Chương 25
Không phải sụp đổ vật lý, mà là sụp đổ của nhận thức.
Tư Mã Không cảm thấy trái tim mình thót lại, một nhịp đập duy nhất kéo dài đến mức đau đớn, như thể nó muốn bứt khỏi lồng ngực vừa mới được rèn giũa.
Thế giới xung quanh hắn ngừng chuyển động.
Những hạt bụi lơ lửng trong không khí đóng băng, treo lơ lửng như những vì sao chết chóc.
Tiếng gió rít qua khe đá biến thành một âm thanh kéo dài, trầm đục, vang vọng trong đầu hắn như tiếng chuông tang lễ.
Hắn cố hít thở, nhưng không khí cũng trở nên đặc quánh, nặng trĩu như chì.
Đây là "Giây Phút Vĩnh Cửu".
Khi sinh mệnh gần cạn, hoặc khi ý chí đối kháng với định mệnh đạt đến cực điểm, dòng thời gian sẽ chậm lại theo tỷ lệ nghịch với nhịp tim.
Đối với kẻ sắp chết, một giây là một thế kỷ.
Đối với Tư Mã Không, khoảnh khắc này là cả một đời tu luyện bị nén ép vào trong tấc đất.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Các ngón tay đang run rẩy, nhưng sự run rẩy đó diễn ra chậm đến mức hắn có thể quan sát từng sợi cơ co duỗi, từng mạch máu nổi lên dưới da như những dòng sông bạc.
Lý Phong đứng đó, thanh kiếm đã rơi.
Nhưng trong mắt Tư Mã Không, Lý Phong không còn là một con người.
Hắn là một bức tượng đá bị phong ấn trong琥珀 (hổ phách) thời gian.
Nước mắt trên má Lý Phong chưa kịp chảy xuống, đọng lại thành những giọt cầu hoàn hảo, phản chiếu ánh mắt trống rỗng của hắn.
Tư Mã Không bước đi.
Mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra một vòng sóng lan tỏa chậm chạp trong không khí đóng băng.
Hắn không cảm thấy sợ hãi.
Chỉ có một sự tĩnh lặng chết chóc, sâu thẳm hơn cả vực thẳm.
Hắn biết rằng, nếu hắn chết ở đây, hắn sẽ sống trong khoảnh khắc này mãi mãi.
Và đó là hình phạt tàn nhẫn nhất dành cho kẻ ám ảnh bởi sự mất mát.
Hắn tiến về phía bóng tối nơi Ngọc Lan đứng.
Cô ấy cũng đang đóng băng.
Nụ cười nhẹ nhàng trên môi cô bị cắt ngang, cứng đờ như một mặt nạ sứ.
Nhưng trong ánh mắt đóng băng ấy, Tư Mã Không nhìn thấy một thứ gì đó khác.
Không phải là sự giải thoát, mà là sự chờ đợi.
Chờ đợi hắn bước vào bẫy, hay chờ đợi hắn phá vỡ nó?
Hắn nhớ lại vết sẹo trên ngực mình, đang đập thình thịch cùng nhịp với trái tim hắn, nóng hổi như than hồng.
Vết sẹo ấy là cầu nối.
Là thứ duy nhất còn chuyển động trong thế giới tĩnh lặng này.
Trong trạng thái thời gian tương đối này, Tư Mã Không không chỉ nhìn thấy kẻ thù, anh nhìn thấy "dòng chảy" của Ma Giới.
Anh nhận ra những dòng khí âm u xung quanh Hỉ Hư Vô không đơn thuần là chân khí độc hại, mà là những mảnh vỡ ký ức bị cô ấy hấp thụ.
Chúng quấn quanh cơ thể cô như những con rắn độc, nhưng lại mang màu sắc của ký ức.
Màu xanh của bầu trời quê hương, màu đỏ của máu chiến trường, màu vàng của hoa cúc nở rộ trong ngày tang lễ.
Mỗi một luồng khí là một linh hồn đã bị cô nuốt chửng để duy trì sự bất tử giả tạo.
Hắn tiến sát đến mặt Hỉ Hư Vô.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài tấc, nhưng trong thế giới chậm lại, nó như một đại dương rộng lớn.
Hắn nhìn rõ từng sợi tóc bay lên của cô, từng nốt ruồi nhỏ trên khóe mắt, và sâu hơn nữa, là những vết nứt trên linh hồn cô.
Những vết nứt ấy không phải do ngoại lực gây ra, mà là do chính sự từ chối chấp nhận cái chết.
Hỉ Hư Vô không phải là một con người.
Cô là một bia mộ sống, chôn cất hàng ngàn linh hồn trong cơ thể mình để tránh đối mặt với sự hư vô.
Tư Mã Không đưa tay lên, chạm nhẹ vào một trong những luồng khí ký ức đang quấn quanh cổ cô.指尖 (ngón tay) hắn xuyên qua lớp khí lạnh, và một cơn đau nhói chạy dọc theo tủy sống.
Hắn nghe thấy tiếng khóc.
Không phải tiếng khóc của một người, mà là của hàng ngàn người cùng vang lên trong đầu hắn.
Tiếng kêu cứu, tiếng oán hận, tiếng van xin.
Đó là giá trị của sự bất tử mà Hỉ Hư Vô đang theo đuổi.
Cô ấy đã trở thành một nhà tù của ký ức, giam cầm nỗi đau của người khác để quên đi nỗi đau của chính mình.
Hắn nhìn vào đôi mắt đóng băng của cô.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn hiểu ra bí mật lớn nhất của Ma Giới.
Không có ai thực sự bất tử.
Chỉ có những kẻ quá sợ hãi cái chết đến mức họ biến chính mình thành nơi chứa đựng cái chết của kẻ khác.
Hỉ Hư Vô không phải là kẻ thù.
Cô là nạn nhân đầu tiên của vòng lặp thời gian, kẻ đầu tiên nhận ra rằng chết đi có nghĩa là mất đi mọi thứ, nên cô đã chọn cách giữ lại tất cả, dù là bằng cách tàn bạo nhất.
Tư Mã Không cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên.
Không phải vì mùi hôi thối của linh hồn, mà vì sự tương đồng giữa hắn và cô.
Hắn cũng đang tìm cách trốn chạy cái chết.
Hắn cũng đang cố gắng rèn xương cốt để chống lại định mệnh.
Nhưng khác biệt là, hắn chấp nhận rằng để sống thật sự, phải chấp nhận chết thật sự.
Và Hỉ Hư Vô thì không.
Cô ấy đang giết chết chính bản chất con người của mình để tồn tại.
Thời gian bắt đầu trôi lại, nhưng rất chậm, như mật ong đặc quánh.
Tư Mã Không quay lưng, chuẩn bị cho đòn phản kích.
Nhưng khi anh quay lại, anh thấy Hỉ Hư Vô hạ kiếm xuống.
Trong thế giới bình thường, hành động này diễn ra trong tích tắc.
Nhưng ở đây, hắn có đủ thời gian để quan sát từng chuyển động cơ bắp, từng sự thay đổi trong ánh mắt cô.
Sự lạnh lùng trong mắt cô tan biến, thay vào đó là một nỗi mệt mỏi sâu thẳm, một nỗi cô đơn trải qua hàng ngàn năm.
*"Ngươi nhìn thấy nó rồi phải không?"* Giọng nói của cô ấy vang lên, không còn lạnh lùng, mà đầy mệt mỏi.
Tiếng nói ấy không đi qua không khí, mà vang lên trực tiếp trong đầu Tư Mã Không, như một lời thì thầm từ đáy biển.
*"Phong ấn của anh ấy...
nó đang vỡ."*
Tư Mã Không dừng lại.
Hắn nhớ đến vết sẹo trên ngực.
Nó đang nóng lên, nóng đến mức da thịt xung quanh bắt đầu đỏ rực.
Hỉ Hư Vô không phải là kẻ tấn công.
Cô ấy là người canh giữ.
Cô ấy đang cố gắng giữ cho phong ấn của "Ma Giới Đế Quân" – phiên bản tương lai của chính Tư Mã Không – không bị phá vỡ.
Nếu phong ấn vỡ, tương lai sẽ quay ngược lại hiện tại, và mọi thứ sẽ bị xóa sổ.
*"Ta không muốn giết ngươi,"* Hỉ Hư Vô nói, giọng nói run rẩy.
*"Ta chỉ muốn ngươi ngừng lại.
Ngươi không thể thắng định mệnh.
Ngươi không thể thắng chính tương lai của mình."*
Tư Mã Không nhìn vào thanh kiếm trong tay cô.
Lưỡi kiếm không còn sắc bén.
Nó đã bị bào mòn bởi thời gian và nỗi đau.
Hắn nhận ra rằng, Hỉ Hư Vô đã chiến đấu với chính mình trong hàng ngàn vòng lặp.
Mỗi lần hắn cố gắng phá vỡ định mệnh, cô ấy lại phải đứng ra ngăn chặn, vì nếu hắn thành công, cả thế giới sẽ sụp đổ.
Cô ấy không phải là kẻ thù.
Cô ấy là người yêu thương hắn nhất, người duy nhất hiểu rằng sự hy sinh cần thiết để cứu rỗi linh hồn hắn.
Nhưng tình yêu đó không đủ.
Tình yêu không thể cứu rỗi linh hồn khi linh hồn đó đã bị định mệnh gắn chặt vào bánh xe thời gian.
Tư Mã Không cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên.
Không phải giận Hỉ Hư Vô, mà giận chính sự vô vọng của tồn tại.
Tại sao hắn phải chọn giữa chết và hủy diệt thế giới?
Tại sao hắn không thể có một lựa chọn thứ ba?
Hắn nhìn vào đôi mắt của Hỉ Hư Vô.
Trong đó, hắn thấy bóng dáng của Ngọc Lan.
Ngọc Lan cũng đang tìm cách phá vỡ vòng lặp.
Nhưng cách của Ngọc Lan là hy sinh cả hai.
Cách của Hỉ Hư Vô là duy trì vòng lặp.
Và cách của Tư Mã Không?
Hắn chưa biết.
Nhưng hắn biết rằng, hắn sẽ không chấp nhận bất kỳ lựa chọn nào trong hai cái đó.
Tư Mã Không hét lên, một tiếng gào thét của sự tuyệt vọng và giận dữ.
Anh lao tới, không phải để đâm, mà để ôm lấy cô ấy trong dòng thời gian đang dần phục hồi.
Hành động này điên rồ.
Trong thế giới Võ Đạo Tiên Hiệp, ôm lấy kẻ thù là tự sát.
Nhưng Tư Mã Không không muốn giết cô.
Hắn muốn phá vỡ phong ấn bằng cách kết nối linh hồn của mình với cô ấy.
Nếu hắn là tương lai của Ma Giới Đế Quân, và cô ấy là người canh giữ phong ấn, thì sự kết hợp của họ sẽ tạo ra một nghịch lý thời gian.
Một lỗ hổng trong định mệnh.
Trong khoảnh khắc tiếp xúc, anh kích hoạt toàn bộ năng lượng "Rèn Xương".
Xương cốt anh phát sáng màu tím nhạt, tạo ra một lực trường hấp thụ mọi chấn động.
Hắn không dùng kiếm.
Hắn dùng chính cơ thể mình như một con dao cùn, cắt vào dòng thời gian đang cố gắng đẩy họ ra xa.
Năng lượng trong cơ thể hắn bùng nổ, không phải để tấn công, mà để đồng bộ hóa nhịp đập.
Tim hắn đập cùng nhịp với tim cô ấy.
Vết sẹo trên ngực hắn nóng lên, phát ra ánh sáng chói lòa, xuyên qua cơ thể Hỉ Hư Vô.
Hỉ Hư Vô kinh ngạc.
Cô ấy không kháng cự.
Cô ấy để cho hắn ôm lấy mình, để cho năng lượng của hắn tràn vào cơ thể cô.
Những mảnh vỡ ký ức xung quanh cô bắt đầu vỡ tan, giải phóng hàng ngàn linh hồn.
Tiếng khóc biến thành tiếng thở dài, tiếng oán hận biến thành sự bình yên.
Thế giới xung quanh bắt đầu xoay chuyển, nhưng không phải theo chiều kim đồng hồ, mà theo một hướng khác, một hướng mà Tư Mã Không chưa từng thấy.
Cơ thể Tư Mã Không chỉ còn lại nửa trên.
Nửa dưới đã biến thành bụi thời gian.
Anh cố gắng nói, nhưng giọng nói vang lên từ khắp mọi nơi, không từ miệng, mà từ chính không gian xung quanh.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, nhưng linh hồn thì sáng tỏ hơn bao giờ hết.
Hắn không còn sợ hãi.
Hắn đã tìm thấy câu trả lời.
Cái chết không phải là sự kết thúc.
Nó là sự chuyển hóa.
Và hắn đang chuyển hóa thành thứ gì đó lớn hơn, thứ gì đó vượt ra ngoài vòng lặp thời gian.
Hỉ Hư Vô quỳ xuống, cố gắng nắm lấy bàn tay trong suốt của anh, nhưng tay cô xuyên qua anh như nắm lấy làn khói.
Nước mắt cô chảy xuống, nhưng lần này, chúng không đóng băng.
Chúng chảy tự do, rơi xuống mặt đất, hòa vào dòng chảy của thời gian.
*"Ngươi vừa mở khóa c..."* Tiếng nói của Hỉ Hư Vô bị cắt ngang.
Không gian xung quanh họ bắt đầu vỡ ra, như một tấm gương lớn bị búa tạ đập vào.
Những mảnh vỡ phản chiếu vô số phiên bản của Tư Mã Không và Hỉ Hư Vô, trong vô số thế giới song song.
Trong một số thế giới, họ là kẻ thù.
Trong một số khác, họ là tình nhân.
Và trong một thế giới duy nhất, họ không tồn tại.
Tư Mã Không nhìn vào những mảnh vỡ.
Hắn thấy một bóng dáng đứng ở trung tâm của tất cả các thế giới.
Đó là chính hắn, nhưng khác biệt.
Hắn mặc áo choàng đen, mắt đỏ ngầu, và trong tay cầm một thanh kiếm bằng xương.
Ma Giới Đế Quân.
Hắn nhìn thẳng vào Tư Mã Không hiện tại, và mỉm cười.
Một nụ cười đầy bi thương.
*"Cuối cùng,"* Ma Giới Đế Quân nói, giọng nói vang vọng trong mọi chiều không gian.
*"Ngươi đã đến được đây.
Nhưng ngươi có sẵn sàng để trả giá không?"*
Tư Mã Không không trả lời.
Hắn chỉ nhìn vào đôi mắt của Hỉ Hư Vô đang dần biến mất trong làn khói thời gian.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức của hắn tan biến vào hư vô, hắn nghe thấy một giọng nói khác.
Giọng nói của Ngọc Lan.
*"Tư Mã Không...
đừng quên chúng ta."*
Và rồi, mọi thứ chìm vào bóng tối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận