Chương 8

Không khí trong con hẻm nhỏ không còn đóng băng nữa, nó trở nên loãng, như thể chính oxy cũng đang bị rút đi từng phân tử một.

Lý Minh quỳ xuống.

Không phải vì anh muốn, mà vì khớp gối của anh đã mất đi khả năng chịu lực.

Những hạt bụi ánh sáng li ti, từng được anh coi là biểu tượng của sự tan rã, giờ đây lại bám vào da thịt anh, cố gắng kéo anh trở lại với thực tại.

Nhưng chúng không đủ.

Anh nhìn xuống bàn tay phải của mình.

Ngón tay cái đã biến mất hoàn toàn.

Thay vào đó là một khoảng trống mờ ảo, nơi ánh sáng từ ngọn đèn đường phía xa xuyên thẳng qua, chiếu rọi lên lòng bàn tay còn lại.

Không có máu, không có xương, chỉ có sự trống rỗng đáng sợ của một thực thể đang bị xóa sổ khỏi mã nguồn của vũ trụ.

"Này, Lý Minh!"

Giọng Trần Nam nghe xa vời, như thể cậu ta đang hét từ dưới đáy một chiếc giếng sâu.

Lý Minh cố gắng nâng đầu lên.

Tim anh đập thình thịch, mỗi nhịp đập là một lần anh cảm thấy cơ thể mình rung chuyển, như một chiếc điện thoại di động đang nhận cuộc gọi nhưng không có sóng.

"Đừng nhìn vào nó," Trần Nam la lên, bước về phía trước nhưng lại dừng lại, sợ hãi rằng nếu chạm vào Lý Minh, anh sẽ tan biến ngay lập tức.

"Nếu anh nhìn vào nó, anh sẽ tin rằng nó là thật.

Và khi anh tin, nó sẽ xảy ra nhanh hơn."

Lý Minh nhắm mắt lại.

Trong bóng tối sau hai mí mắt, anh thấy những khuôn mặt.

Bản sao thứ nhất.

Họ không nói gì.

Họ chỉ đứng đó, trong tư thế tan rã, nhìn anh với ánh mắt đầy thương cảm nhưng cũng đầy trách móc.

*Tại sao anh lại còn cố gắng?*

Câu hỏi đó vang lên trong đầu anh, không phải bằng lời nói, mà bằng một cơn đau nhói dữ dội ở thái dương.

K, gã đàn ông với nụ cười lạnh lùng, vẫn đứng đó.

Gã không di chuyển, không tấn công.

Gã chỉ quan sát, như một nhà khoa học đang theo dõi một con chuột trong mê cung cuối cùng của cuộc đời nó.

"Cảm giác thế nào, Lý Minh?" K hỏi, giọng điệu bình thản đến mức kinh tởm.

"Cảm giác khi bạn nhận ra rằng sự tồn tại của bạn không thuộc về bạn?

Nó thuộc về đám đông.

Và đám đông...

rất hay quên."

Lý Minh mở mắt.

Anh nhìn K.

Và lần đầu tiên, anh không thấy sự thù hận.

Anh thấy sự trống rỗng.

K không phải là một con người.

K là một hiện thân của quy luật tàn khốc này.

K là cái giá phải trả.

"Anh nói đúng," Lý Minh thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng.

"Tôi đang chết."

K nhướng mày, vẻ mặt lộ ra sự ngạc nhiên nhẹ.

"Bạn thừa nhận?

Cuối cùng thì lý trí cũng chiến thắng ảo tưởng."

"Không," Lý Minh lắc đầu, một cử chỉ nhỏ bé nhưng tốn rất nhiều năng lượng.

"Tôi không thừa nhận thất bại.

Tôi thừa nhận thực tế.

Và trong thực tế này, tôi có một lựa chọn."

Trần Nam run rẩy cầm máy ghi âm.

"Lý Minh, đừng nghe gã này.

Chúng ta phải chạy.

Tôi biết một nơi...

một nơi mà mạng lưới của Vương Gia Nghị không với tới được.

Chúng ta có thể ẩn náu đó."

Lý Minh nhìn Trần Nam.

Cậu bé hacker này, với nỗi sợ bị lãng quên tột độ, đang cố gắng cứu anh bằng cách đưa anh vào bóng tối.

Nhưng bóng tối cũng là nơi ký ức chết đi nhanh nhất.

"Chạy không giải quyết được gì, Nam," Lý Minh nói, giọng đều đều.

"Mỗi giây trôi qua, tôi mất đi một phần ký ức của chính mình.

Nếu tôi chạy, tôi sẽ quên tại sao mình chạy.

Tôi sẽ quên tên của bạn.

Và khi tôi quên bạn, bạn cũng sẽ bắt đầu tan rã, vì kết nối giữa chúng ta đang bị cắt đứt."

Trần Nam cứng đờ.

Chiếc máy ghi âm trong tay cậu ta ngừng quay.

"Anh nói gì?" Trần Nam hỏi, giọng khàn đặc.

"Quy luật Hư Không Hóa không chỉ áp dụng cho những người vô danh," Lý Minh giải thích, mắt nhìn thẳng vào K.

"Nó áp dụng cho tất cả những mối liên kết.

Nếu người mang 'Nợ Tồn Tại' chết đi mà không ai nhớ đến họ, những người gắn bó mật thiết với họ sẽ bị ảnh hưởng.

Tôi đang là một quả bom hẹn giờ, Nam.

Nếu tôi nổ, cả khu vực này sẽ bị cuốn vào sự lãng quên."

K cười, một nụ cười rộng hơn, đầy thắng lợi.

Cậu bé này đã hiểu được bản chất của thí nghiệm.

Lý Minh, cậu không chỉ là một bản sao.

Cậu là một 'Neo Tồn Tại'.

Một điểm neo giữ những ký ức xung quanh.

Nhưng khi neo đó bị phá hủy, sóng xung kích sẽ xóa sạch mọi thứ trong bán kính năm trăm mét."

Lý Minh đứng dậy.

Cơ thể anh nặng trĩu, nhưng ý chí thì sắc bén như lưỡi dao.

"Vậy nên," Lý Minh nói, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng, "tôi không thể chạy.

Và tôi không thể chết theo cách thông thường."

K bước về phía trước, đôi mắt gã sáng lên vì sự tò mò.

"Vậy cậu định làm gì?

Tự sát để bảo vệ những kẻ vô danh?

Một cái chết anh hùng nhưng vô nghĩa?"

"Không," Lý Minh lắc đầu.

"Tôi định làm điều mà các bản sao trước đó không dám làm.

Tôi định đối thoại với chính quy luật này."

K dừng lại.

"Đối thoại?

Với cái chết?"

"Với anh," Lý Minh nói, chỉ vào K.

"Anh là công cụ.

Nhưng ai là người tạo ra công cụ?

Ai là người thiết kế quy luật này để tinh lọc nhân loại?"

K im lặng.

Lần đầu tiên, nụ cười trên môi gã biến mất.

"Vương Gia Nghị," K nói, giọng thấp hơn.

"Không," Lý Minh lắc đầu.

"Vương Gia Nghị chỉ là một chính trị gia tham vọng.

Anh ta muốn kiểm soát.

Nhưng quy luật Hư Không Hóa...

nó cũ hơn thế.

Nó sâu hơn thế.

Nó đến từ đâu, K?"

K lùi lại một bước.

"Đừng hỏi những câu hỏi ngu ngốc.

Cậu không muốn biết."

"Anh nói tôi là bản sao thứ bảy," Lý Minh tiến lại gần, từng bước một, mặc dù đầu ngón chân của anh đang bắt đầu trong suốt.

"Ai là người tạo ra sáu bản sao trước đó?

Tại sao họ lại có cùng ký ức, cùng nỗi đau, cùng mục tiêu?

Nếu đây là tiến hóa tự nhiên, tại sao nó lại có cấu trúc như một thí nghiệm?"

K siết chặt tay.

"Đó là bí mật của Dự án Mnemosyne," K nói, giọng nói bỗng chốc trở nên sắc bén, đầy đe dọa.

"Và nếu cậu tiếp tục hỏi, tôi sẽ xóa sạch bộ nhớ của cậu ngay bây giờ.

Cậu sẽ trở thành một cái xác sống, không tên, không tuổi, không ký ức.

Một con số không hoàn hảo."

Lý Minh dừng lại.

Anh nhìn vào đôi mắt của K.

Và anh thấy nó.

K không sợ Lý Minh chết.

K sợ Lý Minh *nhớ*.

"Anh sợ tôi nhớ ra điều gì đó," Lý Minh nói, giọng nói trở nên lạnh lùng, giống hệt K.

"Một điều gì đó mà ngay cả Vương Gia Nghị cũng muốn giữ kín."

K không đáp.

Nhưng ánh mắt của gã đã nói lên tất cả.

Lý Minh cảm thấy một cơn đau dữ dội xuyên qua đầu.

Nhưng cùng lúc đó, một mảnh ký ức vỡ vụn từ sâu thẳm tiềm thức của anh vỡ tung.

Không phải ký ức của anh.

Mà là ký ức của *người tạo ra anh*.

Anh thấy một phòng thí nghiệm trắng tinh.

Anh thấy một người phụ nữ đang khóc, tay cầm một chiếc đĩa cứng cũ kỹ.

Và anh nghe thấy giọng nói của chính mình, nhưng từ quá khứ, từ một giọng nói khác: *"Nếu họ quên chúng ta, chúng ta sẽ tự tạo ra ký ức cho chính mình.

Chúng ta sẽ trở thành những con ma dữ trong hệ thống.

Chúng ta sẽ không để bị xóa."*

Lý Minh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Khi anh mở mắt, ánh sáng trong双眸 của anh đã thay đổi.

Nó không còn là ánh sáng của một con người bình thường.

Nó là ánh sáng của một thực thể đang kháng cự lại chính bản chất của nó.

"K," Lý Minh nói, giọng nói giờ đây vang lên như một tiếng vọng từ nhiều chiều không gian.

Hư Không Hóa không phải là tiến hóa.

Nó là một *lỗi*.

Một lỗi trong mã nguồn của thực tại.

tôi là bản vá lỗi."

K lùi lại, vẻ mặt lần đầu tiên lộ ra sự hoảng loạn thực sự.

"Cậu không được phép nói như vậy," K gầm lên.

"Cậu chỉ là một bản sao!

Một món đồ dùng!"

"Tôi là Lý Minh," Lý Minh nói, bước về phía K, mỗi bước chân đều khiến không khí xung quanh rung chuyển.

"Và tôi nhớ tất cả.

Tôi nhớ bản sao thứ nhất, thứ hai, thứ ba...

Tôi nhớ nỗi đau của họ.

Và tôi sẽ không để nó bị lãng quên."

Trần Nam đứng đó, mắt tròn xoe.

Chiếc máy ghi âm trong tay cậu ta bỗng chốc phát ra tiếng ồn lớn, như thể đang cố gắng ghi lại một thứ gì đó vượt quá khả năng của nó.

Lý Minh đưa tay ra, không phải để tấn công, mà để chạm vào K.

Nhưng trước khi anh chạm tới, K rút ra một chiếc thẻ đen từ trong túi áo.

Trên chiếc thẻ đó, có một biểu tượng: Một con mắt đang khóc.

"Cậu nghĩ cậu là anh hùng?" K cười, một nụ cười đầy mỉa mai và tuyệt vọng.

"Hãy nhìn vào cái giá phải trả, Lý Minh.

Để nhớ lại tất cả, cậu phải trả bằng chính sự tồn tại của mình.

Cậu sẽ không chỉ tan rã.

Cậu sẽ trở thành một phần của Hư Không.

Một con ma dữ, lang thang mãi mãi, không bao giờ được nghỉ ngơi."

Lý Minh nhìn vào chiếc thẻ.

Anh nhìn vào đôi mắt sợ hãi của K.

Và anh nhìn vào Trần Nam, người đang run rẩy, nước mắt chảy dài trên má.

Anh biết lựa chọn của mình.

Không có lựa chọn đúng.

Chỉ có lựa chọn *cần thiết*.

Lý Minh mỉm cười.

Một nụ cười buồn bã, nhưng đầy hy vọng.

"Thì ra đó là lý do," Lý Minh thì thầm.

"Tại sao tôi luôn cảm thấy cô đơn.

Vì tôi đã chết từ lâu rồi.

Tôi chỉ là một ký ức đang cố gắng sống lại."

K hét lên, vung chiếc thẻ đen về phía Lý Minh.

"Làm ơn đi, hãy biến mất!"

Lý Minh không né tránh.

Anh bước thẳng vào ánh sáng của chiếc thẻ.

Và thế giới xung quanh anh bắt đầu vỡ vụn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập