở đây, thời gian vẫn bị đình trệ, nhưng không gian lại đầy rẫy những tàn dư của những kẻ đã chết trước hắn.

Những bộ xương trắng ngà nằm rải rác trên nền đá đen, mỗi bộ xương đều mang theo một câu chuyện, một nỗi đau, một sự hối hận.

Đây là nơi mà Kiếm Chủ Vô Không đã cất giữ những linh hồn không còn cảm xúc, những thứ rác rưởi mà hắn cho là thừa thãi trong thế giới hoàn hảo của mình.

Tư Mã Không bước đi trên nền đá lạnh lẽo.每一步 đều tạo ra tiếng vang, như thể hắn đang đi trên một cỗ đàn piano cũ kỹ.

Hắn nhìn thấy một bộ xương ngồi thiền giữa căn phòng.

Đó là sư phụ cũ của hắn, người đã dạy hắn cách cầm kiếm, cách sống, và cuối cùng là cách chết.

Bộ xương đó không còn gì cả, chỉ còn lại những chiếc xương khô khốc, nhưng Tư Mã Không vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện của vị sư phụ ấy.

Một sự hiện diện lạnh lùng, vô cảm, nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm.

*"Con trai,"* giọng nói của sư phụ vang lên, không từ miệng, mà từ chính những chiếc xương.

*"Ngươi đã đến đây.

Ngươi nghĩ ngươi có thể thay đổi định mệnh bằng cách rèn xương của mình sao?"*

Tư Mã Không dừng lại.

Hắn không trả lời.

Hắn chỉ nhìn vào bộ xương đó với ánh mắt đầy vẻ xa lạ.

Hắn nhớ lại những ngày tháng tu luyện dưới chân núi Tuyết.

Sư phụ luôn nói rằng, đau khổ là nguồn gốc của sức mạnh.

Nhưng giờ đây, hắn hiểu ra rằng, đau khổ cũng là nguồn gốc của sự yếu đuối.

Kiếm Chủ Vô Không đã đúng một phần.

Nếu con người không còn đau khổ, họ sẽ không còn sợ hãi.

Nhưng nếu họ không còn sợ hãi, họ cũng sẽ không còn yêu thương.

Thế giới của Vô Không là một thế giới của những cỗ máy hoàn hảo, không có lỗi, nhưng cũng không có linh hồn.

Tư Mã Không không muốn sống trong thế giới đó.

Hắn muốn sống trong thế giới của những con người flawed, của những sai lầm, của những nước mắt và nụ cười.

Hắn cúi xuống, nhặt lên một chiếc xương đùi từ trên mặt đất.

Chiếc xương đó nhỏ bé, mong manh, nhưng lại nặng trĩu.

Hắn cảm nhận được sức nặng của nó, sức nặng của một đời người.

Hắn đưa chiếc xương đó lên ánh sáng mờ ảo của căn phòng.

Trong chiếc xương, hắn thấy một hình ảnh.

Đó là hình ảnh của chính hắn, nhưng trẻ hơn, ngây thơ hơn, đang cười với Ngọc Lan.

Nụ cười đó rực rỡ như mặt trời, nhưng lại nhanh chóng phai mờ, như thể nó chưa bao giờ tồn tại.

Tư Mã Không siết chặt chiếc xương.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói lên trong tim.

Không phải đau đớn thể xác, mà là đau đớn tinh thần.

Hắn nhận ra rằng, để rèn xương của mình, hắn phải chấp nhận tất cả những đau khổ đó.

Hắn phải chấp nhận mất mát, chấp nhận背叛, chấp nhận cả sự phản bội của chính tương lai mình.

Hắn đặt chiếc xương xuống và bắt đầu hành động.

Hắn không dùng kiếm, không dùng quyền.

Hắn dùng chính cơ thể mình.

Hắn đập đầu vào tường đá, đập ngực vào nền đất, đập chân vào những bộ xương xung quanh.

Mỗi cú đập đều tạo ra một vết nứt trên cơ thể hắn, nhưng cũng tạo ra một vết nứt trên lớp vỏ bảo vệ linh hồn hắn.

Hắn muốn phá vỡ lớp vỏ đó.

Hắn muốn để cho những cảm xúc thực sự, thô ráp và đau đớn, tràn vào cơ thể mình.

Hắn muốn cảm thấy đau.

Hắn muốn cảm thấy sợ.

Hắn muốn cảm thấy yêu.

Và rồi, hắn thấy xương sống của mình bắt đầu phát sáng.

Một ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo nhưng mạnh mẽ.

Đó là "Xương Rồng Ma", thứ mà chỉ những kẻ đã trải qua cái chết và tái sinh mới có thể sở hữu.

***

Khi Tư Mã Không chuẩn bị thoát khỏi "Phòng Rèn", một giọng nói quen thuộc vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng.

*"Tư Mã Không, anh lại trốn chạy sao?"*

Hắn quay đầu lại, tim đập thình thịch.

Đứng trước hắn là bóng ma của Ngọc Lan – người phụ nữ mà hắn từng yêu điên cuồng, và cũng là người đang cố gắng giải thoát hắn khỏi vòng lặp thời gian.

Nàng mặc chiếc váy trắng tinh khiết, nhưng trên đó lại vương vấn những vết máu khô sẫm.

Mái tóc đen dài của nàng bay phất phơ trong làn gió vô hình, khuôn mặt đẹp đến mức đau lòng, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, không có một chút cảm xúc nào.

*"Em không trốn chạy,"* Tư Mã Không nói, giọng nói của hắn khàn đặc, như thể vừa mới trải qua một trận chiến khốc liệt.

*"Anh đang tìm cách kết thúc nó."*

Ngọc Lan bước lại gần.

Mỗi bước chân của nàng đều để lại một dấu vết ánh sáng trên nền đá đen.

*"Kết thúc nó?

Anh nghĩ anh có thể kết thúc một vòng lặp đã tồn tại hàng ngàn năm sao?

Anh nghĩ tình yêu của chúng ta đủ mạnh để phá vỡ định mệnh sao?"* Nàng cười, một nụ cười đầy mỉa mai và bi thương.

*"Tư Mã Không, anh vẫn ngây thơ như ngày nào.

Anh nghĩ anh là đặc biệt.

Nhưng anh chỉ là một con rối, giống như tất cả chúng ta.

Và người điều khiển những con rối đó, chính là anh.

Là tương lai của anh."*

Tư Mã Không sững sờ.

Hắn nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Ngọc Lan.

Hắn thấy sự thật trong đó.

Hắn nhớ lại lời nói của Ma Giới Đế Quân.

*"Kẻ giết hắn lần đầu không phải sư phụ, mà là chính tương lai của hắn."* Hắn đã nghi ngờ điều đó từ lâu, nhưng hắn không dám thừa nhận.

Bây giờ, khi đứng trước mặt Ngọc Lan, hắn không còn lựa chọn nào khác.

Hắn phải thừa nhận.

Hắn phải chấp nhận rằng, hắn là kẻ thù của chính mình.

Và để đánh bại kẻ thù đó, hắn phải giết chết phiên bản hiện tại của mình.

*"Nếu vậy,"* Tư Mã Không nói, giọng nói của hắn lạnh lẽo như băng.

*"Thì hãy giúp anh.

Hãy giúp anh giết chết chính mình."*

Ngọc Lan ngừng bước.

Đôi mắt trống rỗng của nàng bỗng nhiên lấp lánh một tia sáng.

Đó là sự ngạc nhiên, hay là hy vọng?

Nàng không nói gì.

Nàng chỉ đưa tay ra, chạm vào má Tư Mã Không.

Bàn tay của nàng lạnh như đá, nhưng lại mang theo một sức ấm kỳ lạ.

*"Tư Mã Không,"* nàng thì thầm.

*"Nếu anh làm điều đó, chúng ta sẽ biến mất.

Không còn Tư Mã Không.

Không còn Ngọc Lan.

Không còn thế giới này.

Chỉ còn lại hư vô."*

*"Hư vô cũng tốt hơn là bị mắc kẹt trong vòng lặp,"* Tư Mã Không đáp.

Hắn nắm lấy bàn tay của Ngọc Lan.

Hắn cảm thấy sự run rẩy trong bàn tay nàng.

Nàng cũng sợ.

Nàng cũng muốn thoát ra.

Nhưng nàng không dám.

Vì nàng biết rằng, nếu họ biến mất, tất cả những kỷ niệm, tất cả những đau khổ, tất cả những hạnh phúc, sẽ không còn nữa.

*"Vậy thì,"* Ngọc Lan nói, nước mắt bắt đầu chảy xuống má nàng.

*"Hãy để anh làm.

Nhưng hãy nhớ, dù chúng ta có biến mất, tình yêu của chúng ta vẫn sẽ tồn tại trong hư vô.

Nó sẽ là hạt giống cho một thế giới mới.

Một thế giới không có vòng lặp.

Một thế giới tự do."*

Tư Mã Không nhìn vào đôi mắt của Ngọc Lan.

Hắn thấy sự hy sinh trong đó.

Sự hy sinh lớn lao nhất.

Hắn gật đầu.

Hắn rút tay ra và bước lùi lại.

Hắn nhìn vào bộ xương của sư phụ, nhìn vào những bộ xương xung quanh, nhìn vào chính mình.

Hắn hít một hơi thật sâu.

Và rồi, hắn nhắm mắt lại.

Hắn tập trung tất cả ý chí vào "Xương Rồng Ma" trong cơ thể mình.

Hắn muốn phá vỡ nó.

Hắn muốn giải phóng sức mạnh tiềm ẩn bên trong.

Hắn muốn chết.

Thật sự chết.

***

Ánh sáng xé toạc không gian.

Tư Mã Không rơi xuống mặt đất thực tại, nơi thời gian vừa mới trôi qua một phần giây sau cú đâm của Hỉ Hư Vô.

Hỉ Hư Vô vẫn đang đứng đó, lưỡi kiếm còn dính máu của Tư Mã Không, miệng đang mở to hét lên, nhưng âm thanh bị nghẹn lại khi hắn nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

Tư Mã Không đứng thẳng dậy.

Cơ thể hắn không còn bị thương.

Những vết đâm, những vết chém, tất cả đều đã biến mất.

Thay vào đó, trên cơ thể hắn là một lớp ánh sáng xanh nhạt, bao phủ toàn thân.

Đó là "Xương Rồng Ma", thứ đã được rèn giũa trong "Giây Phút Vĩnh Cửu".

Hắn cảm thấy sức mạnh tràn ngập trong mỗi tế bào.

Hắn cảm thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy một sự trống rỗng sâu thẳm trong tim.

Hắn đã đánh đổi cảm xúc của mình để lấy sức mạnh.

Hắn đã đánh đổi tình yêu của mình để lấy tự do.

Hỉ Hư Vô hoảng sợ lùi lại.

Hắn không hiểu điều gì đang xảy ra.

Hắn vừa mới giết chết Tư Mã Không.

Nhưng giờ đây, Tư Mã Không lại sống lại, mạnh mẽ hơn, đáng sợ hơn.

ngươi là ai?"* Hỉ Hư Vô lắp bắp, giọng nói run rẩy.

*"Ta là Tư Mã Không,"* Tư Mã Không nói, giọng nói của hắn lạnh lẽo, vô cảm.

*"Và ta đã trở về."*

Hắn nhìn vào Hỉ Hư Vô.

Hắn không còn thấy sự thù hận.

Hắn không còn thấy sự căm phẫn.

Hắn chỉ thấy một kẻ thù.

Một kẻ thù cần phải bị loại bỏ.

Không phải vì hận thù, mà vì lẽ sống.

Hắn phải phá vỡ vòng lặp.

Hắn phải giải phóng thế giới khỏi sự kiểm soát của Kiếm Chủ Vô Không.

Và bước đầu tiên là giết chết Hỉ Hư Vô, người đã thực hiện cú đâm định mệnh.

Tư Mã Không bước về phía trước.

Mỗi bước chân của hắn đều tạo ra một tiếng vang, như thể hắn đang đi trên một cỗ đàn piano cũ kỹ.

Hỉ Hư Vô cố gắng rút kiếm, nhưng tay hắn run rẩy, không thể cử động.

Hắn bị áp lực từ sức mạnh của Tư Mã Không đè bẹp.

Hắn cảm thấy sợ hãi.

Sợ hãi tột độ.

Hắn nhìn vào đôi mắt của Tư Mã Không.

Đôi mắt đó không còn là màu đen thẳm nữa, mà trở nên trong suốt, phản chiếu lại vô số mảnh vỡ của thực tại.

*"Xin hãy tha cho tôi,"* Hỉ Hư Vô van xin.

*"Tôi chỉ làm theo lệnh.

Tôi không biết..."*

*"Không có tha thứ,"* Tư Mã Không ngắt lời.

*"Chỉ có kết thúc."*

Hắn giơ tay lên.

Không có tiếng động, không có ánh sáng chói lòa.

Chỉ có một cú đấm đơn giản, nhưng mang theo sức nặng của hàng ngàn lần chết và sống lại.

Cú đấm xuyên qua phòng thủ của Hỉ Hư Vô, đánh thẳng vào tim hắn.

Hỉ Hư Vô mở to mắt, không hiểu tại sao mình lại bị đánh bại dễ dàng như vậy.

Hắn nhìn thấy ánh sáng cuối cùng trong cuộc đời mình.

Và rồi, hắn ngã xuống.

***

Hỉ Hư Vô hoảng sợ lùi lại, nhưng quá muộn.

Tư Mã Không xuất quyền.

Không có tiếng động, không có ánh sáng chói lòa.

Chỉ có một cú đấm đơn giản, nhưng mang theo sức nặng của hàng ngàn lần chết và sống lại.

Cú đấm xuyên qua phòng thủ của Hỉ Hư Vô, đánh thẳng vào tim hắn.

Hỉ Hư Vô mở to mắt, không hiểu tại sao mình lại bị đánh bại dễ dàng như vậy.

Hắn nhìn thấy ánh sáng cuối cùng trong cuộc đời mình.

Và rồi, hắn ngã xuống.

Tư Mã Không đứng đó, nhìn xuống xác của Hỉ Hư Vô.

Hắn không cảm thấy gì.

Không có sự hả hê, không có sự hối hận.

Chỉ có sự trống rỗng.

Hắn đã làm đúng.

Hắn đã phá vỡ vòng lặp.

Nhưng giá phải trả là gì?

Hắn nhìn vào bàn tay mình.

Bàn tay đó vẫn còn run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự mệt mỏi.

Sự mệt mỏi của một linh hồn đã trải qua vô số kiếp sống.

Hắn quay đầu lại.

Phía xa, trong làn sương mù, một bóng dáng xuất hiện.

Đó là Kiếm Chủ Vô Không.

Hắn mặc bộ áo choàng trắng tinh khiết, khuôn mặt không biểu cảm, đôi mắt lạnh lùng như băng.

Hắn nhìn Tư Mã Không với ánh mắt đầy vẻ tò mò.

*"Ngươi đã làm tốt,"* Kiếm Chủ Vô Không nói, giọng nói của hắn vang vọng trong không gian.

*"Ngươi đã phá vỡ vòng lặp đầu tiên.

Nhưng ngươi có nghĩ rằng, đó là tất cả sao?"*

Tư Mã Không nhìn vào Kiếm Chủ Vô Không.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói lên trong đầu.

Một ký ức mới, một bí mật mới, đang cố gắng trỗi dậy.

*"Còn gì nữa?"* hắn hỏi.

*"Còn rất nhiều,"* Kiếm Chủ Vô Không mỉm cười.

*"Và ngươi sẽ phải trả giá cho mỗi bước chân của mình.

Hãy nhớ, Tư Mã Không, ngươi không thể giết chết định mệnh.

Ngươi chỉ có thể trì hoãn nó."*

Và rồi, bóng dáng của Kiếm Chủ Vô Không biến mất trong làn sương mù.

Tư Mã Không đứng đó, một mình, trong sự im ắng đáng sợ.

Hắn nhìn vào chân trời.

Mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ bầu trời.

Hắn biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

Và kẻ thù lớn nhất của hắn, không phải là Kiếm Chủ Vô Không, mà là chính bản thân mình.

Hắn cúi đầu, nhìn xuống mặt đất.

Ở đó, một đóa hoa nhỏ, màu trắng, đang nở rộ giữa những tảng đá đen.

Đó là hoa của Ngọc Lan.

Hoa của sự hy sinh.

Hoa của tình yêu.

Tư Mã Không cúi xuống, nhặt lấy đóa hoa.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói lên trong tim.

Lần đầu tiên sau rất lâu, hắn cảm thấy đau.

Và hắn biết rằng, đó là dấu hiệu của sự sống.

Hắn nắm chặt đóa hoa trong tay và bước về phía trước.

Phía trước là con đường dài, đầy chông gai và nguy hiểm.

Nhưng hắn không sợ.

Vì hắn đã chết.

Và những kẻ đã chết, không còn gì để mất.

Trời tối dần.

Những vì sao bắt đầu hiện ra.

Và trong số đó, có một vì sao sáng hơn tất cả.

Đó là vì sao của Ngọc Lan.

Nó đang nhìn hắn.

Và hắn biết rằng, dù có biến mất, cô vẫn ở đó.

Trong hư vô.

Trong trái tim hắn.

Và rồi, một giọng nói vang lên trong đầu hắn.

Không phải của Ngọc Lan.

Không phải của Kiếm Chủ Vô Không.

Mà là của chính hắn.

Của tương lai hắn.

*"Chúc mừng,"* giọng nói đó nói.

*"Ngươi vừa bước vào vòng lặp thứ hai."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập