Chương 31
Nó xé toạc lớp băng vĩnh cửu bao quanh bức tượng Ngọc Lan, khiến những mảnh vỡ tinh thể rơi lả tả như tuyết mùa đông.
Tư Mã Không không chết.
Trái tim hắn vẫn đập, nhưng nhịp đập ấy không còn thuộc về nhịp điệu của sinh mệnh phàm tục.
Nó đập theo nhịp của những ký tự cổ xưa đang tan rã trên tường.
Hắn đứng giữa đống đổ nát của thời gian, nhìn xuống đôi tay mình.
Những sợi xương đen ngòm trước đây giờ đã chuyển sang màu trắng ngà, trong suốt như pha lê, nhưng bên trong lại chảy một dòng máu đỏ thẫm, nóng rực.
Hắn cảm thấy đau.
Một nỗi đau mới, khác biệt hoàn toàn với nỗi đau tái sinh lặp lại.
Đây là nỗi đau của sự *tồn tại*.
"Ngươi đã phá vỡ quy tắc," giọng nói già nua vang lên, nhưng lần này nó không đến từ bức tượng, mà từ chính trong đầu Tư Mã Không.
Nó vang vọng như tiếng vọng trong một hang động sâu thẳm.
"Bằng cách tự hủy hoại cơ thể vật lý để đánh thức 'Kiếm Ý Nguyên Thủy', ngươi đã buộc dòng thời gian phải tái cấu trúc xung quanh ngươi."
Tư Mã Không không đáp.
Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ của bức tượng Ngọc Lan.
Mảnh đá đó lạnh buốt, nhưng khi chạm vào da tay hắn, nó tỏa ra một hơi ấm kỳ lạ.
Một mùi hương nhàn nhạt, quen thuộc, gợi nhớ đến những buổi chiều tà bên hồ sen.
Mùi hương của Ngọc Lan.
"Ngọc Lan..." Hắn thì thầm, giọng khàn đặc.
"Ngươi ở đâu?"
Không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Căn phòng tròn giờ đây đã biến mất.
Những bức tường đá đen tuyền tan biến, để lộ ra một không gian vô tận, tối đen như mực.
Nhưng không phải là bóng tối của sự trống rỗng.
Đó là bóng tối của *ký ức*.
Hàng tỷ hạt bụi sáng lấp lánh trôi lơ lửng trong không khí, mỗi hạt bụi là một khoảnh khắc, một cảm xúc, một hơi thở của quá khứ.
Tư Mã Không bước vào biển ký ức đó.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống, mặt đất dưới chân – vốn là một tấm gương phẳng lặng – lại gợn sóng.
Những hình ảnh từ quá khứ hiện lên, rõ ràng đến đáng sợ.
Hắn thấy mình lần đầu tiên cầm kiếm.
Hắn thấy sư phụ lão già, người mà hắn từng tin là kẻ sát nhân, đang dạy hắn cách điều hòa khí huyết.
Hắn thấy Ngọc Lan, trong bộ y phục trắng muốt, mỉm cười với hắn dưới gốc cây đào nở rộ.
Nhưng rồi, hình ảnh bắt đầu méo mó.
Hắn thấy sư phụ lão già, mắt đỏ ngầu, cầm kiếm chém vào lưng hắn.
Nhưng khi lưỡi kiếm xuyên qua, không có máu chảy ra.
Thay vào đó, một luồng ánh sáng xanh lam bắn ra, và sư phụ lão già sụp xuống, nước mắt rơi.
"Xin lỗi, Không儿...
ta phải làm vậy.
Chỉ có cách này, linh hồn ngươi mới đủ mạnh để đối mặt với tương lai."
Tư Mã Không dừng bước.
Tim hắn thắt lại.
"Sư phụ...?"
Hắn tiếp tục đi sâu hơn vào biển ký ức.
Những hình ảnh trở nên hỗn loạn, ghê tởm.
Hắn thấy chính mình, trong trang phục đen kịt, đôi mắt không ngươi, đứng trên đỉnh một tòa thành đổ nát.
Xung quanh là xác chết của hàng ngàn người.
Trong tay hắn là thanh kiếm không lưỡi, cột sáng trắng xóa.
Hắn đang cười.
Một nụ cười điên rồ, đầy khoái cảm.
"Ma Giới Đế Quân..." Hắn hét lên, giọng gào thét vang vọng trong không gian vô tận.
"Đó là ta sao?
Ta đã trở thành quái vật?"
"Không," giọng nói trong đầu đáp lại, lạnh lùng và khách quan.
"Đó là kết quả tất yếu nếu ngươi không kiểm soát được nỗi đau.
Đau khổ tích tụ đủ lớn sẽ biến con người thành máy móc giết chóc.
Kiếm Chủ Vô Không đã đúng một phần.
Đau khổ là nguồn gốc của tội ác.
Nhưng hắn sai ở chỗ nghĩ rằng loại bỏ cảm xúc là giải pháp.
Cảm xúc là nhiên liệu.
Nỗi đau là lò luyện."
Tư Mã Không đóng chặt hai tay thành nắm đấm.
Những ngón tay trắng ngà của hắn nứt ra, chảy ra những giọt máu đỏ tươi.
"Vậy thì tại sao ta lại nhớ?
Tại sao ta lại cảm thấy đau?
Nếu ta là Ma Giới Đế Quân, ta phải vô cảm."
"Vì ngươi chưa hoàn toàn là hắn," giọng nói đáp.
"Ngươi đang ở trong 'Khe hở'.
Điểm giao thoa giữa quá khứ và tương lai.
Đây là nơi bí mật lớn nhất của Ma Giới được cất giữ.
Và cũng là nơi ngươi sẽ tìm ra câu trả lời cho câu hỏi: Ai là kẻ đã tạo ra vòng lặp này?"
Tư Mã Không nhìn thẳng vào phía trước.
Trong biển ký ức hỗn loạn, một cột ánh sáng vàng rực rỡ đang tỏa ra từ xa.
Nó không giống như ánh sáng trắng lạnh lẽo của tương lai, cũng không giống như ánh sáng xanh u ám của quá khứ.
Nó ấm áp, nhưng đầy đe dọa.
Hắn chạy về phía đó.
Càng gần cột ánh sáng, áp lực lên cơ thể hắn càng lớn.
Không phải áp lực vật lý, mà là áp lực của *thời gian*.
Hắn cảm thấy tuổi thọ của mình đang bị rút cạn.
Mỗi giây trôi qua, hắn già đi một tuổi.
Tóc hắn bắt đầu chuyển xám.
Da mặt xuất hiện những nếp nhăn.
Nhưng hắn không dừng lại.
Hắn cần biết sự thật.
Khi hắn bước vào phạm vi của cột ánh sáng vàng, thế giới xung quanh đột ngột chậm lại.
Đây là hiệu ứng của 'Thời Gian Tương Đối'.
Vì sinh mệnh của Tư Mã Không đang bị đe dọa nghiêm trọng, dòng thời gian xung quanh hắn giãn nở.
Một giây trở thành một giờ.
Một giờ trở thành một ngày.
Trong khoảnh khắc dừng lại đó, hắn nhìn thấy một thứ mà hắn chưa bao giờ ngờ tới.
Cột ánh sáng vàng không phải là một vật thể.
Nó là một *cánh cửa*.
Và đứng trước cánh cửa đó, là một người phụ nữ.
Nhưng không phải Ngọc Lan dịu dàng, yếu đuối mà hắn biết.
Người phụ nữ này mặc một bộ chiến giáp bằng vàng ròng, trên đó khắc đầy những ký tự cấm kỵ.
Tóc cô bay phất phơ trong gió vô hình, đôi mắt cô mở to, tràn đầy một sự quyết liệt đến kinh hoàng.
Cô đang cầm một thanh kiếm – thanh kiếm của Tư Mã Không, thanh kiếm xương trắng mà hắn đang nắm giữ trong tay.
"Tư Mã Không!" Cô gào lên, nhưng giọng nói của cô bị kéo dài ra, biến thành một tiếng hú trầm đục, vang vọng trong đầu hắn.
"Đừng lại gần!
Cánh cửa này không dành cho ngươi!"
Tư Mã Không cố gắng bước tới, nhưng chân hắn như bị đóng đinh vào mặt đất.
Ngươi đang làm gì ở đây?
Ngươi không phải bị mắc kẹt trong cột trụ sao?"
"Ta đã phá vỡ nó!" Cô hét lên, nước mắt rơi xuống, nhưng những giọt nước mắt đó hóa thành những viên kim cương rơi xuống đất.
"Ta đã hi sinh linh hồn mình để giữ cánh cửa này đóng kín!
Nếu ngươi mở nó ra, mọi thứ sẽ sụp đổ!
Ma Giới sẽ tan biến!
Chúng ta sẽ biến mất!"
"Biến mất tốt hơn là sống trong địa ngục này!" Tư Mã Không gào lại, giọng nói của hắn cũng bị biến dạng, vang lên như tiếng sấm.
"Ta không chấp nhận định mệnh này!
Ta sẽ tự chọn số phận của mình!"
"Ngươi không hiểu!" Ngọc Lan bước lùi lại, lưng tựa vào cánh cửa vàng.
"Kẻ thù của chúng ta không phải là Kiếm Chủ Vô Không.
Không phải là tương lai của ngươi.
Kẻ thù là *chính khái niệm về thời gian*!"
Tư Mã Không sững sờ.
"Thời gian?"
"Ma Giới không phải là một thế giới bình thường," Ngọc Lan giải thích, giọng nói của cô bắt đầu yếu đi, cơ thể cô bắt đầu trong suốt hóa.
"Nó là một phòng thí nghiệm.
Một nơi được tạo ra bởi các vị Tiên Cổ để thử nghiệm khả năng vượt qua cái chết.
Vòng lặp thời gian này là một cái bẫy.
Nó được thiết kế để giữ những linh hồn mạnh nhất, những kẻ có ý chí mạnh mẽ nhất, mãi mãi trong trạng thái 'gần chết'.
Vì chỉ có trong khoảnh khắc gần chết, tiềm năng của con người mới được khai mở tối đa."
Tư Mã Không cảm thấy máu trong người mình đông đặc.
"Vậy thì...
Những người khác?
Chúng ta chỉ là...
chuột thí nghiệm?"
"Chúng ta là nhiên liệu," Ngọc Lan sửa lại, giọng nói đau khổ.
"Nỗi đau của chúng ta, sự tuyệt vọng của chúng ta, chính là nguồn năng lượng duy trì sự tồn tại của Ma Giới.
Và ngươi, Tư Mã Không, là đối tượng quan trọng nhất.
Vì ngươi là người duy nhất có khả năng phá vỡ vòng lặp.
Nhưng nếu ngươi phá vỡ nó, toàn bộ hệ thống sẽ sụp đổ.
Và tất cả những linh hồn đang bị giam cầm trong vòng lặp – hàng triệu người – sẽ bị xóa sổ."
Tư Mã Không nhìn vào thanh kiếm trong tay.
Lưỡi kiếm run rẩy.
Hắn nhìn vào Ngọc Lan, người đang dần biến mất trong ánh sáng vàng.
"Vậy thì lựa chọn của ta là gì?" Hắn hỏi, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ mệt mỏi.
"Giữ nguyên vòng lặp," Ngọc Lan nói, mắt cô nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Và để ta tiếp tục làm cái khóa.
Hoặc phá vỡ nó, và giết chết tất cả, bao gồm cả ký ức về ta."
"Không có lựa chọn thứ ba sao?"
Ngọc Lan mỉm cười.
Một nụ cười bi thương, nhưng cũng đầy hy vọng.
Nhưng nó đòi hỏi một sự hy sinh lớn hơn.
Nó đòi hỏi ngươi phải trở thành *Thần Thời Gian*.
Ngươi phải thay thế ta.
Ngươi phải giam cầm chính mình trong vòng lặp vĩnh cửu, trở thành người canh giữ, để bảo vệ những linh hồn kia khỏi sự hủy diệt.
Nhưng để làm được điều đó, ngươi phải từ bỏ mọi cảm xúc.
Ngươi phải trở thành một máy móc hoàn hảo.
Giống như Kiếm Chủ Vô Không mong muốn."
Tư Mã Không nhìn vào đôi mắt của Ngọc Lan.
Hắn thấy sự yêu thương, sự hy sinh, và cả sự tuyệt vọng.
Hắn nhận ra rằng, đây không phải là một thử thách về sức mạnh.
Đây là một thử thách về *con người*.
Nếu hắn trở thành Thần Thời Gian, hắn sẽ sống mãi mãi, nhưng hắn sẽ không còn là Tư Mã Không.
Hắn sẽ trở thành một thực thể vô cảm, lạnh lùng, giống như phiên bản tương lai của hắn mà hắn vừa nhìn thấy.
Nếu hắn phá vỡ vòng lặp, hắn sẽ tự do, nhưng hắn sẽ giết chết hàng triệu người, và mất đi Ngọc Lan mãi mãi.
Và nếu hắn để Ngọc Lan tiếp tục làm cái khóa, hắn sẽ sống trong địa ngục này, nhìn thấy sự hy sinh của người mình yêu mỗi ngày, và dần dần trở nên điên loạn.
Tư Mã Không hít một hơi thật sâu.
Không khí trong 'Khe hở' này lạnh lẽo, nhưng nó mang lại cho hắn một sự tỉnh táo kỳ lạ.
Hắn nhớ lại những ký tự trên tường.
Những bản ghi của những lần chết.
Mỗi lần chết, hắn đều học được điều gì đó.
Mỗi lần đau, hắn đều trở nên mạnh mẽ hơn.
Hắn đã dành cả cuộc đời để tìm cách chết thật sự.
Nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng, cái chết không phải là mục tiêu.
*Ý nghĩa* mới là mục tiêu.
"Ngươi nói sai một điều," Tư Mã Không nói, giọng nói của hắn vang lên, rõ ràng và sắc bén như lưỡi kiếm.
Ngọc Lan nhíu mày.
"Điều gì?"
"Ngươi nói rằng đau khổ là nguồn năng lượng," Tư Mã Không bước tới, từng bước một, phá vỡ áp lực của thời gian.
"Nhưng ngươi quên một điều.
Đau khổ cũng là nguồn gốc của *tình yêu*.
Nếu không có nỗi đau của sự mất mát, làm sao ta có thể hiểu được giá trị của sự hiện diện?
Nếu không có nỗi đau của vòng lặp, làm sao ta có thể biết được ý nghĩa của sự tự do?"
Hắn đứng trước mặt Ngọc Lan.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn một bước chân.
"Tư Mã Không, đừng làm điều này!" Ngọc Lan hét lên, nước mắt chảy dài.
"Ngươi sẽ phá hủy tất cả!"
"Ta không phá hủy," Tư Mã Không nói, nâng thanh kiếm lên.
"Ta *rèn*."
Hắn nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc đó, hắn không nhìn vào tương lai, cũng không nhìn vào quá khứ.
Hắn nhìn vào *hiện tại*.
Hiện tại, nơi mà nỗi đau và tình yêu giao thoa.
Hiện tại, nơi mà con người thực sự tồn tại.
Hắn vung kiếm.
Không phải để chém vào cánh cửa.
Không phải để chém vào Ngọc Lan.
Hắn chém vào *chính dòng thời gian*.
Lưỡi kiếm xương trắng cắt ngang qua không khí, tạo ra một vết nứt đen kịt.
Vết nứt đó lan rộng, phá vỡ cột ánh sáng vàng, phá vỡ cánh cửa, và phá vỡ cả 'Khe hở'.
Ngọc Lan hét lên, nhưng không phải vì đau đớn.
Mà vì kinh ngạc.
ngươi đang làm gì?" Cô hỏi, giọng nói run rẩy.
"Tự do," Tư Mã Không đáp, mở mắt ra.
Đôi mắt của hắn giờ đây không còn màu đen, cũng không còn màu trắng.
Chúng là màu của bầu trời lúc bình minh – một màu xám pha chút hồng, đầy vẻ mơ hồ và bí ẩn.
Và rồi, thế giới sụp đổ.
Không phải sự sụp đổ của sự hủy diệt.
Mà là sự sụp đổ của những ràng buộc.
Những ký tự cổ xưa trên tường tan biến thành bụi.
Những hình ảnh ký ức vỡ vụn.
Cánh cửa vàng sụp đổ.
Và trong sự hỗn loạn đó, Tư Mã Không cảm thấy một lực hút mạnh mẽ kéo hắn về phía trước.
Hắn không biết mình sẽ đi đâu.
Hắn không biết mình sẽ trở thành ai.
Nhưng hắn biết một điều.
Hắn sẽ không bao giờ chấp nhận định mệnh nữa.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức của hắn bị cuốn trôi vào dòng xoáy thời gian, hắn nghe thấy một giọng nói.
Không phải giọng của Ngọc Lan.
Không phải giọng của phiên bản tương lai.
Mà là giọng của chính hắn, từ một tương lai xa xôi hơn, một tương lai mà ngay cả Ma Giới Đế Quân cũng chưa từng biết đến.
"Tư Mã Không...
ngươi đã mở cánh cửa thứ ba.
Chào mừng đến với *Thế Giới Thực*."
Và rồi, bóng tối bao trùm.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận